Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận


Mọi thứ ở trước mắt đều hỗn loạn, Cố Niệm Hề giống như một đứa trẻ phạm phải sai lầm, nhìn người đàn ông đang đứng nhìn mình im lặng ở phía xa kia


Cô đứng ở trước mặt người khác, ngẩng đầu ưỡn ngực nói ra những lời cay độc, mà không một chút do dự, cho dù trên thế giới này, những người khác đều xem cô là một người phụ nữ độc ác, Cố Niệm Hề cô cũng không sợ hãi. Nhưng khi nhìn đến người đàn ông đứng ở góc xa kia, cô lại trở nên luống cuống mê man. Giống như là một đứa trẻ bị bỏ rơi, mà bất lực...


Thật ra, ngay cả Cố Niệm Hề cũng không biết, mình tại sao lại để ý đến suy nghĩ của Đàm Dật Trạch


Rõ ràng cô và Đàm Dật Trạch, căn bản không tính là chân chính làm vợ chồng, vì cái gì cô lại bắt đầu để ý đến cảm thụ của hắn, để ý đến ý kiến của hắn, để ý đến mọi thứ của Đàm Dật Trạch?


Nhìn cô gái trước mặt buông xuống đôi mắt, bộ dáng ảo não, người đàn ông trước mặt lúc này cũng chậm rãi bước đến


Hắn không sợ hãi đến sự chỉ trích của mọi người mà rời đi. Ngược lại, hắn lại tiến nhanh đến phía cô...


Cố Niệm Hề nhìn đến bước chân của Đàm Dật Trạch, có chút kinh ngạc


Mà điều càng làm cho cô luống cuống hơn, là người đàn ông này không để ý đến lời bàn tán xung quanh, trước tiên đi đến ôm cô, cúi đầu cô vào lồng ngực của hắn...


"Lão công..." Cô ngước hai đôi mắt hồng nhuận nhìn hắn


Chóp mũi cũng đã sớm ửng đỏ


Nhưng cô lại hoàn toàn không biết


Cô cố chấp dùng ánh mắt trong suốt ngập nước, tìm kiếm điều gì đó trên gương mặt đẹp trai kia


Tìm biểu tình giận dữ của hắn, có phải là tức giận bởi vì cô dùng lời nói vô lễ ngoan độc


Tìm biểu tình chán ghét của hắn, có phải phát hiện ra, cô thì ra lại là một người phụ nữ ngoan độc


Cũng không có...


Cô ở trên mặt hắn, không tìm ra được biểu tình khác


Ngoài đôi môi mỏng kia, có độ cong hơi nhếch lên


Tuy rằng nụ cười của hắn rất nhẹ. Nhưng trong mắt cô dễ dàng thấy được, nụ cười của hắn mang bao nhiêu ôn nhu, mang bao nhiêu nhu tình, bất kể khi cô có làm ra chuyện gì...


Lúc nhất thời, cô rơi lệ...


Cô không để ý đến mọi người đang nhìn cô, mà rơi lệ


"Thực xin lỗi..." Cô nghẹn ngào, lên tiếng giải thích với hắn


Đúng ra mà nói, Đàm Dật Nam dù có là người như thế nào, cũng có quan hệ huyết thống với hắn


Như thế nào, Đàm Dật Trạch cũng không muốn cô ở trước mặt người khác làm mất tôn nghiêm, thể diện của hắn


Cho dù, hắn có thể bao dung chính mình, hắn có thể không để ý đến ánh mắt của người khác đến cưng chiều cô. Cô cũng cảm thấy, mình không nên làm tổn thương người thân của hắn


Vì thế, Cố Niệm Hề cảm thấy được, mình phải giải thích cho hắn


Cũng không nghĩ đến, cô còn chưa kịp giải thích, tay hắn đã ở sau lưng áo cô khẽ động


"Tại sao phải giải thích?"


Cố Niệm Hề ngẩng đầu, mới phát hiện lúc cô nói xin lỗi xong, ánh mắt cưng chiều của hắn liền biến mất, thay bằng một loại lạnh lùng vô cùng


Con ngươi đen sắc bén kia của hắn, cũng có thể làm cho lòng người rét lạnh


"Em rất xấu, đúng không?" Cô sợ hãi đáp lại hắn, ngữ điệu thật cẩn thận, cũng làm cho tim hắn bởi vì cô mà đau


"Vật nhỏ, cái này không gọi là xấu. Cái này gọi là chọn đúng thời điểm ra tay!"


Giọng nói của hắn vẫn như xưa, giống như tiếng đàn vi-ô-lông, vô cùng êm tai


Nói xong lời này, hắn đưa tay lên vuốt lại mái tóc bị gió thổi bay của cô


Trong lúc nhất thời, con ngươi sắc bén lại biến mất không thấy


Mau chóng thay vào cưng chiều sâu sắc, khôi phục lại ôn tình như trước


Biến hóa cấp tốc như vậy, làm cho Cố Niệm Hề có chút kinh ngạc


Mà đối với cô gái vẫn đang mang vẻ mặt kinh hoàng mê mang kia, hắn lại đưa tay của mình nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô


Về phần biểu tình của mọi người quanh bọn họ, hắn giống như là hoàn toàn không thấy bọn họ


Trong mắt của hắn lúc này chỉ có một mình Cố Niệm Hề. Giống như là trong thế giới của Đàm Dật Trạch hắn chỉ có một mình cô mà thôi...


Có lẽ, hắn đột nhiên chuyển biến như vậy làm cho Cố Niệm Hề kinh ngạc


Nhưng Đàm Dật Trạch cũng không biết, biểu hiện của mình chuyển biến còn nhanh hơn so với sao trời


Bởi vì hắn vừa mới nghĩ cho dù là cái gì, cũng không phải bởi vì Cố Niệm Hề rất xấu, hoặc là cô dùng lời lẽ ngoan độc chế nhạo em trai của mình mà đau khổ, mà là hắn nghĩ đến, cô xin lỗi vì người đàn ông kia. Nghĩ đến cô đau lòng cũng vì người đàn ông trước mặt, cho nên mới hướng hắn giải thích


Cũng không nghĩ rằng, thì ra vật nhỏ này, lại để ý đến hình tượng của cô trong mắt hắn


Xem ra, người xem trọng cuộc hôn nhân của bọn họ, cũng không chỉ có riêng mình Đàm Dật Trạch hắn


Nghĩ vậy, tâm tình của hắn cũng trở lên vui sướng lạ thường


Thật muốn hiện tại, đem người phụ nữ này hung hăng mà tàn sát môi của cô một chút


Nhưng ngại ở đây có nhiều người, còn có hắn vừa mới có một phát hiện mới, thì ra cô gái này không thích nhiều người vây quanh mình, xì xào bàn tán


Quyết định này, vẫn là tạm thời buông xuống, chờ đêm nay trở về, hắn nhất định phải thật tốt mà cắn cắn cô một chút


Đương nhiên, nếu như có thể, hắn còn hy vọng hắn cùng vật nhỏ, có thể tiến thâm một bước nữa, mà thân mật tiếp xúc


Giống như là nam nữ ân ái chẳng hạn...


Nhưng mà, cô gái nhỏ trong lòng ngực vẫn chưa biết ý tưởng này của hắn


Giờ phút này, cô vẫn dùng cặp mắt to tròn ngập nước kia, nhìn chằm chằm truy vấn hắn: "Vậy anh, không trách em sao?"


"Anh tại sao phải trách em? Chúng ta là vợ chồng, vợ chồng đương nhiên phải nhất trí đối ngoại!" Nói đến đây, Đàm Dật Trạch giống như nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông trước mặt, hắn vừa mới nắm tay của Cố Niệm Hề


Trong chớp mắt, con ngươi đen sắc bén của hắn lại híp lại


Ánh mắt nhất thời trở nên thê lương vài phần


"Thật ra, vừa rồi hắn cầm tay em, em có thể đánh cho hắn mấy bạt tai!" Ngay tại lúc Cố Niệm Hề còn đang tìm kiếm trong ánh mắt của hắn còn có thứ gì khác không, cô liền nghe được môi mỏng của hắn khẽ động, sau đó mang theo vài phần hàn ý


"A?"


Đối với đáp án của người đàn ông này, Cố Niệm Hề vẫn cảm thấy ngoài ý muốn


Bởi vì cô thật không ngờ, Đàm Dật Trạch thế nhưng lại phóng túng cho cô giương oai


"Lần tới nhớ kỹ, nếu có người dám vô lễ với em, cứ trực tiếp tặng cho hắn vài bạt tai" Hắn không để ý tới sự khiếp sợ của Cố Niệm Hề, vẫn như trước cưng chiều vuốt nhẹ mái tóc đen của cô


Hắn rất thích vuốt tóc của Cố Niệm Hề. Tóc của cô vô cùng tốt, vừa đen lại vừa mềm. Có đôi lúc, thừa dịp cô ngủ, hắn sẽ lặng lẽ xoắn xoắn mái tóc của cô trong lòng bàn tay, làm cho nó xuyên qua mười đầu ngón tay của mình


Cảm giác kia, hơi lạnh, rất thoải mái...


Thật không biết, nếu như có thể chân chính cảm thụ một lần, làm cho ba nghìn sợi tóc của cô xuyên qua mười đầu ngón tay của hắn, sẽ có cảm giác như thế nào?


Mà Cố Niệm Hề đối với lời nói của người đàn ông này có chút xúc động, mà lời nói tiếng theo của hắn lại làm cô càng xúc động hơn


Môi mỏng khẽ vẽ ra nụ cười nhạt. Gương mặt ôn tình, thế nhưng lại phun ra được lời nói vô cùng tà ác.


"Đây là mệnh lệnh. Nếu không làm được, về nhà sẽ bị trừng phạt!"


Trên người của người đàn ông này, có hơi thở vương giả. Cho nên, dù cho hắn đang nói giỡn, Cố Niệm Hề cũng cho là thật, cũng thật sự làm cho cô coi như mệnh lệnh, làm cho cô không thể không phục tùng


Lập tức, hốc mắt hồng nhuận kia của Cố Niệm Hề cũng khôi phục lại bình thường, nhưng mày đẹp cũng nhăn lại: "Cái kia.., Lão công, nếu như em đánh đến bị thương người thì làm sao bây giờ?"


Sự trừng phạt của Đàm Dật Trạch, nói thật ra là bây giờ trong lòng của Cố Niệm Hề vẫn còn sợ hãi. Nếu như không phục tùng làm theo lời hắn nói. Vậy có nghĩa là cái miệng nhỏ nhắn của cô không biết sẽ bị chà đạp bao nhiêu lần nữa đây?


Cho nên, đối với mệnh lệnh này của hắn, Cố Niệm Hề thực sự rất rối rắm


Còn nữa, sức lực của cô tuy rằng không phải quá lớn, nhưng thời điểm bùng nổ cũng sẽ không rụt rè như vậy. Giống như vừa rồi, thiếu chút nữa đã làm cho Đàm Dật Nam ngã


Cho nên, điều này thật sự có chút khó lường trước được


Không chừng có một ngày, cô thật sự sẽ đem người nào đó đánh đến bị thương


Nghĩ vậy, trong đầu của Cố Niệm Hề đột nhiên hiện lên gương mặt của Hoắc Tư Vũ...


"Đánh bị thương cũng không có vấn đề gì, chỉ cần nhớ rõ một điều là, Cố Niệm Hề em không phải là quả hồng mềm, mặc cho người ta vo tròn bóp méo. Bị ức hiếp em nên đánh trả, Mặc kệ tạo ra hậu quả gì, lão công này cũng nhất định thay em thu dọn!"


Thời điểm hắn nói điều này, khóe miệng vẫn như trước, hiện lên độ cong cưng chiều đủ để mê chết người


Rồi sau đó, hắn nghiêng người, đặt nụ hôn mềm mại, lên trên trán xinh đẹp của Cố Niệm Hề


Nhưng nụ hôn như vậy, cũng không phải vì người khác đứng bên cạnh mà qua loa kết thúc


Tiết tấu của hắn, vẫn không bị người ngoài mà thay đổi


Về phần người đàn ông trước mặt vẫn đang hung hăng trừng mắt nhìn nụ hôn của bọn họ, hơn nữa nhìn từ đầu đến cuối đều nghiến răng nghiến lợi. Đàm Dật Trạch vẫn cứ không để ý, giống như là đang khiêu khích hắn


"Em... nếu đánh không lại thì làm sao bây giờ?"


Cố Niệm Hề có chút luống cuống, trốn tránh ở trong lòng ngực hắn, cảm nhận được hắn vì cô mà lo lắng. Mà cô cũng phát hiện, chính mình cũng bắt đầu tham luyến hơi thở ấm áp trên người đàn ông này


"Đánh không lại, lão công em sẽ giúp cho em" Nói xong câu này, tầm mắt của Đàm Dật Trạch liền nhìn tới hướng người đàn ông cách đó không xa, hắn đang bởi vì nụ hôn của chính mình và Cố Niệm Hề mà nắm chặt nắm tay


"Chúng ta về nhà đi. Không phải nói, tối nay anh về nhà ăn cơm sao? Em định đi chợ mua một con cá, về nhà nấu canh cá cho anh ăn!" Cố Niệm Hề nhận ra được ánh mắt của Đàm Dật Trạch không tốt, còn thấy hắn nhìn Đàm Dật Nam vô cùng đáng sợ, vì vậy cô nhanh chóng mở miệng


Đàm Dật Trạch là người từ trước đến nay không nói hai lời


Nếu hắn thật sự muốn đánh Đàm Dật Nam, kia thật sự không cần phải tốn sức


Thật ra, Đàm Dật Nam có bị đánh hay không, Cố Niệm Hề căn bản cũng không quan tâm. Cô chẳng qua là không muốn Đàm Dật Trạch vì mình mà ra tay, càng không muốn làm cho hắn biến thành một người xấu trong Đàm gia


"Canh cá? Nghe rất tốt, chúng ta về nhà đi!" Nghe được cô gái trước mặt nói đến làm canh cá cho mình, đôi mắt của Đàm Dật Trạch cũng dịu đi vài phần


Mà người xung quanh lúc này mới thấy được, người đàn ông mặc quân phục trước mắt này, ánh mắt vô cùng đáng sợ, nhưng chỉ vì một câu nói của cô gái tất cả đều mau chóng biến mất


"Được!" Cô cười, chủ động nắm lấy tay của hắn, tùy ý để hắn mang cô đi khỏi nơi này


"Niệm Hề..."


Nhìn tình cảnh trước mắt, Đàm Dật Nam vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ, lúc đi qua hắn, cô có nghe được giọng nói quen thuộc kia


Hắn dùng thanh âm trầm thấp mà nghẹn ngào, gọi tên của cô


Giống như mỗi ngày quay về, buổi tối hắn thường bấm điện thoại để nghe được giọng nói của cô từ bên kia truyền đến


Đôi mắt quá phận tham luyến của hắn, dừng lại ở chỗ tay của Đàm Dật Trạch


Hắn nhắm hai mắt, nắm chặt tay, nhưng Đàm Dật Nam hắn cũng sẽ không cam chịu bất lực


Chỉ tiếc, cho dù hắn muốn như vậy, nhưng cô gái trước mặt kia vẫn không vì hắn mà dừng bước


Mà Đàm Dật Trạch nhận ra được phản ứng nho nhỏ này của cô, khóe miệng cũng không tự giác nở nụ cười thỏa mãn


Hắn nắm tay cô, chậm rãi bước đi


Ở thời điểm đi qua Đàm Dật Nam, hắn đột nhiên dừng một chút, dùng âm lượng đủ để cho hai người bọn họ nghe thấy


"Lần sau gặp, nhớ gọi chị dâu!"


Sau một lát, hắn lại tiếp tục nắm tay Cố Niệm Hề rời đi, không vì bất cứ kẻ nào mà dừng lại cước bộ


Chương 59.2: Đổi ý đúng không, chúng ta hiện tại tiếp tục


Trên đường trở về, Đàm Dật Trạch cùng Cố Niệm Hề đi đến chợ, mua một con cá và hai bó cải trắng


Trở về, Cố Niệm hề liền tiến vào phòng bếp nấu cơm


Về phần Đàm Dật Trạch, sau khi trở về liền trực tiếp tiến vào phòng tắm


Nhìn hắn biến mất ở trước cửa phòng tắm, ánh mắt của Cố Niệm Hề chợt lóe lên tia mất mác


Từ lúc trở về từ tập đoàn Minh Lãng, hai người bọn họ liền không nói với nhau lời nào


Thật ra, Cố Niệm Hề biết, nếu như cô muốn nói chuyện, có thể mở miệng trước


Nhưng không biết vì cái gì, rõ ràng lời nói đã trôi đến cổ họng, lại không thể nói lên lời


Từ lúc lên xe, cô vẫn lặng lẽ đánh giá sắc mặt của Đàm Dật Trạch. Ngay cả cô cũng không biết, rốt cuộc là mình đang chờ mong cái gì


Nhìn bóng dáng hắn biến mất trước cửa phòng tắm, Cố Niệm Hề có chút ảo não, cúi đầu nấu cơm


Rất nhanh, nước sôi


Cô đem cá và những thứ gia vị khác bỏ vào nồi


Hiện tại, mọi thứ cũng đã làm xong


Đợi lát nữa, Đàm Dật Trạch tắm xong là có thể ăn cơm


Nghĩ vậy, Cố Niệm Hề chuẩn bị xoay người, liền có một đôi tay hữu lực đặt ở trên hông của cô. Ngay sau đó, cô liền cảm giác được đôi tay đó mang theo sự ấm áp...


Cố Niệm Hề vốn có chút giật mình

Cố Niệm Hề vốn có chút giật mình


Nhưng nhìn đến ở dưới bụng mình, ngón tay cái của bàn tay kia có một nốt ruồi, mọi bất an của cô cũng lắng xuống


Bởi vì, Cố Niệm Hề nhớ rõ, trên ngón tay cái của Đàm Dật Trạch cũng có một nốt ruồi y như vậy


Cô cũng không biết, mình khi nào thì bắt đầu chú ý đến mọi thứ của người đàn ông này?


"Cơm đã nấu xong chưa?" Ở thời điểm cô còn đang suy nghĩ, hắn đã ghé sát vào tai cô nói nhỏ


Khoảng cách rất gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn. Vẫn là mùi vị của nước khoáng thiên nhiên...


Nhưng mà từ mũi của hắn thở ra nhiệt khí, giống như là muốn thản nhiên trêu chọc hệ thần kinh của Cố Niệm Hề


Khuôn mặt trắng nõn của cô lập tức ửng hồng...


"Đã tốt lắm. Anh... khi nào thì tắm xong?" Cô vừa mới cũng không nghe được âm thanh đẩy ra của cánh cửa phòng tắm, vậy hắn từ lúc nào đã đứng ở phía sau cô?


"Từ lúc em bỏ những thứ kia vào nồi!"


Nói xong, Đàm Dật Trạch vươn tay chỉ đến cái thớt gỗ bên cạnh


"..." Nhất thời, Cố Niệm Hề không nói lên lời


Thì ra, hắn đã đứng ở sau cô từ lúc đó, vậy có phải là hắn đã thấy cô thất thần hay không?


"Làm sao vậy, có phải đói đến choáng váng rồi hay không?" Hắn lại ghé sát tai cô, lời nói mang theo ý cười


"Không phải"


"Không phải sao? Anh không tin! Hơn nữa, anh cũng có thể xem giúp em có phải là đói đến choáng váng hay không!" Lời nói của hắn, cô có chút không hiểu


Nhưng tiếp theo, Cố Niệm Hề liền biết được, người đàn ông này rốt cuộc muốn làm cái gì


Bởi vì tay của hắn, lại tùy tiện di chuyển vào trong áo lông của cô, trực tiếp đặt rên bụng cô mà xoa xoa...


"Đàm Dật Trạch..." Lòng bàn tay của hắn vô cùng nóng, làm cho thân thể của cô có chút bất an, muốn lùi bước


Nhưng bất đắc dĩ, phía sau lại là thân thể của hắn. Chỉ cần cô lùi một bước, liền đem thân thể của mình dính sát trên người hắn hơn, lại càng cảm nhận rõ ràng, nhiệt độ khô nóng từ lòng bàn tay hắn truyền đến...


Trong lúc nhất thời, Cố Niệm Hề không biết nên làm thế nào mới tốt


Mà người đàn ông kia, thỉnh thoảng lại càng đưa mặt tiến sát bên tai cô hơn


"Đàm Dật Trạch, không nên như vậy!"


"Anh càng thích nghe em gọi một tiếng lão công" Giống như là ở tập đoàn Minh Lãng


Nói xong lời này, trên mặt hắn lại xuất hiện ý cười


Nếu như có thể nhìn đến gương mặt của người đàn ông ở phía sau này, Cố Niệm Hề cô chắc chắn có thể đoán ra được hắn đang muốn làm cái gì


Nhưng lúc này, cô lại quay lưng về phía hắn


Cho nên, căn bản không thể thấy hết biểu tình trên mặt hắn, cũng không thể đoán ra là hắn muốn gì


"Lão công, đừng..." Cố Niệm Hề nghĩ muốn, hy vọng người đàn ông này có thể buông tha cho mình


Nhưng thật không ngờ, cô còn chưa nói hết câu, thân thể của cô đã bị nhấc bổng lên


Cúi đầu vừa thấy, Đàm Dật Trạch đang khiêng mình ở trên vai


Miệng của hắn còn hùng hồn tuyên bố lý lẽ: "Em không thích ở nơi này có đúng không? Không có việc gì, chúng ta liền trở về phòng ngủ!"


Nói xong, Đàm Dật Trạch liền khiêng cô vào phòng ngủ của bọn họ


Cố Niệm Hề trong chốc lát không thể nói gì...


Tại sao, Đàm Dật Trạch mỗi lần lại luôn hiểu sai ý của cô nói?


Đem cô tiến vào phòng ngủ, Đàm Dật Trạch cũng không trực tiếp hành động


Hắn đem Cố Niệm Hề đặt lên giường, sau đó đè lên người cô


Đôi mắt nóng rực, gắt gao nhìn chằm chằm cô. Đôi tay cũng nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, sau đó đem mười ngón tay xuyên qua tóc cảm nhận điều hắn muốn


Trò chơi như vậy, hắn tựa hồ không biết chán


Nhưng điều Cố Niệm Hề không biết là, người đàn ông này đã sớm không muốn buông tha cho cô


Đàm Dật Trạch như vậy, giống như là một con sư tử đang trêu đùa con mồi


"Lão công..."


"Làm sao vậy?"


"Đừng như vậy được không? Kỳ thật người đàn ông này thích mềm không thích cứng. Mặc dù Cố Niệm Hề chỉ ở với Đàm Dật Trạch ngắn ngủi ba tháng, nhưng ít nhiều cũng hiểu được tính tình của hắn


Đối với quyết định của Đàm Dật Trạch, nếu như người khác lấy cứng rắn ngăn cản hắn, hậu quả sẽ vô cùng nguy hiểm


Nhưng nếu người khác đối với hắn mềm mỏng, chắc chắn có thể xoay chuyển được tình huống


"Đừng như thế nào? Em biết, anh muốn làm gì sao?" Ánh đèn màu da cam chiếu rọi vào đôi mắt to của Cố Niệm Hề, Đàm Dật Trạch đột nhiên lại muốn trêu đùa cô một chút


Bởi vì điều hắn thích nhất, chính là thấy được gương mặt nhỏ nhắn kia đỏ bừng


Nhìn cô như vậy giống như một quả đào mê người, làm cho người khác muốn cắn một hơi


"...Anh muốn làm cái gì?" Tuy biết rõ đáp án, nhưng Cố Niệm Hề vẫn không thể nói ra những từ ngữ làm cho người ta xấu hổ đến như vậy được


Cho nên, thời điểm Đàm Dật Trạch hỏi cô, cô chỉ có thể cắn cắn môi đỏ mọng, giả bộ không biết


"Thượng em!"


Hắn tiến đến gần gương mặt nhỏ nhắn của cô, môi mỏng khẽ động, lúc sau phun ra hai chữ như vậy, làm cho Cố Niệm Hề nhất thời giống như bị thiêu đốt


Chưa bao giờ nghĩ tới, Đàm Dật Trạch lại có một mặt lưu manh như vậy


Khí thế của người đàn ông này quá mức cường đại rồi


Mặc dù trong miệng thốt ra lời nói đáng thô tục như vậy, nhưng lại không giảm bớt hơi thở cao quý trên người hắn


Nghe lời nói của Đàm Dật Trạch, Cố Niệm Hề tức đến nghiến răng nghiến lợi, không thể bình tĩnh được


Cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, càng không biết trong lòng người đàn ông này đối với cô như thế nào, cô tại sao có thể dễ dàng đem mình giao phó cho hắn?


Người đàn ông trước mặt không đợi cô nói lời nào nữa, liền trực tiếp ra tay, cởi bỏ quần áo trên người cô


"Không cần...Anh, đây là hành vi lưu manh!" Cố Niệm Hề mắt thấy quần áo trên người ngày càng ít. có chút tức giận hướng người đàn ông trước mặt lầm bầm nói


Trừ câu đó ra, cô căn bản không biết làm cái gì khác


Bởi vì hai tay của cô, đã bị hắn nắm giữ ở trên đỉnh đầu


Còn tay khác, đang chấp hành một nhiệm vụ "Nghiêm túc"


"Làm người, chính là phải có ý thức lưu manh!"


Lời nói như trước vẫn vô cùng có lý lẽ


Khóe môi hắn vẫn duy trì ý cười không rõ, tiến sát vào đôi môi đỏ mọng của cô mà hôn


Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, đầu óc của Cố Niệm Hề đột nhiên trống rỗng


Rốt cuộc, phải làm thế nào mời tốt?


"Lão công... Chúng ta ăn cơm trước được không? Ăn cơm xong mới có khí lực làm này đó?" Đôi mắt to tròn của cô khẽ đảo


Cũng không nghĩ đến, hắn lại tiếp tục ghé sát vào tai cô nói: "Không ăn cơm, anh cũng vẫn có khí lực!"


Đây là điều, không thể nghi ngờ!


Mà đôi mắt của hắn, nhìn chằm chằm cô lúc sáng lúc tối


Xem ra, hắn cũng hiểu được cô đang muốn nghĩ gì


"Đúng với anh... Nhưng em không ăn cơm, sẽ không có khí lực" Thấy đôi mắt của hắn đã sớm phát hiện ra ý đồ của mình, cô thoáng hiện một tia hoảng sợ


Ánh mắt hứng thú đánh giá, biểu tình trên gương mặt cô so với trước kia, phong phú hơn rất nhiều


Cô đột nhiên trở nên quyến rũ


Đúng vậy, là quyến rũ


Lúc trước gặp Đàm Dật Trạch, Cố Niệm Hề nhận định, không thể dùng hai chữ "Quyến rũ" này áp dụng cho hắn


Nhưng hiện tại, cô cũng đã sai rồi


Nói đến đây, Cố Niệm Hề liền nhìn người đàn ông trước mắt bằng ánh mắt dịu dàng. Cô nhìn ra được, hắn cũng dần dần chấp nhận lời đề nghị của cô


Thì ra, áp dụng mềm mỏng với Đàm Dật Trạch là hữu hiệu nhất


Vì thế, cô lại tiếp tục mở miệng nói: "Hôm nay em đều ở bên ngoài, đói bụng lắm! Lão công, không ăn cơm trước em thật sự không có khí lực!" Cô giống như một con mèo nhỏ, làm nũng ở trong ngực hắn,. thậm chí còn thừa lúc Đàm Dật Trạch lới nỏng, trực tiếp đưa tay vòng trên cổ hắn


Lúc này, quần áo trên người cô sớm đã bị biến mất hết, chỉ còn có mái tóc đen dài kia, che nửa thân trên của mình


"Lão công, xin anh thương xót, cho em ăn cơm trước đi!"


Thấy biểu tình của hắn có chút buông lỏng, Cố Niệm Hề nhân cơ hội tiếp tục làm nũng


Trước kia, ngoại trừ ba mẹ, còn có Sở Đông Ly cô xem như là anh ruột, những người khác cô sẽ không đối với bọn họ làm nũng như vậy. Thời gian cùng Đàm Dật Nam quen biết, bọn họ chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều, tự nhiên cũng không có cơ hội như vậy


Nhưng Đàm Dật Trạch cho cô cảm giác an toàn, làm cho cô không hiểu nổi muốn đến gần, muốn trốn ở trong ngực hắn. Càng làm cho cô không tự giác, muốn hướng người đàn ông này làm nũng


Khoảng thời gian này, cô cũng không dám biểu hiện trạng thái như vậy với Đàm Dật Trạch vì nghĩ hắn không thích


Nhưng hôm nay, cô cũng nhận ra một điều, làm nũng vơi Đàm Dật Trạch, hắn dường như vô cùng hưởng thụ


Lúc đem tay ôm lên cổ Đàm Dật Trạch, cô có thể nhìn thấy được vẻ mặt vô cùng thỏa mãn của hắn


"Thật sự đói như vậy sao?"


Hắn thấy cô nhu thuận trốn ở trong ngực mình, bộ dạng mềm yếu xinh đẹp như vậy, làm cho người ta có chút ngẩn ngơ. Hắn đưa tay đem cô ôm ngồi dậy, để cho cô tựa vào trong ngực mình


"Ân rất đói. Bụng của em đều muốn lăn lộn!" Thấy Đàm Dật Trạch không tiếp tục đè ở trên người cô, ánh mắt của Cố Niệm Hề chợt lóe lên tia giảo hoạt


"Anh đây... tự xem có phải là thật hay không?" Cái miệng của hắn lại hiện lên nụ cười mờ ám, đưa tay xuống xoa bụng nhỏ của Cố Niệm Hề


Cô lập tức vội vàng né tránh


Nguy rồi, chẳng lẽ ngay từ đầu Đàm Dật Trạch đã không nghĩ buông tha cho cô?


Cô bây giờ nên làm cái gì?


Chẳng lẽ, đêm nay thật sự phải đem mình giao phó cho người đàn ông này?


Không...


Cô thật sự không biết nên làm như thế nào mới tốt


Trong lúc bối rối, Cố Niệm Hề hô lên một câu


"Không cần...Anh nếu như còn như vậy, em sẽ không để ý đến anh!" Chỉ là uy hiếp nho nhỏ giành cho Đàm Dật Trạch, ngữ điệu của Cố Niệm Hề không tự giác có chút nhõng nhẽo, liền trở thành cô đang làm nũng


Nhìn người trong lòng ngực mà động lòng, trên miệng của Đàm Dật Trạch ý cười càng thêm rõ ràng


"Được rồi, đợi em ăn no xong, liền đến phiên anh ăn em!" Thời điểm Đàm Dật Trạch nói xong lời này, hai tay của hắn thật sự buông lỏng ra


Cố Niệm Hề vừa được phóng thích, liền vội vàng nhảy xuống giường


Đôi môi đỏ mọng không che dấu được âm mưu của mình đã thành công


Nhưng Cố Niệm Hề cũng không có được như ý nguyện, đang định cầm lấy áo lông của mình, trên bả vai của cô lúc này lại xuất hiện một cái áo


Xoay người, Cố Niệm Hề liền phát hiện, không biết từ lúc nào áo của Đàm Dật Trạch đã ở trên người mình. Mà ánh mắt của người đàn ông kia, đang nhìn cô khiêu khích


"Làm cái gì vậy?" Cố Niệm Hề cầm lấy áo lông của mình, đặt ở trên ngực, có chút bất an nhìn hắn


"Anh đồng ý để em đi ăn cơm. Đương nhiên là có điều kiện!" Đàm Dật Trạch nhìn Cố Niệm Hề khẽ cười


"Điều kiện? Điều kiện gì?" Cô có chút không hiểu


"Điều kiện chính là, em chỉ có thể mặc áo của anh, đi ăn cơm!" Đem gương mặt còn đang mê man tiến vào lồng ngực mình, hắn lại tiếp tục ghé sát vào tai cô nói


"Nhưng em có quần áo của mình..." Tuy rằng nói ở trong nhà có hệ thống sưởi, mặc một cái áo sơ mi mỏng của Đàm Dật Trạch, cô cũng sẽ không bị lạnh


Nhưng nếu như thật sự chỉ mặc áo kia, phong cảnh bên trong của cô không phải bị người đàn ông này nhìn hết sao?


Cố Niệm Hề ảo não, nhìn chằm chằm áo sơ mi mỏng kia, nghiến răng nghiến lợi


Mà người đàn ông tựa hồ nhìn thấy do dự của cô, liền lần thứ hai đem cô tiến lên giường, chuẩn bị đè xuống


"Anh... không phải nói để em ăn cơm sao?" Thấy hắn lần thứ hai sát vào mặt mình, Cố Niệm Hề lại cảm thấy luống cuống


"Nhưng nhìn em không muốn mặc áo của anh, nói cách khác là em không muốn ăn cơm, muốn tiếp tục làm chuyện chúng ta chưa làm xong. Cho nên anh tính thành toàn cho em!"

"Nhưng nhìn em không muốn mặc áo của anh, nói cách khác là em không muốn ăn cơm, muốn tiếp tục làm chuyện chúng ta chưa làm xong. Cho nên anh tính thành toàn cho em!"


Cố Niệm Hề phát hiện, lời nói của Đàm Dật Trạch này, đạo lý vô cùng rõ ràng


Mà cô, thật dễ bị hắn cuốn vào


Giống như hiện tại


Cô chẳng qua chỉ là do dự có nên mắc áo của hắn hay không, hắn thế nhưng liền chủ động quyết định, đem cô một lần nữa ném lên giường


"Hề Hề, chúng ta bắt đầu một đêm tốt đẹp đi..." Cố Niệm Hề ngẩng đầu, liền nhiền đến nụ cười tà ác của hắn không ngừng tiến sát về phía mình


Cô lập tức hốt hoảng nói: "Em mặc, em mặc là được!"


Áo sơ mi trắng, chất liệu mỏng như vậy, mặc vào cũng không khác với không mặc là mấy


Nhưng nếu cô không mặc, Đàm Dật Trạch nhất định sẽ không bỏ qua


Cho nên, Cố Niệm Hề cắn răng, mặc nên áo sơ mi của hắn


Quần áo của Đàm Dật Trạch vẫn còn lưu lại mùi hương của hắn, là mùi nước khoáng nhàn nhạt. Mùi hương kia làm cho Cố Niệm Hề tự giác cảm thấy an tâm. Nếu như không phải lúc này, đôi mắt nhiệt nóng kia đang nhìn cô, cô cũng sẽ không cảm thấy luống cuống như vậy


Đàm Dật Trạch rất cao, đại khái là hơm một mét chín


Cố Niệm Hề mặc dù cũng không phải là thấp, nhưng cô cũng chỉ đứng đến vai của Đàm Dật Trạch


Cho nên, cô mặc áo của hắn, cảm giác giống như là đứa trẻ mặc áo của người lớn. Vạt áo kia sơ sơ cũng dài đến đùi, vừa lúc che được vị trí trọng yếu


Dáng người lả lướt, mặc lên áo sơ mi mỏng manh như ẩn như hiện, thật sự là rất mê người


Mặc xong áo sơ mi, cô liền lặng lẽ cầm lên quần bò của mình vừa mới bị người đàn ông tà ác kia ném ở một bên, định mặc lên


Nhưng còn chưa kịp động đến, phía sau liền truyền đến giọng nói không mặn không nhạt


"Em chuẩn bị đổi ý sao?"


Cố Niệm Hề biết là hắn đang muốn nói đến chuyện ăn cơm của bọn họ


"Không có!"


"Không có! Nhưng anh thấy, Hề Hề em đang muốn đổi ý!" Hán đi đến bên cạnh cô, nhìn đến quần bò trước mặt, ánh mắt phóng đạm, không nói gì


"Em chỉ là muốn, mặc quần vào có thể cảm thấy thoải mái một chút!"


"Thoải mái? Anh lại không nghĩ như vậy. Hiện tại mặc vào, lát nữa không phải là không muốn cởi ra chứ?" Nói đến đây, Đàm Dật Trạch đột nhiên dừng lại, như là nghĩ đến chuyện gì đó: "Nếu em muốn đổi ý, chúng ta liền bắt đầu đi!"


Nói xong, hai tay của hắn một lần nữa đưa tới bên eo cô


"Kia cái này... thật ra cũng tốt, mặc vào lát nữa còn phải cởi, thật phiền toái!" Cố Niệm Hề chân chó gật đầu


Hai tay nhỏ bé đang cầm quần, cũng bị cô nhìn qua "ghét bỏ" vứt ngay tại chỗ


"Là vậy sao? Em cũng hiểu được là tốt rồi. Được rồi, em đi ra ngoài chuẩn bị đi, chúng ta ăn cơm!" Nhìn động tác của cô, Đàm Dật Trạch lại nở nụ cười thỏa mãn


Ánh sáng làm nổi bật ngũ quan rõ ràng của hắn, nhìn hắn đẹp trai không chân thực


"Ân, em đi ra ngoài chuẩn bị một chút, anh mau ra ăn cơm!"


Cố Niệm Hề nói xong, chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ


Lúc bước ra khỏi cánh cửa, cô còn có chút lưu luyến nhìn thoáng qua, quần lót vừa mới bị mình giả bộ ghét bỏ vứt trên mặt đất, khóc không ra nước mắt


Tại sao cô lại lấy phải người đàn ông bá đạo như vậy chứ?


Cô nói không lại hắn, đánh cũng không lại hắn, bây giờ còn bị hắn ngay cả quần lót cũng không cho mặc


Rốt cuộc, cô nên làm như thế nào mới tốt?


Lúc tầm mắt của Cố Niệm Hề dừng lại trên quân lót, đã bị hắn để ý ngay từ đầu. Cố Niệm Hề lập tức nhìn đến, người đàn ông cách đó không xa, còn đang nâng mi nhìn cô


Ý tứ kia vô cùng rõ ràng: Đổi ý đúng không, chúng ta hiện tại tiếp tục?


Cố Niệm Hề vội vàng cúi đầu, lắc lắc mông nhỏ rời đi. Tỏ vẻ một chút cũng không để ý đến.


Nhìn bóng dáng nhỏ bé biến mất ở trước cửa, khóe miệng Đàm Dật Trạch lại hiện lên nụ cười vô cùng tà tứ


Không nghĩ tới, năng lực ứng biến của vật nhỏ cũng không tệ lắm


Không chỉ hiểu được khi nào nên lùi bước, mà còn biết nắm bắt điểm yếu của mình


Thậm chí ngay tại thời điểm nguy hiểm, ngay cả chiêu làm nũng cũng lấy ra


Đến chính hắn cũng bị lừa, choáng vàng mất hồn nghe theo lời của cô


Chẳng qua, là đêm nay mặc kệ cô có sử dụng chiêu thức gì, cũng không thể thay đổi vận mệnh của hắn


Bởi vì, hắn đã đợi không được!


Mà vật nhỏ, đêm nay em cũng trốn không thoát rồi!


Hắn vừa mới bức bách vật nhỏ chỉ mặc áo sơ mi của hắn, đương nhiên chính là để phòng ngừa cô chạy trốn


Hiện giờ, cô chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng, kia chắc chắn là có chạy đằng trời!


Nghi vậy Đàm Dật Trạch liền thu lại ý cười tà tứ, mau chóng bước ra khỏi phòng ngủ


Chương 59.3: Hóa ra cô ta không phải là con gái thị trưởng


Ánh đèn rực rỡ mê ly mới lên


Tại đêm đông rét lạnh này, vẫn có rất nhiều người thích đến nơi đông đúc


Trong xã hội, có rất nhiều người giống như con nhím, cần phải duy trì khoảng cách thích hợp, nếu muốn sưởi ấm trong đêm đông cần phải chú ý không để đâm đối phương bị thương


Tô Du Du cùng Lục Tử Thông, chính là một trong những con nhím của xã hội này


Tô Du Du là người của thành phố Hải Tân, bị điều đến nơi này công tác, lúc đầu cũng có rất nhiều điều không thể thích ứng


Nhưng bởi vì có đàn anh Lục Tử Thông làm bạn, cô cũng dần dần thích ứng được


Hiện tại, Lục Tử Thông lại bị điều đến bệnh viện khác, mà Tô Du Du lại tiếp tục ở lại phòng khám tư nhân. Điều này cũng không thể cắt đứt được mối quan hệ thân thiết của hai người


Cứ mỗi tối cuối tuần, bọn họ lại cùng nhau đến quán ba Melody, sau đó cùng nhau uống rượu, cùng nhau nói chuyện trên trời dưới đất


Hôm nay, cũng như bao ngày cuối tuần khác


Khi Lục Tử Thông đến, Tô Du Du đã gọi sẵn hai ly Whiskey mà bọn họ thường uống, cô ngồi ở trên quầy bar xem biểu diễn


"Du Du đến sớm vậy!"


Người đàn ông mau chóng tiến đến chỗ Tô Du Du chào hỏi


Thật ra, hắn coi Tô Du Du như một người em gái tốt


Hắn biết, cô hiện tại ở thành phố xa lạ này rất cô đơn, cho nên cứ cuối tuần, hắn lại bớt chút thời gian đến đây, cùng cô nói chuyện


Đây là cách duy nhất mà hắn có thể giúp cô


Chẳng qua, người đàn ông này lại không nhận thấy được, tầm mắt của mình ngày càng dừng lại nhiều ở trên người cô gái này


Nếu như sớm nhận ra được, hắn sau này cũng sẽ không gây ra chuyện thái quá


"Anh Tử Thông. Hôm nay bệnh viện không có việc gì, nên em đến sớm! Đến đây, em đã gọi sẵn rượu!" Tính cách của Tô Du Du vô cùng tao nhã. Là tính cách điển hình của người phụ nữ Giang Nam


Bước ra khỏi cổng trường đã được một thời gian


Nhưng cô vẫn cứ duy trì vẻ đẹp thanh thuần, mặc dù là xã hội có tiếng động lớn rầm rĩ, cô thoạt nhìn vẫn như trước, giống như hoa sen bình thường nở rộ, tươi mát mà thoát tục


"Được" Lục Tử Thông nhận lấy chén rượu trên tay Tô Du Du, ngồi xuống bên cạnh cô


Trong quán bar, bọn họ yên lặng ngồi xem biểu diễn


Hai người có thể không nói câu nào, im lặng ngồi không mệt mỏi. Mà bất kỳ người nào cũng sẽ không bởi vì như vậy mà chán nản rời đi trước


Biểu hiện này, giống như là quan hệ của những con nhím


"Ô, không phải là anh Lục của chúng ta sao? Mang bạn gái tới, thật xinh đẹp!" Có người tiến lên chào hỏi Lục Tử Thông. Nhìn đến mỹ nữ ở bên cạnh, cũng không quên trêu ghẹo một phen


"Nói cái gì đó? Đây là, đàn em khóa dưới, nếu còn nói lung tung, cẩn thận tôi lấy kim khâu miệng cậu lại!" Lục Tử Thông có chút bất mãn


Không phải bởi vì người trước mặt trêu ghẹo mối quan hệ của bọn họ, mà là vì hắn ta luôn nhìn Tô Du Du


"Tôi chỉ là nói đùa thôi, anh việc gì phải nghiêm túc như vậy..." Người nọ nhìn thấy hành động của Lục Tử Thông, có chút rùng mình rời đi


"Anh Tử Thông, bọn họ chỉ là nói giỡn, không cần phải tức giận!"


"Kia cũng phải xem trường hợp nào thích hợp, tiểu tử này từ trước đến nay đều như vậy, không biết lớn nhỏ"


"Người anh tốt của em, không cần phải tức giận, chúng ta tiếp tục xem biểu diễn"


"Em từ trước đến nay đều ăn nói rất ngọt!" Hai người đùa giỡn một lúc, lại tiếp tục xem biểu diễn


Cùng lúc ở phía sau, Tô Du Du thấy được vài người phụ nữ bước vào


Có một người phụ nữ trên người mặc một bộ váy đen bó sát. Nhìn qua dáng người nóng bỏng, diêm dúa lẳng lơ. Trên vai khoác một khăn lông giá trị xa xỉ, tay cầm một túi sách nhãn hiệu LV mẫu mới nhất của năm, chân mang giày Versace


Trên mặt trang điểm vô cùng đậm


Vừa thấy, người đến chính là khách quen. Khi vào cửa liền có vài người chạy ra tiếp đón


Chẳng qua, người phụ nữ dáng hình nóng bỏng này, lại không hợp với mái tóc ngắn cắt đến ngang tai


Tô Du Du từ xa đã nhận ra người này chính là Hoắc Tư Vũ


Đêm nay cô so với ngày thường có phần nóng bỏng hơn. Ăn mặc cũng càng quyến rũ hơn


Hoắc Tư Vũ từ sau khi bước vào cửa, ánh mắt đảo qua bốn góc, như là đang tìm kiếm một người nào đó


Sau một lát, cô nhìn thấy Tô Du Du


Ánh mắt xinh đẹp, hơi lóe lên tia kinh ngạc


Nhưng dù sao Hoắc Tư Vũ ở trong xã hội này, cũng trưởng thành hơn rất nhiều, sau một lúc liền thu hồi ánh mắt kinh ngạc, khóe miệng mau chóng mỉm cười. Lập tức, chậm rãi bước đến


"Du Du đã lâu không gặp!" Cô mỉm cười tiến lên, nhiệt tình chào hỏi. Ánh mắt kinh ngạc lúc nãy cũng không còn tồn tại


Nhưng thật không khéo, ánh mắt kinh ngạc lúc nãy đã sớm lọt vào trong mắt của Tô Du Du, còn có sớm đã bị người bên cạnh chứng kiến hết...


Nhìn người phụ nữ trước mặt, Lục Tử Thông trước tiên là cảm giác rất quen thuộc


Giống như là hắn đã gặp người phụ nữ này ở đâu rồi


Ánh mắt người phụ nữ vừa mới kinh ngạc, sau đó sớm đã che giấu được. Biểu tình này làm cho Lục Tử Thông nhớ ra, lần trước gặp ở bệnh viện, người phụ nữ này luôn mồm mở miệng nói mình chính là con gái của thị trưởng


Diễn xuất lão luyện như thế, có thể lên nhận giải Oscar. Cả thành phố này đại khái của chỉ có người phụ nữ này mới có thể làm được


Lục Tử Thông chắc chắn, mình nhìn không sai


"Tư Vũ, cô cũng đến đây thư giãn!"


Nhìn thấy Hoắc Tư Vũ xuất hiện ở quán bar, hơn nữa lại còn ăn mặc lẳng lơ diêm dúa như vậy, Tô Du Du đương nhiên là có chút ngoài ý muốn


Dù sao, tin tức Hoắc Tư Vũ đính hôn đã truyền ra, nghe nói đối tượng của cô, chính là nhị thiếu gia của xí nghiệp nổi danh nhất thành phố này


Nói vậy, đối với người luôn hy vọng cuộc sống giàu sang như Hoắc Tư Vũ, cô ta hẳn là phải nắm thật chắc mới đúng


Nhưng nếu như là hạnh phúc, Hoắc Tư Vũ lẽ ra không nên xuất hiện ở quán bar này mới phải?


Suy nghĩ đến chuyện lúc trước, Hoắc Tư Vũ muốn cô giúp đỡ cô ta làm chuyện "Kiểm tra", Tô Du Du cũng nhận ra được một số chuyện


Nhưng mọi chuyện này, Tô Du Du cũng không muốn nói ra


Cho nên, lúc Hoắc Tư Vũ hướng cô chào hỏi, cô cũng mỉm cười đáp lại


Như là chưa xảy ra bất cứ chuyện gì


"Đêm nay không có chuyện gì, liền đấy đây một chút!" Trên mặt Hoắc Tư Vũ lại tiếp tục cười nói


Biểu hiện giống như cô thật sự hạnh phúc


Mà Tô Du Du cũng hiều được kia chỉ là cố gắng biểu hiện. Cho dù cuộc sống có mệt mỏi đến đâu, cô cũng chỉ biết tươi cười thật nhiều, làm cho mọi người nghĩ rằng cô thật sự hạnh phúc


"Tôi cũng vậy. Bệnh viện hôm nay không có chuyện gì, nên đến chơi"

Tô Du Du cười yếu ớt, không muốn vạch trần vết sẹo trên mặt người khác


"Là vậy sao?" Nói đến Hoắc Tư Vũ lại nhìn người đàn ông bên cạnh Tô Du Du


Ánh sáng yếu ớt, nên thật ra cũng cũng không nhìn rõ gương mặt của người đàn ông kia ra sao


Chẳng qua, ngũ quan của Lục Tử Thông nhìn qua cũng rất được. Hoắc Tư Vũ liền nhận định được, người đàn ông này rất đẹp trai


"Ơ, cùng bạn trai hẹn hò sao?"


Hoắc Tư Vũ giống như không nhận ra được Lục Tử Thông. Là bác sĩ ngày đó bị cô ép buộc phải nói dối, lúc này chỉ lo trêu ghẹo Tô Du Du


"Không phải, đây là đàn anh khóa trên của tôi, chúng tôi không có việc gì làm liền đến đây chơi" Tô Du Du giống như bị chọc trúng điều gì đó, âm thầm phủ định


Nhưng vẻ mặt này làm cho Hoắc Tư Vũ nhận ra được, quan hệ giữa bọn họ không chỉ đơn giản như vậy


Vì thế, cô cười nhẹ, lôi kéo tay của Tô Du Du giống như là bạn bè tốt nói: "Như vậy, tôi cũng không quấy rầy cô cùng đàn anh khóa trên nói chuyện phiếm, tôi qua bên kia trước, nhóm bạn của tôi đang ở đó chờ tôi!"


"Được, lần sau có cơ hội chúng ta sẽ đi uống cà phê" Tô Du Du thu hồi bàn tay của mình lại


Thật ra cô cùng Hoắc Tư Vũ và Cố Niệm Hề đều từ một trường trung học mà đi ra


Các cô đã thân nhau mười tám năm. Nhưng không biết tại sao, cô đối với Cố Niệm Hề đều xuất phát từ nội tâm, nhưng đối với Hoắc Tư Vũ lại không thể thân cận


Tuy rằng nhìn qua giống như là bạn bè tốt, nhưng Tô Du Du thật sự không thích Hoắc Tư Vũ


Cô cảm thấy, người phụ nữ này lòng dạ quá sâu


Đối với cô và Cố Niệm Hề căn bản là không cùng một thế giới


"Ân, lần sau gặp lại!" Hoắc Tư Vũ đối với Tô Du Du không có hứng thú tán gẫu, lúc này nhấc đôi giày cao gót mười xen ti, lắc lắc thắt lưng rời đi


Thật ra, cô cũng biết Tô Du Du và Cố Niệm Hề giống nhau, đều không thích chính mình


Cô cũng đối với hai người họ như vậy


Bởi vì Hoắc Tư Vũ cảm thấy được, xuất thân của mình không giống như hai người họ, từ nhỏ đã lớn lên trong một gia đình tốt. Cho nên cô cũng nhận định. Mình và Cố Niệm Hề với Tô Du Du không phải cùng là một loại người. Đơn giản giống như, cô Hoắc Tư Vũ có thể giựa vào năng lực của chính mình, dốc sức mà bước lên trở thành người trong giới thượng lưu


Không phải là cô đang giựa vào năng lực của chính mình, sắp bước vào gia đình giàu có, trở thành thiếu phu nhân sao?


Chỉ là lúc này, Hoắc Tư Vũ lại phát hiện, khóe miệng của mình đang cười đột nhiên cứng nhắc...


Bởi vì, cô tuyệt đối không cảm thấy được mình đang hạnh phúc...


Mặc dù hiện tại quan hệ của Đàm Dật Nam và Thư Lạc Tâm không tốt, cũng ngại việc bảo bối ở trong bụng cô, nên không thể nói đến việc hủy bỏ hôn lễ. Nhưng cô thấy được, người đàn ông này, dường như thật sự chán ghét mình


Mỗi một đêm, bọn họ cùng nhau ngủ trên một chiếc giường, nhưng người đàn ông này thật sự trở thành "Liễu Hạ Huệ"


Mặc kệ cô có sử dụng chiêu thức gì, như là áo ngủ hấp dẫn, người đàn ông kia vẫn không một lần chạm qua cô


Nếu như cô thật sự mang thai, cô cũng không phải làm những điều kia, cũng không phải lo lắng như hiện giờ


Nhưng vấn đề ở chỗ, Hoắc Tư Vũ cô không thật sự mang thai. Đàm Dật Nam không có quan hệ với cô, bảo cô trong vài tháng nữa bụng như thế nào lớn lên?


Còn có, Hoắc Tư Vũ cô dù sao cũng là một người phụ nữ


Cũng phải có ham muốn cá nhân


Ban đêm trống vắng, cũng cần có đàn ông an ủi. Mà không phải người đàn ông đồng sàng dị mộng...


Tối nay, cô thật sự không kiềm chế được


Cô thật sự có chút nhớ nhung đến thời gian trước kia của cô cùng Đàm Dật nam


Thời điểm lúc trước, Hoắc Tư Vũ cô cũng sẽ ăn mặc nóng bỏng như vậy, sau đó ở trong quan bar uống một ly nước trái cây, hưởng thụ ánh mắt tiếp đón của đàn ông bên cạnh, hoặc là sự theo đuổi của bọn họ


Có đôi khi, còn có một thiếu gia theo đuổi cô không từ bỏ, đuổi đến tận công ty


Nhớ tới cuộc sống tự do trước kia, Hoắc Tư Vũ có chút nghi ngờ, rốt cuộc chính mình lúc trước leo lên giường của Đàm Dật Nam là đúng hay sai


Mặc kệ là đúng hay sai, hiện giờ cô cũng bước lên rồi, căn bản không thể đổi ý


Việc cô có thể làm, chỉ là tiếp tục bước tiếp


Hoắc Tư Vũ ngừng suy nghĩ, bắt đầu cuộc sống về đêm của mình


Ngẫu nhiên phóng túng giống như đêm nay, tự chiều chuộng chính mình


Nhưng cô không biết, nụ cười chua xót của mình, lại hoàn toàn lọt vào tầm mắt của Lục Tử Thông


Từ lúc Hoắc Tư Vũ tiến lên chào hỏi Tô Du Du, hắn vẫn luôn quan sát cô ta


Chẳng qua hắn không phải là xem dáng người nóng bỏng kia, mà là quan sát đôi giày cao gót mười xen ti


Lục Tử Thông nhớ rõ, trước kia khi đưa đến phòng cấp cứu, trong hồ sơ bệnh án chính là điền hai chữ mang thai. Mà người phụ nữ kia khi đến phòng bệnh, vẫn kịch liệt phản bác, không muốn bác sĩ kiểm tra. Cho nên, hiện tại Lục Tử Thông vẫn không biết, Hoắc Tư Vũ có mang thai hay không


Nhưng nhìn đến đôi giày cao gót, cùng hành động phản khác trước kia ở bệnh viện. Lục Tử Thông liền đưa ra được kết luận. Người phụ nữ này căn bản không mang thai


Chẳng qua điều hắn không rõ chính là, chuyện con gái của phó thị trưởng mang thai hay không có lớn như vậy sao?


Nhìn chằm chằm bóng dáng cách đó không xa, ánh mắt Lục Tử Thông híp lại


Mà Tô Du Du người ngồi bên cạnh Lục Tử Thông cũng nhận ra được tầm mắt của hắn


Theo tầm mắt của hắn, Tô Du Du phát hiện hắn đang nhìn đến quầy bar của Hoắc Tư Vũ đang ngồi uống rượu


"Anh Tử Thông, anh nhìn người yêu à?" Tô Du Du không mặn không nhạt mở miệng


Nghe không ra cô đang vui mừng hay châm chọc


"Nói cái gì đó, coi chừng anh KO em bây giờ!" Trong suy nghĩ của Lục Tử Thông, hắn cũng không thích có quan hệ với người phụ nữ như vậy


"Em chỉ là thấy anh luôn nhìn chằm chằm cô ấy!" Tô Du Du nói xong dừng một chút, rồi lại mở miệng: "Nhưng chi dù coi trọng người ta, cũng không có cửa đâu"


"Tại sao?" Đây chỉ là thực tự nhiên hỏi lại


"Bở vì Tư Vũ cô ấy đã đính hôn, đối tương chính là nhị thiếu gia của một tập đoàn". Tô Du Du nhìn qua vui sướng trước tình cảnh của người khác khi gặp họa


Chẳng qua đôi mắt của cô lúc này lại chuyện chú nhìn Lục Tử Thông


Đôi mắt hạnh nháy một cái cũng không có


Giống như là muốn biết biểu tình của Lục Tử Thông khi nghe được tin tức này


"Thì ra là như vậy..." Nghe được tin tức này, Lục Tử Thông trở lên thâm thúy, cũng không có biểu tình mất mác hay khiếp sợ gì


Chẳng lẽ Lục Tử Thông không có hứng thú với Hoắc Tư Vũ?


Tô Du Du nghĩ vậy, lại hướng mắt nhìn hắn lần thứ hai, thấy tầm mắt của Lục Tử Thông vẫn dừng lại trên người Hoắc Tư Vũ


Ngực của cô đột nhiên có một trận chua xót


Nhưng Tô Du Du không biết, giờ phút này, suy nghĩ của Lục Tử Thông chính là nghĩ đến chuyện khác


Người phụ nữ này muốn giả mang thai để tiến vào nhà giàu?


Nghĩ lại, cô ta không phải là thiên kim thị trưởng sao?


Tại sao còn cần dựa vào đứa nhỏ, để bước vào nhà giàu?


Ở đây có điều gì đó không đúng


"Du Du, em cùng cô ấy có quan hệ rất tốt sao?" Lục Tử Thông lại thuận miệng hỏi tiếp


"Xem như là vậy đi. Bở vì em cùng cô ấy cùng học trung học, cũng coi như là hiểu biết!" Nghe Lục Tử Thông hỏi đến chuyện của Hoắc Tư Vũ, Tô Du Du lại cảm thấy có một trận mất mác


"Thì ra là như vậy..." Lục Tử Thông lại nghĩ đến bộ dáng cao ngao của Hoắc Tư Vũ tối hôm đó. Hắn lại không mặn không nhạt hỏi một câu


"Du Du, người phụ nữ kia là con gái thị trưởng sao?"


Bởi vì là con gái của thị trưởng, cho nên từ nhỏ đã được nuông chiều, mới có thể tạo ra bản tính như vậy?


"Anh sao lại hỏi như vậy?" 


"Anh là nghe người khác nói" Thật ra đàn ông vẫn luôn rất sĩ diện. Đánh chết hắn cũng sẽ không nói với Du Du chuyện tối hôm đó


"Ai nói? Tư Vũ tại sao lại là thiên kim thị trưởng" Tô Du Du không có phản ứng nhiều, chỉ tiếp tục cúi đầu uống rượu


Nhưng lại không nghĩ đến lời nói này của cô lại tạo nên hứng thú cho người đàn ông bên cạnh


"Du Du em nói người phụ nữ kia căn bản không phải là thiên kim thị trưởng" Lục Tử Thông hơi hơi nhíu mi


"Không phải, ba mẹ tư vũ đều là tầng lớp công nhân viên chức, khi nào thì trở thành thiên kim thị trưởng rồi, tại sao em ở cùng một thành phố với cô ấy lại không biết?" Nói xong Tô Du Du gãi gãi đầu, nhíu mày nhìn Lục Tử Thông


Sẽ không phải là Lục Tử Thông cảm thấy hứng thú với thân phận thiên kim trưởng chứ?


Nói như vậy, có phải bản thân cô cũng không có cơ hội sao?


Nghĩ vậy. Tô Du Du đột nhiên cười tự giễu nói tiếp: "Anh nếu muốn quen biết với thiên kim thị trưởng, em có thể giới thiệu cho anh một người. Người này so với Hoắc Tư Vũ còn xinh đẹp hơn vài phần, tính cách cũng rất tố, thích hợp nhất để rước về nhà làm lão bà!"


Cô đang nói đến Cố Niệm Hề


Cô gái kia mặc dù thân phận làm cho người ta hâm mộ, nhưng một chút cũng không kiêu ngạo. Cũng là người trên thế giới này, làm cho cô phải tâm phục khẩu phục


Cho nên, mặc dù người đàn ông mình thích bị Cố Niệm Hề mê hoặc, Tô Du Du cũng có thể hiểu được


"Em nói cái gì đó! Đừng nói bậy, uống xong rượu, anh đưa em về nhà!" Nói xong Lục Tử Thông cầm ly rượu của Tô Du Du uống cạn


Lúc Tô Du Du uống rượu có chút thô lỗ, rất đáng yêu


Mà trong quán bar này có rất nhiều người không đứng đắn, hắn rất lo lắng nếu như để cô một mình ở nơi như thế này


Đỡ Tô Du Du đứng dậy, sau đó hắn lại xoay người nhìn về phía Hoắc Tư Vũ không xa


Thì ra, cô không phải là con gái thị trưởng!


Vậy hắn có phải nên tìm một cơ hội, trêu đùa cô một phen? Báo đáp lại một chút những việc cô đã ban cho?


Nghĩ vậy, khóe miệng Lục Tử Thông lại nở lên nụ cười quỷ dị


Sau một lát, mang theo người phụ nữ mềm mại trong lòng ngực rời đi...


____


Cùng lúc ở một ngôi nhà nọ, Cố Niệm Hề đem canh cá đã nấu chín, cùng cải trắng đặt lên bàn, cả người đã muốn đổ mồ hôi


Không phải bởi vì nhiệt độ hiện tại của điều hòa, lại càng không phải bởi vì nấu nướng. Mà là vì tầm mắt nóng bỏng sau lưng đang nhìn chằm chằm cô ki


Từ lúc cô ra khỏi phòng ngủ, người đàn ông kia liền theo sát bên cạnh cô. Vẫn nhìn cô bằng ánh mắt truy tìm tung tích


Cảm giác được tầm mắt nóng bỏng kia, Cố Niệm Hề lại nhớ đến Tô Du Du có thể dùng ánh mắt cường đại như vậy


"Cái kia... Chúng ta ăn cơm thôi!"


Cố Niệm Hề chuẩn bị tốt mọi thứ


Nhìn người đàn ông đã ngồi trên bàn ăn cơm, nhưng tầm mắt nóng bỏng vẫn chưa rời đi trên thân thể của mình, Cố Niệm Hề nuốt nước miếng, ngăn chặn nội tâm bối rối của mình nói: "Lão công, em cảm thấy hơi lạnh... Em nghĩ nên phải mặc thêm áo!"


Áo sơ mi màu trắng mỏng mang không nói, bến dưới còn không mặc gì, có thể liếc một cái là thấy được. Còn có quần áo của hắn mặc ở trên người cô rộng thùng thình, cho nên cổ áo cũng là không thích hợp đi


Cho dù Cố Niệm Hề đã cài nút áo đầu tiên, nhưng một mảng lớn da thịt vẫn có thể hiện ra trước mắt người đàn ông này


Ánh mắt của hắn như sài lang hổ báo, không muốn đem cô lột sạch mới lạ!


Cố Niệm Hề vừa thẹn cảm thấy muốn tìm quần áo mặc thêm vào, miễn cho hắn hắn dùng tầm mắt thiêu đốt mình. Cũng không nghĩ chính mình nói ra lời này, lại biến thành hòn đá đè lên chân


Bởi vì, khi cô còn đang khẩn trương hướng phía phòng ngủ đi đến. Không nghĩ lúc đi qua Đàm Dật Trạch, đôi tay nhỏ bé của cô liền bị nắm lại


Sức lực của hắn rất lớn, chỉ nhẹ nhàng cũng có thể kéo cô vào trong lòng ngực


Giờ phút này, Cố Niệm Hề cảm giác mình sắp bốc cháy. Bởi vì cô đang ngồi trên đùi của Đàm Dật Trạch


Mà trên người cô, chỉ mặc duy nhất một cái áo sơ mi của hắn. Bị hắn ôm vào trong ngực, có thể cảm nhận được da thịt qua lớp vải mỏng manh kia


"Lão công... Anh làm cái gì vậy?" Cố Niệm Hề cảm giác, trên người hắn có độ ấm, cũng vì mình mà nháy mắt tăng cao


Cũng giống như chính cô


"Hề Hề, không phải em lạnh sao? Cho nên anh định dùng cơ thể của anh, truyền ấm áp đến cho em!" Nói xong, biểu tình của Đàm Dật Trạch so với ngày thường còn muốn ôn nhu hơn vài phần


Cái ôm như vậy, có chút ngả ngớn, mang theo hấp dẫn


"Không cần anh còn phải ăn cơm, em đi lấy thêm áo mặc vào là được!" Cố Niệm Hề giãy dụa muốn đứng lên


Nhưng tay của hắn giống như được làm từ sắt thép, gắt gao giam cầm cô. Giống như không có ý định buông tay


"Không có gì đáng ngại! Anh như vậy, cũng có thể ăn!" Nói xong, hắn còn biểu hiện một tay ôm cô, một tay cầm đũa lên


Hắn nghiêng người, Cố Niệm Hề cảm giác được thân thể mình như bị đè ép một chút


Cố Niệm Hề không vui, môi mỏng khẽ mím


Không có gì đáng ngại?


Vô nghĩa!


Đó là hắn không ngại, một tay có thể ăn cơm, một tay có thể chiếm tiện nghi của cô. Mà cô, bị chiếm tiện nghi không nói, ngay cả cơm cũng không thể ắn!


Nếu như cô có thể đánh thắng người đàn ông này, nhất định có thể đánh đến người chết ta sống


Nhưng vấn đề ở chỗ, cô đánh không lại


Chi nên, chỉ có thể trách móc thầm trong lòng vài câu, rồi giống như bị gió cuồn cuộn thổi qua...



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận