Quay Lại Mỉm Cười Bắt Đầu Jq



Người mình mến mộ trong lòng từ lâu xuất hiện nhưng bây giờ lại nhu thuận ngồi bên cạnh một người đàn ông khác, cười nói tự nhiên, Chu Trác trong lòng không làm sao thoải mái cho được.

Mà lúc này Tùy Ức lại phát hiện ra một bàn mọi người tụm năm tụm ba xúm lại uống rất cao hứng, còn người đang ngồi đối diện với cô lúc này rõ ràng đã uống qua nhiều, mọi suy nghĩ đều viết ở trên mặt, cô chỉ có thể giả vờ như không thấy.

Tiêu Tử Uyên miễn cưỡng ngước mắt lên nhìn thoáng qua người đang ngồi đối diện, rồi nghiêng đầu đi nhìn Tùy Ức, cười như không cười.

Tùy Ức bị anh nhìn đến mức sợ hãi, vừa định giải thích cho anh, thì có một cậu bạn lảo đảo đi đến tìm Tùy Ức nói chuyện, “Chúng ta cùng nhau uống một chén chứ?”

Người vừa đến đầu lưỡi cũng không lưu loát, có lẽ đã uống không ít rượu.

Tùy Ức lùi lại một bước kéo dài khoảng cách hai người, trên mặt mỉm cười nói, “Tớ không uống rượu.”

Tùy Ức biết tửu lượng của mình một chén đã say, cho nên lúc ở bên ngoài ăn cơm cô sẽ không bao giờ uống rượu, mà ở trường học liên hoan giữa các bạn học với nhau từ trước đến nay cũng là do ba cô bạn trong phòng của cô thay cô ngăn cản.

Chu Trác nắm ly rượu ở một bên yên lặng không nói, đúng vậy, cô ấy không uống rượu, từ trước đến nay cô ấy chỉ uống đồ uống mà thôi, năm đó khi thi tốt nghiệp trung học xong mọi người kéo nhau đi ăn, sau khi kết thúc , ở trong lớp có rất nhiều người đã say đến mức không biết gì, hoặc vui vẻ hoặc thương cảm, nhưng chỉ riêng cô ấy là tỉnh táo, nhẹ như nước.

Ai đến mời rượu cũng không uống, không chừa mặt mũi cho người nào hết, chỉ nhìn người ta, sau đó thản nhiên lắc đầu, không nói bất cứ từ gì, nhưng lại làm cho người đến mời rượu chủ động bỏ đi, cô là người có loại năng lực này, cô chính là người như vậy, nhìn rất dịu dàng khéo léo, nhưng lại khiến người khác rất khó đến gần, nếu là chuyện cô không muốn làm thì bất cứ ai cũng không ép buộc được cô, mà cũng không có ai có thể ảnh hưởng đến cô, khiến cô thỏa hiệp.

Nghĩ đến đây, Chu Trác liếc mắt nhìn cậu bạn này, sau đó có chút buồn cười nghĩ, hơn nữa lại là người này, chỉ sợ là cậu ta là ai cô ấy cũng không nhớ nữa.

Cậu bạn này uống nhiều quá, giọng nói càng lúc càng lớn, nhất quyết không tha nhất định cứ bắt Tùy Ức uống cho bằng được.

Tiêu Tử Uyên cau mày vừa định nói thì thấy Chu Trác đứng lên, “Tớ uống thay cô ấy.”

Tiêu Tử Uyên đổi tư thế ngồi, nhìn qua không chút để ý, lại khẽ nheo mắt lại.

Mọi người thấy ồn ào liền chú ý đến bên này, bọn họ đều biết tình cảm của Chu Trác dành cho Tùy Ức, nhưng lại cố ý ồn ào trêu chọc.

"Ơ, trưởng lớp, đã nhiều năm như vậy mà cậu vẫn còn thương hoa tiếc ngọc à."

"Đúng vậy đó, chỉ là người ta đã có bạn trai, không cần cậu phải đứng ra gánh đâu!"

Một cô gái nào đó bắt đầu thêm dầu vào lửa.

"Đúng đúng đúng, muốn uống thay cũng là bạn trai của người ta uống thay chứ, cậu còn góp thêm náo nhiệt nữa làm gì!"

Tùy Ức có chút lo lắng, hôm anh trở về cô tận mắt nhìn thấy Tiêu Tử Uyên uống nhiều như vậy, đến tận mấy ngày hôm sau hình như sắc mặt vẫn không tốt lên. Cô nhìn Tiêu Tử Uyên sau đó quay sang trả lời, "Anh ấy cũng không uống rượu."

Chu Trác bất ngờ không dám tin nhìn Tùy Ức, Cô ấy đã bắt đầu để ý đến người khác từ lúc nào vậy?

Tùy Ức đứng bên cạnh anh, mà Tiêu Tử Uyên vẫn nhàn ngồi đó, cánh tay khoác lên trên eo của cô, trên mặt vẫn mỉm cười, dường như đang hưởng thụ sự che chở của Tùy Ức.

Cậu bạn này bị mọi người xúi bẩy quả nhiên quay sang Tiêu Tử Uyên mời rượu, "Người anh em, uống một chén nào!"

Tiêu Tử Uyên vừa nhẹ nhàng vuốt ve hông của Tùy Ức dường như là đang an ủi cô, vừa ngẩng đầu lên nhìn cậu bạn đó, “Thật xấu hổ, tửu lượng của tôi không được tốt.”

Tùy Ức cúi đầu nhìn anh, người đến mời cao lớn đứng ở đó, mà anh lại chỉ lười biếng ngồi dựa vào ghế, vẻ mặt không để ý đến chuyện gì, vốn dĩ đang ở vào hoàn cảnh không tốt, vậy mà trên người anh đang phát ra một loại khí thế không thể nào nói nên lời, kiến lòng người ta cảm thấy áp lực.

Rõ ràng là anh đang ở yếu thế, nhưng giọng nói lại lạnh nhạt không hề có một chút tập trung nào cả, hình như anh căn bản không đem người này để vào trong mắt.

Đều là người tuổi trẻ ngông cuồng tinh thần hăng hái, sĩ diện so với tính mạng quan trọng hơn rất nhiều. Nếu đã có thể uống được rượu, thì không ai lại chịu nhận tửu lượng của mình kém hơn người khác, cậu bạn này sau khi nghe thấy Tiêu Tử Uyên nói như vậy, thì lập tức cho rằng Tiêu Tử Uyên đúng là loại người không thể nào uống được rượu, nên đã cố gắng đẩy giá lên cao, cầm một chiếc cốc rồi rót thêm một ly rượu trắng đẩy đến trước mặt Tiêu Tử Uyên, "Nể mặt tớ, cậu uống một ly, tớ cùng cậu uống một cốc?"

Tiêu Tử Uyên khẽ cười, lắc lắc đầu.

"Vậy cậu một ly, tớ tiếp cậu hai cốc?"

Tiêu Tử Uyên tiếp tục lắc đầu.

"Cậu một ly, tớ 3 cốc, thế này được rồi chứ?" cậu ta tính toán sau khi nói xong câu này sẽ nói ra một câu để rút lui, ai ngờ lại xảy ra tình huống khác.

"Cậu một ly, tớ 3 cốc, thế này được rồi chứ?" cậu ta tính toán sau khi nói xong câu này sẽ nói ra một câu để rút lui, ai ngờ lại xảy ra tình huống khác.

Vẻ mặt cậu ta hả hê đợi Tiêu Tử Uyên từ chối, ai ngờ Tiêu Tử Uyên lại nhanh chóng trả lời, "Được."

Sau đó giơ ly rượu lên trước mặt uống một hơi cạn sạch.

Cậu bạn kia há hốc mồm nhìn tất cả mọi chuyện vừa xảy ra.

Tùy Ức cúi đầu cười, cô tại sao lại có thể thiếu kiên nhẫn như vậy chứ, còn lo lắng thay anh làm gì. Anh làm sao có thể chịu thiệt từ người khác được chứ, đừng nói là chịu thiệt, chỉ sợ không phải là một vốn bốn lời thì anh chắc chắn sẽ không bao giờ làm.

Mọi người cũng há hốc mồm nhìn anh, nhưng rất nhanh phản ứng kịp lại bắt đầu ồn ào lên, "Az, người ta cũng uống hết rồi, cậu còn không mau uống đi! 3 cốc đó!"

Cậu bạn kia cũng không chơi xấu, chỉ là sau khi uống xong 3 cốc thì nghiêm mặt xoay người đi vào toilet.

Tiêu Tử Uyên lúc này mới ghé vào bên tai cô mỉm cười, "Hoắc hương có tác dụng giải rượu , Ôn Thiếu Khanh thí nghiệm qua rồi."

Tùy Ức sửng sốt. Trên đường đến đây, Tiêu Tử Uyên cố ý chuyển hướng đến tiệm thuốc mua viên nang mềm hoắc hương, lúc ấy vẻ mặt cô còn kỳ quái hỏi anh có phải bị trúng gió không.

Tiêu Tử Uyên uống một ngụm nước sau đó nuốt xuống rồi mới trả lời, "Một lát phải dùng đến."

Lúc ấy cô còn cảm thấy kỳ quái, cuối cùng bây giờ cô đã hiểu.

Xem xong cảnh tượng náo nhiệt này, bây giờ mọi người mới thật hiểu được rằng trêu chọc Tiêu Tử Uyên rất nguy hiểm, không ai dám đến gần để gây sự nữa, lại bắt đầu tụm năm tụm ba cãi tiếp tục nhau ầm ĩ.

Chu Trác lại vẫn cố ý ngồi vào bên cạnh người Tiêu Tử Uyên, rót cho anh thêm một ly rượu nữa, "Lần thứ hai gặp mặt, chúng ta cùng uống một ly chứ?"

ở đây mỗi nhà đều có thói quen chưng cất rượu nếp, những đứa bé thường xuyên tập theo người lớn lén lút uống vài hớp, từ nhỏ đã bắt đầu luyện tập uống rượu, người dân ở đây so với nơi khác có thể uống được rất nhiều, Tùy Ức biết những người này đều coi rượu như nước mà uống, cô không biết tửu lượng của Tiêu Tử Uyên như thế nào, nhưng mà nếu uống theo cách như thế này thì hơi quá đáng rồi.

"Chúng ta đã từng gặp nhau à?" Tiêu Tử Uyên tay nhẹ vân vê ly rượu lắc qua lắc lại, trên mặt vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.

Chu Trác hơi xấu hổ, mất tự nhiên nhìn về phía Tùy Ức, hình như muốn cô nhắc cho Tiêu Tử Uyên nhớ.

Tùy Ức cũng không mở miệng giải thích, ngược lại giơ tay lên đặt lên miệng ly rượu Tiêu Tử Uyên đang cầm, "Rượu trắng làm tổn thương đến gan."

Chu Trác sửng sốt, bất giác thỏa hiệp, "Vậy đổi sang bia vậy?"

Tùy Ức lại trả lời tiếp, "Bia làm tổn thương dạ dày."

Chu Trác không biết nói gì nữa nên hỏi, "Vậy bây giờ uống gì đây?"

Tùy Ức cầm bảng menu bên cạnh lên vừa lật vừa nhìn, nhẹ nhàng trả lời, "Uống trà đi, tớ nhớ nhà hàng này trà Hoa Quả rất ngon."

Vì vậy hai người đàn ông cùng với Tùy Ức gọi trà Hoa Quả uống.

Cô ấy bất cứ lúc nào cũng giúp đỡ người đàn ông này, Chu Trác đến cùng vẫn không thể nào cam lòng, thừa dịp đang say hỏi vấn đề mà lúc tỉnh táo vẫn không dám hỏi.

"Bọn họ nói, đây là bạn trai của cậu, là thật sao?"

Vừa nói vừa duỗi ngón tay ra chỉ thẳng vào Tiêu Tử Uyên.

Chu Trác thì vẫn không phát hiện điều gì đó không ổn, nhưng Tùy Ức với động tác vô lễ này của cậu bạn có chút phản cảm, hơn nữa đối tượng cậu ta chỉ không ai khác mà lại là Tiêu Tử Uyên, cô dùng muỗng đè cánh tay của Chu Trác xuống, bình tĩnh gật đầu, "Đúng, anh ấy là bạn trai tớ."

Chu Trác dường như khó có thể tiêu hóa nổi tin tức này, hơi thất lễ, "Tớ nghĩ rằng….tớ nghĩ rằng cậu sẽ không tìm bạn trai, cho nên vẫn không dám nói với cậu, chỉ có thể đứng từ xa nhìn cậu…….khi đó bố mẹ cậu . . . . .."

Trong lòng Tùy Ức bỗng nhiên nhói lên, toàn thân thần kinh cũng căng thẳng. chuyện về cha mẹ của cô, cô vẫn luôn che dấu cực kỳ tốt, rất ít người đứng trước mặt cô nhắc đến việc này.

Lúc nãy giờ Tiêu Tử Uyên vẫn im lặng lại đột nhiên mở miệng cắt ngang lời nói của Chu Trác, "Thật xấu hổ, tôi có chút chuyện muốn nói với A Ức, A Ức, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện một chút được không?"

Mặt anh trầm như nước, Tùy Ức lại cho là lúc vừa rồi anh uống rượu nên bây giờ không thoải mái nên nhanh chóng đứng dậy đi theo Tiêu Tử Uyên ra khỏi phòng.

Mặt anh trầm như nước, Tùy Ức lại cho là lúc vừa rồi anh uống rượu nên bây giờ không thoải mái nên nhanh chóng đứng dậy đi theo Tiêu Tử Uyên ra khỏi phòng.

Cửa vừa đóng lại, Chu Trác lại bắt đầu sững sờ.

46.2

Cô ấy chịu để cho anh ta gọi cô là A Ức, cậu chưa từng thấy cô cho phép bất cứ ai đứng trước mặt cô gọi cô là A Ức. Việc này vẫn còn chưa rõ ràng tất cả hay sao? Cậu cần gì phải làm điều thừa hỏi cô ấy nữa chứ?

Vừa ra khỏi phòng, Tùy Ức kéo lấy góc áo Tiêu Tử Uyên, vội vàng hỏi, "Làm sao vậy?"

Vừa ngẩng đầu lên đã đối diện ngay với đôi mắt trong sáng của Tiêu Tử Uyên, mơ hồ nở nụ cười, đâu giống giáng vẻ nặng nề lúc nãy?

Tùy Ức bỗng nhiên suy nghĩ đến điều gì đó, sau đó trong lòng chợt cảm thấy rất ấm áp, thì ra là anh đang lo lắng cho cô…..

Tiêu Tử Uyên chợt kéo cô đến một góc hành lang, ôm lấy eo của cô nhẹ nhàng cười, "Đây là lần đầu tiên đứng trước mặt người khác em nói anh là bạn trai của em, em không vội vàng nhấn mạnh nói anh chỉ là sư huynh của em, lại còn chủ động thừa nhận nữa chứ."

Tùy Ức cảm thấy hơi bất ngờ, giọng nói của anh làm sao nghe ra giống như là chịu ấm ức từ rất lâu rồi, cô suy nghĩ một lát rồi nói ra, vẻ mặt nghiêm túc, "Em mặc dù vẫn gọi anh là sư huynh, nhưng em cũng chưa bao giờ nói là em không thích anh.”

Tiêu Tử Uyên cau mày, "Lúc đó em nói chuyện với Lâm Thần. . . . . . anh còn nghe được. . . . . ."

Tùy Ức ôm eo của anh cười đến mức tinh nghịch, "Em nói là em sẽ không thích, chứ chưa nói là không thích."

Em không phải là không thích, mà là không dám thích, em sẽ cố gắng để cho bản thân mình không thích anh, cho dù có thích, em cũng sẽ chịu đựng giấu kín trong lòng thôi.

Tùy Ức ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt của Tiêu Tử Uyên, tươi cười anh mắt lấp lánh từ từ nói ra, "Nhưng mà, cuối cùng em vẫn không thể nhịn được."

Lần này đổi lại Tiêu Tử Uyên ngây ngốc cả người, anh suy nghĩ thật cẩn thận vấn đề, sau đó cúi đầu xuống dường như có chút phiền muộn cười rộ lên, ôm Tùy Ức vào trong ngực, mặt dán mặt của cô, "A Ức, em không biết được anh thích em đến mức nào đâu. . . . . ."

Lúc ăn cơm tối, khi mọi người đang ngồi quây quần bên bàn cơm Tiêu Tử Uyên mở lời.

"Bác gái, ngày mai cháu sẽ trở về "

Mẹ Tùy cũng không quá bất gờ, chỉ gật đầu với anh, "Có thời gian thì lại đến nhà chơi.”

Tiêu Tử Uyên nhìn Tùy Ức sau đó mỉm cười trả lời, "Vâng ạ."

Ăn cơm tối xong, Tiêu Tử Uyên lên trên phòng thu dọn đồ đạc, Tùy Ức bị mẹ Tùy gọi vào trong phòng..

Mẹ Tùy chỉ vào một hộp quà trên bàn rồi nói với Tùy Ức, "Ngày mai con đưa cho Tử Uyên mang về."

Tùy Ức mở chiếc hộp ra nhìn, rồi hít vào một hơi nói, "Mẹ, mẹ làm gì vậy?"

Mẹ Tùy chăm chú nhìn Tùy Ức một lúc, thở dài, có ẩn ý nói, "Cái con bé ngốc nghếch này, nhận của người ta lễ vật nặng như vậy, nếu trả lễ không đủ nặng làm sao khiến cho người ta để con gái mẹ vào trong mắt được chứ? Về sau người trong gia đình cậu ấy biết được con keo kiệt như vậy thì sau này con làm thế nào mà ưỡn thẳng người được đây?”

Tùy Ức hiểu ý của mẹ, ý của mẹ Tùy là cây trâm cô được tặng, sau một lúc im lặng cô lại tiếp tục nói, "Nhưng mà, đây là món đồ mà ông ngoại thích nhất."

Vẻ mặt mẹ Tùy nhẹ nhàng nói, "Ông ngoại con yêu thích rất nhiều thứ, trong thư phòng những vật như thế này còn nhiều mà, sống không mang theo bên mình đến lúc chết không mang đi cùng được."

Tùy Ức cuối cùng không thể làm gì khác hơn là ôm hộp quà đi lên tầng tìm Tiêu Tử Uyên, ấp a ấp úng mở miệng, "Mẹ em nói đưa cho anh."

Tiêu Tử Uyên nhận lấy hộp quà vừa mở ra nhìn thì đã hiểu ý của mẹ Tùy, mỉm cười đóng chiếc hộp lại, "Anh nhận."

Tùy Ức nhìn Tiêu Tử Uyên muốn nói lại thôi, cô cảm giác tình cảm của bọn họ không nên vì những thứ này mà lục đục với nhau, "Anh thật sự hiểu?"

Tiêu Tử Uyên kéo Tùy Ức ngồi xuống bên giường, xoa xoa mái tóc của cô, "Em có một người mẹ rất tốt."

Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Tử Uyên rời đi, chiếc xe lần trước đưa bọn họ về vẫn dừng ở vị trí cũ. Tùy Ức dừng ở cách chiếc xe vài mét, cười chào tạm biệt Tiêu Tử Uyên, nụ cười hơi miễn cưỡng.

Tiêu Tử Uyên đem mọi thứ đặt vào trên xe sau đó xoay người, “Bé ngoan, anh đi nha.”

Tiêu Tử Uyên đem mọi thứ đặt vào trên xe sau đó xoay người, “Bé ngoan, anh đi nha.”

Tùy Ức đứng đó gật đầu.

Tiêu Tử Uyên thở dài, hình như cũng có chút không nỡ, quay về phía Tùy Ức giang hai cánh tay, "Tới đây để cho anh ôm nào."

Tùy Ức cúi đầu xuống mỉm cười sau đó chạy tới nhào vào trong lòng Tiêu Tử Uyên, ôm eo của anh hít sâu một hơi, "Mùi trên người anh thật thơm."

Không biết làm sao Tiêu Tử Uyên lại nhớ đến chuyện đã xảy ra rất lâu về trước, vui vẻ trêu chọc cô, "Thế nào? Trên người anh không có hương vị Formalin** chứ."

Tùy Ức sửng sốt, ngay sau đó muốn nhịn cười cũng không được nữa mà cười rộ lên, "Trước kia là em thiếu hiểu biết, từ trước đến nay em không biết thì ra là trên mỗi một người thật sự có một mùi hương thuộc về mình.”

Hơn nữa giữa các ngón tay của anh có hương mực nồng đậm rất quen thuộc, mỗi ngày mẹ Tùy lấy đủ mọi cách lôi kéo Tiêu Tử Uyên luyện chữ cùng, mà Tiêu Tử Uyên lại vui vẻ nhận lời, trong lúc vô tình trên người có lấn hương mực. Khiến Tùy Ức nhớ đến ông ngoại, là một người hiền lành nho nhã, loại cảm giác này rất thực tế, thật ấm áp.

Nói xong lại vùi vào trong ngực Tiêu Tử Uyên, bên tai là tim đập của anh, bình tĩnh trầm ổn.

Tùy Ức nhỏ giọng lại nói một câu, "Tiêu Tử Uyên, anh nhất định phải nhanh chóng trở về đó . . . . ."

Tiêu Tử Uyên sau khi nghe cố ns thế cánh tay siết chặt hơn, dịu dàng trả lời, “Được”.

=======

Vở kịch nhỏ: mời rượu : (Du: Đây là một đoạn mà tác giả viết Du cũng k biết gì, có lẽ giống ngoại truyện, có 1 vài nhân vật mới sẽ xuất hiện ở những chương kế

Ôn Thiếu Khanh nhìn bóng lưng người nào đó mỉm cười, dám chuốc rượu cho ta, ngày mai chỉ cần ngươi dám đến , tôi xem tôi sẽ làm gì anh!

Phiên bản của Kiều Dụ: Kiều Dụ trong lòng lung lay: mau đến đây rót cho tôi! Tôi muốn uống say đến điên khùng sau đó đi tìm Yêu Nữ đùa giỡn! Nhân cơ hội này hợp lại với cô ấy!

Trong lòng mọi người lo lắng: không dám, tôi còn có một hạng đang nhờ cậy vào cấp dưới của ngài, đem ngài chuốc đến ói ra thì tiền của chúng tôi cũng bay mất!

Kiều Dụ: Nhanh lên, nếu các người không đến! Tất cả các hạng mục đều xét duyệt ngiêm ngặt lại một lần nữa!

Mọi người thật sự muốn khóc

~**********************************

Chú thích :

* Hoắc hương:

Huo Xiang Zheng Qi viên (uống chất lỏng, thuốc, hạt, vv) có hiệu lực: làm giảm ẩm ướt, khí lạnh ngoại sinh, bị thương nặng đau đầu mờ nhạt trễ, đau bụng, đầy hơi, nôn mửa, tiêu chảy.

**Formalin:

+ Ngoại quan: Chất lỏng, rất độc

+ Ứng dụng Formalin- HCHO :

- Sản xuất keo ure-formaldehyt (UF) để chế biến gỗ, sản xuất ra các loại ván ép, ván sàn, keo dán gỗ đồ nội thất,…

- Sản xuất nhựa phenol-formaldehyt (PF) để sản xuất các chất kết dính, chất tạo màng cao cấp, sơn phủ các loại,

- Sản xuất nhựa melamin- formaldehyt (MF) để sản xuất các chất kết dính, hoặc nhựa cao cấp, hoặc nhựa gia dụng.

- Dùng trong sản xuất dược phẩm, hoá chất bảo vệ thực vật, hoá - mỹ phẩm, thuốc nổ,…

- Làm chất chống kết khối trong sản xuất phân bón urea, NPK


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...