Quân Hôn



Đàm Dật Trạch thân hình to lớn. Bước chân thon dài bước đi, so với người khác chạy mấy bước cũng không khác nhau là mấy

Tuy rằng trong văn phòng nói chuyện cùng Đàm Dật Nam vài câu. Nhưng hắn cuối cùng cũng sắp đến được thang máy, thấy được bóng dáng của vật nhỏ kia

Đàm Dật Trạch muốn lớn tiếng mà gọi tên của cô. Nhưng thời điểm đang định cất lời, hắn mới sực nhớ ra, đã gặp qua vật nhỏ kia vài lần, nhưng hắn cũng quên hỏi tên của cô

Nghĩ đến đây, đây có lẽ là lần đầu tiên của hắn, lớn như vậy rồi vẫn còn quên chuyện quan trọng như vậy

Mắt thấy cô ấn xuống nút thang máy. Đàm Dật Trạch lập tức chạy nhanh tiến đến, không có nghĩ nhiều liền chắn ở trước cửa thang máy kia

"A..."

Thực ra lúc chuẩn bị đi xuống lầu, Cố Niệm Hề có chút không yên tâm

Dù sao, cô cũng dành tình cảm thực sự của mình cho Đàm Dật Nam. Cho nên ngoài miệng tuy cứng rắn như vậy, nhưng trong lòng vẫn là rất mềm yếu

Lúc bước vào văn phòng của Đàm Dật Nam, quá khứ ngọt ngào hai năm trước kia lại hiện về trong trí nhớ

Có hắn cùng cô cười, cũng giận dỗi, nước mắt, cũng có thời điểm mất mác Đàm Dật Nam ở bên cạnh cô an ủi...

Tất cả giống như một bộ phim, trong ký ức của cô hồi diễn lại

Hôm nay, Đàm Dật Nam xin cô tha thứ, cô không phải không hề động tâm. Chẳng qua, đối với tiểu sinh mệnh chưa ra đời kia, cô không thể nhẫn tâm

Cô cũng sợ, nếu như hiện tại chấp nhận, cũng chưa chắc sau này Đàm Dật Nam lại không đối xử như thế với cô

Xem ra, việc hai người quay trở về, sẽ không có hy vọng

Từng bước từng bước rời xa Đàm Dật Nam, đang chuẩn bị đi xuống lầu, Cố Niệm Hề thật không ngờ chính mình lại tiến vào lồng ngực ấm áp của một người. Nhưng ngực người này, xem ra chính là làm từ sắt đá, bằng không tại sao đập lên mũi cô lại đau như vậy?

Chắc tại mình trong đầu nghĩ đến chuyện kia, mới có thể vô ý mà va vào người khác, cho nên sờ soạng cánh mũi, sau đó chuẩn bị giải thích

Lúc ngẩng mặt lên, liền nhìn thấy được một người mặc quân trang xanh biếc

Lời giải thích của cô, lúc này liền nghẹn lại trong cổ họng

Đây không phải là người vừa nãy ở trong phòng Đàm Dật Nam sao?

Đây không phải là người vừa nãy ở trong phòng Đàm Dật Nam sao?

Hắn tại sao lại ở trước mặt mình?

Nhìn khuôn mặt trước mắt có chút quen thuộc, đôi mắt đẹp của Cố Niệm Hề tràn đầy nghi hoặc

Hắn xuất hiện cũng không để ý đến kinh ngạc của cô. Mà là hắn thấy cô vuốt vuốt chóp mũi của mình, đột nhiên đưa tay sờ nhẹ cái mũi của Cố Niệm Hề, làm cho cô ngây ngẩn cả người

"Làm sao vậy, đau sao?" Hắn nhẹ nhàng giúp cô xoa xoa chỗ ửng đỏ kia. khóe miệng hiện lên ý cười

Mà ngữ điệu cũng thật ôn nhu, tuy rằng rất lãnh đạm. Nhưng nếu bị các quân nhân khác nghe được giọng nói này của hắn, chắc chắn sẽ là một sự kiện động trời. Từ trước đến nay lãnh diện báo tử chưa đối với một người phụ nữ nào ôn nhu như vậy

Ngẫm lại, đúng là đều cảm thấy có chút hoảng sợ!

"Anh..."

Phục hồi lại tinh thần, Cố Niệm Hề đang định nói cái gì, cũng không nghĩ đến người đàn ông trước mặt đã mở miệng trước: "Đi thôi, thang máy tới rồi"

Hắn ngẩng đầu nhìn thang máy với đôi mắt lãnh đạm

"Nga"

Cứ thế đi theo Đàm Dật Trạch vào thang máy, Cố Niệm Hề giống như là mất đi ý thức, tay người đàn ông kia vẫn đặt lên hông của cô từ lúc đầu

Lúc thang máy đóng lại, chỉ ngắn ngủn một giây, tuy không biết thân phận của người đàn ông này, nhưng cô vẫn cảm thấy người này không hề đơn giản!

Cùng người như vậy ở trong một không gian chật hẹp, Cố Niệm Hề cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn

Mắt thấy cửa thang máy sắp đóng lại, Cố Niệm Hề cảm thấy trên trán mình nổi lên ba vạch đen

"Chờ tôi một chút..." Vừa lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, liền nghe thấy giọng nói của đàn ông bên ngoài truyền đến

Trên tay hắn còn cầm vài văn kiện, người này Cố Niệm Hề nhận ra được, hắn chính là trợ lý của Đàm Dật Nam

"Tham mưu trưởng, Cố tiểu thư!" Hắn chào hỏi

"Xin chào" Cố Niệm Hề nở nụ cười ngọt ngào, như muốn cám ơn hắn xuất hiện rất đúng lúc

"Xin chào" Cố Niệm Hề nở nụ cười ngọt ngào, như muốn cám ơn hắn xuất hiện rất đúng lúc

Lúc chào hỏi bọn họ, tầm mắt trợ lý của Đàm Dật Nam nhìn xuống dưới bàn tay đang đặt lên eo của Cố Niệm Hề kia

"Thang máy này đã hết chỗ, phiền đi chuyến sau đi!" Cố Niệm Hề còn đang nghĩ mình may mắn, cuối cùng cũng có người đến đi cùng thang máy với bọn họ, nhưng người bên cạnh cô lại mở miệng

Thanh âm lạnh lùng, giống như gió thu vô tình cuốn hết lá vàng

Trong nháy mắt, Cố Niệm Hề có chút hoài nghi, người đang nói chuyện này với người lúc nãy vuốt mũi cô không phải cùng một người!

"A?"

Nghe được lời nói này của hắn, trợ lý cùng mấy người phụ nữ phía sau hướng mắt nhìn thang máy bên trong một hồi lâu

Trên mặt mỗi người, đều hiện ra khiếp sợ không hề nhỏ

Thang máy này, rõ ràng là chỉ có hai bọn họ! Tuy rằng nói, người đàn ông này thân hình có chút cao lớn, nhưng vẫn là không có khả năng chiếm cứ mười vị trí của mười người trong thang máy?

Mọi người đối với người đàn ông này có chút bất mãn, nhưng vẫn ngại sự uy hiếp phát ra trên người hắn, nên vẫn là không ai dám lên tiếng phản bác.

Giây tiếp theo, hắn liền ấn nút thang máy, làm cho cửa thang máy đóng lại...

"Tên gọi là gì?"

Nhìn thoáng qua gương mặt xinh đẹp trong lòng ngực kia, hai tròng mắt như con lai, cuống quít luống cuống. Khóe miệng Đàm Dật Trạch lại vẽ lên hình vòng cung ngày càng rõ ràng. Mà tay, cũng không tự giác ra tăng thêm lực đạo

Thắt lưng của vật nhỏ này, thật là mềm. Mềm giống như không có xương vậy

Cảm xúc như vậy, không khỏi cho hắn khát vọng càng nhiều...

Người đàn ông kia mở miệng nói, lại có chút giống như mệnh lệnh

Đây là thói quen của hắn, ở trong quân đội lâu năm, hắn đã quen hỏi những câu như vậy

Hắn không biết, câu hỏi như vậy lại làm cho vật nhỏ trong lòng ngực có chút bất mãn. Nhưng cô vẫn là sợ khí thế của hắn, chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Tôi tên Cố Niệm Hề"

Thời điểm ngẩng đầu lên, Cố Niệm Hề thấy được cặp mắt đen tinh khiết kia

Thời điểm ngẩng đầu lên, Cố Niệm Hề thấy được cặp mắt đen tinh khiết kia

Mắt của hắn nóng rực, suýt chút nữa đốt cháy cô

Cô mau chóng cúi đầu, lúc này mới để ý thấy người đàn ông kia đang đặt tay lên eo của mình

Không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đem tay của hắn nhanh chóng đẩy ra. Làm xong động tác này, cô liền lui đến một góc của thang máy. Đây là trong thang máy, khoảng cách cách xa hắn nhất chỉ là một trong bốn góc nơi đây

Đứng ở trong góc Cố Niệm Hề tâm tình có chút bất an, bị đẩy tay ra, hắn vẫn như trước mang theo ý cười trên mặt. Làm cho người ta không khỏi hoài nghi, động tác mới vừa rồi của cô, dường như không phải là đẩy tay của hắn

"Niệm Hề... Tên rất êm tai" Hắn đút tay vào trong túi quần, sau đó xoay người về phía cô hỏi: "Năm nay bao nhiêu tuổi?"

Khóe miệng người đàn ông vẫn là ý cười tà tứ. Con ngươi đang đánh giá cô

Điều này làm cho Cố Niệm Hề có chút không thoải mái

Đặc biệt là câu hỏi của hắn!

Cảm giác rõ ràng, giống như là khách làng chơi cùng kỹ nữ

Người đàn ông trước mặt tản mát khí chất không giận mà uy, làm cho người ta không thể không tuân phục

Cho nên Cố Niệm Hề tuy rằng bất mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Hai mươi hai!"

"Ân, không tồi, rất thích hợp!"

Nghe được câu trả lời của cô, hắn lại mỉm cười

Lời nói của hắn làm cho cô có chút sững sờ không hiểu được

Cô hai mươi hai tuổi cùng hắn có quan hệ gì?

Chẳng qua, một ngày nào đó, Cố Niệm Hề ở trên người Đàm Dật Trạch ép hỏi, người đàn ông này một lúc sau mới nói, mới từ trong miệng hắn lấy ra được đáp án___ Nguyên lại, Đàm Dật Trạch đã muốn chuẩn bị làm "Quân hôn" cho hắn

Đương nhiên, đây là nói sau


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...