Quan Môn


Tại một thời gian nào đó, trong văn phòng quản lý "Tam phản – Phản xuyên việt – Phản trọng sinh – Phản dị năng " của thời không.- Tuy cậu là hồng tam đại nhưng điều kiện bản thân quá kém, không có nhiều không gian phát triển.Viên cán sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.- Đại ca, phải như thế nào mới được?Diệp Khai nhìn nắm tay viên cán sự đếm đếm thì hiểu ngay, lén lút đút qua một tấm thẻ vàng.- A, cậu xem Lưu Chủ tịch của Hạo Dương, trọng sinh đấy, thân thể khỏe mạnh, tư duy tốt, về vừa đúng cơ hội khi quốc gia tồn vong, lên chức là đương nhiên. Lại nhìn Trương chủ nhiệm của Bình Hải, dù là phản xuyên việt nhưng là thánh thủ phụ khoa, người trong võ lâm, đủ ưu thế để phát triển. Về phần Trần chủ nhiệm của ban văn hóa, người ta là La Thiên thượng tiên đầy kinh nghiệm chuyển thế! Cậu lấy gì so với người ta?Viên cán sự vừa giáo huấn Diệp Khai vừa kiểm tra số dư tấm thẻ qua mạng. Nghe đối phương quở trách, Diệp Khai không hề tức tối, chỉ cười hì hì nhìn hắn.- Ồ, cậu không có trọng sinh, không có xuyên việt, kiếp trước cũng không phải thần tiên, oán hận cũng không cao, nhưng chút ưu thế thì vẫn có. Nào nào, không xóa ký ức hai mươi năm sau nhé!Viên cán sự đột nhiên nảy ra một ý. Diệp Khai cười toét, hắn đã trông thấy cặp mặt sáng rực của viên cán sự khi nhìn thấy số dư trong thẻ...*****Ngày 1 tháng 12 năm 1990, thủ đô, Câu lạc bộ Đế Hào.- Lão Nhị, ca ca có lòng mang thứ tốt từ Dương Châu đến cho cậu, coi như đền bù tổn thất cho lần tổn thương đầu tiên.Diệp Kiến Hoan ngả người trong ghế sofa da trâu nước, uể oải nói với Diệp Khai.Một thiếu nữ mặc áo khoác màu tím, cung kính nâng một cái hộp bước tới đặt trên bàn trước mặt Diệp Khai, sau đó nhanh chóng mở ra.- Louis Vuitton? Diệp Khai chợt thấy tiêu ký của LV, kinh ngạc:- Trong nước có đồ này rồi sao?Hắn nhớ mang máng, cửa hàng đầu tiên của Louis Vuitton phải sang mùa xuân năm sau mới xuất hiện ở kinh thành, theo đó còn có các nhãn hiệu thời trang quốc tế nổi tiếng khác như Armani, Chanel. Nhưng hiện giờ thứ này thật đúng là hàng hiếm.Diệp Khai khẽ trầm ngâm, cầm chiếc túi LV làm bằng tay tinh xảo lên.- Không phải lão Nhị chê lễ vật này quá mỏng chứ?Diệp Kiến Hoan ôm lấy cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang bên cạnh, cười hỏi.- Hì... lễ nhẹ tình ý trọng, huống chi là đồ đại ca tặng em, làm đệ đệ sao còn có thể chê bai đắt rẻ?Diệp Khai cười nhẹ, nhìn cô gái bên cạnh Diệp Kiến Hoan. Cô ta quả thật rất đẹp, áo lót bên trong màu đỏ, áo sơ mi để trễ lộ ra làn da trắng như tuyết.Cô gái kia dường như chưa quen làm loại chuyện này, rúc vào ngực Diệp Kiến Hoan, sắc mặt hồng rực. Diệp Khai liếc cô ta một cái, cảm thấy hơi quen nhưng không nghĩ ra đã nhìn thấy ở đâu.Dù sao Diệp Kiến Hoan không thiếu tiền, chiếc túi LV này tuy xa xỉ nhưng vẫn không xứng với địa vị Diệp đại thiếu gia của hắn. Diệp Khai cảm thấy, Diệp Kiến Hoan cũng không cần cầm một cái túi như vậy tới đây lừa gạt thằng em.- Ha ha, đại ca đương nhiên sẽ không nhỏ mọn như vậy... Cậu mở ra xem.Diệp Kiến Hoan ôm siết vòng eo cô gái, tay kia sờ soạng xuống dưới, chỉ cách vùng nhạy cảm của cô ta một đoạn khiến cô gái căng cứng cả người.Diệp Khai theo lời mở chiếc túi ra, lập tức lắc đầu cười nói:- Đại ca, anh thật là…Khách khí nữa à......Quả nhiên, trong chiếc ví LV mới tinh là hai tấm chi phiếu, còn có cả một tập toàn tiền 100 tệ dày cộp, nhìn qua cũng biết là một vạn. Diệp đại thiếu gia ra tay quả nhiên không thể nhỏ.Phải biết rằng, tiền lương bình quân cả năm năm trước của công nhân cũng không quá 2000 tệ, các xí nghiệp cổ phần có thu nhập cao hơn cũng không quá 5000, số tiền mặt trong ví đã cao hơn thu nhập bình thường của công nhân trong mấy năm. Về phần số tiền trong hai chi phiếu chắc chắn cũng không phải là ít.- Mỗi một tấm chi phiếu có 50 vạn, lão Nhị, cậu cầm lấy cũng có chút vốn.Diệp Kiến Hoan hơi cao giọng.- Chừng này cũng hơi nhiều, nếu để cha biết chắc chắn sẽ mắng cho một chập.Diệp Khai cười khổ, nói.- Không nhiều lắm không nhiều lắm!Diệp Kiến Hoan xua tay:- Huynh đệ chúng ta là người trong nhà, anh có tiền sao có thể phần lão nhị cậu? Nếu không phải lần trước cậu giúp đại ca chơi hai thằng cháu của lão Trần gia thì đại ca chịu thiệt rồi. Nhưng lần sau nếu có cơ hội, chúng ta vẫn chơi trò đó!- Hì, chuyện này sao, lão đại anh vẫn đừng nói vội, trong kinh thành nước sâu không dò đến...Diệp Khai nghe Diệp Kiến Hoan nói xong lắc đầu.- Lão Nhị sao thế? Cái này đâu giống cậu! Người Diệp gia chúng ta sợ phiền phức từ khi nào vậy? Lão Trần gia cũng chỉ là một thượng tướng khai quốc mà thôi, sao so được nhà chúng ta? Nếu cậu sợ, tự anh sẽ tìm người trút giận!Diệp Kiến Hoan nghe Diệp Khai nói như vậy, ngược lại hơi ngạc nhiên. Trong mắt hắn, tuổi lão Nhị tuy không lớn lắm, nhưng có tiếng là dám đánh dám giết trong đám Thái tử gia ở Tứ cửu thành. Hiện giờ hắn lại nói giọng như vậy, đúng là không thể tưởng tượng nổi.- Hì, anh không hiểu.Diệp Khai căn bản không bị mấy câu của Diệp Kiến Hoan mà bị chọc giận, vẫn lắc đầu:- Một trận này cũng không phải là đánh nhau. Lão Đại vừa mới từ Dương Châu về, vẫn chưa rõ chuyện. Em khuyên anh cứ bình tĩnh, đừng đẩy chúng ta lên nơi đầu gió.- Thực sự nghiêm trọng như vậy?Diệp Kiến Hoan nghe vậy lập tức thận trọng.- Tương đối nghiêm trọng!Diệp Khai nghiêm túc gật đầu, hồi đáp.Diệp Kiến Hoan nhìn Diệp Khai một hồi, thấy hắn quả thật rất nghiêm túc, đành bất đắc dĩ nói:- Sơn thủy có gặp lại, sớm muộn chẳng tìm được cơ hội thu thập bọn chúng. Được rồi, ca ca đi giãn gân cốt một chút, lão đệ cậu nghỉ một lát, anh tìm em nào đến cho cậu.- Anh đi chơi được rồi, cứ muốn kéo em theo, chị dâu hỏi tới thì em biết trả lời thế nào?Diệp Khai bất đắc dĩ nói.- Chẳng lẽ cậu không biết nên nói như thế nào?Diệp Kiến Hoan cười ha hả, ôm lấy cô gái kia rời đi. Trước khi ra cửa còn nói lại một câu:- Anh biết cậu không thích con gái lẳng lơ nên tìm cho cậu một em thanh thuần đấy, ha ha.Nhìn bóng lưng Diệp Kiến Hoan rời đi, Diệp Khai không khỏi lắc đầu, thầm nghĩ đại ca thật là không có thuốc chữa rồi. Lão Diệp gia không trông cậy được vào hắn, ngược lại tạo thêm áp lực cho mình, thật sự là đau đầu.Hắn nghĩ tới cú đánh vào đầu một tháng trước, trong lòng cảm giác kỳ dị. Cú đánh này như mở ra trong đầu hắn một miệng cống, vô số cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện như bản thân đã trải qua vài thập niên sau này.Trong Diệp gia đều là những nhân vật quyền khuynh thiên hạ. Diệp lão gia tử Diệp Tương Kiền, là đương kim thủ trưởng số 2, đại lão tầm quốc gia, tốt nghiệp đại học Bắc Thanh liền xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, chống lại quân Nhật, trên chiến trường nổi danh là nho tướng. Sau khi kiến quốc thì chuyển sang làm kinh tế, nào ngờ cũng không kém trên chiến trường, là một nhân vật truyền kỳ.Diệp gia Nhị lão gia tử Diệp Tương Khôn, đồng dạng cũng có bối cảnh quân đội, giờ là phó thủ trưởng quân ủy, trong quân ủy xếp thứ hai, quyền cao chức trọng.Diệp lão gia tử Diệp Tương Kiền có ba trai hai gái, đều là nhân vật trọng yếu trong quân đội lẫn chính trị.Đời thứ ba của bọn họ chỉ có hai đứa cháu trai. Lão đại Diệp Kiến Hoan năm nay 27 tuổi, đã thành gia lập nghiệp, có công ty riêng đạt giá trị ngàn vạn, ở Dương Châu còn có công ty sự nghiệp văn hóa Hoan Nhan khá nổi danh trong nước, coi như là giới kinh thương.Về phần Diệp Khai, năm nay chưa đầy 17 tuổi, đang học năm cuối cao trung, sang năm sẽ thi đại học, thành tích xuất sắc, coi như mang trên người toàn bộ hi vọng của Diệp gia.Một tháng trước, cũng ở trong câu lạc bộ Đế Hào này, hai đứa cháu trai Trần Học Văn, Trần Học Vũ của lão Trần gia xảy ra xung đột với Diệp Kiến Hoan, vừa lúc Diệp Khai theo ý của chị dâu Thẩm Tuyết tới tìm Diệp Kiến Hoan về nhà, gặp phải kỳ sự liền động chân tay, nện cho hai đứa cháu trai của lão Trần gia một trận nên thân.Nào ngờ một đám theo đuôi Trần Học Văn xông lại. Diệp Khai cản sau để Diệp Kiến Hoan chạy thoát, kết quả bị nện một côn vào đầu ngất ngay tại trận. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULLSau khi chuyện xảy ra, hai lão đại Diệp gia nổi trận lôi đình, Trần lão cũng chấn kinh không nhỏ. Tuy ông ta cũng là một trong năm đại lão quốc gia, nhưng bài danh ở cuối, tư lịch trong đảng càng mỏng, kém xa bối cảnh của lão Diệp gia. Cuối cùng ông ta đành tìm thủ trưởng tối cao vừa lui xuống năm trước là Phương lão nói giúp mấy câu mới dàn xếp xong chuyện này. Tuy nhiên hai đứa cháu của lão Trần gia đều bị quản chế nghiêm ngặt, nghe nói phải cấm túc ba tháng.Nhìn qua, hậu quả của một gậy kia cũng không quá nghiêm trọng, đầu chỉ sưng lên một cục lớn mà thôi. Nhưng ý nghĩa của nó lại cực kỳ sâu xa, trực tiếp cải biến kinh nghiệm nhân sinh của Diệp Khai, khiến ý thức của hắn trở về từ hai mươi năm sau.Nhất là luồng nhiệt khí trong thân thể Diệp Khai, còn thêm một quyển sách cổ quái Tam Thanh dẫn thần quyết đã ảnh hưởng sâu xa đến hắn.Từ sau khi xảy ra hồi phong ba vào giữa xuân hè năm trước (sự kiện Thiên An Môn), bầu không khí chính trị trong nước đã có một số thay đổi tinh tế. Người hiểu biết nhìn vào liền biết ngay đang chuẩn bị dấy lên một đợt sóng ngầm, có mùi vị hạ bệ một số nhân vật.Một nước đi không cẩn thận cả bàn cờ đều thua. Thời điểm tinh tế này chính là điểm mấu chốt của mấy phương thế lực đánh cờ, một khi hết thảy đều kết thúc sẽ xảy ra biến động long trời lở đất, sẽ có một số gia tộc bước tiếp lên đỉnh quang vinh, cũng sẽ có một số gia tộc suy tàn.Trong một tháng này, Diệp Khai vẫn một mực suy nghĩ, con đường phát triển của lão Diệp gia nhất định là có vấn đề. Chỉ là hắn chưa nghĩ ra phải ra tay từ đâu để lập lại trật tự?Dù sao, lão Diệp gia vô cùng nhiều chuyện tình, tầng quyết sách vẫn là chuyện của Diệp lão gia tử cùng Diệp Nhị lão gia tử, Diệp gia nhị đại còn chưa xen được vào, nói chi là đời thứ ba như hắn.Có người sẽ coi trọng cái nhìn của hắn sao? Rất hiển nhiên là không.Diệp Khai đang trầm tư, chợt nghe tiếng đẩy cửa. Hắn ngẩng đầu thì thấy ngoài cửa xuất hiện một cô gái dong dỏng chừng 21 21 tuổi, dung nhan mỹ lệ. Mái tóc dài buông xõa của nàng càng tăng thêm vẻ dịu dàng kiều mị, chỉ là gương mặt kiều diễm lại lộ ra vẻ khẩn trương, sau khi nhìn thấy Diệp Khai thì cũng không bước vào mà có vẻ chần chừ.Bề ngoài của câu lạc bộ Đế Hào chỉ là một câu lạc bộ thể hình không hoan nghênh người ngoài. Đối chiếu với tiêu chuẩn thì nó không thể so với khách sạn 5 sao, nói cách khác thì nó chỉ tập trung vào công năng tập thể hình nhưng cũng không ít phòng ca hát, quầy ba, phòng tắm, phòng uống trà, phòng tổng thống, phòng hội nghị, phòng ăn…chất lượng tuyệt đối cao cấp.Tuy kiếp trước của Diệp Khai cũng từng nhiều lần tới qua câu lạc bộ Đế Hào nhưng chưa từng hỏi qua bối cảnh của nó, chỉ loáng thoáng biết là lão bản ở đây có bối cảnh quân đội, năng lực khá lớn.Chuyện này dĩ nhiên rất bình thường, làm ăn lớn trong kinh thành mà không có hậu trường mạnh mẽ ủng hộ là chuyện không thể nào.Theo trí nhớ của Diệp Khai thì trong vòng thời gian hai mươi năm sau, câu lạc bộ Đế Hào cũng chỉ để xảy ra chuyện hai lần mà thôi. Cho nên khi Diệp Kiến Hoan đem hắn tới đây, Diệp Khai cũng không nói gì, công tác an toàn ở đây vốn rất bảo đảm.- Tạ công tử?Cô gái nhìn qua Diệp Khai, hỏi vẻ không chắc chắn.- Hả?Diệp Khai nhíu mày.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...