Quan Thần


Hạ Tưởng chỉ thảo nguyên mênh mông vô bờ:


- Nếu muốn, anh có thể xây dựng nhà xưởng ở nơi đất trời rộng lớn này, còn có lao động giá rẻ cũng rất tiện. Bốn con ngựa và một người dẫn đường vốn chỉ cần hai bao thuốc lá là được, tuy nhiên nếu anh cho anh ta 20 tệ, vậy anh ta sẽ càng thêm ra sức.


Phùng Húc Quang há hốc mồm:


- Quả nhiên là dân chúng lương thiện, dễ bảo, chăm làm.


Tiếu Giai từ phía sau giục ngựa lên, vượt qua hai người, khiêu khích cười nói:


- Ai dám nói tôi không biết cưỡi ngựa, có bản lĩnh thì đuổi theo đi!


Nói rồi cô vung cương, thúc ngựa chạy về phía trước, chỉ một lát đã biến thành một điểm đen giữa đất trời mờ mịt.


Tiếu Giai mặc quần bò bó, chân đi giày du lịch trắng, áo khoác cởi ra buộc bên hông, trên đầu đội một chiếc mũ lá che nắng, xinh đẹp động lòng người, trông như một con chim hoàng oanh. Hai chân cô kẹp chặt bụng ngựa, mông hơi nhếch lên, đúng tư thế cưỡi ngựa cực kỳ tiêu chuẩn. Dáng người cô lả lướt, những đường cong ẩn hiện, cực kỳ phong tình mê người. Hơn nữa khi cô lắc mình, ngoái đầu lại nhìn quả thật đúng là "hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh" (1), khiến Hạ Tưởng tăng vọt chiến ý, đột nhiên thúc mạnh ngựa, hô lên với Phùng Húc Quang:


- Tôi đuổi theo trước, anh đoạn hậu... Hô!


Phùng Húc Quang cười mắng một câu:


- Hai người liếc mắt đưa tình, liên quan gì tới tôi? Cái gì mà đoạn hậu, cậu cho là đi đánh giặc sao?


Trên thảo nguyên mênh mông, hai con ngựa một trước một sau phi rất nhanh, càng lúc càng tiếp cận nhau, thỉnh thoảng còn truyền đến từng tràng cười trong trẻo vui vẻ.


Phùng Húc Quang lắc đầu, cưỡi ngựa rung lắc nhiều quá đau cả mông, liền nói với Hoàng Hải ở bên cạnh:


- Tiểu Hoàng, chúng ta cứ đi từ từ, không vội, cứ để cho họ hóng mát với nhau.


Hoàng Hải cười lấy lòng:


- Cũng không xa nữa, chậm rãi đi nửa giờ nữa là tới... Tổng giám đốc Phùng là thương nhân làm ăn lớn, quen ngồi ô tô, sao chịu được khổ cưỡi ngựa thế này?


Phùng Húc Quang là người giao tiếp với đủ loại người, không bao lâu liền tán gẫu với Hoàng Hải rất tâm đầu ý hợp. Thông qua miệng Hoàng Hải, y liền mò ra được rõ ràng tình huống ở địa phương, trong lòng càng thêm kết luận xây dựng nhà máy gia công thực phẩm như Hạ Tưởng nói là một lựa chọn rất tốt. Tuy nhiên, trong lòng y cũng nổi lên lo lắng mơ hồ về cha con Lưu Thế Hiên. Hiện tại bọn họ làm việc này đúng là cướp thịt từ trong miệng hổ, hoàn toàn cắt đứt đường làm ăn của Lưu Hà, hắn không sốt ruột mới là lạ.


Tuy nhiên ngẫm lại cũng không quản được nhiều như vậy, trong kinh doanh phải nói lời kinh doanh, đã làm ăn thì sớm muộn gì cũng sẽ phải phá vỡ sự lũng đoạn. Nếu mình đã tới đây, vậy mình làm người đầu tiên phá vỡ lũng đoạn cũng tốt.


Hạ Tưởng thật không ngờ Tiếu Giai cũng cưỡi ngựa giỏi như vậy, dường như trên người cô còn rất nhiều bí mật mà hắn chưa biết. Ví dụ như hắn chưa bao giờ biết Tiếu Giai là người ở đâu, trong nhà có những ai, tốt nghiệp đại học gì, v.v... Hắn chỉ biết cô tên là Tiếu Giai, là đồng nghiệp với mình. Mặc dù hai người đã đột phá giới hạn nam nữ nhưng trong mắt Hạ Tưởng, Tiếu Giai vẫn xa lạ như trước kia.


Chạy song song với Tiếu Giai trên thảo nguyên mệnh mông, không phân biệt đông tây nam bắc, chỉ nghe tiếng gió vù vù bên tai, không ít cành cây quất vào đùi, tuy rằng không quá đau nhưng cũng hơi tê dại. Hạ Tưởng lại nhìn Tiếu Giai, thấy mông cô hơi nhổm lên khỏi yên ngựa vào cm, cặp đùi thon dài banh thẳng, bởi vì gắng sức nên làm cho quần bò căng phòng, mỗi tấc da thịt non mịn mà Hạ Tưởng đã từng âu yếm tưởng như sắp nứt ra theo nhịp phi của tuấn mã. Khuôn mặt Tiếu Giai đỏ ửng, thân mình cô gần như nằm sấp trên lưng ngựa, bộ ngực nhấp nhô dậy sóng mãnh liệt. Hạ Tưởng vốn đã được thể hội bộ ngực mê người đó, giờ không khỏi cảm giác nóng lên, một cơn tình cảm mãnh liệt lập tức tràn ngập toàn thân.


- Tiếu Giai, em thật đẹp!


Hắn lớn tiếng hô lên suy nghĩ trong lòng.


- Anh nói gì, tôi không nghe thấy?


Tiếu Giai nghiêng mặt, đôi mắt bị gió thổi mạnh hơi nheo lại, không còn vẻ đẹp rung động câu hồn người nhưng lại thêm vẻ kích động tâm tưởng của người ta, dường như đang làm nũng, khiêu khích vậy:


- Thế nào, có phục không? Trình độ của tôi cũng không kém các anh chứ?


Tình cảm của Hạ Tưởng vừa mới dâng lên lại bị một câu nói kiêu ngạo của Tiếu Giai tiêu diệt. Tiếu Giai rất tranh cường háo thắng, ở đâu cũng không chịu phục người khác, lúc nào cũng muốn mình là nhất. Là con gái mà quá mức mạnh mẽ như vậy quả thật đàn ông rất khó động tâm với cô, rất khó để nói những lời dịu dàng từ đáy lòng.


Địa danh tên là Cổn Long Câu (câu = kênh, ngòi, mương, rạch), tuy nhiên lại giống một khu rừng hơn. Rừng cây diện tích không nhỏ, địa thế rất mấp mô, cao thấp không đồng đều, rừng cây nhìn từ xa quả thật giống một con rồng đang lăn lộn tại chỗ.


Hạ Tưởng và Tiếu Giai xuống ngựa, hai người đều mệt mỏi thở hồng hộc, đặc biệt là Tiếu Giai. Trên mặt cô trải một tầng mồ hôi mịn, càng khiến khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn của cô thêm động lòng người. Ngửi mùi hương quen thuộc phát ra từ người cô, Hạ Tưởng không khỏi hơi động tình. Hắn ngoảnh lại nhìn, không thấy bóng dáng của Phùng Húc Quang và Hoàng Hải, có lẽ chưa thể tới ngay được. Hắn đang định giơ tay nắm lấy tay cô, không ngờ còn chưa giơ tay ra, đã thấy Tiếu Giai cởi mũ xuống, tháo tóc cho buông xõa theo gió, nghiêm túc hỏi Hạ Tưởng:


- Ở huyện Bá, trừ nấm khẩu bắc và rau quyết thì còn tài nguyên nào khác không? Anh đã ở đây, chỉ cần thông đường, ưu thế của huyện Bá sẽ lộ ra, tôi cũng phải nắm lấy cơ hội trước mắt, làm ăn lớn một lần.


Ngọn lửa trong lòng Hạ Tưởng vừa bốc lên đã bị Tiếu Giai vô ý dập tắt. Hắn thầm thở dài, thoáng hiện lên một tia mất mát, đành trả lời Tiếu Giai:


- Tài nguyên và ưu thế còn có không ít, tôi cũng đang cố gắng khai phá, trước mắt chủ yếu tập trung tinh lực và việc đầu tư nhà máy thực phẩm... Thế nào, cô có ý tưởng gì mới à?


Tiếu Giai giơ tay chỉ về phía xa xa:


- Huyện Bá có thảo nguyên thiên nhiên tốt như vậy, không phát triển du lịch thật rất đáng tiếc. Nếu đúng như anh nói, có thể mượn gió đông của việc khai phá làng du lịch Tam Sơn, nối thông đường tới Thủ đô, thị trường du lịch huyện Bá rất có triển vọng. Trời xanh bao la, thảo nguyên vô tận, phong cảnh như tranh, nếu trên thảo nguyên khai phá làng du lịch, tin tưởng rằng đến mùa hè, ở Thủ đô sẽ có rất nhiều kẻ có tiền đều muốn đến đây nghỉ hè. Trời đất mênh mang, gió thổi trong lành, cỏ mượt xanh um, thật sự là khiến người ta lưu luyến quên cả lối về...


Tiếu Giai quả thật có ý tưởng kinh doanh, khôn khéo hơn xa người thường, tuy nhiên phụ nữ thông minh quá cũng không phải là chuyện tốt. Trong lòng Hạ Tưởng đủ loại cảm xúc, không biết nên tán thưởng ánh mắt kinh doanh của cô hay âm thầm bi ai cho một mặt phụ nữ mạnh mẽ của cô. Hay là Tiếu Giai thật sự chỉ thích hợp làm một người bạn làm ăn?


Sau khi Phùng Húc Quang và Hoàng Hải tới, bốn người cùng dẫn ngựa đi vào rừng, không bao lâu sau đã tới một mảnh đất rộng rãi. Nấm khẩu bắc giá trị đắt đỏ thấy lăn lóc khắp nơi như thể cỏ dại. Hai mắt Phùng Húc Quang sáng ngời, liếc Hạ Tưởng một cái. Nếu Hoàng Hải mà không ở đây, y chắc hẳn đã không kìm nổi hoan hô ầm lên.


Quả thực chính là vàng ròng ở khắp nơi...


-----------------------------------


1. Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị


Hán Việt:


Hán hoàng trọng sắc tư khuynh quốc


Ngự vũ đa niên cầu bất đắc


Dương gia hữu nữ sơ trưởng thành


Dưỡng tại thâm khuê nhân vị thức


Thiên sinh lệ chất nan tự khí


Nhất triêu tuyển tại quân vương trắc


Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh


Lục cung phấn đại vô nhan sắc


Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh trì


Ôn tuyền thuỷ hoạt tẩy ngưng chi


Thị nhi phù khởi kiều vô lực


Thuỷ thị tân thừa ân trạch thì


Vân mấn hoa nhan kim bộ dao


Phù dung trướng noãn độ xuân tiêu


Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi


Tòng thử quân vương bất tảo triều


Thừa hoan thị yến vô nhàn hạ



Xuân tòng xuân du dạ chuyển dạ


Hậu cung giai lệ tam thiên nhân


Tam thiên sủng ái tại nhất nhân


Kim ốc trang thành kiều thị dạ


Ngọc lâu yến bãi tuý hoà xuân


Tỷ muội huynh đệ giai liệt thổ


Khả liên quang thái sinh môn hộ


Toại linh thiên hạ phụ mẫu tâm


Bất trọng sinh nam trọng sinh nữ


Ly cung cao xứ nhập thanh vân


Tiên nhạc phong phiêu xứ xứ văn


Hoãn ca mạn vũ ngưng ty trúc


Tận nhật quân vương khan bất túc


Ngư Dương bề cổ động địa lai


Kinh phá Nghê thường vũ y khúc


Cửu trùng thành khuyết yên trần sinh


Thiên thặng vạn kỵ tây nam hành


Thuý hoa dao dao hành phục chỉ


Tây xuất đô môn bách dư lý


Lục quân bất phát vô nại hà


Uyển chuyển nga mi mã tiền tử


Hoa điền uỷ địa vô nhân thu


Thuý kiều, kim tước, ngọc tao đầu


Quân vương yểm diện cứu bất đắc


Hồi khan huyết lệ tương hoà lưu


Hoàng ai tản mạn phong tiêu tác


Vân sạn oanh vu đăng Kiếm Các


Nga My sơn hạ thiểu nhân hành


Tinh kỳ vô quang nhật sắc bạc


Thục giang thuỷ bích Thục sơn thanh


Thánh chủ triêu triêu mộ mộ tình


Hành cung kiến nguyệt thương tâm sắc


Dạ vũ văn linh trường đoạn thanh


Thiên tuyền địa chuyển hồi long ngự


Đáo thử trừ trừ bất nhẫn khứ


Mã Ngôi pha hạ nê thổ trung


Bất kiến ngọc nhan không tử xứ


Quân thần tương cố tận triêm y


Đông vọng đô môn tín mã quy


Quy lai trì uyển giai y cựu


Thái Dịch phù dung Vỵ Ương liễu;


Phù dung như diện liễu như mi


Đối thử như hà bất lệ thuỳ


Xuân phong đào lý hoa khai nhật


Thu vũ ngô đồng diệp lạc thì


Tây Cung, Nam Nội đa thu thảo


Lạc diệp mãn giai hồng bất tảo


Lê viên đệ tử bạch phát tân


Tiêu Phòng a giám thanh nga lão


Tịch điện huỳnh phi tứ tiễu nhiên


Cô đăng khiêu tận vị thành miên


Trì trì chung cổ sơ trường dạ


Cảnh cảnh tinh hà dục thự thiên


Uyên ương ngoã lãnh sương hoa trọng


Phỉ thuỷ khâm hàn thuỳ dữ cộng


Du du sinh tử biệt kinh niên



Hồn phách bất tằng lai nhập mộng


Lâm Cùng đạo sĩ Hồng Đô khách


Năng dĩ tinh thành trí hồn phách


Vị cảm quân vương triển chuyển tư


Toại giao phương sĩ ân cần mịch


Bài không ngự khí bôn như điện


Thăng thiên nhập địa cầu chi biến


Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền


Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến


Hốt văn hải thượng hữu tiên sơn


Sơn tại hư vô phiếu diểu gian


Lâu các linh lung ngũ vân khởi


Kỳ trung xước ước đa tiên tử


Trung hữu nhất nhân tự Thái Chân


Tuyết phu hoa mạo sâm si thị


Kim khuyết tây sương khấu ngọc quynh


Chuyển giao Tiểu Ngọc báo Song Thành


Văn đạo Hán gia thiên tử sứ


Cửu hoa trướng lý mộng hồn kinh


Lãm y thôi chẩm khởi bồi hồi


Châu bạc ngân bình di lý khai


Vân kết bán thiên tân thuỵ giác


Hoa quan bất chỉnh há đường lai


Phong xuy tiên duệ phiêu phiêu cử


Do tự Nghê Thường vũ y vũ


Ngọc dung tịch mịch lệ lan can


Lê hoa nhất chi xuân đới vũ


Hàm tình ngưng thế tạ quân vương


Nhất biệt tâm dung lưỡng diểu mang!


Chiêu Dương điện lý ân ái tuyệt


Bồng Lai cung trung nhật nguyệt trường


Hồi đầu hạ vọng nhân hoàn xứ


Bất kiến Trường An kiến trần vụ


Duy tương cựu vật biểu thâm tình


Điến hạp kim hoa ký tương khứ


Thoa lưu nhất cổ, hạp nhất phiến


Thoa tích hoàng kim hạp phân điến


Đãn giao tâm tự kim điến kiên


Thiên thượng nhân gian hội tương kiến


Lâm biệt ân cần trung ký từ


Từ trung hữu thệ lưỡng tâm tri:


Thất nguyệt thất nhật Trường Sinh điện


Dạ bán vô nhân tư ngữ thì


"Tại thiên nguyệt tác tỵ dực điểu


Tại địa nguyện vi liên lý chi"


Thiên trường địa cửu hữu thì tận


Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ


Dịch thơ: Tản Đà


Đức vua Hán mến người khuynh quốc


Trải bao năm tìm chuốc công tai


Nhà Dương có gái mới choai


Buồn xuân khóa kín chưa ai bạn cùng



Lạ gì của tuyết đông ngọc đúc


Chốn ngai vàng phút chốc ngồi bên


Một cười trăm vẻ thiên nhiên


Sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son


Trời xuân lạnh suối tuôn mạch ấm


Da mỡ đông kỳ tắm ao Hoa


Vua yêu bận ấy mới là


Con hầu nâng dậy coi đà mệt thay


Vàng nhẹ bước lung lay tóc mái


Màn phù dung êm ái đêm xuân


Đêm xuân vắn vủn có ngần


Ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra


Suốt ngày tháng tiệc hoa vui mãi


Đêm xuân tàn, xuân lại còn đêm


Ba ngìn xinh đẹp chị em


Ba ngìn yêu quí chất nêm một mình


Nhà vàng đúc, đêm thanh ấm áp Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Lầu ngọc cao, say ắp mầu xuân


Anh em sướng đủ mọi phần


Mà cho thiên hạ có lần rẻ trai


Vẳng tiên nhạc khắp nơi nghe biết


Làn gió đưa cao tít Ly cung


Suốt ngày múa hát thung dung


Tiếng tơ, tiếng trúc say lòng quân vương


Ầm tiếng trống Ngư Dương kéo đến


Khúc Nghê Thường tan biến như không


Chín lần thành khuyết bị tung


Nghìn xe, muôn ngựa qua vùng Tây Nam


Đi lại đứng hơn trăm dậm đất


Cờ thúy hoa bóng phất lung lay


Sáu quân rúng rắng làm rầy


Mày ngài trước ngựa lúc này thương ôi!


Ai người nhặt thoa rơi bỏ đất


Ôi! Thúy Kiều ngọc nát vàng phai


Quân vương bưng mặt cho rồi


Quay đầu trông lại, máu trôi lệ dàn


Gió tung bụi mê man tản mác


Đường thang mây Kiếm Các lần đi


Vắng tanh, dưới núi Nga My


Mặt trời nhạt thếch, tinh kỳ buồn tênh


Đát Ba Thục non xanh nước biếc


Lòng vua cha thương tiếc hôm mai


Thấy trăng luống những đau người


Đêm mưa đứt ruột, canh dài tiếng chuông


Phút trời đất quay cuồng vận số


Bánh xe rồng đến chỗ ngày xưa


Đất bùn chỗ chết còn trơ


Thấy đâu mặt ngọc! Bây giờ Mã Ngôi!


Đầm vạt áo, vua tôi giọt lệ


Gióng dây cương, ngựa tế về đông


Cảnh xua dương liễu, phù dung


Vị Ương, Thái Dịch hồ cung vẹn mười


Phù dung đó, mặt ai đâu tá?


Mày liễu đâu? Cho lá còn như


Càng trông hoa liễu năm xưa


Càng xui nước mắt như mưa ướt đầm


Xuân đào lý gió đêm huê nở


Thu khi mưa rụng lá ngô đồng


Kìa Nam Uyển, nọ Tây Cung


Đầy thềm ai quét lá hồng thu rơi?


Vườn lê cũ những ai con hát?


Mái tóc coi trắng phớt lạ lùng


Những ai coi giữ tiêu phòng?


Mày xanh thuở ấy nay cùng già nhăn


Trước cung điện nhìn sân đêm tối



Đom đóm bay gợi mối u sầu


Ngọn đền khêu đã cạn dầu


Khó thay, giấc ngủ dễ hầu ngủ xong!


Tiếng canh tối tùng tùng điểm trống


Năm canh dài chẳng giống đêm xưa


Sông Ngân lấp lánh sao thưa


Trời như muốn sáng, sao chưa sáng trời?


Tren mái ngói sương rơi ướt lạnh


Trong chăn nằm bên cạnh nào ai?


Cách năm sống thác đôi nơi


Thấy đâu hồn phách vãng lai giấc nồng?


Khách đạo sĩ Lâm Cùng có gã


Chơi Hồng Đô phép lạ thần thông


Xót vì vua chúa nhớ nhung


Mới sai phương sĩ hết lòng ra tay


Cưỡi luồng gió như bay như biến


Tren trời xanh, dưới đến đất đen


Hai nơi bích lạc, hoàng tuyền


Dưới tren tìm khắp mơ huyền thấy chi!


Sực nghe nói tìm đi mé bể,


Có non tiên ngoài phía hư không


Rỡ ràng cung điện linh lung


Xa trông năm sắc mây lồng đẹp sao!


Trong tha thướt biết bao tiên tử


Một nàng tiên tên chữ Ngọc Chân


Mặt hoa da tuyết trắng ngần


Dáng như người ấy có phần phải chăng?


Mái tây gõ cửa vàng then ngọc


Cậy đưa tin Tiểu Ngọc, Song Thành


Nghe tin sứ giả Hán Đình


Cửa hoa trong trướng giật mình giấc mơ


Cầm áo dậy, thẩn thơ buồn bực,


Mở rèm châu, bình bạc lần ra


Bâng khoâng nửa mái mây tà


Thềm cao xuống chiếc mũ hoa lệch đầu


Phớt tay áo bay màu ngọn gió


Giống Nghê Thường khúc múa năm xưa


Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa


Cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân đầm


Ngừng nước mắt âm thầm buồn bã


Đội ơn lòng, xin tạ quân vương


Từ ngày cách trở đôi phương


Vắng tanh tăm tiếng, mơ màng hình dong


Nơi đế điện dứt vòng ân ái


Chốn tiên cugn thư thái hàng ngày


Cõi trần ngoảnh lại mà hay


Tràng An chẳng thấy, thấy đầy bụi nhơ!


Lấy chi tỏ tình xưa thăm thú?


Gửi cành hoa vật cũ cầm xuôi


Thoa vàng hộp khảm phân đôi


Nửa xin để lại nửa thời đem đi


Chỉ xin nguyện lòng ghi dạ tạc


Tựa hoa vàng bền chắc không phai


Thời cho cách trở đôi nơi


Nhân gian rồi với trên trời gặp nhau


Ân cần dặn mấy câu lâm biệt


Lời thề xưa lòng biết với lòng


Là đêm trùng thất ngồi chung


Trường Sinh sẵn điện vắng không bóng người


Xin kết nguyện chim trời liền cánh


Xin làm cây cành nhánh liền nhau


Thấm chi trời đất dài lâu


Giận này dặc dặc dễ hầu có nguôi...


(Nguồn truyenfull.vn)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận