Quân Hôn



"Niệm Hề, em nói giỡn với anh phải không?"

Nụ hôn kia, tựa hồ vẫn là không làm cho Đàm Dật Nam muốn khẳng định mối quan hệ giữa cô và Đàm Dật Trạch là thật

Đàm Dật Nam vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn hai người thân mật

Trong mắt tràn ngập đau đớn cùng hoài nghi...

Cô gái của hắn, thế nhưng lại làm trò trước mặt hắn, cùng người đàn ông khác hôn môi

Trước kia chỉ cần hắn nhẹ nhàng trêu đùa, cô sẽ đều mang sắc mặt thẹn thùng, thế nhưng hôm nay, cô lại hôn người đàn ông khác, làm cho người đàn ông khác cảm nhận được hơi thở dịu dàng của cô...

Cố Niệm Hề luôn ngượng ngùng, điều này hắn đều biết

Nhưng hắn chưa từng nghĩ, cô lại chủ động hôn người đàn ông khác, mặc dù bọn họ đã chia tay!

Một màn trước mặt, thật không biết hắn nên nghĩ như thế nào

Biết rõ hôm nay chính là ngày đính hôn của mình, chính mình không nên có quan hệ gì cùng Cố Niệm Hề nữa. Nhưng hắn, không nghĩ muốn buông tay!

Bởi vì hắn không thích cùng người khác chia sẻ, mọi thứ nguyên bản đều thuộc về hắn, nụ hôn của cô, cái ôm của cô, còn có hơi thở ngọt ngào trên người cô...

Hắn tràn ngập mong chờ, hy vọng có thể nghe thấy lời nói của cô nói với mình, tất cả chỉ là nói giỡn

Nhưng cuối cùng đều không có

Mặc kệ hắn chờ mong như thế nào, có bao nhiêu bất lực, bao nhiêu mất mác thương tâm, cô cũng chỉ trầm mặc nhìn hắn

Bóng tối càng sâu thêm, gió càng lạnh

Cứ chờ đợi, làm cho không khí xung quanh ba người bọn họ càng im ắng

Đàm Dật Nam cuối cùng là người phá vỡ sự im lặng: "Niệm Hề, nếu anh không đính hôn nữa, em sẽ quay trở về với anh phải không?"

Hắn thừa nhận, hắn thật sự biết sai rồi!

Hắn thừa nhận, hắn thật sự biết sai rồi!

Người hắn yêu nhất chỉ có một mình cô Cố Niệm Hề!

Hắn không chấp nhận được, người đàn ông khác đặt tay lên hông của cô!

"Niệm Hề em trở lại bên anh được chứ? Đứa nhỏ kia vốn là chỉ ngoài ý muốn, anh ngày mai sẽ nói Hoắc Tư Vũ phá bỏ! Nghi thức đính hôn này cũng sẽ bỏ, chúng ta... chúng ta một lần nữa bắt đầu lại được không?"

Đứa nhỏ chính là điều mà hắn ảo não nhất, chậm rãi tiến lên, vươn tay muốn nắm lấy tay cô, muốn đem cô tách ra khỏi người đàn ông kia

Nhưng tay hắn còn chưa có kịp động đến cô, liền bị cô né tránh!

Nhưng hắn vẫn tùy ý cô chấp nói

"Niệm Hề..." Hắn nghẹn ngào nỉ non gọi tên cô

"Dừng..." Cô xoay người nhìn hắn, giống như hoa hồng đang chuẩn bị nở: "Đàm Dật Nam, tôi muốn tình yêu, giống như là thủy tinh, không thể trộn lẫn tạp chất gì. Anh cũng đừng muốn cho những thứ đó vào tình yêu của tôi"

"Niệm Hề, anh có thể sửa!" Mặc dù Cố Niệm Hề lần thứ hai làm cho hắn nhục nhã, nhưng hắn vẫn không muốn buông tay! Hắn luôn luôn có loại cảm giác, nếu như hắn dễ dàng buông tay Cố Niệm Hề như vậy, cô sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của hắn

"Sửa? Đàm Dật Nam anh nói giỡn sao?" Nói xong lời này, cô có thể nhìn thấy được trong ánh mắt của hắn có bao nhiêu tia chân thành

Nhưng cô cũng chỉ cười lạnh

"Cho dù anh không phải nói giỡn, cũng sẽ không có khả năng! Đàm Dật Nam, thế giới này sẽ không có ai ngây ngốc đứng yên một chỗ. Còn có chuyện vừa nãy tôi nói tôi đã kết hôn, cũng không phải là nói giỡn. Nếu anh không còn chuyện gì, tôi đây cùng lão công của tôi đi trước, không quấy rầy anh tiếp khách!"

Cô nói xong, liền nắm lấy tay của Đàm Dật Trạch mà rời đi

Bước đi... không có một chút chần chờ mà giảm tốc lực

Giống như là không để ý đến người đằng sau có biết bao đau đớn

Nhìn hai người họ rời đi, đôi mắt của Đàm Dật Nam trở lên đờ đẫn

Nếu lúc trước hắn không phải vì cô đơn mà cùng Hoắc Tư Vũ làm chuyện ngu ngốc, có phải tất cả mọi chuyện sẽ không biến thành như vậy hay không?

Chỉ tiếc, chỉ tiếc trên thế giới này không có cái gì gọi là hối hận...

Chỉ tiếc, chỉ tiếc trên thế giới này không có cái gì gọi là hối hận...

____

"Em chẳng lẽ không muốn nói lời gì với tôi sao?" Từ lúc rời đi khỏi chỗ của Đàm Dật Nam, hai người vẫn im lặng. Mãi cho đến khi Đàm Dật Trạch mở miệng, phá vỡ sự im lặng này

"Cái kia... Thật ra mối quan hệ của tôi cùng Đàm Dật Nam chính là như vậy! Nhưng mà, tôi..." Tôi đối với hắn không còn gì hết

Cố Niệm Hề nắm nắm bàn tay của mình, muốn cùng hắn nói như vậy

Màn vừa rồi, khó tránh khỏi nghi vấn trong lòng một người đàn ông

Nhưng cô còn chưa nói hết, liền bị hắn cắt lời: "Tôi không phải muốn hỏi cái đó!"

Thật ra mối quan hệ giữa cô và Đàm Dật Nam hắn đã sớm biết

"Tôi chính là..." Nói xong, hắn liền đem tay của chính mình đặt lên môi

Hắn muốn nói chính là nụ hôn kia của cô

Hắn tin tưởng cô có thể hiểu

Bằng không, tại sao khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại ửng đỏ?

"Tôi vừa mới trong tình huống cấp bách, nhất thời nóng nảy, anh sẽ không tức giận chứ!" Hai tay của cô nhanh chóng nắm lại, giống như là một đứa bé làm sai điều đi đó

"Sẽ không!" Lời nói của hắn, làm cho cô cũng bỏ được tảng đá lớn trong lòng. Nhưng tiếp theo, hắn lại nói câu kia, làm cho cô vô cùng xấu hổ: "Nhưng đó là nụ hôn đầu của tôi, đã bị em cưỡng đoạt rôi, em có phải là nên bù lại tôi thứ gì hay không?"

"Cái gì..."

Cô kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt

Ba mươi tuổi, hắn mới có nụ hôn đầu tiên sao?

Rốt cuộc là hắn quá mức ngây thơ, hay là cô quá mức phóng đãng?

"Tôi nói, đây là nụ hôn đầu của tôi, hôm nay trở về có phải nên ngủ cùng tôi để bồi thường hay không?" Nhìn người phụ nữ gương mặt nhỏ nhắn tỏ thái độ ngạc nhiên, hắn lần thứ hai lại mở miệng nói

"Tôi nói, đây là nụ hôn đầu của tôi, hôm nay trở về có phải nên ngủ cùng tôi để bồi thường hay không?" Nhìn người phụ nữ gương mặt nhỏ nhắn tỏ thái độ ngạc nhiên, hắn lần thứ hai lại mở miệng nói

Người đàn ông trước mặt uy nghiêm vô cùng, thế nhưng lại nói ra lời tà ác như vậy. Thật sự là không phù hợp một chút nào

"Kia cái gì... Tôi vừa mới nói chỉ là tình huống cấp bách, nên mới như vậy, anh là một quân nhân, như thế nào lại..."

Hắn tiến sát đến gương mặt cô, hơi thở mang theo khí nóng, làm cho cô đỏ mặt xấu hổ

Trong chớp mắt cô không biết nên phải làm như thế nào cho phải hắn đã nói

"Tôi là một quân nhân, nhưng cũng là một nam nhân! Em là lão bà của tôi, cùng tôi ân ân ái ái là nghĩa vụ của em, càng là quyền lợi của tôi"

Cố Niệm Hề không dám nhìn thẳng hắn, tay hắn nóng bỏng đặt trên eo cô, làm cho cô cảm nhận được hắn có bao nhiêu cuồng dã!

Mà hắn nói như vậy, thật làm cho cô không biết nên nói lại như thế nào

Nhiều năm về sau, Cố Niệm Hề dần dần mới hiểu được người đàn ông này, biết được hắn mỗi lần mở miệng luôn phun ra những lời xấu xa cùng cường hãn. Từ trong miệng hắn nói ra cái gì mà pháp luật, cái gì mà nghĩa vụ, cái gì mà quyền lợi tất cả cũng chỉ vì muốn thỏa mãn hắn!

Đương nhiên, đây là nói sau

"Tôi... không phải anh nói, chờ tôi chuẩn bị tốt, sẽ không miễn cưỡng tôi sao?"

Cô còn chưa hết kinh sợ, liền cảm giác được, dị vật phía dưới, chỉ có thể ngượng ngùng giãy dụa!

Lời này, Đàm Dật Trạch đương nhiên nhớ rõ

Nhưng mà hắn cũng không nói, không giúp cô chuẩn bị tốt!

Phía sau có một bóng người đi tới, làm cho ánh mắt của Đàm Dật Trạch chợt lóe lên tia âm lãnh

"Em có thể không đáp ứng, nhưng mà có người sẽ giúp em làm tốt quyết định này!" Đột nhiên hắn nói khẽ vào tai của cô

Sau một lát, tay hắn đặt ở trên eo của Cố Niệm Hề buông lỏng



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...