Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận


"Lão công, em đã về!" Cố Niệm Hề vừa về đến nơi đã thấy Đàm tham mưu trưởng nhà mình mặc bộ quần áo ở nhà ngồi trên ghế salon


Lúc này cô còn ngửi thấy được một mùi hương thơm mát. Đây chính là hương vị quen thuộc của Đàm tham mưu trưởng


Nhìn người đàn ông ngồi tựa vào ghế salon kia, đôi môi đỏ mọng của Cố Niệm Hề khẽ nhếch lên


Có lẽ, hành động này chính là muốn câu dẫn hắn


Đàm tham mưu trưởng tuy rằng mặc bộ quần áo xám đơn giản, không có hoa văn, ngồi tựa vào ghế salon, không mở miệng cũng có thể hấp dẫn tầm mắt của người khác. Hắn giống như một quý tộc châu Âu, cao ngạo làm cho người ta khát khao nhìn đến


Nhưng mà, Đàm Dật Trạch lúc này có vẻ không yên lòng


TV vẫn bật, nhưng tầm mắt của hắn lại dừng trên tờ báo


Thấy cô vào cửa, cũng chỉ hơi gật đầu một cái


Thật rõ ràng, người đàn ông này đang giận cô!


Có lẽ, Tô Du Du vừa mới gọi điện thoại muốn gặp mặt cô ở quán bar, đã bị hắn nghe được! Xem ra Đàm tham mưu trưởng nhà cô, trời sinh đã không thích nơi thị phi đó, mỗi một lần cô từ chỗ đó trở về, hắn đều có vẻ tức giận


"Đàm tham mưu trưởng!"


Cố Niệm Hề đi đến bên cạnh ghế sa lon, ngồi xuống bên cạnh hắn


"Lão già kia!" Thấy hắn vẫn không để ý đến mình, Cố Niệm Hề lại lên tiếng


"Lão già kia, anh đừng tức giận. Nếu tức giận trên mặt sẽ có nhiều nếp nhắn! Anh cũng không nên quên, anh lớn hơn em rất nhiều! Nếu như bây giờ đã muốn già đi, vậy cũng là một vấn đề lớn!" Người đàn ông vẫn không có biểu tình gì, nhưng mà nếu nhìn kỹ dưới khóe miệng Đàm tham mưu trưởng nhà cô có chút run rẩy


Quả nhiên, Đàm Dật Trạch rất để ý đến vấn đề tuổi tác!


Thấy biểu tình của hắn có chút buông lỏng, Cố Niệm Hề thật cẩn thận tiến vào trong ngực Đàm Dật Trạch, dùng gương mặt nhỏ nhắn cười hì hì đối mặt với hắn


"Lão già kia, cười với chị đây một cái, chị đây liền tặng ngươi một nụ hôn!" Cô học cách ăn nói của Tô Du Du, Cố Niệm Hề đưa tay chạm vào hai bờ má của hắn. Đương nhiên cô cũng không nỡ dùng sức lực lớn


Rõ ràng cô chỉ muốn trêu chọc Đàm tham mưu trưởng. Nhưng khi cô nhìn thấy cặp mắt đen kia của hắn, lại khiến cho cô phút chốc hít thở không thông. Không khí nhất thời trở nên mập mờ. Trong không khí còn nhận ra được sự tàn sát bừa bãi


Cố Niệm Hề cảm giác được dưới mông mình có một bàn tay vô cùng nóng


Lực trên tay của Đàm Dật Trạch càng lúc càng lớn


Lúc này, Đàm tham mưu trưởng rất dọa người


Cố Niệm Hề muốn bỏ chạy. Nhưng chân còn chưa kịp đặt xuống, thân thể cô đã bị kéo lại, giây tiếp theo là mộ cỗ hơi thở tươi mát truyền đến


Đó là, mùi hương của Đàm tham mưu trưởng...


Mở to mắt, Cố Niệm Hề nhìn cặp mắt của hắn gần trong gan tấc. Lông mi của hắn thật dài. Tại sao, một người đàn ông lớn lên lại đẹp như vậy, so với Cố Niệm Hề cô còn đẹp hơn?


Xem ra, lúc rảnh rỗi cô phải nhổ lông mi của hắn mới được


Lúc này Đàm Dật Trạch không nhắm mắt


Cặp mắt mê người kia nhìn chằm chằm Cố Niệm Hề. Hắn hôn cô thật nhẹ nhàng, sau đó chuyển thành tàn sát bừa bãi


Sau khi nụ hôn đó chấm dứt, đôi môi đỏ mọng của Cố Niệm Hề cũng có cảm giác sưng lên


"Về sau, còn dám đến nơi trụy lạc xa hoa đó nữa không?" Hắn đưa tay vuốt nhẹ đôi môi vừa bị mình mút vào của Cố Niệm Hề. Đôi mắt lại có tia nhói đau thương tiếc


Vật nhỏ của hắn đơn thuần, trên người cô cũng rất thuần túy


Cho nên, hắn không thể chấp nhận bất cứ người nào chạm vào vật nhỏ của hắn


"Không dám. Nhưng lão già kia, anh đừng giận em có được hay không? Người ta cũng đã bị trừng phạt!"


"Lần tới, muốn gặp mặt thì đến nơi khác. Bằng không, đừng trách anh không khách khí!" Đàm tham mưu trưởng hung hăng bóp mông nhỏ của cô, sau đó lên tiếng


Mặc dù mông nhỏ bị bóp đau, nhưng Cố Niệm Hề cũng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu


"Nhưng mà lão già kia, hôm nay em đến đó phát hiện ra một chuyện!" Ngả vào lòng ngực hắn, Cố Niệm Hề đột nhiên nghĩ tới một màn kia


"Chuyện gì?" Ánh mắt nhìn vào TV, nhưng tay vẫn đặt trên người cô. Thừa dịp Cố Niệm Hề còn đang mơ hồ, Đàm tham mưu trưởng lặng lẽ đưa tay vào váy của cô. Chiếm chỗ tốt trên người vật nhỏ, tay của hắn cũng bắt đầu nghiện


"Chính là, Đàm... Không em chồng! Đứa nhỏ của em chồng, có thể không phải là của hắn!" Tô Du Du đã sớm biết Lục Tử Thông cùng Hoắc Tư Vũ ở một chỗ. Vậy cũng nói, mối quan hệ của Lục Tử Thông và Hoắc Tư Vũ cũng không phải là một sớm một chiều. Đứa bé trong bụng kia, có phải là của Lục Tử Thông hay không?


Đương nhiên, Cố Niệm Hề không phải không biết đôi tay tà ác kia của hắn đang làm loạn. Nhưng vừa nghĩ tới mấy ngày gần đây, cô bị thân thích ghé thăm, người đàn ông này rất nghẹn khuất, nên cũng nhắm một mắt mở một mắt theo ý hắn


"Vật nhỏ, chuyện của bọn họ cứ để anh lo. Nhớ kỹ người phụ nữ kia rất nguy hiểm, em không cần đi chọc bọn họ!" Nói xong lời này, ánh mắt của Đàm tham mưu trưởng lại trở nên ảm đạm.


Trong ấn tượng, lời này cũng không phải là lần đầu tiên Đàm tham mưu trưởng nói với cô


Hơn nữa mỗi lần nhắc tới điều này, cô cảm giác trong lời nói của hắn như ẩn dấu huyền cơ


Nhưng huyền cơ này, rốt cuộc là cái gì?


Cố Niệm Hề nghĩ không ra, lúc này nhìn lên Đàm tham mưu trưởng liền thấy hắn cười quyến rũ giống như mê hoặc chúng sinh


Đàm Dật Trạch xuân tâm nhộn nhạo


Dưới ánh đèn, gương mặt của hắn so với đóa hoa nở rộ còn kiều diễm hơn


Nhưng không biết tại sao hắn cười khuynh quốc khuynh thành như vậy, lại làm cho Cố Niệm Hề lạnh buốt sống lưng


"Vật nhỏ, chúng ta chơi thổi khí đi!"


"A?"


Chưa kịp phản ứng lại, cô đã bị hắn ôm đến phòng ngủ của bọn họ


Sự thật chứng minh, Đàm tham mưu trưởng cực kỳ tà ác!


____


Sáng sớm ngày hôm sau, khi tia sáng đầu tiên chiếu vào phòng, cô gái mở ra hai tròng mắt


Có thể là bởi vì vừa mới tỉnh lại, tất cả đều rất mơ hồ. Còn nữa mỗi thứ trong căn phòng này tất cả đều rất xa lạ


Tô Du Du còn nhớ rõ, cô ở thành phố này thuê một căn nhà, thật ra cái tủ chỉ có hai ngăn, hơn nữa còn được làm bằng vải cứng. Chăn đệm cũng là màu hồng phấn cô thích nhất, trên tường là bức ảnh lớn răng lanh. Nhưng bức tường này lại rỗng tuếch, màu trắng chói mắt


Đây lẽ nào là mơ sao?


Nghĩ vậy, Tô Du Du lại đem đầu nhỏ của mình lắc nhẹ


Chẳng qua, lúc cô lắc lắc, lại động phải một thứ


Mà thứ này, không giống như chăn bông mềm mại, nhưng lại vô cùng co dãn. Làm cho người ta nhịn không được muốn vỗ về chơi đùa một phen


Tô Du Du cũng chưa bao giờ là người bạc đãi chính mình, nghĩ gì nhất định sẽ làm ngay, cô đưa tay qua sờ. Vô cùng trơn trượt, xúc cảm quả nhiên không tệ lắm


Nhưng tại sao, càng ngày càng nóng?


"Cảm giác thế nào?" Tô Du Du còn chưa giải thích được, đã có một giọng nói khàn khàn ở bên tai cô vang lên. Thậm chí, cô còn cảm giác được chủ nhân giọng nói kia, muốn trêu chọc mình


"Cũng tạm được!" Cô bóp bóp một lúc, cảm thấy thoải mái, sau đó mới rầm rì nói

"Cũng tạm được!" Cô bóp bóp một lúc, cảm thấy thoải mái, sau đó mới rầm rì nói


"Làm cho em cảm thấy tạm được, thật đúng muốn nở nụ cười!" Mơ mơ màng màng, giọng nói kia lại truyền đến


"Ân, tự biết hiểu rõ, coi như không tồi! Mau, hầu hạ bổn cung thoải mái một chút!" Ý của cô là, mau giúp cô tắm rửa mặc quần áo


Tô Du Du xem qua không ít phim cổ trang cung đấu, kịch bản bên trong đều là mỗi buổi sáng sẽ có người giúp mặc quần áo


Thật ra, Tô Du Du cũng có một hồi mơ mộng muốn xuyên qua


Tốt nhất, xuyên quan liền biến thành một phi tử được sủng ái, hoặc là công chúa, mỗi ngàu đều có người bưng câm đến tận miệng, chỉ việc há mồm


"..." Lăng nhị gia nhìn cô gái bên cạnh, ánh mắt chợt lóe sáng


Chẳng lẽ Tô bé nhỏ không biết, đàn ông sáng sớm rất bị kích thích sao?


"Còn không mau làm, nếu như ngươi không hầu hạ bổn cung thật thoải mái, cẩn thận bổn cung mang ngươi chém!" Tô Du Du nhập mình vào nhân vật vô cùng nhanh. Một lát không thấy người bên cạnh có động tác gì, liền thúc giục


Nói xong lời này, Tô bé nhỏ lại không an phận vặn mình qua một bên


Mắt thấy chỗ ngực của Tô bé nhỏ có vết xanh nhạt, Lăng nhị gia lại cảm thấy dục hỏa đốt người


Mới sáng sớm, Tô bé nhỏ đã trêu chọc thần kinh yếu ớt của hắn, vậy Lăng nhị gia hắn há có thể phụ tâm ý này của cô


Nghĩ vậy, khóe miệng của Lăng nhị gia lại hiện lên hàm xúc không rõ: "Kia tiểu nhân liền an bài thỏa đáng!"


Nghĩ vậy, Lăng nhị gia xốc chăn lên, đi thới phía trên thân thể mềm mại


Chăn bị kéo ra, Tô Du Du liền cảm thấy có một cảm giác mát lạnh, làm như vậy hẳn là giúp cô mặc quần áo


Ngay sau đó, hắn còn mở hai chân rồi cầm lấy mông của cô


Phỏng chừng, người này đang giúp cô mặc quần


Mãi một lúc sau, Tô Du Du mới cảm thấy không ổn


Nghĩ vậy Tô Du Du từ tử mở hai tròng mắt, đang chuẩn bị tặng cho người không biết tốt xấu kia một cái tát, nhưng lại bắt gặp gương mặt tà khí bức người!


Tại sao, mộng này con mẹ nó lại quỷ dị đến như vậy?


Tiểu thám giám bên người Tô Du Du cô, lại là Lăng nhị gia?


Sẽ không phải là ở ngoài bị Lăng nhị gia ức hiếp quá nhiều, trong mơ chuẩn bị đem hắn ngược một phen chứ?


Tô Du Du mừng thầm


Nhưng khi thứ kia đi qua người của cô, cô mới ý thức rất rõ ràng: Đây không phải là mộng!


Cô, bị cường!


"Anh điên đủ chưa, sáng sớm muốn làm cái gì với tôi?" Tô Du Du gương mặt nhăn nhó có chút tái nhợt


"Em ngậm miệng lại, không phải nói muốn anh hầu hạ em sao? Anh đang hầu hạ em rất tốt, em lại điên loạn kêu cái gì?" Sắc mặt của Lăng nhị gia không tốt, bởi vì Tô Du Du nhúc nhích lung tung, khiến cho hắn không thoải mái. Đặc biệt khi thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, hắn lại cảm thấy đau lòng


"Chết tiệt, anh chiếm tiện nghi của tôi!" Tô Du Du rất muốn đẩy người đàn ông trên người cô ra, nhưng tay của cô bị hắn giữ chặt trên đỉnh đầu, căn bản không thể động đậy được


"Rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi của ai? Tối hôm qua rầm rì uy hiếp anh không nói, hiện tại còn muốn anh hầu hạ em?"


"Bốp bốp!" Hung hăng vỗ xuống mông của cô, Lăng nhị gia lại nói: "Đưa chân nâng lên, sẽ dễ chịu một chút"


Kinh ngạc nhìn người trước mặt, Tô Du Du muốn chửi hắn một trận


Nhưng Tô Du Du quả thực làm giống như lời Lăng nhị gia nói, nâng chân mình lên. Bởi vì cô thầm nghĩ, sẽ làm giảm bớt đau đớn trên người mình, không nghĩ tới lại rơi vào hố của hắn


"A..."


"Kẻ điên!"


"Mau dừng lại..."


Hắn giống như một con ngựa hoang, lúc này Tô Du Du mới ý thức điệm tính nghiêm trọng của việc này


Mặc kệ cô có gào thét thế nào, giãy dụa ra sao, cũng không thể lay chuyển hắn. Không biết từ lúc nào cô lại ngừng giãy dụa, bắt đầu hưởng thụ


Đặc biệt, đến cuối cùng Tô Du Du lại cảm thấy thích thú


Trận mưa rền gió dữ cuối cùng cũng dừng lại, hắn xoay người nằm bên cạnh cô


"Thoải mái không?" Lăng nhị gia quệt mồ hôi trên trán. Có mấy sợi tóc còn dính lại trên trán của hắn, nhưng điều đó tuyệt đối không ảnh hưởng đến khí chất của hắn. Mà ngược lại làm cho hắn càng trở nên điên cuồng hơn


"Cũng tạm được!" Hơi thở của Tô Du Du cũng dần dần bình ổn


Đêm hôm đó cùng đêm hôm qua, hắn và cô đã phát sinh quan hệ. Nhưng đây là lần duy nhất, cô thanh tỉnh cùng hắn phát sinh quan hệ


"Xem ra, anh chưa hầu hạ em tốt phải không?" Hắn nghỉ ngơi chốc lát, lại hồi phục tinh thần, hai mắt hắn đột nhiên híp lại, đánh giá cô gái đang nằm bên cạnh


Cô gái dám nói kỹ thuật của Lăng nhị gia hắn không tốt, còn chưa xuất hiện trên thế giới này đâu!


"Anh muốn làm cái gì?"


Đôi tay lần thứ hai vòng qua thân thế của cô, Tô Du Du đột nhiên ngồi dậy, lấy chăn che trên người, đôi mắt cảnh giác nhìn hắn


"Làm chuyện em nghĩ cần phải làm! Không phải nói anh hầu hạ không tốt sao? Anh sẽ mau chóng đền bù!" Lăng nhị gia trời sinh đẽ vô cùng yêu nghiệt, hắn cười như vậy dường như làm cho cả thế giới cũng muốn dừng lại


Nhìn mỹ nam cười ta từ như vậy, Tô Du Du cảm thấy mũi mình thở ra hơi lòng


Được rồi, thật ra Tô Du Du rất khinh bỉ thế giới nội tâm của mình


Vừa thấy anh đẹp trai, thiếu chút nữa cái gì cũng quên


Nhưng cô vẫn tỏ vẻ tôn nghiêm: "Đi đi đi, cút ngay cho chị đây! Chiếm tiện nghi của tôi một lần còn chưa đủ, còn muốn lần nữa sao?"


"Rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi của ai, Tô bé nhỏ em không phải là người rõ ràng nhất sao!" Người đàn ông bị lên án, cũng không nóng nảy. Lúc này hắn chậm rãi tựa vào một chỗ, híp mắt đánh giá Tô Du Du


Bị người đàn ông nhìn như vậy, Tô Du Du cảm thấy ngượng ngùng


Được rồi, nếu như đánh giá một cách đơn thuần, Lăng nhị gia trời sinh đã là một người vô cùng đẹp trai, cho dù ai nhìn vào cũng là cảm thấy Tô Du Du cô chiếm tiện nghi của hắn. Trong đó nghiễm nhiên cũng có Tô Du Du cô


Cắn đôi môi hồng như cánh hoa. Tô Du Du bọc chăn bông xoay người xuống giường, từ trong đống quần áo tìm ra ví tiền của mình


"Đường tưởng rằng, cứ như vậy là có thể xong việc!" Mỗi một lần làm xong, cô liền lấy tiền đưa cho Lăng nhị gia hắn, cô coi Lăng nhị gia hắn là đồ ngốc sao?


"Kia, vậy anh muốn cái gì?" Thật ra hắn nói rất đúng, hôm qua cô cùng Cố Niệm Hề uống rượu say, say đến trời trăng không biết gì


"Đô đô..."


Vừa vặn di động của Lăng nhị gia ở phía sau vang lên


"Uy, Lăng nhị gia cậu tới chưa vậy? Tiểu Ngũ nói hôm nay ai tới trễ, tiết mục đêm nay người đó sẽ chịu trách nhiệm!" Vừa ấn nút nghe điện thoại, Lăng nhị gia liền nghe được giọng điệu giống như lưu manh của Mặc lão tam


"Tại sao không nói sớm!" Cái gọi là phụ trách tiết mục, chính là nghiêm chỉnh bị mọi người chỉnh đến chết, Vừa nghe được lời này, sắc mặt của Lăng nhị gia khẽ biến


"Yêu, sáng sớm đã thô bạo như vậy, có phải hôm qua không có ai bồi, hôm nay liền tức giận đến đỉnh điểm!"


"Mặc lão tam, cẩn thận mình nói cho vợ cậu biết!"


Nghe nói từ sau khi Mặc lão tam cưới vợ, liền bị vợ quản rất nghiêm!


"Đừng a, mình đây không phải đến mật báo sao? Đúng rồi, lão đại phỏng chừng cũng sắp tới! Cậu mau chóng tới đi. Còn có, đến lúc đó đừng quên ở trước mặt vợ mình nói tốt vài câu!"


Mặc kệ Mặc lão tam nói thật hay không, Lăng nhị gia cũng mau chóng xuống giường, bắt đầu mặc quần áo


"Đô đô..." Điện thoại của Lăng nhị gia vừa dứt, bên này lại có điện thoại của Tô Du Du


"Du Du cậu nhanh một chút, nghe nói hôm nay ai tới trễ, đêm nay sẽ rất phiền toái!" Trong điện thoại, là giọng nói của Cố Niệm Hề


"Mình biết, mình lập tức đến!" Tô Du Du cúp điện thoại cũng liền mau chóng mặc quần áo. Nếu không phải có hẹn với Cố Niệm Hề, cô hôm nay nhất định muốn ở chỗ nào thật yên tĩnh, nhớ đến ngày hôm qua cô còn chiếm tiện nghi của người ta


Nhưng cẩn thận nghĩ lại, cái gì gọi là cảm thấy hối hận, thật sự không thích hợp với tính cách của Tô Du Du. Nếu như bị Cố Niệm Hề biết được, nhất định cô ấy sẽ cười không ngớt.


Chương 92.2: Nhã nhặn chính là như vậy


"Tô bé nhỏ, hôm nay em chiếm tiện nghi của anh, hãy nhớ rõ điều này. Chờ anh trở lại, sẽ cùng em tính toán thật tốt!" Mặc quần áo xong, Lăng nhị gia vội vã đi ra ngoài. Chuyện mà Đàm lão đại gây sức ép, chắc chắn không bình thường. Hắn cũng không muốn đến cuối cùng: "Còn có, em hai ngày nay phải đi theo anh!" Ý hắn nói chính là chỗ hẹn với nhóm người Đàm lão đại kia


Vừa mới cùng Tô bé nhỏ tiến triển thêm một bước, Lăng nhị gia quả thật không muốn rời khỏi cô


"Không cần, chị đây còn có việc. Anh đi đường dương quan của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi!" Tô Du Du mặc quần áo xong, liền xem thường liếc nhìn Lăng nhị gia một cái


"Được, chờ anh trở về, thù mới thêm hận cũ, nhất định tính thật tốt!" Đêm trước say rượu, cùng chuyện tối ngày hôm qua. Tuy rằng hai lần, đều là Tô Du Du chủ động kề cận hắn, thoạt nhìn Lăng nhị gia hắn đều bị cô cường. Nhưng cuối cùng người bị thiệt thòi nhất là Tô Du Du


Mà điều hắn thật không ngờ chính là, Tô bé nhỏ rất dễ bị lừa


Nghĩ đến sau khi đi du lịch trở về, hắn nhất định sẽ đem "Ủy khuất" của mình đòi về


Đánh giá Tô bé nhỏ từ trên xuống dưới một lần, Làm cho da đầu cô cũng phải phát run, sau đó Lăng nhị gia vỗ mông chạy lấy người


Khi Lăng nhị gia rời đi, Tô Du Du cũng liền đi khỏi...


____


"Yêu, Mặc lão tam cậu vốn thô tục, khi nào thì giống như người có học đeo mắt kính? Hơn nữa còn mặc thành bộ dạng này? Cũng không ngại làm hỏng đôi mắt của mình sao?"


Không phải nói mọi đàn ông sau khi kết hôn, đều sẽ không quan tâm đến cách ăn mặc sao? Nhưng Chu Tử Mặc trước mặt này, mặc một bộ quần áo màu trắng, lại giống như công tử nho nhã con nhà văn. Tuy rằng trên áo có hoa văn đơn giản, nhưng Lăng Thần vẫn luôn cảm giác chỉ có kẻ ngốc mới mặc thành dạng như vậy. Thật không ngờ lão tam hôm nay lại mặc như thế


Trừ bỏ áo trắng hoa văn kia, còn có một bộ tây trang khoác ngoài, dưới chân đi giày da, giờ phút này làm cho khóe miệng Lăng Thần run rẩy chính là trên mắt của Chu Tử Mặc còn đeo một cặp kính trắng


Hắn không quên, đôi mắt của lão tam thị lực so với bọn họ tốt hơn cả! Bằng không hắn sao có thể trở thành tay súng thiện xạ, danh hiệu bách phát bách trúng?


"Đi đi đi, Lăng nhị cậu là người thô tục, sao có thể thấy sự nhã nhặn này của mình?" Chu Tử Mặc thấy Lăng Nhị gia trêu ghẹo mình, vội vàng nhìn xung quanh bốn phía, hoàn hảo không có bóng dáng Chu bà xã phía sau, lúc này mới dám cùng Lăng Thần ồn ào


"Cậu còn nhã nhặn? Xì..." Vừa nghe thấy Mặc lão tam nói chính hắn nhã nhặn, Lăng Thân thật sự nhịn không được cười thành tiếng


Bộ dạng ồn ào hiện tại của lão tam, so với hai chữ nhã nhặn kia, thật là khác biệt


"Yêu, Lăng nhị cùng lão tam đã tới sao?" Đàm Dật Trạch cùng Cố Niệm Hề vừa tới, đúng lúc gặp hai người họ đang ầm ĩ


"Yêu, lão đại, đây chính là chị dâu nhỏ sao?" Thấy Đàm Dật Trạch đến, hai người liền tiến lên tiếp đón


Đây là lần đầu tiên Cố Niệm Hề nhìn thấy hai người này. Từ xa cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người họ


Chu Tử Mặc tuy rằng ăn mặc nhã nhặn, nhưng nhìn động tác của hắn so với hai từ "Nhã nhặn" kia thật sự là không hợp


Lăng nhị chính là yêu nghiệt điển hình. So với phụ nữ còn muốn xinh đẹp hơn, nhưng cái miệng kia của hắn so với Tô Du Du còn muốn ác độc hơn


Nếu như người đàn ông này ở cùng một chỗ với Tô Du Du, chỉ sợ sẽ làm trời đất lung chuyển


Ý tưởng này hiện ra trong đầu Cố Niệm Hệ, khiến cho cô cảm thấy thật buồn cười. Còn nhớ Đàm Dật Trạch nói, hôn sự của Lăng nhị gia phải được sự chấp thuận của trưởng bối. Cô thế nhưng lại có ảo tưởng này


"Nào nào, Chu bà xã đã tới! Mấy người đừng phá mình, mình bây giờ là người nhã nhặn nhất! Nếu như ai vạch trần, cẩn thật mình chọc mắt người đó!" Nhìn xung quanh một chút, thấy cách đó không xa có một bóng dáng bé nhỏ, Chu Tử Mặc vội vàng khua tay múa chân


"Dựa vào bộ dáng này của cậu mà xứng đáng với hai từ "Nhã nhặn", đúng hơn phải là kẻ ngốc giả bộ!" Lăng nhị gia thấy Chu Tử Mặc nói lời này liền cười lớn


Mà Cố Niệm Hề nhịn không được cũng cười theo


"Cậu xem, chị dâu nhỏ cũng cười. Mặc lão tam, có cậu làm mẫu, coi như cả kẻ ngốc cũng được thông qua!" Thấy Cố Niệm Hề cười, Lăng nhị gia lại tiếp tục trêu ghẹo


"Dù sao các cậu sau lưng nói mình thế nào cũng được, nhưng ngàn lần phải nhớ kỹ đừng ở trước mặt Chu bà xã phun ra thành tựu của mình, chị dâu nhỏ chị cũng đừng nói ra, nhớ kỹ nha!" Mặc lão tam luôn cảm thấy được, mình chính là nhã nhặn nhất, cùng với những người thô tục như bọn họ cảm thấy khác biệt rất xa


Vì thế, hắn rất tỏ vẻ chính mình sẽ không cùng những người bình thường này so đo, trừ phi Chu bà xã ra mặt


Thừa dịp mọi lực chú ý của mọi người đặt trên bóng dáng bé nhỏ cách đó không xa, Chu Tử Mặc nhanh chóng lùi về phía sau vài bước, dựa lưng vào cái cây bên cạnh, một tay chống thân cây làm ra vẻ bộ dáng thanh niên văn nghệ


"Đây là vợ của Mặc lão tam đi!" Lăng nhị gia thấy có người tiến đến, cười khanh khách ân cần thăm hỏi


"Chào mọi người, tôi là Tô Mộng Dao!" Đơn giản cũng thực ngắn gọn tự giới thiệu


Đây chính là Chu bà xã


Hôm nay Chu bà xã mặc một thân váy hoa liền áo, làm nổi bật làn da trắng kia, cũng làm cho Mặc lão tam mở cờ trong bụng


Hắn lúc này rất muốn đem làn váy của Chu bà xã vén lên, nhìn xem phong cảnh phía dưới thế nào?


Nhưng vừa nghĩ tới chính mình hiện tại nhã nhặn, làm sao có thể trước mắt người khác làm chuyện thô tục như vậy? Chu Tử Mặc trong đầu hung hăng phỉ nhổ mình một trăm lần, quyết định đem suy nghĩ xấu xa đó gạt qua một bên


"Lão tam, vợ của cậu đã tới!" Thấy Tô Mộng Dao bước tới, Lăng nhị gia cũng thúc giục lão tam ra nghênh đón


Mọi người đều đã biết, Mặc lão tam đối với lão bà của hắn cưng chiều lên tận trời


Theo lời nói của Lăng nhị gia, mọi người liền nhìn về hướng Chu Tử Mặc. Vốn tưởng rằng người đàn ông này sẽ là người chào đón trước tiên, cũng không nghĩ hiện tại hắn làm như vậy, thiếu chút nữa làm cho mọi người cười lớn


Dưới gốc cây đại thụ lớn, Chu Tử Mặc đứng âm trầm dựa vào thân cây như đang suy nghĩ điều gì đó. Tuấn nhan góc cạnh rõ ràng, đôi mắt đen kia bị gọng kính che lại, làm cho người ta không thể thấy rõ rốt cuộc hắn đang nghĩ cái gì


Lăng nhị gia thấy bộ dạng của Mặc lão tam như vậy khóe miệng không tự giác run run


Đây chính là sự nhã nhặn mà Mặc lão tam nói sao?"


"Không cho phép cười, cẩn thận mình đánh cậu!" Thấy Lăng nhị gia khóe miệng run rẩy, Chu Tử Mặc sau lưng quát lớn


"Chu tiên sinh, anh đang làm cái gì vậy?" Thấy Chu Tử Mặc vẫn bất động dựa vào thân cây, giọng nói trong veo của Tô Mộng Dao truyền đến


Không phải tất cả mọi người đều đang nói chuyện sao?


Sao vẻ mặt hắn lại tối tăm đến như vậy


"Chu bà xã, anh đây đang tự hỏi!" Nhã nhặn chính là như vậy!


Điều này tuyệt đối có thể khiến cho Chu bà xã chú ý tới


"Xì..."


Điều Chu Tử Mặc không thể dự liệu được là tất cả mọi người xung quanh đều cười vang lên


Hơn nữa, tiếng còn không nhỏ!


Chu bà xã nhất định cũng nghe được tiếng cười của đám người kia


Vừa tức vừa giận, Chu Tử Mặc chỉ có thể tiếp tục âm trầm


"Lão công, anh lại đây cho em!"


"Không muốn, em không hỏi anh đang tự hỏi chuyện gì sao?" Bị mọi người cười lớn trước mặt Chu bà xã. Mà Chu bà xã cũng không chịu đi đến bên cạnh hắn, còn kêu chính hắn đi đến, nếu thật sự hắn đi đến, chẳng phải sẽ làm cho Lăng nhị gia và chị dâu nhỏ cười đến rụng răng sao?


Chu tiên sinh cảm thấy hiện tại thực tối tăm!


"Ha..." Hai người rằng co dưới gốc cây, khiến cho mọi người đều có chút lo lắng. Trong chốc lát có tiếng hừ nhẹ của Tô Mộng Dao


Một tiếng này tuy rằng không lớn, nhưng có thể rõ ràng rơi vào tai của người đàn ông trước gốc cây kia


"Tiểu tổ tông của anh, làm sao vậy?" Lúc đầu còn muốn tiếp tục diễn bộ dạng nhã nhắn, nhưng sau đó hắn vội đưa tay vứt cặp kính trên mặt đất, hoang mang rối loạn chạy đến trước mặt Chu bà xã


"Chu tiên sinh, trong giày của em có hạt cát!" Lời nói này của Tô Mộng Dao làm cho khóe miệng mọi người đều run rẩy


Chỉ là hạt cát mà thôi, có cần khủng bố như vậy không? Xe dừng ở dưới chân núi, mọi người đi bộ lên đây, ai mà không có hạt cát dưới chân


Nhưng mà nhìn xem bộ dáng của Chu Tử Mặc lại trịnh trọng như vậy, phỏng chừng là rất quan trọng


"Như vậy đau nhiều lắm! Đến đến đến, lão công ôm em, lấy cát trong giày em ra, em nghỉ ngơi một lát đi!" Nói xong hắn quả thực khiêng Chu bà xã lên, hai từ nhã nhặn trong miệng hắn lúc nãy đều tiêu tan


Một màn như vậy, làm cho mọi người cảm thán Chu Tử Mặc là người cưng chiều vợ mình, đồng thời cũng làm cho Cố Niệm Hề thầm nói trong lòng, Tô Mộng Dao kia quả thật là người phụ nữ có năng lực. Bằng không tại sao lại có thể làm cho Chu Tử Mặc quang đi từ nhã nhặn kia, hoang mang rối loạn chạy tới, Cố Niệm Hề có thể thấy được trên khóe miệng Tô Mộng Dao có ý cười


Nhưng nghĩ đến người có thể quen biết Đàm Dật Trạch nhà mình, cũng không phải nhân vật bình thường. Tô Mộng Dao gây sức ép, chẳng lẽ hắn nhìn không ra? Nói cách khác hắn thực sự yêu thương Tô Mộng Dao. Cho nên mặc kệ cô ấy có làm cái gì, hắn cũng đều cam tâm tình nguyện nghe theo


Nhìn hai người rời đi, Cố Niệm Hề thật sự rất muốn đến thỉnh giáo Tô Mộng Dao một phen


Tại sao Chu tiên sinh nhà cô ấy, có thể bị cô ấy thu thập dễ dàng. Mà Đàm tham mưu trưởng nhà cô lại khó đến như vậy


"Thế nào? Không phục?" Cô Niệm Hề lặng lẽ nhìn về phía Đàm Dật Trạch, lại thật không ngờ hắn đang nhìn chính mình. Nghe thấy lời của hắn cùng đôi mắt kia, phỏng chừng hắn đã biết trong đầu cô nghĩ cái gì


"Lão già kia, anh lại ức hiếp em!"


"Ức hiếp em! Như thế nào, cắn anh sao?" Đàm Dật Trạch ôm Cố Niệm Hề bộ dạng nghẹn khuất vào trong lòng


Một màn này, làm cho Lăng nhị gia đứng bên cạnh không bình tĩnh: "Dừng dừng dừng, mọi người đừng có diễn trò này trước mặt của mình. Muốn đem người cô đơn mình đuổi đi sao?"


"Ai nói cậu không nghe lời lão phật gia nhà cậu?" Đàm tham mưu trưởng tiếp tục ôm ấp vật nhỏ, cùng Lăng nhị gia nói


"Kia cũng là do lão phật gia! Mỗi lần đều cho mình gặp mặt cô gái có gương mặt trắng như đánh bột mì, không thì nói năng nhỏ nhẹ, làm bộ làm tịch. Nếu để mình cưới cô gái như vậy, không bằng mình cưới..." Tô bé nhỏ!


Ít nhất, cô ở trong thế giới của Lăng nhị gia hắn, còn vô cùng sinh động!


Luôn luôn thẳng thắn nói chuyện với hắn


Nói lời này, hắn lại nhớ tới đêm hôm qua cùng Tô bé nhỏ


"Yêu, thật đúng là nghĩ muốn chơi sao?" Lúc ấy, hắn đang ngồi trên ghế da của quán bar


"Đúng vậy, mau đưa mông ra, chị đây cho anh chấn động khí!" Lời này làm cho mọi người cũng ít nhiều đoán ra được ý tứ. Rất nhiều người muốn cười lớn, nhưng ngại Lăng nhị gia ở đây nên chỉ có thể nín lại


"Chấn động khí anh không cần. Nhưng mà dù sao cũng cần tìm chỗ an tĩnh, cho em hưởng thụ một chút, miễn ở trước mặt mọi người như vậy!" Lăng nhị gia trời sinh bản tính phong lưu


Trên tay Lăng nhị gia cầm quả dưa leo, tay kia ôm cô gái nhỏ rời đi


Thật ra, khi đến đón Lăng nhị gia, Tô Du Du còn muốn ở lại quán bar uống vài chén. Điều này mới có thể làm cho cô mơ mơ màng màng bị Lăng nhị gia ôm về nhà


Đêm qua, bọn họ giằng co một đêm. Nhưng mà không phải quả dưa leo, cũng không phải trên giường, mà là trong toilet, hắn hầu hạ cô nôn ra


Sớm biết cô uống nhiều như vậy, còn nôn mửa lung tung, Lăng nhị gia sẽ không đem cô về nhà. Sau mấy tiếng vất vả, cô cuối cùng cũng an tĩnh ngủ


Vốn Lăng nhị gia hắn muốn hưởng lạc một phen


Nhưng khi hắn nhìn thấy giọt nước trong suốt từ hốc mắt Tô Du Du chảy xuống...


Thật ra nước mắt của phụ nữ Lăng nhị gia cũng không phải chưa thấy qua. Không biết tại sao, khi thấy Tô Du Du khóc hắn lại hoảng loạn, ngay cả tiểu đệ đệ đang vận sức chờ phát động cũng vì nó mà bỏ qua. Cuối cùng hắn ôm Tô Du Du ngủ đến tận sáng


Nếu không phải buổi sáng Tô Du Du nồng nàn mời gọi, thì cả ngày hôm đó bọn họ đã không xảy ra chuyện gì


Đang lúc Lăng nhị gia nhớ đến Tô Du Du, thì có một cô gái từ từ tiến đến


Nhìn kỹ, cô gái này rất giống Tô bé nhỏ


Sẽ không phải là quá nhớ nhung cô ấy mà sinh ra ảo giác chứ?


"Du Du, bên này!". Cố Niệm Hề từ trong lòng Đàm Dật Trạch chui ra, sôi nổi chạy tới phía Tô Du Du


"Ai nha, làm mệt chết chị đây rồi! Hề nha đầu, mình vừa mới đến chân núi, còn tưởng rằng là đi sai đường rồi!"


Đúng, chính là lời nói thô tục này, Lăng nhị gia không cần nhìn cũng biết, đây chính là Tô Du Du, không thể giả được!


"Đàm tham mưu trưởng nói, nơi này không chính thức đối ngoại buôn bán, cho nên mặt tiền cửa hàng cũng không sửa chữa tốt. Hôm nay coi như chúng ta là khách hàng đầu tiên!" Cố Niệm Hề thấy bạn tốt đến, cười không ngớt, không ngừng chia sẻ điều mình biết


"Thì ra là không đối ngoại buôn bán? Mình còn tưởng rằng, núi non tuyệt đẹp, cảnh sắc tuyệt hảo. Dưới chân núi có cỏ dại, còn định cắm một ít hoa tươi lên bãi phân!" Mặc kệ có người hay không, Tô Du Du cũng không quên nã pháo


"Cái gì mà cắm phân. Nhưng mà Du Du, cổ của cậu có chuyện gì vậy? Sao lại đỏ lên như thế, nơi này nhiều muỗi lắm sao?" Cố Niệm Hề nghĩ Tô Du Du chưa có bạn trai cho nên đoán chắc là ấn ký do muỗi tạo ra. Cũng không nghĩ tới cô vừa nhắc đến việc này, gương mặt của Tô Du Du lại đỏ lên


"Cậu cũng biết chị đây rất mẫn cảm với muỗi" Tô Du Du bị Cố Niệm Hề nói như vậy mau chóng che kín cổ mình


Lăng nhị gia chết tiệt!


Chiếm tiện nghi của cô không nói, còn dám để lại dấu trên người cô


Nếu không phải buổi sáng bị Cố Niệm Hề thúc giục không có thời gian soi gương, cô nhất định sẽ về nhà đổi một cái áo kín cổ


"Yêu, xem ra con muỗi cắn em cũng rất lớn!" Giọng nói cách đó không xa truyền đến


Lời này truyền tới, Tô Du Du lập tức xoay người


Giọng nói này, tại sao lại quen thuộc đến vậy?


Giống như là người chiếm tiện nghi của cô, hoặc là bị cô chiếm tiện nghi ngày hôm qua___ Lăng nhị gia!


Tô Du Du vừa nhìn thấy hình ảnh người đàn ông trước mặt, chân không khỏi mềm nhũn


Đúng thật là Lăng nhị gia!


Chẳng lẽ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến như vậy?


"Du Du, đây là bạn của Dật Trạch. Gọi..."


Cố Niệm Hề vốn định giới thiệu, không ngờ Lăng nhị gia lại mở miệng trước: "Anh là Lăng Thần, người thành phố gọi là Lăng nhị gia! Nhưng mà tôi nghĩ chị dâu nhỏ không cần giới thiệu, Tô bé nhỏ cũng biết tên gọi của tôi! Dù sao chúng tối cũng đã sớm... quen biết!"


Vừa mới từ trong chăn tách ra, sao có thể không quen biết?"


Lăng nhị gia tiến lên, trên khóe miệng có độ cung, dưới ánh mặt trời cảm thấy thật ảm đạm.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận