Quan Tiên



Mặc kệ là được đề bạt mạnh mẽ hay là do chính phủ đề cử. Tóm lại thời gian Trần Thái Trung ở Đông Lâm thủy thôn đã sắp hết!

Ông chủ Lữ rất giữ lời, đồng ý chi tiền cho việc tu sửa đường. Đến ngày thứ năm ông ta đã tỏ ra sự thân thiện hửu hảo của mình bằng cách đi xe tới mang đến đó hai mươi vạn.

Chiều dài đoạn đường ở Đông Lâm thủy thôn hơn tám km một chút. Toàn bộ tài chính để tu sửa đường theo kế hoạch là một trăm hai mươi nhưng trên thực tế phí tổn lại lên tới hai mươi mốt vạn năm trăm đồng.

Số tiền này không nhiều lắm. Mặt đường rộng tám thước ghập ghềnh không bằng phẳng. Đá mọc khắp nơi nên cho dù là ở năm 96 thì số tiền ấy cũng vẫn khá ít. Tuy nhiên ở thôn Đông Lâm thủy thì đây chính là giá trên trời.

Hơn nữa, mười ngày sau khi công trình hoàn thành lại thưởng cho công nhân hai vạn năm trăm đồng thì toàn bộ công trình đã lên tới hai mươi bốn vạn.

Giai đoạn trước của công trình Lý Phàm Đinh đã chi ra một vạn, Trần Thái Trung lại chi ra sáu nghìn. Số tiền còn lại là hai mươi hai vạn bốn trăm nghìn, số tiền này còn không ít hay sao?

Lữ Cường để hai mươi bốn vạn cho chắc chắn, hai mươi vạn còn lại, hắn trực tiếp mang tới đây.

Sau vụ này, toàn bộ thôn Đông Lâm Thủy lập tức náo nhiệt hẳn lên. Đây chính là tiền để trang trải nợ nần cuối năm! Đôi mắt của mọi người đều đang nhìn Trần Thái Trung trông mong số tiền lớn hơn hai mươi vạn kia!

- Số tiền này phải phân phát thế nào, tôi đã nghĩ kỹ rồi.

Trần Thái Trung ra vẻ đại gia lên tiếng, hắn đứng ở tảng đá cao nhất trong thôn. Khi hắn lên tiếng, thanh âm rất cao nhưng không hề có quan hệ đến tiên thuật.

Các món nợ trong thôn trước kia, tôi không tính tới!

Tính tình Trần Thái Trung từ trước tới giờ vẫn như vậy.

- Ai thi