Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận


Đàm Dật Trạch mỗi lần thấy cô không mặc nhiều quần áo, liền giống như bị giẫm lên đuôi mèo


Hơn nữa, hắn mỗi ngày đều hầm táo đậu đỏ, tất cả những thứ này đều là bổ huyết. Cô chẳng qua là phẫu thuật một bên tay, Đàm Dật Trạch có cần chuyện bé xé ra to thế không?


Nhưng mà, càng làm cho Cố Niệm Hề cảm thấy nghi hoặc hơn chính là, Đàm Dật Trạch gần đây an phận hơn rất nhiều


Mỗi ngày buổi tối đều một mình ở phòng khách ôm máy tính, không biết đang làm cái gì. Mà hắn vừa vào phòng, liền ôm cô ngủ. Hắn trước kia mỗi khi ngủ sẽ ôm cô vận động một chút, nhưng hiện tại thì không làm!


Này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


Mà làm cho Cố Niệm Hề càng không hiểu hơn, là gần đây điện thoại của Đàm Dật Trạch rất hay đổ chuông. Mỗi lần nghe điện thoại, hắn đều tránh không cho cô nghe. Thế cho nên, Cố Niệm Hề căn bản không thể nghe được nội dung cuộc điện thoại kia


Nhìn Đàm Dật Trạch như vậy, Cố Niệm Hề lại có cảm giác chính mình giống như bị cái gì đè nén


____


"Làm sao vậy? Như thế nào vừa tỉnh lại không mặc thêm cái áo, đứng ở chỗ này trúng gió thì làm sao?" Đàm Dật Trạch vừa mới nghe điện thoại xong, vào thì thấy Cố Niệm Hề như vậy có chút tức giận


Chẳng qua, lần trước đánh mông Cố Niệm Hề, cô đã náo loạn một phen, từ lần đó hắn liền sợ. Nên hiện tại chỉ có thể dùng gương mặt hung thần sát khí này đối diện với cô


"Lão công, gần đây anh làm sao vậy? Em cũng không phải là người giấy, sẽ không nhanh như vậy mà trúng gió đâu!" Đôi mắt của Cố Niệm Hề trong suốt giống như là ngọc lưu ly, khiến cho hắn nhìn vào cũng có chút bối rối


Chẳng qua, đây chỉ là công phu trêu đùa lòng người của Cố Niệm Hề đối với hắn mà thôi


Lát sau, Đàm Dật Trạch liền hồi phục tinh thần. Hắn cười cợt nhả, đem Cố Niệm Hề kéo vào trong lòng ngực


"Không có gì. Anh cũng biết em không phải là người giấy, nhưng em cũng bị anh ngậm trong miệng đến ướt đấy thôi"


Nói lời này, tay của hắn không quên tiến vào trong quần áo của cô tìm tòi


"Đáng ghét, lão già anh lại không đứng đắn!"


"Anh làm sao không đứng đắn? Cùng lão bà thân thiết, không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?" Nếu so da mặt dày, Đàm Dật Trạch tuyệt đối có thiên phú hơn ai kia


"Đáng ghét!"


Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng đối với sự đụng chạm của Đàm Dật Trạch, Cố Niệm Hề lại không có phản kháng gì


Thật ra, bọn họ đã một thời gian không thân thiết, bắt đầu từ lúc cô phẫu thuật xong, Đàm Dật Trạch liền không chạm qua cô. Không thể không thừa nhận, trong chốc lát cô cũng có chút suy nghĩ


Đàm tham mưu trưởng bị cấm dục một thời gian ngắn, quả nhiên thực dũng mãnh. Vật nhỏ bày ra bộ dáng tùy ý mặc hắn chà đạp, hắn bật người liền đã không chịu nổi. Trong chốc lát, hắn đã muốn vận sức chờ phát động


Nhưng là còn chưa đến tiết mục tất yếu, Đàm Dật Trạch đã dừng động tác


Trong chốc lát, hắn đã giúp cô sửa sang lại quần áo, sau đó đứng dậy


"Lão già kia?"


Thấy Đàm Dật Trạch như vậy, Cố Niệm Hề cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Bình thường một ngày không thân thiết, hắn liền trở nên khó chịu. Đột nhiên hôm nay biến thành Liễu Hạ Huệ, có ai mà tin được?


Tuyệt đối không tin


Đặc biệt, Cố Niệm Hề hiện tại còn nhìn thấy rõ dưới lớp quần hắn đã có một thứ gì đó nổi lên giống như mũi thuyền


Mà trán của hắn, cũng vì quá mức ẩn nhẫn mà hiện lên gân xanh


"Hôm nay, anh phải đi ra ngoài một chút, em ngoan ngoãn ngồi ở trong nhà biết chưa?" Thật ra, Đàm Dật Trạch cũng hiểu được ý tứ của Cố Niệm Hề


Trời biết, giờ phút này hắn muốn ôm cô cỡ nào, tận tình mà diễn tả nỗi nhớ nhung của mình...


Nhưng hắn không quên lời bác sĩ dặn lúc đó. Trong thời gian ngắn, bọn họ không thể phát sinh chuyện gì quá mức thân thiết, miễn cho sau này bị viêm nhiễm...


Nghĩ đến sẽ nguy hại sức khỏe của cô, Đàm Dật Trạch dù có dục hỏa đốt người thế nào cũng đành phải từ bỏ


"Anh muốn đi đâu?" Đây là thành phố D, cũng không phải là thành phố A. Hắn có thể đi chỗ nào


"Dù sao cũng không đi làm chuyện xấu, em cứ nghỉ ngơi cho tốt là được rồi! Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại! Nhớ rõ, xuống giường phải mang dép, nếu không để anh phát hiện sẽ trừng phạt em đến thê thảm!" Trước khi ra khỏi cửa, Đàm Dật Trạch không quên dặn cô như vậy. Lúc sau, hắn mới rời đi

"Dù sao cũng không đi làm chuyện xấu, em cứ nghỉ ngơi cho tốt là được rồi! Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại! Nhớ rõ, xuống giường phải mang dép, nếu không để anh phát hiện sẽ trừng phạt em đến thê thảm!" Trước khi ra khỏi cửa, Đàm Dật Trạch không quên dặn cô như vậy. Lúc sau, hắn mới rời đi


Nếu như hắn ở lại, đối diện với gương mặt nhỏ nhắn tinh sảo kia, thì hắn không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì thương tổn đối với cô nữa


Mà Cố Niệm Hề nhìn bóng lưng người đàn ông vội vã rời đi, mi tâm cũng hơi nhíu lại


Đàm Dật Trạch, hắn rốt cuộc làm sao vậy?


____


"Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?" Ở một quá cà phê nào đó, một người đàn ông dựa vào lưng ghế, bên cạnh còn tùy ý để một áo khoác tây trang


Ánh mặt trời chiếu xuống bàn, phóng xa trên mặt người đàn ông kia, làm cho ngũ quan thâm thúy của hắn bị bao bọc bởi một vòng sáng, khiến cho người phụ nữ trước mặt nhìn đến mức ngu dại


Nhưng mà, người đàn ông này vẫn cứ như hồn nhiên không biết


Thủy chung dùng ánh mắt lãnh đạm tùy ý phòng trên người cô gái này


Người đàn ông thân mình mang theo một cỗ cao quý. Chỉ cần ngồi đối diện hắn, đều sẽ làm cho người ta không tự giác cúi đầu


"Cái kia... Đàm tham mưu trưởng!" Người phụ nữ ở trước mặt không được tự nhiên, ngay cả gương mặt cũng không tự giác ửng hồng


Thật ra, cô đã sớm qua tuổi trái tim đập thình thịch, nhưng đối mặt với người đàn ông này, vẫn không thể bình tĩnh được


Chẳng qua, Trương Tiểu Cầm cảm thấy được, người đàn ông có năng lực xuất sắc như vậy, sẽ không có ít người đối với hắn động tâm đi!


"Nói vào việc chính! Không có việc gì, đừng gọi tôi!" Người đàn ông liếc mắt nhìn người phụ nữ ngượng ngùng trước mặt, trong đầu không biết có bao nhiêu chán ghét


"Tôi cầu ngài cùng thiên kim thị trưởng buông tha cho nhà chúng tôi!" Thật ra, Trương Tiểu Cầm cho rằng, mỗi người đàn ông đều có phong độ của chính mình. Cho dù chán ghét đến mức nào, cũng sẽ không trực tiếp biểu đạt ra ngoài. Huống chi, đối phương lại là Đàm tham mưu trưởng


Nhưng là Trương Tiểu Cầm không biết, trong mắt Đàm tham mưu trưởng, ngoại trừ lão bà Cố Niệm Hề của hắn ra, cô gái nào cũng chỉ giống như một người đàn ông mà thôi


"Tha cho các người?"


Nghe được lời nói của Trương Tiểu Cầm, Đàm Dật Trạch giống như là nghe được chuyện cười nhất thiên hạ. Môi mỏng khẽ nhếch lên


Hắn cười, đuôi lông mày dốc hết tà tứ


Ánh nắng ngoài cửa cũng ảm đạm đi rất nhiều


Trương Tiểu Cầm còn đang cẩn thận cân nhắc, lời nói vừa rồi của chính mình có chỗ nào gây cười cho Đàm tham mưu trưởng, lại thấy hắn giờ phút này không còn cười nữa, gương mặt nghiêm lại. Phảng phất giống như là người vừa mới cười không phải hắn


"Cô cho rằng, cô có tư cách gì ra điều kiện với tôi?"


Đàm Dật Trạch híp lại hai mắt, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt


Trong con ngươi chứa vô vàn lãnh ý


Dám làm cho lão bà của hắn bị thương, làm cho đứa nhỏ của bọn họ biến mất trên thế giới này, người như vậy, Đàm Dật Trạch hắn có thể bỏ qua sao?


Nực cười!


Nếu như Đàm Dật Trạch hắn thật sự là người tốt như vậy, vậy trong quân đội cũng không ai gọi hắn là "Mặt người dạ thú"


Nhưng năng lực che dấu của Đàm Dật Trạch dường như quá cao, hoặc là có thể nói, người phụ nữ trước mặt quá mức ngu ngốc, nhìn mãi vẫn không hiểu ra, Đàm Dật Trạch là một người nguy hiểm


Nguy hiểm đến mức, chỉ trong một giây có thể đem người ta nuốt chọn


"Chỉ cần ngài buông tha cho chúng tôi, chỉ cần ngài buông tha cho siêu thị Giai Giai Ngả, lưu lại cho chúng tôi một đường sống, ngài muốn chúng tôi làm cái gì đều được! Mặc kệ là cái gì, tôi cũng sẽ đáp ứng ngài!"


"Mặc kệ là cái gì cũng đáp ứng tôi? Cái gì cũng đều giúp tôi thực hiện?" Đàm Dật Trạch nghe lời này, vẫn là cười trước tiên


Hơn nữa là cười lạnh


Cái gì cũng có thể giúp hắn thực hiện sao?


Vậy hắn muốn bảo bối trở về lại trong bụng Cố Niệm Hề, cũng có thể sao?

Vậy hắn muốn bảo bối trở về lại trong bụng Cố Niệm Hề, cũng có thể sao?


Không có khả năng!


Chỉ nghĩ đến Trương Tiểu Cầm trước mắt là người hại chết cốt nhục của Đàm Dật Trạch hắn, hắn liền hận không thể đem người phụ nữ này xé thành trăm mảnh!


Nhưng Trương Tiểu Cầm vẫn không hiểu hàm nghĩa của người đàn ông này, cố chấp tiếp tục mở miệng nói


"Đúng! Mặc kệ ngài muốn gì, tôi cũng giúp ngài thực hiện. Cho dù ngài..."


Không biết có phải Trương Tiểu Cầm hiểu lầm cái gì hay không, nói lời này cô ta liền mau chóng đứng lên, đi tới ngồi xuống bên cạnh người Đàm Dật Trạch. Đôi tay giống như rắn nước bắt đầu chậm rãi leo lên ngực Đàm Dật Trạch: "Cho dù ngài muốn tôi, tôi cũng sẽ đáp ứng"


Nói lời này, cõi lòng Trương Tiểu Cầm tràn ngập chờ mong


Thật ra, cô vẫn luôn ảo tưởng, có thể nằm dưới thân một người đàn ông trẻ tuổi cuồng dã, đặc biệt lại là người anh tuấn như Đàm Dật Trạch đây. Nhưng trời thật trêu người, cô lại phải gả cho một tên đầu heo! Mỗi ngày còn làm ra bộ dạng thỏa mãn tên đầu heo đó. Như vậy cũng làm cho cô ngày càng khát khao


Cho nên, thời điểm nhìn thấy Đàm Dật Trạch, Trưởng Tiểu Câm xuân tâm đã sớm tràn ra


Mà cô cũng tự cho là tư sắc không tồi, đặc biệt là dáng người vô cùng nóng bỏng, cô lại càng tự tin hơn. Cô cũng cho rằng, người đàn ông ngồi trước mặt này, so với đầu heo nhà mình không khác biệt cho lắm. Chỉ cần người phụ nữ lớn lên có điểm tư sắc, bọn họ liền sẽ có tà niệm trong đầu


Đừng tưởng rằng cô không biết, thật ra đêm hôm đó, tên đầu heo kia đã đối với Cố Niệm Hề động chân động tay. Bằng không, tại sao khi biết Cố Niệm Hề là thiên kim thị trưởng, hắn lại khẩn trương như vậy?


Cô chẳng qua là chỉ nhắm mắt làm ngơ, Trần Đại Bảo ngu ngốc kia cho rằng có thể lừa được cô sao?


Nói lời này, Trương Tiểu Cầm phong tình vạn chủng chuẩn bị dựa cả người vào thân Đàm tham mưu trưởng


Đọc sách và vài thứ, Trương Tiểu Cầm cô quả thật không bằng Cố Niệm Hề. Nhưng luận về âu yếm trên giường, chỉ sợ cả thế giới này không ai có thể so sánh được với cô. Ví như năm cô mười sáu tuổi, đã cùng với rất nhiều đàn ông lên giường


Cô như vậy, kỹ thuật có thể nói là kém sao?


Nhưng là Trương Tiểu Cầm còn chưa xuất ra hết phong tình vạn chủng, thậm chí còn đang chuẩn bị ma sát người Đàm tham mưu trưởng. Lúc này liền bị té ngã trên mặt đất


Thật vất vả, chật vật không chịu nổi đứng dậy từ dưới đất, Trương Tiểu Cầm mới phát hiện, thì ra người đàn ông kia đã đứng lên


"Này..."


Nhìn gương mặt lạnh như băng của người đàn ông trước mắt, Trương Tiểu Cầm cực lực tìm cớ. Có chút vật vã đứng lên, chuẩn bị nói với Đàm tham mưu trưởng điều gì đó, cũng không nghĩ hắn đã nhanh hơn cô một bước, mở miệng nói: "Cô cho là, đàn ông trên thế giới này ai cũng giống kẻ mập mạp kia sao? Mặc kệ là mặt hàng gì, cũng xem thuận mắt?"


Nói lời này, ánh nắng ngoài cửa sổ vừa lúc dừng trên người Đàm Dật Trạch. Đem vẻ bề ngoài của hắn trở thành một bức tranh lên thơ


Nhưng xung quanh hắn lại toát ra vẻ lạnh lẽo, làm cho Trương Tiểu Cầm cảm thấy hoảng sợ


"Anh... Anh là cố ý?" Nghe Đàm Dật Trạch nói như vậy, Trương Tiểu Cầm cuối cùng cũng nghĩ ra được một điều gì đó. Nhưng giờ phút này, bộ dáng cô nhìn Đàm Dật Trạch lại giật mình hoảng loạn


"Đúng vậy! Chẳng lẽ cô cho trên thế giới này có rất nhiều chuyện trùng hợp xảy ra sao. Tôi cho cô biết, lần trước giẫm lên váy của cô, cũng là do tôi cố ý!"


Đàm Dật Trạch hắn từ trước đến nay là một người dám làm dám nhận


Việc hắn đã làm, chưa bao giờ hắn không nhận


"Anh... Đàm tham mưu trưởng, anh như vậy cũng được cho là đàn ông sao?" Có một số phụ nữ, rất thích mở miệng hỏi đến lòng tự trọng của đàn ông. Nghĩ đến đàn ông sẽ tự dùng hành động chứng minh mình là người thế nào. Mà Trương Tiểu Cầm chính là người phụ nữ như vậy


Nhưng đáng tiếc Đàm Dật Trạch lại không phải người đàn ông như cô nghĩ


"Ha hả, tôi có phải đàn ông hay không, căn bản không cần chứng minh cho cô biết!" Chỉ cần vật nhỏ nhà hắn biết rõ điểm này, hắn đã cảm thấy đủ rồi. Nhìn người phụ nữ kia trưng ra bộ dạng xấu hổ mà sững sờ, gương mặt gần như tái nhợt, Đàm Dật Trạch liền tiếp tục mở miệng: "Tôi còn có điều muốn cho cô biết, cô đừng tưởng rằng mình lộ ra hai chỗ thừa mỡ kia thì người khác sẽ đem cô trở thành phụ nữ!"


Trừ vật nhỏ nhà hắn ra, ở trong mắt hắn, phụ nữ hay đàn ông căn bản cũng giống nhau mà thôi


Hơn nữa, ngực vật nhỏ nhà hắn, thật ra cũng không nhỏ. Nhưng cô không giống như người phụ nữ này, sợ người khác không biết mình có bộ ngực lớn, mỗi này đều muốn lấy nó ra lắc lư!


Bị Đàm Dật Trạch nói như vậy, Trương Tiểu Cầm đương nhiên là vô cùng tức giận!


Chết tiệt, cô chưa bao giờ biết, một người đàn ông có thể ác mồm ác miệng đến thế này!


Sống tới ngày hôm nay, cô coi như mới được mở mang kiến thức


"Đừng có ở đó mà anh anh cái gì, tôi hôm nay nói ngắn gọn một câu, người làm bị thương lão bà của tôi, người làm cho đứa nhỏ của tôi biến mất trên thế giới này, tôi sẽ không bỏ qua! Nhất là cô!"

"Đừng có ở đó mà anh anh cái gì, tôi hôm nay nói ngắn gọn một câu, người làm bị thương lão bà của tôi, người làm cho đứa nhỏ của tôi biến mất trên thế giới này, tôi sẽ không bỏ qua! Nhất là cô!"


Nói ra lời này, ánh mắt của hắn lại đen lại vài phần. Là một loại sâu như biển tối, sờ không được, mà nhìn không tới đáy


Hắn như vậy, nhìn qua có phần dữ tợn


Cũng làm cho Trương Tiểu Cầm bắt đầu cảm thấy sợ hãi!


Rốt cuộc, mình vừa mới làm sao, lại nảy sinh ý tưởng với người đàn ông này


Hắn căn bản là một ác ma tội ác tày trời!


So với sứ giả địa ngục, còn muốn là cho người ta giật mình kinh sợ hơn vài phần


"Tôi... Tôi thừa nhận, ngày đó kéo lấy tay Cố Niệm Hề là tôi không đúng! Nhưng tôi thật sự không nghĩ tới sẽ ra đến nông nỗi này. Còn có, tôi làm sao hại đến đứa nhỏ của hai người?"


Trương Tiểu Cầm nói lời này mờ mịt khó hiểu


"Tôi không cần cùng một hung thủ nhiều lời nói chuyện! Cô chỉ cần biết rằng, Trương Tiểu Cầm cô, còn có siêu thị Giai Giai Ngả tôi sẽ toàn bộ phụ trách đến nơi!" Nói xong một câu như vậy, Đàm Dật Trạch lấy tiền từ trong ví của mình ra, đặt xuống mặt bàn, xem như là tiên thanh toán cà phê, rồi rời đi...


Đứa nhỏ còn có vật nhỏ của hắn, hai người là tâm can trong lòng Đàm Dật Trạch hắn. Ai thiếu bọn họ, cho dù là có thừa nhận hay không, hắn sẽ đòi lại hết!


____


"Hề nha đầu, đây là cá nheo, nghe nói rất tốt cho vết thương!" Hôm nay, Sở Đông Ly mới biết được tay của Cố Niệm Hề lại phải phẫu thuật, cho nên lập tức đến thăm


Mắt thấy Sở Đông Ly trên tay gắp theo khúc cả bỏ vào trong bát của Cố Niệm Hề, Đàm Dật Trạch liền nhanh chóng đưa bát của mình ra, mà Sở Đông Ly trong lúc nhất thời không thể đình chỉ lại hoạt động. Thành ra, hiện tại miếng cá đã vinh quang đặt ngay ngắn trong bát của hắn


Nhìn Đàm Dật Trạch thỏa mãn đặt miếng cá mà hắn gắp cho Cố Niệm Hề vào trong miệng nhấm nuốt, Sở Đông Ly vẫn duy trì nét cười. Nhưng đốt ngón tay phía dưới bởi vì dùng sức quá độ mà trở nên run rẩy trắng bệch


Một màn này, người khởi xướng vẫn không quên mang vẻ mặt vui cười, cùng Sở Đông Ly nói vài câu: "Hề Hề không thích loại cá này, nếu bỏ vào bát của cô ấy, chắc chắn cô ấy một miếng cơm sẽ không ăn!"


"Là vậy sao? Hề nha đầu trước đây lúc còn nhỏ mỗi lần em đều đến nhà anh ăn cơm, anh chưa nghe nói qua là em không thích ăn loại cá này?" Thấy Đàm Dật Trạch nói như vậy, Sở Đông Ly lại nhìn về phía Cố Niệm Hề. Đôi mắt sau gọng kính trắng giờ phút này nhìn chằm chằm cô. Giống như là muốn tìm thấy đáp án chính xác


"Em..." Bị Sở Đông Ly hỏi như vậy, Cố Niệm Hề chỉ biết xấu hổ


Giống như Sở Đông Ly nói, cô từ nhỏ thường đến nhà hắn ăn cơm, khẩu vị ăn của cô hắn đương nhiên nắm rõ trong tay


Nhưng mà hiện tại Đàm tham mưu trưởng lại nói như vậy, khiến cho cô thật sự rất thẹn thùng


Cố Niệm Hề kín đáo nhéo eo Đàm tham mưu trưởng một cái. Sau đó ném cho hắn một cái nhìn khinh thường, ý muốn nói: Chớ nói lung tung


Nhưng người đàn ông nào đó dường như lại không biết sợ chết: "Lão bà, em nhéo lưng anh làm cái gì? Anh nói đúng sự thật, chẳng lẽ em muốn anh nói dối sao?"


Không thể không thừa nhận, diễn xuất của Đàm tham mưu trưởng đôi khi cũng so được với ảnh đế


"Lão công, anh đã thích ăn cá như vậy, em đây liền gắp cho anh nhiều một chút!" Thật ra cô biết Đàm tham mưu trưởng không thích ăn cá. Chẳng qua xem hắn "Diễn" tốt như vậy, cô liền thưởng cho hắn một chút!


Nói xong, Cố Niệm Hề quả thật gắp cá vào bát cho hắn, sau đó liếc mắt nhìn hắn lần thứ hai ý nói: Nhiều cá như vậy có đổ vừa miệng lão già anh hay không?


Mà Đàm tham mưu trưởng nhìn xuống bát của mình, cá chất đầy thành ngọn, chỉ biết khóc không ra nước mắt


Một khối cá thiếu chút nữa làm cho hắn bị tanh chết, bây giờ còn muốn bắt hắn ăn nhiều cá đến như vậy sao?


Nhìn bên trong bát của mình có rất nhiều cá, hắn không khỏi quay đầu về phía Cố Niệm Hề cầu cứu: Vật nhỏ, cùng nhau ăn?


Mà cô gái vô lương nào đó, nhìn rõ ý đồ cầu cứu trong mắt Đàm tham mưu trưởng, đắc ý dạt dào quăng cho hắn một ánh mắt: Em không phải không thích ăn cá sao, chỉ có Đàm tham mưu trưởng anh mới có thể ăn!


Ý tứ này rất rõ ràng, cô không tính toán muốn giúp đỡ hắn!


Nhìn trong bát của mình bao nhiêu là cá, Đàm tham mưu trưởng hối hận kêu gào!


Mà Cố thị trưởng cùng Cố phu nhân nhìn một màn này của hai vợ chồng son, ý cười cũng càng sâu


Chỉ có Sở Đông Ly, một người âm thầm thương tâm...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận