Quân Hôn



Hoắc Tư Vũ đến rồi rời đi, đương nhiên Cố Niệm Hề cũng không hề chú ý

Thời gian, giống như một dòng chảy, không ngừng chảy xuôi... Sẽ không bởi vì một người rời đi, mà thay đổi

Vài ngày sau, Cố Niệm Hề đang ở công ty chuẩn bị hợp đồng Xí Hoa, điện thoại di động của cô chợt rung lên

Nhìn chằm chằm màn hình điện thoại "Tư Vũ" hai chữ này, làm cho khuôn mặt của Cố Niệm Hề có chút cứng ngắc

Nếu trước kia, cô đã sớm vui mừng nhận điện thoại, Bởi vì lúc trước Hoắc Tư Vũ chính là bạn tốt của cô. Thậm chí cô còn coi cô ta như người nhà

Nhưng thời điểm, cô thấy Hoắc Tư Vũ cùng bạn trai của mình trên giường làm chuyện, trong lòng của cô, vị trí của bọn họ sớm đã không như trước

Mọi thứ của cô, đã bị Hoắc Tư Vũ đoạt đi, bây giờ còn muốn tìm cô làm cái gì?

Nghĩ vậy, Cố Niệm Hề bắt điện thoại

"Alo. Tôi là Cố Niệm Hề" Cô hít thật sâu, sau đó mới mở miệng nói

"Tôi là ai, tin chắc cô cũng biết!"

Giọng nói trầm thấp ôn nhu trong điện thoại truyền tới, lọt vào trong tai cô, không biết vì sao lại trở nên cực kỳ bén nhọn

"Tôi biết. Cô có chuyện gì không?" Cố Niệm Hề giọng nói tự nhiên. Cùng Hoắc Tư Vũ quen biết nhiều năm, cô lần đầu tiên biết, người phụ nữ này lại có thể bén nhọn như vậy. Tại sao trước kia hồ đồ ngu ngốc, không nhận ra?

"Hiện tại cô có rảnh không? Chúng ta nói chuyện một chút!" Trong điện thoại, giọng nói của người phụ nữ kia vẫn mềm ngọt như trước. Nhưng có lẽ là bởi vì thân phận hiện tại, mối quan hệ hoán chuyển, hiện giờ Hoắc Tư Vũ cao ngạo không ai bì nổi!

Lúc này, Hoắc Tư Vũ đang ngồi ngay ngắn ở trước gương trang điểm, nói chuyện với Cố Niệm Hề, nở nụ cười không đoán nổi là ý gì...

"Tôi không biết, chúng ta còn có chuyện gì cần nói!" Từ lúc cô chia tay với Đàm Dật Nam, hai người liền từ đó không còn là bạn tốt

Cố Niệm Hề giờ phút này cũng không muốn đối mặt, bởi vì cô từng là bạn tốt của Hoắc Tư Vũ. Cô không tin, điểm này Hoắc Tư Vũ lại không biết

Cố Niệm Hề giờ phút này cũng không muốn đối mặt, bởi vì cô từng là bạn tốt của Hoắc Tư Vũ. Cô không tin, điểm này Hoắc Tư Vũ lại không biết

"Tôi cảm thấy, chúng ta lúc này vẫn còn chuyện phải nói rõ ràng. Tôi ở quán cà phê đợi cô!"

"Này?"

Không đợi Cố Niệm Hề nói tiếp, điện thoại lúc này liền bị ngắt. Chỉ lưu lại âm thanh tút tút đơn điệu

____

Thành phố A Thành là nơi buôn bán cực kỳ phồn hoa. Vài năm nay, trong A Thành có tập đoàn Minh Lãng được thành lập đứng phía sau là trùm xã hội đen, khiến cho thành phố này càng cường thịnh phát triển

Cho nên, cũng làm cho giá cả ở A Thành tăng vọt

Ở giữa thành phố có một quán cà phê rất nổi tiếng, đây nghiễm nhiên trở thành trung tâm cho kẻ có tiền đến thư giãn

Đương nhiên, quán cà phê này cũng trở thành một nơi tốt để các nhà lãnh đạo gặp mặt. Bởi vì ở tầng hai của quán cà phê này có một gian phòng hết sức yên tĩnh để bàn luận những chuyện cần giữ bí mật

Từ tầng hai nhìn xuống, đều có thể thấy rõ hết những người ra vào nơi đây. Tấm kính thủy tinh ở đây được thiết kế rất đặc thù. Người có thể từ bên ngoài nhìn ra, nhưng người bên ngoài không thể nhìn vào

Giờ phút này, một người đàn ông đang dựa trên ghế sô pha, đôi mắt nhìn chằm chằm phong cảnh dưới tầng

Ánh sáng chiếu vào cửa sổ, chỉ có thể chiếu được nửa khuôn mặt của hắn. Nơi được ánh sáng chiếu vào kia, như trước vẫn là một đường cong cứng rắn, làm cho người ta không thấy rõ được vẻ mặt của hắn

Mà trên khóe môi, không ai nhìn thấy được, đường cong thỏa mãn dần nhếch lên thành hình đường cung

Không nghĩ tới, ở trong nơi này cũng có thể gặp được vật nhỏ kia!

Xem ra, ông trời thật sự chuẩn bị cho hắn một phần đại lễ!

Kỳ thật Đàm Dật Trạch cũng không rõ ràng lắm, tại sao chỉ nhìn thấy bóng dáng cô gái nhỏ kia, lại có thể làm cho tâm tình của hắn tốt lên

"Đàm tham mưu trưởng?"

"Đàm tham mưu trưởng?"

Vừa lúc đó,người đàn ông bên cạnh thấy được khóe miệng của Đàm Dật Trạch đang thay đổi, có chút kinh ngạc. Nếu hắn không có nhìn nhầm, Đàm tham mưu trưởng đang cười

Không phải chứ?

Trong quân đội từ trước đến nay luôn nói Đàm Dật Trạch là "lãnh diện báo tử", hắn lúc này lại đang cười. Ngày mai, có phải là mặt trời sẽ mọc đằng tây không?

Nhưng, người đàn ông này gặp được chuyện gì lại có thể say mê như vậy?

Nghĩ vậy, hắn cũng theo hướng nhìn của Đàm Dật Trạch hơi nghiêng thân mình, chuẩn bị coi trộm một chút, xem xem chuyện gì lại có thể khiến cho Đàm tham mưu trưởng cười như vậy!

Nhưng tầm mắt của hắn còn chưa thấy được phía dưới, Đàm Dật Trạch giống như là phát hiện ra ý đồ của hắn. Lạnh lùng nói: "Tiếp tục báo cáo!"

Lời ít mà nhiều, vô cùng uy nghiêm

Làm cho người đàn ông bên cạnh hắn, đều thu hồi tầm mắt

Đàm Dật Trạch này

Không cần biểu tình gì nhiều, chỉ cần nhíu mày một cái. cũng có thể làm cho người khác khuất phục dưới uy nghiêm của hắn

Phía đối diện, tiếp tục truyền đến tiếng báo cáo đều đều

Mà tầm mắt của Đàm Dật Trạch cũng theo phía dưới thu hồi lại. Có nên thừa dịp hiện tại, đem mọi chuyện giải quyết, sau đó đi xuống gặp vật nhỏ kia?

Chờ tôi, vật nhỏ!

Tôi sẽ lập tức xử lý tốt mọi chuyện, sau đó đi xuống cùng em chính thức gặp mặt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...