Quay Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu JQ


Tùy Ức giật mình, cô trả lời bằng giọng nhẹ nhàng, pha chút đùa giỡn, “Đâu có, sư tỷ, em chưa thấy cô gái học kỹ thuật nào xinh như chị, chị là cô gái học kỹ thuật xinh đẹp nhất mà em từng thấy, cũng là người học kỹ thuật giỏi nhất trong số những cô gái xinh đẹp!”


Dụ Thiên Hạ vai run run, như đang cười.


Tùy Ức lại không cười nổi, cô cảm thấy Dụ Thiên Hạ là một cô gái tốt hiếm có, học hành giỏ giang, làm công tác sinh viên cũng tốt, hàng năm đều đạt được học bổng, còn là một nữ phó chủ tịch hiếm có suốt mấy khóa của hội sinh viên, rất ra dáng đàn chị.


Dụ Thiên Hạ cười xong lại chìm vào im lặng, đang lúc Tùy Ức phân vân không biết tiếp tục ở lại hay rời đi, Dụ Thiên hạ đóng cửa sổ lại, bước xuống cái ghế gần nhất ngồi xuống, vẻ mặt ngẩn ngơ nhìn về phía trước, miệng thì thào nói.


“Em không hiểu”. Nếu như cậu ấy yêu em, em có thể là cô gái như thế nào cũng được, nhưng nếu cậu ấy không yêu em, em mới cần trở thành một cô gái toàn năng. Có điều, chị lại quên một chuyện, cậu ấy không yêu là không yêu, dù có toàn năng cũng không có tác dụng, dù có cố gắng như thế nào cũng vô dụng, vô dụng thôi… "


Trong lòng Tùy Ức đủ cả năm vị, xem ra những chuyện gần đây đã thật sự đả kích Dụ Thiên Hạ, cô bây giờ không nên nói gì cả, bởi vì từng câu từng chữ cô nói ra bây giờ trong mắt Dụ Thiên Hạ sẽ trở thành dối trá, làm nhiều sai nhiều, vạn lời nói, vạn hành động. không bằng im lặng.


Sau đó Dụ Thiên Hạ dường như đã khôi phục được sự phóng khoáng thường ngày, cô tán gẫu với Tùy Ức, “Phải rồi, Tiêu Tử Uyên tốt nghiệp đi du học, em có biết chuyện này không?”


Tùy Ức gật đầu, "Em có nghe."


"Nhanh như vậy, bọn chị sắp tốt nghiệp, thật sự là quá nhanh…..” Dụ Thiên Hạ lầm bầm.


Tùy Ức không nỡ thấy Dụ Thiên Hạ suy sụp như vậy, rốt cuộc cũng mở miệng, “Dụ sư tỷ, em không có ý gì khác, em cũng chưa từng nghĩ sẽ tranh giành cái gì với chị.”


Dụ Thiên Hạ cười khổ, "Chính bởi như vậy mới khiến người ta hận, thứ chị muốn mà không được, chủ động tặng nó cho em, em lại không cần.”


Tùy Ức trầm ngâm trong chốc lát, “Sư tỷ, Tiêu sư huynh học xong sẽ ra nước ngoài, mà em ở lại đây, chờ sau khi tốt nghiệp xon sẽ về nhà. Bọn em không thể có liên hệ gì thêm nữa, sao chị lại không cùng ra nước ngoài cùng anh ấy? đây không phải là việc khó đối với chị.”


“Em cho rằng là chị không muốn sao?" Dụ Thiên Hạ cười khổ hỏi.


Cô còn nhớ Tiêu Tử Uyên từng lạnh nhạt nói với cô, “Dụ Thiên Hạ, không cần phải thế.”


Tất cả nhiệt tình trong nháy mắt đóng băng.


Hóa ra mấy năm nay cô như vậy đối với anh mà nói, đều là không cần thiết. Ngay cả gọi tên cô, anh cũng gọi đầy đủ. Anh đối với cô, từ đầu đến cuối chỉ có hai chữ “lạnh lùng”. Cô cứ tưởng anh vốn là người như vậy, với ai cũng không có mấy thân thiện. Nhưng vì sao anh lại dành một tình cảm khác biệt đến vậy với cô gái trước mặt này? Hóa ra Tiêu Tử Uyên kiêu ngạo, lạnh nhạt, cứng cỏi cũng có mặt dịu dàng như vậy.


Lúc trước anh còn có thể che giấu, không biết vì sao gần đây ngay cả che giấu cũng chẳng muốn nữa.


“Tiêu Tử Uyên…” Giọng Dụ Thiên Hạ hơi run, như cái tên kia gây cho cô nỗi đau khổ vô hạn, cô quay đầu nhìn về phía Tùy Ức, đấu tranh một lúc rồi mới lại mở miệng, “Năm ấy cậu ấy cũng không muốn vào hội sinh viên, trước giờ cậu ấy làm việc đều kín tiếng, sau lại bị thầy hướng dẫn bắt vào, vốn định rút lui vào năm hai, nhưng lại làm luôn tới tận năm tư, gọi là tứ đại bối lạc, thật ra em không phát hiện ra là ba người kia đều chẳng để ý tới việc gì, chỉ có mình cậu ấy quản lý. Tùy Ức, em nói xem, cậu ấy làm thế vì cái gì?”


Anh ấy làm như vậy vì cái gì? Là vì cái gì?


Tùy Ức cúi đầu lẳng lặng nghe, trong lòng lại không có cách nào bình tĩnh được như vậy, tay để bên mình đã nắm chặt lại, trong đầu không ngừng quanh quẩn những câu này. Cô ngẩng đầu lên rất nhanh, vẻ mặt vẫn như thường, cười nói, “Dụ sư tỷ, em đi trước.”


Dụ Thiên Hạ như hơi kinh ngạc trước phản ứng bình tĩnh của cô, bật cười đầy ẩn ý, “Chị là bạn học với cậu ấy nhiều năm, con gái thích Tiêu Tử Uyên nhiều như vậy, nhưng với cô gái nào cậu ấy cũng ra vẻ lạnh nhạt, thản nhiên, nhiều năm như vậy có lúc chị hận tới nghiến răng, chỉ mong cậu ta bị một vố đau, nguyện vọng này dựa vào em chắc có thể thành hiện thực rồi.”


Ngay giây phút Tùy Ức đóng cửa lại, cô nghe thấy Dụ Thiên Hạ đang thì thầm.


Cô ấy nói, chỉ trước em cậu ấy mới gỡ bỏ hết đề phòng, chỉ dịu dàng với mình em, em cũng thật may mắn.


Tùy Ức nhíu mày, cô và Dụ Thiên Hạ trong mắt người khác là quan hệ tình địch, không phải nên đối đầu kịch liệt ư, làm sao có thể có đoạn đối thoại như thế này?


Dụ Thiên Hạ muốn ám chỉ điều gì với cô đây, hay chỉ là những lời này kìm nén trong lòng lâu rồi bây giờ muốn nói ra lại đúng lúc gặp phải cô?


Buổi tối hôm đó liên hoan, Tùy Ức không xuất hiện, mà Tiêu Tử Uyên cũng không hỏi tới.


Sau đó, Tùy Ức cũng không buồn để ý tới chuyện bên ngoài nữa, tập trung đọc sách thánh hiền.


Chờ tới khi lại có thời gian rảnh thì đã là đêm trước kỳ nghỉ, hạng mục cải tiến khoa học kỹ thuật cũng đến giai đoạn cuối, họ họp mặt lần cuối cùng tiến hành xét duyệt công tác trong phòng họp của thư viện.


Tùy Ức ngồi tại chỗ, nhìn Tiêu Tử Uyên ở phía bên trái trước mặt, anh đang thử trình bày hạng mục từ đầu tới cuối một cách lưu loát, thoải mái, cô đương nhiên là thầm bội phục, người kiêu ngạo quả là kiêu ngạo từ trong trứng rồi.


Cuối cùng, tới khi quyết định ai là người mang tài liệu tới cho phòng giáo vụ thì lại lằng nhằng. Mọi người đều biết, vị giáo sư kia ở phòng cải tiến khoa học kỹ thuật kia có tiếng là khó chơi, ai cũng không muốn đi, chỉ có thể quyết định bằng cách bốc thăm.


.


Ai ngờ cậu bạn bắt trúng lá thăm lại bắt đầu giở trò.


"Chiều nay là phải đưa hả, có thể để hôm khác được không?”


Mọi người phản đối, "Hẹn với thầy giáo xong cả rồi!"


"Tớ thật sự là không muốn đi, hay là như thế này, nói với thầy tớ bị bệnh, nói tớ chơi bóng bị té gãy xương?”


Mọi người khinh bỉ.


Tùy Ức vốn vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên mở miệng, “Sư huynh, anh đã từng nghe về 22 chuyện thường thức kỳ quoái chưa?”


"Chưa." Anh kia lắc đầu.


Tùy Ức nhoẻn miệng cười, "Trong đấy có một điều nói là, nếu một người lấy cớ bị bệnh để từ chối cuộc hẹn của một người khác, hay là trốn học linh tinh gì đó, như vậy một thời gian nữa chắc chắn sẽ bị bệnh, hơn nữa viện cớ như thế nào thì sẽ mắc bệnh đó.”


". . . . . . Vậy anh đi là được rồi." Anh bạn kia nuốt nước miếng, vẻ mặt khiếp sợ thỏa hiệp.


Tùy Ức cười tủm tỉm khen, “Sư huynh đúng là người tốt.”


"Hơ. . . . . . Anh không dám không đi."


Mọi người cười vang lên, rất nhanh tan họp.


Tùy Ức thu dọn xong mọi thứ chuẩn bị rời đi, Tiêu Tử Uyên ngắm nghía chiếc bút trong tay, hỏi Tùy Ức vừa đi lướt qua anh mà đi, “Thường thức bình thường nói cái gì nữa?”


Khi ấy trời đã gần hoàng hôn, nắng màu đỏ chiếu khắp phòng, ben trong phòng không biết khi nào chỉ có hai người bọn họ.


Tùy Ức suy nghĩ, rất nghiêm túc đáp lại, “Người cầm tinh con dê, nếu sinh vào mùa đông , mệnh khổ.”


Tiêu Tử Uyên nhíu mày, "Là ý gì?"


Một lúc lâu sau, tiếng nói của Tùy Ức lại chầm chậm vang lên, “Tuổi mùi mà sinh vào tháng chạp, phòng không gối chiếc, cao số, khắc cha khắc chồng.”


Nói xong bèn mở cửa bước ra ngoài.


Tiêu Tử Uyên vẻ mặt vẫn thản nhiên như trước, một lúc lâu sau mới tới bên cửa sổ gọi điện thoại.


Lâm Thần nhận điện thoại, "Lão đại, cậu tìm tớ à?"


"Tùy Ức cầm tinh con dê à?"


"Phải, làm sao?"


"Sinh vào tháng chạp?"


"Này, làm sao cậu biết? Định làm gì?"


"Không có gì, vậy sắp tới sinh nhật cô ấy rồi."


"Cái đó. . . . . ." Lâm Thần do dự một chút, "Nó không tổ chức sinh nhật."


"Vì sao?"


Sau khi Lâm Thần suy tư thật lâu, "Mấy người già đều tin nam không nên tuổi dậu, nữ không nên tuổi mùi, đặc biệt là không nên sinh vào tháng chạp, khi ấy ông bà nội Tùy Ức không ưa con bé là con gái, không tìm được lý do gì khác lại nói nó khắc cha, làm nó tổn thương rất lớn.”


Cúp điện thoại, Tiêu Tử Uyên tựa vào lan can, lâu sau mỉm cười.


Tuổi mùi sinh vào tháng chạp, rất tốt, rất tốt.


Môn tự chọn ở học viện cơ khí còn lại một tiết cuối cùng, tới khi sắp phải đi học, Tùy Ức lại bắt đầu phân vân có nên đi hay không, dạo này cô bỗng cảm thấy Tiêu Tử Uyên đối xử với cô có chút thay đổi, hơn nữa người xung quanh cũng bắt đầu trêu cô với anh, tuy đều là thiện chí, nhưng anh sắp xuất ngoại, dù có về, gia thế nhà anh như vậy, sau này cũng không cùng đường với cô, huống chi ở giữa còn có một Dụ Thiên Hạ, nếu như vậy, ít gặp lại tốt.


Lúc Tùy Ức ngồi trong phòng học, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cửa, chỉ sợ nhìn thấy bóng dáng kia.


Tới khi ngẩng đầu lần nữa lại nhìn thấy một ông giáo sư già to béo cầm tài liệu giảng dạy bước vào, tiếng thảo luận lập tức ngập cả gian phòng.


Dãy đầu có cô sinh viên lớn mật hỏi, “Tiêu sư huynh đâu ạ?”


Trương Thanh đặt tài liệu lên bàn, rất thích thú hỏi, “Sao hả, tôi đến các bạn rất thất vọng?”


Đám con gái phía dưới không thèm nể mặt đồng thanh trả lời, “Thất vọng!”


Vị giáo sư to béo cười nham hiểm, “Biết các bạn thất vọng, tôi yên tâm.”


Tất cả chuyện này Trương Thanh đều đoán trước được, ông uể oải giải thích, “Tiêu sư huynh của các bạn sắp tốt nghiệp, đề tài luận văn của cậu ấy quá khó, không có thời gian chơi với các bạn được, nên không thể lên lớp.”


Tùy Ức nhìn vị giáo sư già, tinh thần quắc thước trên bục giảng, rõ ràng là một vị học giả mang vẻ nghiêm túc, nhưng vì sao cô lại cảm thấy trong mắt ông lóe lên ánh cười xấu xa, có vẻ sung sướng khi người ta gặp họa nhỉ? Nghĩ lại một chút, chả trách dạo này Tiêu Tử Uyên im ắng như vậy, nếu như Tiêu Tử Uyên không thể hoàn thành đề cương luận văn, không có cách nào tốt nghiệp suôn sẻ …


Tùy Ức cong cong mặt mày một cách vô thức, cô bị ý tưởng xấu xa của bản thân chọc cười.


“Phải rồi”, Trương Thanh cầm danh sách tìm từ trên xuống dưới, “Có một bạn tên Tùy Ức phải không?”


Tùy Ức chả hiểu mô tê gì đứng dậy.


Trương Thanh đánh giá kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, vừa nhìn vừa cười gật gù, nhìn thế nào cũng giống như đang nhìn con dâu, “Tử Uyên bảo tôi nhắn cho em một câu, cậu ấy nói, khăn quàng cổ cứ để chỗ em trước đi, không cần trả lại cho cậu ấy!”


Phòng học lại ầm một tiếng nổ tung trời.


Tùy Ức cúi đầu nhắm mắt, thở dài một hơi, Tiêu Tử Uyên! Anh điên rồi!


Cô không bao giờ nói Tiêu Tử Uyên là người kín tiếng, hòa nhã, khiên tốn nữa!


Trương Thanh vẫy tay, ý cho cô ngồi xuống, tiếng thảo luận trong phòng học vẫn tiếp tục, thỉnh thoảng có người lại nhìn về phía Tùy Ức.


“Nữ thí chủ, cô tự cầu phúc nhiều vào, đám thí chủ trước mặt này không bỏ qua cho cô đâu, nhưng mà lão nạp lại có thể giúp thí chủ, chỉ cần thí chủ cho thêm ít tiền đèn nhang là được …” Tam Bảo còn đang lải nhải gì đấy, trước mặt còn bày ra quyển kinh Kim Cương mượn ở thư viện.


Tùy Ức mím môi, “Nó lại làm sao nữa thế?”


Hà Ca trả lời, “À, tối qua cậu học nên tới muộn, không được chứng kiến buổi họp báo của Nhậm trụ trì, đây là hôm qua nó mới nổi điên, người ta gọi là bệnh cuống trước kỳ thi đấy.”


Tùy Ức khó hiểu, lại hỏi, “Liên quan gì? Nước tới chân mới nhảy rồi mà không thèm chăm chỉ ôn một tí, đọc kinh Kim Cương làm gì?”


Yêu Nữ khoác vai Tùy Ức, cười không phanh được, “Bảo bối này nhà chúng ta bảo, nếu đã là nước đến chân mới nhảy thì đương nhiên phải đọc kinh thư, đọc sách giáo khoa làm cái gì, Phật tổ để ý đến cậu mới là lạ đấy! Đọc kinh Phật trước khi thi mới là tinh túy của chiêu nước đến chân mới nhảy, trước đây những kẻ nước tới chân mới nhảy mà vẫn tạch là do không lĩnh ngộ ra đạo lý này.”


.


Tam Bảo lại chắp tay, cúi đầu, “A di đà phật, nữ thí chủ, cô hiểu cho niềm yêu thích của ta.”


Tùy Ức cười lắc đầu, “Cao thâm!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận