Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận


Lăng nhị gia?!


Nhìn thấy trên khóe môi hắn có nụ cười nhẹ, Tô Du Du giãy dụa ngày càng mạnh , bởi vì người đàn ông nào đó đang đưa ngón tay thon dài xẹt qua ngực cô


"Hỗn đản, anh không tiếng động chạy đến phòng tôi làm gì, mau cút đi!"


"Anh là có lòng tốt, sợ một mình em ở nơi này sợ hãi, cho nên mới tới đây bồi em! Không nghĩ tới em lại nói anh là ác quỷ, thật sự là buồn cười. Đúng rồi, anh có nhớ rõ một câu nói, cuộc đời không làm chuyện xấu, nửa đêm sẽ không sợ quỷ đến gõ cửa!, anh thấy em sợ quỷ đến như vậy, chắc chắn là làm không ít chuyện xấu!"


Đối mặt với sự giương nanh múa vuốt của Tô Du Du, đôi tay của hắn lại bóp chặt chỗ ngực cô


Có chút giống như là bồi hồi, hắn tham luyến muốn cảm thụ chỗ tốt như vậy...


"Lão nương mới không làm chuyện xấu gì, nhanh cút cho tôi!" Tô Du Du học qua quyền đạo, muốn đẩy Lăng nhị gia ra


Nhưng dường như Tô Du Du đã quên, công phu của nàng chỉ là gà mờ


Một chiêu này còn chưa kịp dùng hết, liền đã bị hắn khống chế


"Yêu, còn học qua võ thuật?" Lăng nhị gia nắm chặt tay Tô Du Du


"Anh chẳng qua chỉ nói vậy, em liền thẹn quá hóa giận. Xem ra, Tô bé nhỏ em đúng thật là làm không ít chuyện xấu. Nói như vậy cũng đã chiếm tiện nghi của rất nhiều đàn ông đàng hoàng sao?"


Ánh sáng lờ mờ chiếu nhẹ đến chỗ khóe môi khẽ động của hắn, vô cùng xinh đẹp. Cứ như vậy trong lúc nhất thời làm cho Tô Du Du xem có chút ngu dại


Nhưng mà cũng không thể nghe lọt tai câu của Lăng nhị gia


Dựa theo kiểu Tiểu Lục Tử, nếu Lăng nhị gia là một người đàn ông đàng hoàng, vậy trên thế giới này ngay cả heo mẹ cũng có thể là xử nữ


"Anh... Cút ra ngoài cho tôi, lão nương không muốn gặp lại anh!" Phục hồi lại tinh thần, Tô Du Du phát hiện mình đã bị người đàn ông đè trên giường lớn. Mà khăn tắm của cô, bởi vì hành động ác liệt vừa rồi, đã sớm bị rơi xuống


Toàn thân mỗi tấc da thịt, lúc này đều có thể bị người đàn ông kia nhìn thấy rõ


Tô Du Du kinh hô ra tiếng, mau chóng kéo chăn đệm chui vào


"Tô bé nhỏ, em la to như vậy, chẳng lẽ không sợ đem người chung quanh thức dậy sao?


Thấy Tô Du Du phản kháng, khóe miệng của hắn vẫn là độ cong tà tứ. Chậm rãi bước đến bên giường, Lăng Thần cũng mau chóng cởi quần áo, từng bước cũng không buông lỏng


"Anh..." Lời nói của Lăng Thần quả nhiên là cho giọng nói của Tô Du Du nhỏ lại


Nhìn bộ dạng cô muốn nói lại thôi, hắn bắt đầu kéo chăn trên người Tô Du Du ra


"Anh... Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Đừng như vậy được không? Thứ tôi thiếu anh, trở về rồi tính rõ ràng không được sao?" Thấy động tác của hắn, Tô Du Du đột nhiên nhớ tới hình ảnh buổi sáng hôm nay


"Ai nói, anh bây giờ có thể coi là tính toán?" Hắn thấy cô nói như vậy, cũng dừng động tác một chút. Nhưng cái miệng vẫn cong lên


"Lăng nhị gia, anh muốn là cái gì?"


"Anh còn nhớ rõ, buổi sáng em nói anh là thái giám!" Ánh sáng chiếu trên người hắn, nghiêng ra gương mặt sạch sẽ của Lăng Thần. Hắn nhìn xuống dưới bắt gặp gương mặt hoang mang kia của Tô Du Du, ánh mắt lại có chút dại đi


"Lăng nhị gia, anh sao có thể là thái giám? Anh so với người khác đều khỏe mạnh hơn!" Thấy sắc mặt của Lăng nhị gia như vậy, cô đương nhiên biết lời nói mình nói buổi sáng đã bị hắn nghe được


Cô mau chóng vuốt mông ngựa, mau chóng muốn chạy ra khỏi khốn cảnh này


"Là vậy sao? Anh không phải là thái giám, còn rất khỏe mạnh?" Thấy Tô Du Du nói như vậy, hắn lại nhìn chằm chằm vào đũng quần của mình, xem xét hồi lâu, hỏi


"Đúng vậy, chính là như vậy, lăng lực của lão nhân gia ngài không phải người bình thường có thể đề cập tới" Lời nói này không giả


Buổi sáng vận động một phen đến chết đi sống lại, thẳng đến bây giờ Tô Du Du cô vẫn còn cảm thấy thắt lưng khó chịu


Nhưng do quá mức nóng lòng lấy lòng hắn, khiến cho Tô Du Du không nghĩ tới, cô nói lời này làm cho khóe miệng của người đàn ông nào đó, nổi lên độ cung quỷ dị...


"Em đã nói như thế, vậy anh không chứng minh một chút, có phải là không đúng hay không?" Xoay đầu lại, Lăng nhị gia nhìn Tô Du Du khóe môi vẫn duy trì ý tứ hàm xúc không rõ


Một khắc kia, Tô Du Du cảm giác da đầu mình run lên


Sau một lát hai thân mình giao nhau ở một chỗ


Một lúc lâu sau, có giọng nói của người đàn ông truyền đến: "Tô bé nhỏ, anh có phải là thái giám hay không!"

Một lúc lâu sau, có giọng nói của người đàn ông truyền đến: "Tô bé nhỏ, anh có phải là thái giám hay không!"


"Thật ra, anh cùng thái giám không khác nhau là mấy, chị đây đều không có cảm giác gì!"


Lăng nhị gia cảm thấy trên trán mình có gân xanh nổi lên


Cô gái này thật đúng là không thể dạy dỗ!


Lại xoay người, Lăng nhị gia đem cô áp tới dưới thân...


Sau một giờ sau, giọng nói đó lần thứ hai lại truyền đến: "Tô bé nhỏ, anh có phải là thái giám hay không?"


"Không, tuyệt đối không phải, Lăng nhị gia ngài vô cùng khỏe mạnh!"


Lần này, Lăng nhị gia không cảm thấy gân xanh nổi trên trán, mà là máu trong người nóng lên


"Xem ra, chúng ta tiếp tục nghiệm chứng một chút, mới có thể tìm được một đáp án chuẩn hơn..."


Lúc sau, Tô Du Du lại thấy mình bị đè xuống phía dưới...


Một đêm này, quả thật là vô cùng hỗn độn


Có khoái cảm, cũng có chua xót không tên trong lòng Tô Du Du


Chỉ có duy nhất kết luận, nếu như không làm theo lời Lăng nhị gia


Hậu quả, quả thật rất nghiêm trọng!


____


Cuối tuần ở trên núi, đến thứ hai Cố Niệm Hề có chút mệt mỏi đi làm


Vừa vào cửa, Cố Niệm Hề liền được Trần Điềm Điềm giúp pha cà phê


"Chị Niệm Hề, buổi sáng tốt lạnh! Cuối tuần vừa rồi chơi có vui không?" Thấy Cố Niệm Hề đi vào. Trần Điềm Điềm liền bưng cà phê lên


"Cũng không tồi! Nhưng mà cảm thấy hơi mệt!" Cố Niệm Hề đi đến trước bàn làm việc, vô ý vỗ vỗ thắt lưng của chính mình. Hai ngày nay, thân thích nhà cô vừa mới đi, Đàm tham mưu trưởng liền giống như phát điên, mỗi buổi tối đều gây sức ép, không chịu nghỉ ngơi. Đặc biệt cuối tuần ở trong rừng, Đàm tham mưu trưởng còn đưa cô đến một nơi trống trải trong rừng, gây sức ép tới hơn nửa đêm cũng không chịu cho cô trở về phòng


Hai ngày như vậy, Cố Niệm Hề cảm giác thắt lưng mình giống như bị chặt đứt


Nhưng Cố Niệm Hề vô ý thức oán giận, lại làm cho Trần Điềm Điềm cảm thấy là cô đang khoe mẽ


Nhìn thoáng qua Cố Niệm Hề, ánh mắt của cô ta chợt lóe


Tầm mắt, vừa lúc dừng lại trên túi xách của cô


Cố Niệm Hề, không phải cô rất thích ở trước mắt mọi người khoe ra bối cảnh nhà cô, còn có người đàn ông của cô sao?


Kia nói như vậy, cô hẳn là thích món quà nhỏ tôi tặng cho cô!


"Được rồi, chị Niệm Hề em đi làm việc!"


"Cám ơn cà phê của cô!"


Cố Niệm Hề gật đầu cười, Trần Điềm Điềm rời đi liền tiếp tục làm việc, không biết văn kiện nào đó ở trên bàn đã bị lấy đi


Cùng lúc đó, tầng cao nhất của tập đoàn Minh Lãng, một người đàn ông đang vùi đầu vào làm việc


"Đàm phó tổng, tổng tài phu nhân tới!" Ngoài cửa có tiếng nói


"Vào đi!"


"Mẹ, mẹ sao lại đến đây?" Thấy Thư Lạc Tâm cầm túi xách tiến vào, Đàm Dật Nam liền từ ghế da đứng dậy


"Tiểu Nam, mẹ muốn đến đây xem con!" Nói xong lời này, Thư Lạc Tâm giống như là nhớ ra điều gì đó, lại mở miệng: "Còn có một chuyện, chuyện kia ba và ông nội của con đều biết, mẹ sợ có điều sơ xuất, sẽ phá hủy ấn tượng của con trước mặt hai người bọn họ. Nhưng việc này nếu không làm, lại phải ầm ĩ một phen!"


Nói xong lời này, Thư Lạc Tâm kéo Đàm Dật Nam ngồi xuống ghế sa lon


"Mẹ, con hiểu ý của mẹ!" Ngẩng đầu, Đàm Dật Nam nhìn thấy trên đầu của Thư Lạc Tâm có vài sợi tóc bạc, nhẹ giọng thở dài

"Mẹ, con hiểu ý của mẹ!" Ngẩng đầu, Đàm Dật Nam nhìn thấy trên đầu của Thư Lạc Tâm có vài sợi tóc bạc, nhẹ giọng thở dài


Trong khoảng thời gian ngắn, Thư Lạc Tâm giống như già đi vài tuổi. Điển hình như gương mặt được bà bảo dưỡng không tồi, lúc này đã có vài nếp nhăn. Thậm chí xung quanh khóe mắt còn có một tầng màu xám


"Biết là tốt rồi! Vậy con hai ngày nay, cùng người phụ nữ kia đến bệnh viện kiểm tra chưa?"


"Rồi..." Nói lời này, sắc mặt của Đàm Dật Nam cũng không được tốt


Thư Lạc Tâm đại khái đã đoán ra được kết quả, nhưng vẫn không muốn từ bỏ: "Kết quả thế nào? Thật sự có sao?"


Bà vừa nói vừa nắm chặt túi xách, biểu hiện rõ ràng bà đang lo lắng


"Tám tuần, thời gian vừa lúc cũng không sai biệt lắm" Lại là một lời than nhẹ, Đàm Dật Nam đứng dậy từ ghế sa lon


Đi ra phía cửa sổ, bất đắc dĩ vươn hai tay, xoa xoa trán mình


"Trời ơi! Tại sao lại biến thành như vậy? Muốn đuổi cô ta đi, cô ta lại cứ bám lấy không thôi! Thật không biết, đời trước mẹ đã gặp cái nghiệt gì, thế nhưng lại cưới về một người phụ nữ như vậy?"


Đây vốn là tin tức làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc, nhưng trong phòng làm việc lúc này, không khí lại vô cùng chua xót yên lặng


Trong lúc nhất thời, bi ai không ngừng lan tràn


Thậm chí làm cho Thư Lạc Tâm khóc lớn trong xúc động


Nhưng bởi vì nghĩ đến đây là văn phòng của Đàm Dật Nam, nếu như ở trong này náo loạn, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hắn. Cho nên lúc này, bà cũng cố nín nhịn


"Tiểu Nam, con có tính toán gì không?" Thư Lạc Tâm cuối cùng nhớ tới mục đích hôm nay bà tới đây


"Mẹ, con thật sự không biết nên làm thế nào. Khi cùng cô ta đi kiểm tra, bác sĩ nói đứa trẻ phát triển rất tốt, rất khỏe mạnh..." Càng Nói Đàm Dật Nam càng cảm thấy đau lòng


Lẽ ra, hắn đã muốn hung hăng bỏ qua mối quan hệ với Hoắc Tư Vũ. Mà khi nhìn thấy hình siêu âm của đứa nhỏ, Đàm Dật Nam lại không biết nên làm thế nào


"Mẹ biết, đó là cốt nhục của con, con luyến tiếc. Nhưng con thật sự muốn bởi vì đứa bé kia, mà cùng người phụ nữ giống như Hoắc Tư Vũ sống cả đời sao?"


Nghe được giọng nói của Đàm Dật Nam, Thư Lạc Tâm có chút lo lắng


"Mẹ, con thật sự không nghĩ muốn cùng sống với cô ta. Hiện tại con nhắm mắt liền nhìn thấy cảnh tượng cô ta đánh mẹ. Nhưng con vừa nghĩ đến đứa nhỏ, trong lòng thật sự đau quá!" Thống khổ bứt sợi tóc trên đầu của mình, hai tay Đàm Dật Nam gắt gao che trước mặt mình


"Tiểu Nam, con từ nhỏ tính tình đã rất tốt. Nhưng con cũng không thể quá nhân từ! Nếu như con còn tiếp tục sống cùng cô ta, như vậy cả đời sau này của con liền bị hủy!"


Thấy bộ dạng thống khổ của Đàm Dật Nam, Thư Lạc Tâm liền ôm hắn vào lòng ngực


Đứa nhỏ này, là bà hoài thai mười tháng sinh ra, giống như là thịt cắt ra từ trên người bà. Vì để hắn có thể thuận buồn xuôi gió, bà nhất định sẽ dốc hết toàn lực


Lúc trước sống cùng Đàm Dật Trạch, bà không phải là vị đứa con của mình, mà đưa Đàm Dật Trạch vào quân đội sao?


Còn nhớ rõ lúc đó, trên lưng bà đeo không biết bao nhiêu là danh xấu, bị ông nội Đàm xem thường


Bà cũng không phải vẫn sống thuận lợi đến bây giờ sao?


Chẳng lẽ, hiện tại chỉ một Hoắc Tư Vũ, đã nghĩ muốn làm cho Thư Lạc Tâm bà đầu hàng?


Không, không đơn giản như vậy!


"Mẹ... con thật sự không biết làm như thế nào!"


"Không có việc gì, có mẹ ở đây! Có chuyện gì, mẹ cũng sẽ giúp con!" Nói lời này, Thư Lạc Tâm đau lòng vỗ lưng hắn: "Nhưng mà con phải nhớ kỹ, chuyện cô ta mang thai trước không nói cho ba của con cùng ông nội biết!"


Nếu để cho hai người họ biết, xử lý chuyện đó càng thêm phiền toái


"Mẹ, mẹ muốn làm gì?" Đàm Dật Trạch có chút lo lắng, nhìn về phía bà


"Việc này con không cần quản, mẹ tự có định đoạt!" Nói lời này, Thư Lạc Tâm cũng có chút giật mình


Nhưng rất nhanh, đã bị bà che dấu kín


Tốc độ này cực nhanh, thế cho nên Đàm Dật Nam đứng bên cạnh bà cũng không phát hiện ra chuyện gì


Nói chuyện xong, Thư Lạc Tâm ngồi trong phòng làm việc của Đàm Dật Nam một lúc, hỏi chuyện công việc gần đây của hắn, còn có Đàm Kiến Thiên có hay giao việc cho hắn hay không. Sau đó Thư Lạc Tâm cầm theo túi xách rời đi

Nói chuyện xong, Thư Lạc Tâm ngồi trong phòng làm việc của Đàm Dật Nam một lúc, hỏi chuyện công việc gần đây của hắn, còn có Đàm Kiến Thiên có hay giao việc cho hắn hay không. Sau đó Thư Lạc Tâm cầm theo túi xách rời đi


Thư Lạc Tâm rời đi, Đàm Dật Nam trở lại bàn làm việc, chuẩn bị tiếp tục làm. Cũng không nghĩ lúc này lại có điện thoại gọi tới, đập tan sự im lặng trong phòng làm việc của hắn


"Uy? Chuyện gì?"


"Đàm phó tổng, dưới lầu có một cô gái, nói là có chuyện quan trọng, muốn cùng ngài nói chuyện!" Này là từ sảnh tiếp đón của tập đoàn Minh Lãng truyền đến


"Cô nói với cô ta, không hẹn trước không gặp!" Nói xong lời này, mi tâm Đàm Dật Nam hơi nhíu lại


Là Hoắc Tư Vũ đi!


Trước kia, lúc bọn họ giận dỗi, cô cũng thường xuyên đùa giỡn như vậy


"Tôi cũng đã nói với cô ấy, nhưng cô ấy vẫn cố ý muốn tôi gọi điện thoại. Nói là trên tay cô ấy có tư liệu, muốn tận tay giao cho người!" Tiểu thư phía dưới trực điện thoại có chút chần chờ


"Tư liệu gì?" Chẳng lẽ, người tới không phải Hoắc Tư Vũ?


Kia, vậy là ai?


Nghĩ vậy, ánh mắt của hắn chợt lóe


Mà điện thoại bên kia tựa hồ bị giằng lấy, một lát sao truyền đến tiếng nói: "Xin chào, Đàm phó tổng!"


"Cô là..." Giọng nói này, cùng với người nói chuyện vừa nãy với hắn có chút khác biệt


"Mau trả điện thoại cho tôi!" Cách đó không xa, có tiếng truyền đến


"Cô đừng lo, tôi nói xong tự nhiên sẽ trả điện thoại cho cô!" Người phụ nữ đang cầm điện thoại hướng cô gái đang nói kia hừ nhẹ


"Đàm phó tổng!"


"Rốt cuộc có chuyện gì, cô nói đi!" Thực rõ ràng, người phụ nữ này có vấn đề


Gương mặt Đàm Dật Nam lúc này âm trầm đi rất nhiều


"Tôi muốn cùng anh gặp mặt"


"Muốn gặp mặt, vậy hẹn trước!"


"Tôi có một phần tư liệu giá cả của tập đoàn Bác Á Có thể giúp tập đoàn Minh Lãng, chẳng lẽ Đàm phó tổng không muốn gặp tôi sao?" Đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói của người phụ nữ cố gắng đè thấp


"Tư liệu giá cả? Tôi làm sao biết, tư liệu đó có phải là thật hay không?"


Ngón tay Đàm Dật Nam gõ vài cái trên bàn làm việc, trong đầu chợt lóe lên tia lạnh


"Đàm phó tổng quả nhiên bình tĩnh hơn người. Tôi dám dùng đầu của mình cam đoan, phần tư liệu này là thật! Như vậy Đàm phó tổng chẳng lẽ còn không cam tâm sao?"


"Là vậy sao? Vậy cô nói địa điểm gặp mặt!"


"Ở trung tâm thành phố, trên tầng chót của quán cà phê đi! Đến lúc đó, chúng ta điện thoại liên hệ!" Thấy người đàn ông bên điện thoại chấp thuận, người phụ nữ đầu dây bên kia chợt nở nụ cười


"Được, đến lúc đó gặp!" Điện thoại vừa dứt, khóe miệng Đàm Dật Nam có tia cười lạnh


Không phải là hắn coi trọng dự án này, lại càng không phải hắn muốn biết rõ dự án này ra sao. Mà là bởi vì Đàm Dật Nam biết người phụ trách dự án lần này là Cố Niệm Hề


Trong điện thoại kia ngươi phụ nữ đó nói, cô ta có tư liệu về dự án này, nói cách khác dự án này Cố Niệm Hề làm rất tốt


Nghe khẩu khí của người phụ nữ kia, nhất định là nhân viên trong tập đoàn Bác Á


Trên thương trường lăng lộn nhiều năm như vậy, Đàm Dật Nam đương nhiên biết nếu như dự án lúc này bị bại lộ, đối với Cố Niệm Hề mà nói bất lợi như thế nào!


"Phó tổng, lát nữa còn có hội nghị!" Đàm Dật Nam ra khỏi văn phòng, trong tay cầm chìa khóa xe, trợ lý thấy vậy thức thời nhắc nhở


"Hoãn lại, chờ tôi trở về!" Nói xong bóng dáng của Đàm Dật Nam đã biến mất trước cửa thang máy


Hắn rất muốn nhìn, rốt cuộc là ai dám đánh chủ ý lên người cô gái Đàm Dật Nam hắn yêu thương!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận