Quan Thần


Hành trình của Hạ Tưởng, từ đầu đến cuối đã tác động đến vô số người.


Tương Giang… từ cái đêm mà Hạ Tưởng rời khỏi đã có sóng gió cuồn cuộn, gió giục mây vần, nước ở sông Tương Giang đang nổi lên cuồn cuộn như gặp phải trận hồng thủy của một trăm năm trước.


Mấy ngày qua, dưới sự động viên và chỉ huy của Liên Nhược Hạm, sáu người phụ nữ liên tục tiến hành một loạt bố cục, mê hoặc Diệp Địa Bắc, lừa gạt Dương Diêu Nhi, toan tính với Hồ Quân Do, làm khuấy động cả Tương Giang.


Vì muốn tạo niềm vui bất ngờ cho Hạ Tưởng, vì muốn thể hiện lòng đoàn kết và khả năng lãnh đạo của phụ nữ, Liên Nhược Hạm đã đổi hết số điện thoại của các cô gái, số điện thoại cũ tạm thời không dùng, hơn nữa còn quy định, ai cũng không được lén liên lạc với Hạ Tưởng, ai vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi Nam Cung.


Quy định của Liên Nhược Hạm được sự hưởng ứng nhất trí của các phụ nữ khác, hầu như tất cả bọn họ đều cho rằng nên trêu đùa Hạ Tưởng, phải khiến cho Hạ Tưởng lo lắng cho họ, nên để cho họ tự mình quyết định làm một việc đại sự…


Thật đúng như vậy, cuối cùng họ đã làm một chuyện đại sự đến long trời lở đất!


Tuy Vệ Tân cảm thấy có chút không ổn, hình như trò đùa có hơi quá, chủ yếu là cô ấy cho rằng không nên đùa quá tay với Hạ Tưởng, đàn ông phải có được danh dự của đàn ông, phụ nữ phải tuân theo bổn phận vốn có của phụ nữ, nhưng cô ấy không lay chuyển được Liên Nhược Hạm, cũng không có cách nào phản bác ý kiến của những người khác.


Bình tĩnh mà xem xét, có một điều mà Vệ Tân không hiểu là, Liên Nhược Hạm muốn làm ầm ĩ, nói là giúp Hạ Tưởng cũng được hay làm rối thêm cũng được, dù gì cô ấy cũng có khả năng kinh tế và có tư cách, còn sự nhiệt liệt quá mức của Phó Tiên Tiên có thể xem là sự biết ơn của cô ấy đối với Hạ Tưởng, Cổ Ngọc thì bình tĩnh phối hợp, có thể coi là sự trân trọng của cô ấy đối với Hạ Tưởng.


Vậy Lý Thấm chủ động ra mặt, không tiếc nhan sắc dụ dỗ Diệp Địa Bắc cũng vì muốn trải đường cho Hạ Tưởng, dù gì cô ấy cũng là vợ của người khác rồi, còn ra sức trợ giúp Hạ Tưởng là có ý đồ gì?


Vệ Tân thậm chí còn nghĩ, hình như trước giờ Hạ Tưởng không bao giờ chiếm vợ của người khác, hắn vẫn luôn tuân theo đạo đức cơ bản, giữ vững giới hạn của mình.


Về lòng dạ của Nghiêm Tiểu Thì thì Vệ Tân cũng suy đoán không ra, nhưng cô ấy cũng nhận ra, trong đám phụ nữ đó tình cảm của Nghiêm Tiểu Thì đối với Hạ Tưởng rất cố chấp, và dai dẳng nhất. Tuy nói rằng Nghiêm Tiểu Thì chưa chắc là người phụ nữ mà Hạ Tưởng yêu thương nhất, nhưng cô ấy cũng có lý do để tin rằng Nghiêm Tiểu Thì là một trong số ít người sẽ đi theo Hạ Tưởng đến cùng.


Dù như thế nào thì Vệ Tân vẫn luôn ưu tiên bảo vệ Hạ Tưởng, chỉ cần những người phụ nữ đó thực sự muốn tốt cho Hạ Tưởng, suy nghĩ cho kế hoạch lâu dài của Hạ Tưởng, tuy có hơi lộn xộn nhưng nắm bắt được phương hướng là được rồi, những vấn đề nhỏ khác sẽ không có ảnh hưởng gì, hơn nữa rốt cuộc cũng là phụ nữ, ba người phụ nữ sẽ tạo thành một màn kịch mà sáu người phụ nữ không làm náo loạn đến long trời lở đất thì cũng được rồi.


Vệ Tân đảm nhiệm vai trò bảo vệ Hạ Tưởng, âm thầm quan sát xem những người xung quanh có thật lòng đối xử tốt với Hạ Tưởng hay không, có lòng ích kỉ không, trong quá trình làm việc có lòng tham và bán rẻ Hạ Tưởng hay không… Việc này khiến cho cô ấy cảm thấy vừa may mắn lại vừa xót xa, may mắn là Hạ Tưởng là một tên xấu xa may mắn nhất trên đời, mỗi người phụ nữ đều hoàn toàn đối xử tốt với hắn.



Xót xa là vì có nhiều phụ nữ vừa đẹp lại vừa có tài hoặc có quyền thế luôn một lòng đối với Hạ Tưởng, đem ra so sánh thì cô ấy chỉ như một ngọn cỏ, không có hoa thơm, không có cây cao, làm sao có thể lọt vào tầm mắt của Hạ Tưởng, lại có tư cách gì tranh giành tình cảm với họ?


Cũng may, sau cùng Vệ Tân cũng đã thông hiểu, những người phụ nữ khác đối với Hạ Tưởng mỗi người có một yêu cầu khác nhau, đòi ít đòi nhiều cũng không thản nhiên bằng cô ấy. Cô ấy một lòng muốn trở thành người phụ nữ trong bóng tối của Hạ Tưởng, mãi âm thầm chăm sóc hắn, mãi là một bến cảng để hắn dừng chân bất cứ lúc nào.


Mấy ngày qua, họ dần dần bắt tay vào hành động, dựa vào bản lĩnh của mỗi người, sự việc cũng có được không ít tiến triển.


Mặc dù Vệ Tân không có ý dò la gì nhưng cũng nghe được rất nhiều điều, ví dụ như Lý Thấm đã thành công làm cho Diệp Địa Bắc tinh thần điên đảo, khiến cho y chìm sâu vào giấc mộng đẹp, mong có thể gặt hái được kết quả tốt đẹp trong sự nghiệp và tình yêu.


Cũng như Cổ Ngọc đã khôi phục lại tình bạn với người bạn cũ ở quân khu tỉnh Tương, lại cố tình đến quân khu thành phố Dương Thành, nghe nói là đi gặp lại bạn hợp tác làm ăn trước đây, Vệ Tân liền biết Cổ Ngọc khôi phục lại tình bạn thực ra là muốn trải đường cho Hạ Tưởng.


Và cũng như Phó Tiên Tiên đang đối đầu gay gắt vời Dương Diêu Nhi, Vệ Tân rất khinh miệt và căm ghét con người của Dương Diêu Nhi. Nếu nói chỉ biết ăn mà không biết đánh là bị bại não thì cái ý nghĩ ngu ngốc khi cho rằng phụ nữ có thể tán tỉnh đàn ông một cách không nguyên tắc thì đúng là đồ ngốc, bởi vì cấu tạo sinh lý khác nhau nên khi yêu nhau người phụ nữ luôn đứng ở phía bị động và chịu thiệt thòi, cũng khiến cho cô ấy có thêm nhiều thiện cảm đối với Phó Tiên Tiên, bởi vì sau vài lần tiếp xúc cô ấy càng thấy thích tính cách của Phó Tiên Tiên, dám làm dám nhận và cũng biết giữ giới hạn.


Ai có thể ngờ bề ngoài nhìn tiểu ma nữ Phó Tiên Tiên sành điệu phóng túng nhưng cho đến giờ vẫn là tấm thân trinh nữ, liền khiến cho Vệ Tân không chỉ kinh ngạc mà càng thấy khâm phục hơn. Nếu so với thói trăng hoa của Dương Diêu Nhi, Phó Tiên Tiên cũng sành điệu và quái đãng không kém gì Dương Diêu Nhi, quả thực là một nữ thần quái đãng.


Đương nhiên, cụ thể những việc làm của họ sẽ đem lại sự trợ giúp gì cho Hạ Tưởng, lại có lợi ích sâu sắc gì bên trong thì Vệ Tân không biết được, cô ấy chỉ là một người phụ nữ nhỏ nhoi, không hiểu nhiều về thủ đoạn kinh tế, càng không hiểu được sự khốc liệt trong chính trị, cô ấy chỉ cần biết nguyên tắc cao nhất là tất cả mọi thứ đều phù hợp với lợi ích của Hạ Tưởng là được rồi.


Đối với việc Liên Nhược Hạm vài lần nhắc tới việc bát nữ đại náo Tương Giang, cô ấy cũng thấy hơi khó hiểu. Tào Thù Lê là vợ chính thức, cũng có thể miễn cưỡng tính là một, cộng vào quá lắm là bảy người, tại sao lại cứ là tám người, lại có liên quan gì với Mai Hiểu Lâm?


Vệ Tân không biết rõ những chuyện rắc rối giữa Hạ Tưởng và Mai Hiểu Lâm, nhưng dựa vào phán đoán của cô ấy, Hạ Tưởng không thích Mai Hiểu Lâm, cùng Mai Hiểu Lâm chỉ có quan hệ đồng nghiệp bình thường, cho nên đối với việc Liên Nhược Hạm cứ muốn đưa Mai Hiểu Lâm vào thì cô ấy lại càng không hiểu được.


Mặc kệ có hiểu hay không, cũng mặc kệ việc Liên Nhược Hạm cứ nhắc đến bát nữ đại náo Tương Giang, bây giờ chỉ có sáu người ở đây, chung sống với nhau tuy không quá hòa hợp nhưng cũng xem như là không gây ra sào sáo, cũng đã chia ra hai phe nhưng cũng không tranh đua ghen ghét lẫn nhau. Cũng may, Vệ Tân thầm mừng thay Hạ Tưởng, chỉ cần không để cho kẻ xấu làm rối loạn, không để cho hắn phiền lòng là được rồi.


Nếu hắn mà thấy phiền, thấy không vui thì cô ấy sẽ là người đầu tiên rời khỏi Tương Giang, không để cho hắn có một chút gì phiền chán cô ấy.



Chẳng qua trong lúc ngẫu nhiên nghĩ đến Tào Thù Lê, Vệ Tân có chút áy náy nghĩ rằng một người phụ nữ hiền lành, đức hạnh biết bao, cô ấy chưa bao giờ xuất hiện ở Nam Cung, cũng có thể không muốn nhìn thấy họ, dù sao họ cũng không phải là danh chính ngôn thuận, tuy họ không đòi danh phận, chỉ vì tình yêu mà sinh tồn nhưng vẫn là vật chướng mắt của Tào Thù Lê.


Một bên là thương tiếc cho Tào Thù Lê, một bên là lo lắng đã mấy ngày không liên lạc với Hạ Tưởng cũng không biết hắn như thế nào, tinh thần Vệ Tân có chút hoảng hốt. Bây giờ, ngoài cô ấy ra, mấy người khác thì ở trên lầu có người làm việc, có người lên mạng, có người thì gọi điện thoại, hiếm khi như hôm nay đều có mặt đông đủ, không có ai đi ra ngoài, chỉ có mình cô ấy ở dưới phòng khách, cảm thấy nhàm chán mà ngồi suy tư và xem TV…


Bỗng nhiên, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn


Vệ Tân ngẩn ra, không dám lập tức mở cửa, bởi vì biệt thự của Cổ Ngọc từ trước tới giờ không có người ngoài đến thăm, bây giờ tất cả phụ nữ đều ở đây, lại là buổi tối thì còn ai đến nữa? Cô ấy chần chừ không biết có nên mở cửa hay không.


Tiếng gõ cửa cứ tiếp tục vang lên, Vệ Tân đột nhiên giật mình, cảm thấy có thể đã xảy ra chuyện gì liền chạy đến mở cửa, vừa mở cửa liền thấy sửng sốt, hai người đứng ngay trước cửa là Tào Thù Lê và Mai Hiểu Lâm!


Đúng là bát nữ đều đến đông đủ? Ý nghĩ đầu tiên của Vệ Tân rất bình thường, còn chưa ý thức được đã xảy ra chuyện lớn.


Nét mặt Tào Thù Lê tỏ ra lo lắng, vừa gặp Vệ Tân liền hỏi:


- Nhược Hạm đâu rồi?


Nét mặt của Mai Hiểu Lâm cũng rất khẩn trương:


- Cổ Ngọc ở đâu rồi?


- Đã xảy ra chuyện gì rồi?


Vệ Tân mới ý thức được có chuyện không hay.



- Hạ Tưởng xảy ra chuyện rồi!


Giọng điệu của Tào Thù Lê mặc dù cố gắng giữ bình tĩnh những cũng lộ ra một chút vẻ run sợ.


- Cái gì?


Vệ Tân quá sợ hãi lùi ra sau mấy bước, suýt chút nữa té ngã.


Giọng điệu của Tào Thù Lê vừa đủ nghe nhưng vừa nói xong những người phụ nữ từ lầu trên, lầu dưới đều ầm ầm chạy đến, trong chốc lát đã vây kín Tào Thù Lê.


- Hạ Tưởng làm sao rồi?


- Anh ấy bị thương rồi sao? Bị người khác hãm hại sao?


- Hạ Tưởng đang ở đâu?


Năm mồm bảy miệng, trên mặt mọi người đều tỏ vẻ lo lắng, tất cả đều bộc phát từ tận đáy lòng.


Tào Thù Lê cũng không biết là nên thấy hân hạnh vì nhân duyên của Hạ Tưởng quá tốt hay là bất đắc dĩ trước những người con gái đẹp vây quanh hắn, chỉ là bây giờ không phải là lúc tính toán khoản nợ tình của hắn, cô ấy không nói chuyện với người khác, chỉ trong đám người đó tìm Liên Nhược Hạm.


Liên Nhược Hạm là người cuối cùng đi xuống, cô ấy đang xử lý một số việc cho nên xuống hơi trễ, đi xuống dưới lầu mới nghe được tin Hạ Tưởng gặp chuyện, kinh hãi đến không biết phải làm sao.


- Ai lại chọc anh ấy?


Không hỏi là hắn đã chọc ai mà chỉ hỏi là ai chọc hắn, có thể thấy được sự bênh vực của Liên Nhược Hạm.


Sau khi Mai Hiểu Lâm bước vào nhà chỉ tìm Cổ Ngọc, bởi vì cô ấy biết rõ được nguyên nhân sự việc.



- Hiện giờ Hạ Tưởng đang chạy suốt đêm để đến Bắc Kinh, anh ấy bị quân đội đuổi giết…


Mai Hiểu Lâm trong tình thế cấp bách đã không chú ý lời nói.


- Hả?


- Làm sao có thể?


Không khí lập tức trở nên kinh sợ.


Liên Nhược Hạm nổi giận đùng đùng, Cổ Ngọc khiếp sợ, Phó Tiên Tiên kinh hãi, Nghiêm Tiểu Thì lại thay đổi sắc mặt, Vệ Tân thì lảo đảo, Lý Thấm thì với vẻ mặt tức giận.


Trong số mấy người, chỉ có Liên Nhược Hạm và Cổ Ngọc là bình tĩnh nhất, Liên Nhược Hạm kéo Tào Thù Lê lại, Cổ Ngọc kéo Mai Hiểu Lâm, bốn người họ đi đến ghế sofa, Vệ Tân vội đi rót nước…


Trong cuộc tường thuật nửa bình tĩnh nửa kinh hoảng của Mai Hiểu Lâm, mọi người đại khái cũng hiểu được chân tướng sự việc, trên mặt của mọi người đều tỏ vẻ phẫn nộ, mọi người nghiến chặt răng, cơn thịnh nộ của đội quân tóc dài hoàn toàn bùng cháy.


Tính cách của họ không hoàn toàn giống nhau, có người tính cách kiên cường một chút, có người thì yếu đuối, nhưng lúc này thì tất cả đều một lòng không tiếc rẻ gì dùng tất cả thủ đoạn để bảo vệ sự an nguy cho Hạ Tưởng.


Sau khi Liên Nhược Hạm bình tĩnh lại, đã lấy quyền uy lãnh đạo của bát nữ nói:


- Đừng tranh cãi nữa, bây giờ Hạ Tưởng đang đi lên phía Bắc, anh ấy nhất định đã sắp xếp sự an toàn trên đường đi, chúng ta chỉ cần giúp anh ấy một việc là bát nữ náo loạn Tương Giang.


Cổ Ngọc bình thường có tính tình tẻ nhạt, nhưng bây giờ lại nắm chặt tay, nói từng câu từng chữ:


- Ý của chị Liên là phụ nữ chúng ta trốn trong chỗ tối thì phải đánh kẻ địch đến long trời lở đất, chúng ta phải trở thành hậu thuẫn vững chắc của Hạ Tưởng!


Đề nghị của Cổ Ngọc được mọi người tán thành, từ đó bát nữ náo loạn Tương Giang chính thức mở màn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận