Quan Thần


Bởi vì hiện tại cuộc sống của Bí thư Thôi cũng không được tốt lắm. Trên hội nghị thường vụ, y cũng bị Bí thư Cao điểm danh phê bình vài lần, đều là những việc nhỏ râu ria nhưng trong mắt Bí thư Cao thì không hề là việc nhỏ. Mặc kệ mức độ phê bình của ông ta là mạnh hay yếu nhưng đều khiến cho người ta chịu áp lực cực lớn. Thôi Hướng cũng biết nguyên nhân vì sao, nhưng có một số việc cho dù có giải thích cũng chưa chắc được việc. Hơn nữa Cao Thành Tùng làm việc thật quá mức, Thẩm Phục Minh và Vũ Phái Dũng liên hợp chèn ép, rất có ý không chịu ngừng, khiến y uất nghẹn mà không làm gì được.


Y là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, không đáng phải sợ Cao Thành Tùng như sợ hổ. Y vẫn có ý âm thầm đối kháng Cao Thành Tùng, chuẩn bị tìm Diệp Thạch Sinh xin chỉ thị, còn liên hợp với các ủy viên thường vụ khác, cũng khiến cho Cao Thành Tùng cảm thụ một chút lực lượng phản kháng.


Diệp Thạch Sinh là Chủ tịch tỉnh, tuy rằng là nhân vật số hai trong tỉnh nhưng ông ta đối nhân xử thế khiêm tốn, lại ở dưới vầng hào quang của Cao Thành Tùng, cho nên cũng không nhiều chuyện, thậm chí còn không mạnh mẽ cứng rắn bằng Phó chủ tịch thường trực tỉnh Phạm Duệ Hằng. Hạ Tưởng trở lại thành phố Yến mấy tháng nhưng chưa từng cảm giác được sự tồn tại của Chủ tịch tỉnh Diệp. Có thể thấy được Diệp Thạch Sinh đối nhân xử thế hoặc là thật sự tính cách yếu đuối, tránh mũi nhọn Cao Thành Tùng, hoặc là ẩn nhẫn không phát, chờ tới thời điểm mấu chốt mới ra một đòn thật độc.


Sau khi tỉnh có một loạt các động tác không nhỏ, Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố nghiên cứu quyết định, để tiện triển khai công tác, Thành ủy chuyển tới ở cùng tòa nhà Ủy ban nhân dân thành phố, cơ quan Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố sẽ ở chung trong một tòa nhà.


Khi cách xa còn đỡ một chút, đến lúc lại gần, các loại mâu thuẫn sẽ tập trung bộc phát ra. Việc Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố sát nhập địa điểm làm việc có ưu điểm nhưng cũng có không ít nhược điểm.


Cũng may, trước khi mâu thuẫn bùng nổ vẫn còn một giai đoạn đầu có thể thả lỏng một chút. Đầu tháng 10 đúng là mùa thu, mùa đẹp nhất thành phố Yến. Thực hiện lời hứa với Liên Nhược Hạm, Hạ Tưởng phải cùng cô đi vào sâu trong phía tây Thái Hành Sơn để xem lá đỏ. Vốn ngay từ đầu hai người không ai nói là gọi Tào Thù Lê, sau lại không hẹn mà cùng đề xuất rủ cả cô bé Lê cùng đi.


Kết quả hành trình hai người trở thành ba người.


Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm ngồi ở phía sau, líu ríu nói chuyện không ngừng, cụ thể nói gì thì Hạ Tưởng cũng không nghe rõ, cũng không có tâm tư để nghe. Giữa phụ nữ có vô vàn đề tài nói chuyện, đàn ông ngàn vạn lần đừng có ngu ngốc dính vào hoặc gia nhập vào, nếu không đến lúc đó không thể thoát thân thì đừng trách người khác.


Hạ Tưởng rất hiểu biết điểm này, cho nên hắn chưa bao giờ xen mồm vào khi các cô nói chuyện, chỉ tự mình thưởng thức âm nhạc giải trí, để thả lỏng đầu óc một chút. Trong tiếng đàn dương cầm phát ra từ chiếc radio, ô tô đi thẳng một đường về phía tây.


Thành phố Yến thì địa hình phía tây cao nhưng phía đông thấp. Ra khỏi nội thành không xa về phía tây, ở phía tây nam, có một ngọn núi cũng không hiểm trở, tên gọi Phong Long Sơn. Truyền thuyết có một con rồng ác làm hại nhân gian, bị tiên dùng đại pháp lực giam giữ ở đây, hình thành nên ngọn núi Phong Long Sơn.


Không biết Tào Thù Lê nghe sự tích này từ đâu, đang kể cho Liên Nhược Hạm nghe. Liên Nhược Hạm nghe xong, cười hỏi Hạ Tưởng đang lái xe phía trước:


- Thế gian này có thực sự có tiên hay không?


- Thế gian này có tiên hay không thì anh không rõ lắm, nhưng chắc chắn là có tiên nữ.


Hạ Tưởng vẫn không quay đầu lại, đáp.


- Chỉ toàn nói bậy, làm gì có tiên nữ chứ?


Liên Nhược Hạm cười hắn.


Tào Thù Lê thè lưỡi nói:


- Chị Liên, chị mắng anh ấy rất đích đáng.


Liên Nhược Hạm còn chưa kịp phản ứng đã nghe Hạ Tưởng nói:


- Chỉ vài phút trước đây, anh còn tận mắt thấy hai tiên nữ lên xe của anh.


Liên Nhược Hạm cười hì hì không ngừng, lại nói nhỏ với Tào Thù Lê:


- Chị đã biết là anh ấy muốn nói gì, liền cố ý mắc mưu, lừa anh ấy...


- Trên xe chỉ có em và cô bé Lê, làm gì có tiên nữ chứ?


Liên Nhược Hạm biết rõ còn cố hỏi.


Hạ Tưởng thở dài:


- Đúng vậy. Đây cũng chính là sự tình mà anh đang canh cánh trong lòng. Anh đang cao hứng rốt cục là có tiên nữ coi trọng mình, đột nhiên lại có hai cô gái xấu xí lên xe. Kết quả là tiên nữ bị dọa chạy mất.


Liên Nhược Hạm và Tào Thù Lê liếc nhau, nhất tề kêu lên:


- Giỏi nhỉ Hạ Tưởng, anh dám mắng chửi bọn em là cô gái xấu xí!


Vì vậy, hai cánh tay Hạ Tưởng lại thêm mỗi bên một vết bầm tím.


Ngọn Phong Long Sơn không được chính thức khai phá thành khu du lịch, chỉ có một con đường không rộng lắm nối thẳng lên đỉnh núi. Hạ Tưởng lái xe qua rất nhiều ngã rẽ ngoằn ngoèo, khi đi đến giữa sườn núi thì rốt cục phía trước không còn đường để đi. Hắn dừng xe lại ven đường, rút ống nhòm ra giả vờ nhìn ngang nhìn dọc hồi lâu, nói:


- Báo cáo hai vị thủ trưởng, không phát hiện có địch, có thể lên núi.


Liên Nhược Hạm gật đầu:



- Đồng chí Hạ vất vả, nghỉ ngơi đi.


Tào Thù Lê tiến lên đá hắn một phát:


- Anh giả vờ quỷ quái gì thế? Còn không mau dẫn đường đi.


Hạ Tưởng lại vinh quang đeo ba lô trên lưng, không hề chùn bước thực hiện nhiệm vụ gian khổ là mở đường dẫn lối lên núi. Hắn đội một chiếc mũ rằn ri, mặc quần áo thể thao, hông đeo một dao quân dụng đa năng, cổ đeo ống nhòm. Trong ba lô có đủ tất cả mọi thứ cần thiết, gần như là vũ trang tới tận chân răng.


Nói là không có đường, thật ra là có một con đường núi nhỏ rộng chừng 3m, chẳng qua là không hề bằng phẳng, lại không đủ rộng. Nếu chiếc Land Rover muốn đi lên thì đừng có mơ.


Hạ Tưởng đầu tàu gương mẫu, Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm tay cầm tay, ở phía sau vừa nói vừa cười, ngược lại có vẻ Hạ Tưởng trở thành người thừa. Hắn thở dài, nói:


- Anh là cu li của hai người, đúng không?


- Anh là cu li của cô bé Lê, không phải của em.


Liên Nhược Hạm hái một bông hoa dại ven đường, cài lên mái tóc của Tào Thù Lê:


- Em cũng không dám coi Chủ nhiệm Hạ là cu li. Chủ nhiệm Hạ là khách quý của Tập đoàn Viễn Cảnh chúng em mà.


Lời nói có hàm ý khác, Hạ Tưởng chỉ cười ha hả không ngừng, không nói tiếp.


Tào Thù Lê đứng im để cho Liên Nhược Hạm cài hoa lên tóc mình, cũng cười hì hì nói:


- Chị Liên cũng đừng khách khí với anh ấy, muốn coi anh ấy là thế nào thì cứ việc coi như vậy. Hạ Tưởng rất tốt tính, dù chị có đùa nghịch anh ấy ra sao thì anh ấy đều không tức giận.


Sau đó cô giả vờ lộ vẻ mặt đe dọa Hạ Tưởng:


- Em nói có đúng không?


- Đúng, hoàn toàn chính xác.


Hạ Tưởng vội không ngừng tỏ vẻ đồng ý.


- Tổng giám đốc Liên biết rất rõ tính tình của tôi, tôi là người rất tốt, cực kỳ tốt. Chưa nói tới chuyện mệt nhọc, tôi còn chưa bao giờ cằn nhằn, nhỏ mọn, không cáu giận lung tung, đúng không?


Tuy nhiên còn một điều Hạ Tưởng giữ trong lòng mà không thể nói ra: Liên Nhược Hạm muốn coi hắn là gì cũng được, nhưng nếu coi hắn là bạn trai, vậy thì hắn không có phúc để hưởng điều đó.


Liên Nhược Hạm mỉm cười nghịch ngợm:


- Đừng tự kỷ, được hay không phải để người khác đánh giá, tự mình nói không tính. Nếu là em nói, anh rất tốt với người của anh, nhưng đối với người khác thì rất bình thường, thậm chí còn có thể nói là rất hư, rất xấu.


- Không phải đâu, chị Liên. Chị hiểu lầm Hạ Tưởng rồi. Em chưa thấy anh ấy không tốt với người khác bao giờ!


Tào Thù Lê vội vàng bảo vệ hình tượng cho Hạ Tưởng, còn không quên nháy mắt với hắn:


- Có phải anh đã làm chuyện gì rất có lỗi với chị Liên hay không?


Hạ Tưởng gãi đầu:


- Để anh nghĩ lại xem, hình như là chưa bao giờ làm gì có lỗi với Tổng giám đốc Liên. Cho dù có cũng chỉ là vô tình, không chủ ý. Tổng giám đốc Liên đại nhân đại lượng, cũng đừng để trong lòng, được không? Tấm lòng nên rộng mở, bao dung một chút. Chỉ những cô gái có tấm lòng rộng mở mới có làn da đẹp, dáng người đẹp, càng lớn càng xinh đẹp.


Tào Thù Lê cười khanh khách:


- Anh biết nói ngon nói ngọt như vậy từ khi nào thế?


Liên Nhược Hạm không cười:


- Anh ấy biết từ lâu rồi, chẳng qua không để lộ ra thôi. Chờ...


Càng nói càng nguy hiểm. Hạ Tưởng vội vàng ngắt lời Liên Nhược Hạm:


- Nhìn kìa, trên núi có tòa miếu.



Trên núi quả thật có tòa miếu, tuy nhiên ba người lại đi thêm một giờ đồng hồ vẫn thấy tòa miếu ở phía xa xa, dường như không hề kéo gần khoảng cách lại được chút nào. Người ta thường nói tưởng núi gần nhưng ngựa chạy đủ chết. Hiện tại tưởng miếu gần nhưng tới được đó cũng có thể mệt chết. Tào Thù Lê mặc kệ hét lên:


- Không được, em không đi được nữa. Trừ phi Hạ Tưởng cõng em, nếu không nói kiểu gì em cũng phải nghỉ lại nửa giờ mới đi lên núi tiếp.


Hạ Tưởng phấn chấn tinh thần, nói:


- Cõng em không thành vấn đề, anh khỏe lắm. Tuy nhiên hôm nay em mặc quần bò, nếu mặc váy mới dễ cõng. Hơn nữa cõng cũng rất thoải mái.


Tào Thù Lê khó hiểu:


- Vì sao thế?


Liên Nhược Hạm cúi đầu thì thầm mấy câu bên tai cô. Tào Thù Lê lập tức mặt đỏ tai hồng, xông tới đấm Hạ Tưởng:


- Lưu manh.


Liên Nhược Hạm cũng nói theo một câu:


- Háo sắc!


Hạ Tưởng kêu oan:


- Anh đâu phải vậy? Đừng đổ oan cho người tốt nha.


Nhưng không ai thèm để ý đến hắn.


Phong Long Sơn gần như không có vết chân người. Đi cả nửa ngày cũng chỉ gặp vài người dân miền núi. Họ trợn to mắt tò mò nhìn ba người, nhất là Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm, cảm thấy kinh ngạc như thấy tiên nữ giáng trần. Gặp tình cảnh này, Hạ Tưởng cười hì hì đi tới, mời một điếu thuốc, sau đó hỏi xem trên núi có nàng tiên nào không, nói hắn muốn lên núi tìm kiếm tiên nữ. Mỗi lần như vậy, hắn đều nhận được một câu trả lời giống nhau:


- Hai cô gái kia trông giống như tiên nữ rồi, cậu còn tìm tiên nữ làm gì nữa?


Mỗi lần đều chọc cho Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm cười nghiêng cười ngửa.


Tào Thù Lê chơi xấu, nhất định không chịu đi, cuối cùng Hạ Tưởng phải cõng cô lên.


Dáng người Tào Thù Lê không thấp, tuy nhiên cũng không nặng, Hạ Tưởng cõng trên lưng cảm giác sau lưng có có hai khối cầu đàn hồi nóng hổi đè ép xuống. Hai tay hắn đỡ lấy đùi cô, xúc cảm tuyệt vời, khiến hắn không tránh khỏi suy nghĩ lung tung. Tuy nhiên Liên Nhược Hạm đang ở bên cạnh, hắn không dám trêu đùa Tào Thù Lê, đành phải thành thật làm công việc của cu li.


Hạ Tưởng cõng Tào Thù Lê, cũng không biết là vì cõng nhau hay vì gió núi mát lành khiến tâm tình mọi người đều vui vẻ thoải mái.


Thỉnh thoảng Tào Thù Lê lại thổi mấy hơi vào gáy hắn, còn nghịch ngợm lấy một lá cỏ nhỏ ngoáy lỗ tai hắn. Hạ Tưởng liền giận:


- Còn quấy rối nữa, anh sẽ bán em xuống dưới đây, cho làm vợ một anh chàng miền núi này.


- Anh mà bỏ được thì anh cứ bán. Dù sao bán em cũng không được mấy chục ngàn tệ. Bởi vì mấy chục ngàn tệ mà anh tổn thất một bạn gái vừa dịu dàng, ngoan ngoãn, nghe lời, vừa thông minh xinh đẹp. Anh tính đi, thế nào hơn?


Tào Thù Lê không sợ Hạ Tưởng uy hiếp, vừa cười nhạo hắn vừa giơ tay ngắt lá cây ven đường.


- Cũng đúng, em phân tích rất chính xác. Vậy để anh bán Nhược Hạm đi vậy.


Hạ Tưởng cười, quay đầu liếc nhìn Liên Nhược Hạm.


Liên Nhược Hạm đi lại thoải mái, hết nhìn đông lại nhìn tây. Nghe Hạ Tưởng nói muốn bán mình, cô hừ một tiếng, rút con dao quân dụng bên hông Hạ Tưởng, chém lung tung vào mấy cây nhỏ ven đường, nói:


- Anh dám bán à? Có người dám mua sao?


Hạ Tưởng lắc đầu, thở dài một tiếng:


- Quên đi, để anh tự bán mình vậy.


Kết quả bị Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm nhất trí lườm một cái coi thường:



- Ai thèm mua anh. Một gã đàn ông xấu xí.


Đi được một đoạn, Hạ Tưởng thật sự không cõng nổi Tào Thù Lê nữa, lại đặt cô xuống. Cô đỏ mặt kéo tay Hạ Tưởng hỏi:


- Anh có mệt lắm không?


- Thơm một cái thì không mệt.


Hạ Tưởng cúi người xuống hôn.


Tào Thù Lê sợ tới mức kêu á lên một tiếng, nhảy tránh ra:


- Anh thật là da mặt dày. Chị Liên còn đang ở bên cạnh.


Liên Nhược Hạm lạnh lùng nói:


- Người có da mặt dày thì lúc nào cũng duy trì độ dày, mặc kệ bên cạnh có người hay không.


Rốt cục đi tới trên đỉnh núi, họ mới phát hiện tòa miếu nhỏ hoang phế đã lâu, căn bản là không có ai. Mấy người nghỉ ngơi chốc lát, uống mấy ngụm nước, lại đi về phía trước thêm một đoạn, rốt cục phát hiện một điểm leo núi rất tuyệt.


Liên Nhược Hạm lập tức hưng phấn trở lại, đỡ ba lô trên lưng Hạ Tưởng xuống, lấy dụng cụ bên trong ra, nhanh chóng đeo vào, phất tay với Hạ Tưởng:


- Em đi lên, anh ở bên dưới trông cô bé Lê là được.


Hạ Tưởng ngồi thoải mái trên một tảng đá, nhìn dáng người mạnh mẽ của Liên Nhược Hạm, thấy cô trèo lên vách đá, lúc thì cong mông, lúc thì vặn eo, có lúc lại như thằn lằn ép sát vào vách núi, có khi hai chân khép lại, đứng trên một tảng đá đón gió. Gió núi thổi mái tóc cô bay phất phơ, trông rất duyên dáng, yêu kiều.


Hạ Tưởng nghĩ, có phải Liên Nhược Hạm cố tình thể hiện dáng người khỏe đẹp của cô với mình hay không? Thân thể của cô dẻo dai khó tin. Quả thật dáng người của Liên Nhược Hạm hoàn mỹ không có điểm gì để chê. Cô còn có sự mềm dẻo của diễn viên múa, có cặp đùi thon dài khỏe mạnh và bộ ngực đầy đặn mê người, khiến người ta đã nhìn là lưu luyến không thể rời mắt.


Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ bé hiện ra trước mặt, chắn tầm mắt của hắn. Tào Thù Lê bất mãn nói:


- Này, xem đủ chưa. Ánh mắt như mọc rễ vậy, thật là không biết xấu hổ. Có phải anh cảm thấy dáng người của chị Liên đẹp hơn của em không? Có phải rất hâm mộ không?


- Không phải đâu. Ai bảo dáng người của cô ấy đẹp hơn của em chứ?


Hạ Tưởng vội vàng thu hồi ánh mắt, đùa Tào Thù Lê:


- Muốn nhìn dáng người con gái, mặc quần áo như vậy làm sao có thể nhìn ra chứ?


- Ồ, anh đúng là đại háo sắc. Sao trong đầu lúc nào cũng có những suy nghĩ lung tung thế?


Tào Thù Lê cốc đầu Hạ Tưởng. Nguồn truyện: Truyện FULL


- Anh đâu phải vậy? Anh phát hiện ra em và Liên Nhược Hạm luôn thích bôi nhọ sự trong sạch của anh.


Hạ Tưởng rất kiên quyết bảo vệ danh dự của mình.


- Ý của anh là, khi nào em và Liên Nhược Hạm cùng đi bơi, anh mới có thể so sánh được ưu điểm dáng người của mỗi người. Không phải là anh nói khỏa thân ra để so sánh.


Tào Thù Lê đỏ bừng mặt, đá Hạ Tưởng một phát:


- Anh toàn nói hươu nói vượn. Không thèm để ý tới anh nữa.


Nói là không để ý nhưng chỉ một lúc sau, cô lại tới gần, khẽ kéo áo Hạ Tưởng:


- Giúp em một chút.


- Làm sao vậy?


Hạ Tưởng thấy Tào Thù Lê nhăn nhó, trong lòng kỳ quái. Trong ấn tượng của hắn, cho dù cô bé Lê thẹn thùng cũng chưa bao giờ thấy cô cổ quái thế này, hắn liền hỏi:


- Có phải muốn giải quyết nỗi buồn đúng không?


Tào Thù Lê gật gật đầu.


- Bên kia có một tảng đá lớn, đi ra đằng sau đó là được.


Tào Thù Lê đứng bất động.


- Làm sao vậy?


Hạ Tưởng kỳ quái.


- Em sợ có sâu, có rắn, có...



Giọng Tào Thù Lê nhỏ như muỗi kêu.


Hạ Tưởng rốt cục hoàn toàn hiểu rõ:


- Không nói sớm, muốn anh đi cùng em thì cứ nói rõ ra. Sợ cái gì?


Tào Thù Lê khẽ đấm Hạ Tưởng:


- Da mặt em làm sao dày được như của anh. Sao có thể không biết xấu hổ như thế?


Hai người đi tới phía sau tảng đá, thấy ở đó là một khoảng đất trống, không có gì đáng sợ cả. Hạ Tưởng thoải mái nói:


- Có thể.


- Có thể cái gì?


Tào Thù Lê đẩy Hạ Tưởng ra phía trước tảng đá:


- Anh đứng ở đây là được. Không được nhìn lén, không được nghe lén, không được trộm nghĩ lung tung.


Cũng quá hống hách đi, còn chưa hứa hẹn gì cả, sao lại có thể quản mình như vậy chứ? Lúc mới đầu thì Hạ Tưởng còn không có vấn đề, coi như nhẫn nhịn, tuy nhiên khi nghe thấy tiếng nước róc rách, vẫn không tránh khỏi suy nghĩ lung tung, suýt nữa thì quay người tiến vào. Ngẫm lại còn nhiều thời gian, không thể dọa cô bé được. Hắn lại cắn răng đứng im.


Chờ khi Tào Thù Lê đi tới trước mặt Hạ Tưởng, thấy hắn tựa lưng vào tảng đá, nhắm mắt lại phơi nắng. Trong lòng cô rất vui vẻ, liền nói:


- Hôm nay biểu hiện của anh rất khá, rất ngoan ngoãn nghe lời. Muốn thưởng cái gì nào?


Hạ Tưởng đột nhiên mở to mắt, lộ ra một mặt bản tính, ôm chầm lấy Tào Thù Lê, hôn lên môi cô:


- Hôn một cái rồi nói sau.


Tào Thù Lê bị hắn tập kích bất ngờ, không nói được gì, giơ tay đẩy hắn ra lại bị hắn nắm lấy hai tay, sau đó cũng không phản kháng nữa mà ngược lại ôm chặt lấy hắn.


Hai người đang ôm nhau say đắm quên hết trời đất, bỗng nhiên nghe thấy phía xa truyền đến tiếng Liên Nhược Hạm gọi:


- Hạ Tưởng, em không thể xuống được, mau tới giúp em.


Tào Thù Lê mượn cơ hội đẩy Tào Thù Lê ra, trong lòng có cảm giác kích thích của việc yêu đương vụng trộm, ánh hồng trên mặt vẫn chưa tan hết. Cô liếc Hạ Tưởng, nói:


- Anh thật sự là càng ngày càng làm càn. Về sau em nên tránh xa anh ra một chút. Mau đi giúp chị Liên, đừng đứng ngây ngốc ở đó nữa.


Đứng ở vị trí của Hạ Tưởng có thể nhìn thấy rất rõ, Liên Nhược Hạm ở phía xa xa, vừa lúc có thể nhìn thấy rõ hắn và Tào Thù Lê đang làm gì. Hắn thầm cười khổ trong lòng. Liên Nhược Hạm khẳng định là cố tình làm vậy, bởi vì nhìn tư thế của cô, chắc chắn là chẳng hề có chuyện gì. Cô chỉ là cố tình muốn gây sức ép với mình mà thôi.


Hạ Tưởng thật vất vả mới trèo được lên núi, thấy vẻ mặt bỡn cợt của Liên Nhược Hạm, liền biết mình nghĩ đúng rồi, nói:


- Muốn chèn ép anh phải không? Có phải thích chơi lắm hả?


Liên Nhược Hạm bất mãn nói:


- Em thấy anh tinh lực quá thừa thãi, liền giúp anh tiêu hóa bớt chút thể lực dư thừa. Cõng cô bé Lê nửa ngày mà vẫn còn sức ôm nhau, anh thật đúng là...


- Hôn nhau không hao phí thể lực. Quên đi, nói cho em, em cũng không hiểu.


Hạ Tưởng phất tay, biết Liên Nhược Hạm hơi ghen, không muốn nhìn thấy hắn và Tào Thù Lê thân thiết với nhau, liền nói:


- Giờ đi xuống chứ? Anh giúp em.


- Không xuống. Em có chuyện muốn hỏi anh, muốn nói rõ ràng với anh.


Liên Nhược Hạm nói với vẻ kiên quyết.


Hạ Tưởng nhức đầu, gãi đầu nói:


- Anh phát hiện em rất thích lên đỉnh núi nói chuyện. Lần trước là ở huyện Bá, lần này lại là thành phố Yến cũng thế. Có phải lên chỗ cao nói chuyện để người khác không nghe thấy không?


- Đừng đánh trống lảng, nghe em nói đây.


Liên Nhược Hạm nhìn xuống núi, thấy Tào Thù Lê đang ngồi trên một tảng đá, không còn lo lắng nữa, liền hỏi:


- Có phải em thật sự không bằng cô bé Lê không?


Hạ Tưởng khổ sở, vấn đề này không dễ trả lời, đành phải trả lời kiểu ba phải, thế nào cũng được:


- Có đôi khi hai chiếc xe tốt cũng không thể so sánh được với nhau. Hai người con gái hoàn mỹ lại càng không thể phân ra cao thấp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận