Quân Hôn: Chọc Lửa Thiêu Thân


Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của anh lóe lên một tia sáng. Thẳng tắp nhìn Tô Khả, giống như muốn bước vào linh hồn của cô.


Còn Tô Khả sợ muốn tè ra, không chút suy nghĩ, xoay người co cẳng muốn

chạy. Mới chạy vài bước thì nhìn thấy bức tường xanh biếc chắn trước

mặt. Đường cùng có phải hay không!


Tô Khả có loại kích động ngã xuống đất giả chết, trời muốn tiêu diệt cô

mà. Cô thật cẩn thận, thật cẩn thận trốn anh, hơn nữa, khoảng thời gian

này, anh là bộ đội đặc chủng thì không phải nên ở doanh trại sao! Vì sao vẫn chạy tới đây! Lật bàn!


Dĩ nhiên, không đợi đến khi Tô Khả chạy đến "đường cùng" thì cổ áo của cô đã bị người phía sau xách lấy.


"Còn muốn chạy?" Ba chữ đơn giản, giọng lên cao, bộ dáng có một chút đùa giỡn lại làm trong lòng Tô Khả run sợ .


Tô Khả quay đầu, nhìn vẻ mặt có chút lạnh nhạt của Tô Cẩm Niên, vẻ bên

ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nên nói với anh, "Hắc, Cẩm

Niên, đã lâu không gặp."


"Đã lâu là bao lâu?" Giọng nói Tô Cẩm Niên vẫn thú vị đùa giỡn, "Hửm?"


Mặt của anh từ từ tới gần mặt của Tô Khả, chóp mũi chạm chóp mũi, hoi

thở giao nhau, các kiểu mập mờ. Còn ngón trỏ của anh lại vuốt ve môi của Tô Khả hết lần này đến lần khác, cho đến khi môi Tô Khả có màu đỏ tươi, hấp dẫn giống như thạch trái cây.


Tô Khả không biết làm gì nữa, cô và anh, sao bây giờ lại biến thành cái bộ dáng này?


Tô Cẩm Niên tiếp tục hỏi Tô Khả, âm thanh rất trầm, giống như hút toàn

bộ cái vắng vẻ bốn phía qua đây. Anh nói, "Khả Khả, em nói với anh đi,

đã lâu, là bao lâu?"


Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hành lang yên tĩnh đến mức có

thể nghe âm thâm cây kim thêu rơi xuống. Tô Khả nhìn đôi mắt sâu tối của Tô Cẩm Niên, rất lâu không nói, bầu không khí bốn phía giống như ngưng

trệ.


"Năm năm."


Giọng nói của Tô Khả mang theo một tia buồn bã, vốn là vẻ mặt còn cười

thì lần này đã trở nên cô đơn, trong nháy mắt giữa hai đầu mày ngưng lại vẻ đau thương, nhìn đôi mắt Tô Cẩm Niên cũng có một chút đau lòng.


"Em cũng biết là năm năm!" Tô Cẩm Niên hỏi, nét mặt đau đớn, "Âm thầm

biến mất năm năm! Tô Khả, Tô Khả! Em có biết năm năm dài bao nhiêu

không? Năm năm, có hơn một ngàn tám trăm ngày, mỗi một phút, mỗi một

giây, anh đều nhớ em, nhưng em trốn tránh anh, em trốn tránh anh. . . . . ."


Giọng nói của Tô Cẩm Niên từ từ hạ xuống, trong mắt không tan được đau

buồn, "Em tránh anh còn chưa tính, thậm chí còn gửi giấy thỏa thuận li

hôn cho anh, Tô Khả, em có biết anh rất khó chịu."


Anh chỉ chỉ trái tim của anh, "Khả Khả, em nói cho anh biết, rốt cuộc

chỗ nào anh không tốt, nói cho anh biết, có được không. . . . . ."


Tô Khả bị Tô Cẩm Niên làm nghẹn đến nửa chữ cũng nói không ra, mắt to

long lanh chỉ thấy Tô Cẩm Niên, đặt tay anh lên ngực của cô, "Cẩm Niên,

em không qua được. . . . . . Em không qua được, thật sự. . . . . . Đừng

ép em. . . . . ."


Tô Cẩm Niên trầm mặc, nhiệt độ lòng bàn tay của cô còn truyền đến trái tim đang đập.


"Cẩm Niên, mỗi lần nghĩ đến anh thì tôi không tự chủ mà nghĩ đến mẹ."

Nước mắt Tô Khả lại chảy xuống, giọng nói run rẩy, lời nói có chút không mạch lạc, "Cẩm Niên, thật sự là tôi không đi qua cái hố trong lòng . . . . . Em nghĩ tất cả đều là vì tôi, bởi vì em là một người cố chấp mà hại mẹ của em mất đi sinh mạng. . . . . ."


"Khả Khả, rốt cuộc em đang suy nghĩ gì!" Tô Cẩm Niên lau nước mắt Tô Khả.


"Anh không hiểu, Cẩm Niên! Mỗi lần em vừa nghĩ tới mẹ là vì em mà chết

thì trong lòng em liền đau. Nếu như không phải là vì cứu em, nếu như

không phải là lúc em ở cục cảnh sát lại gọi điện thoại kêu mẹ đến. . . . . . Mẹ sẽ không chết."


"Khả Khả. . . . . ."


"Anh nhất định không biết, câu nói sau cùng mẹ nói với em, đến bây giờ

em cũng không dám nói với bố, mẹ nói với bố, ‘ thật xin lỗi, mẹ. . . . . . ’ cứ bốn chữ như vậy, mà em biết, nhất định mẹ muốn nói với bố là ‘

em yêu anh’. Cũng bởi vì em. . . . . ."


Tô Cẩm Niên ôm chặt cơ thể Tô Khả. Tô Khả nói tiếp, "Nếu như không phải

bởi vì em quá liều mạng đuổi theo anh, nếu như không phải bởi vì em cố

chấp không buông. . . . . . Nếu như anh không yêu em, nếu như em không

là người gây sự với Trịnh Duyệt. . . . . . Hay hoặc là, ban đầu em nghe

anh khuyên, phá con đi, hay hoặc là ban đầu em không cố không hiểu ý mẹ

anh. . . . . . Hay hoặc là. . . . . ."


"Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Tô Cẩm Niên chưa bao giờ biết thì ra là

trong lòng của cô có nhiều lo âu như vậy. Thì ra đây mới là nguyên nhân

mà ngày đó cô nói với anh là "Cẩm Niên, em yêu không dậy nổi nữa". . . . . .

mà ngày đó cô nói với anh là "Cẩm Niên, em yêu không dậy nổi nữa". . . . . .


Anh lặp đi lặp lại nhấn mạnh ba chữ này, nhưng mà những từ này yếu ớt bất lực biết bao.


Tô Khả cười cười, sắc mặt tái nhợt, đôi tay cũng kiên định đẩy Tô Cẩm Niên ra, "Cho nên, chúng ta như vậy, rất tốt, thật sự."


Tô Cẩm Niên không lên tiếng, cứ tham lam nhìn Tô Khả như vậy.


Tô Khả dùng tay nắm mạch tuệ trên vai anh, "Anh xem, chúng ta tách ra

rồi, sự nghiệp của anh cũng thành công, em cũng được an tâm. . . . . ."

(mạch tuệ chắc chỉ một cọng lúa trên quân hàm của anh)


Tô Cẩm Niên cúi người hôn cái miệng nhỏ nhắn đang nói liên tục của Tô

Khả, trăn trở, sức lực vuốt vẻ rất lớn, dường như muốn đem nhớ nhung năm năm và tất cả đau khổ trút xuống nụ hôn này.


Ánh nắng ngoài cửa sổ càng lúc càng sáng chiếu ngững tia nắng vàng rực lên hành lang.


Rất lâu, rời môi.


Bờ môi là vài tia ái muội màu bạc, dưới ánh mặt trời màu vàng lóe sáng rồi tắt đi.


Ánh mắt anh thâm tình.


Nước mắt trên mặt của cô không ngừng rơi.


Anh đưa tay, nhiều lần muốn lau khô nước mắt của cô.


Cô không nói, nước mắt cũng không ngừng trượt xuống…


Anh lau đi, cô chảy xuống.


Hồi lâu, cô nói, “Tô Cẩm Niên, đủ rồi! Thật đấy!”


Anh không nói, vẫn cố chấp lau nước mắt thay cô.


Cô gạt tay anh ra, “Anh xem, anh không ở đây năm năm, mặc dù em sẽ đau

khổi, em sẽ khó chịu, em sẽ bi thương, em sẽ nhớ nhung, nhưng mà em sẽ

không khóc. Nhưng anh vừa tới thì em liền đau, em đau đến chỉ có thể

chảy nước mắt đề phát tiết, giống người nhu nhược. Mà em không muốn làm

người nhu nhược, cho nên Cẩm Niên, anh giúp em hoàn thành có được hay

không?”


Anh mím môi, không trả lời, ánh mắt cũng si ngốc nhìn cô.


Cô bị ánh mắt sáng quắc của anh ép lui ba bước, “Tô Cẩm Niên, em đã nói

rất rõ ràng. Em và anh, nhất định không thể ở cùng nhau. Nói chua xót

một chút thì cũng chỉ có thể trách giữa chúng ta là có duyên không phận, cả hai có tình nhưng cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ thì không

hẳn là không thể.”


“Khả Khả…” Rốt cuộc anh cũng lên tiếng, ánh mắt quá chăm chú nhìn cô, “Khả Khả, anh sẽ không đồng ý.”


“Anh!” Tô Khả lau khô nước mắt, nhìn chằm chằm Tô Cẩm Niên, “Anh muốn

như thế nào đây! Có phải muốn mạng sống của bố em cũng phải đền luôn thì anh mới can tâm hay không!”


Vẻ mặt Tô Cẩm Niên xám xịt, ánh mắt kiên định “Khả Khả, tin tưởng anh,

anh sẽ không. Nhất định sẽ không xảy ra chuyện như vật nữa!”


“Thật xin lỗi, em không đánh cuộc nổi.”


Tô Cẩm Niên tiến lên một bước, vươn tay ra muốn ôm chặt cô trong ngực

thì lại bị cô khó khăn tránh ra, đôi mắt anh ảm đạm, đau đớn trong lòng

căng ra tùng mảng lớn, “Trịnh Duyệt, đã đền tội rồi.”


Tô Khả mím môi không nói.


Tô Cẩm Niên tiếp tục nói, “Ngày em rời đi thì Trịnh Duyệt đền tội rồi. Khả Khả.”


Trong lòng Tô Khả rõ ràng chuyện này, bởi vì một lần gọi điện cho bố của cô thì bố cô đã nói với cô rồi, Cẩm Niên làm sao để bắt Trịnh Duyệt

phải đền tội.


Bố cô nói, khi đó hai người Cẩm Niên và Lạc Phong, vì lấy được bằng

chứng phạm tội của Trịnh Duyệt nên đã làm rất nhiều chuyện, vì thế, thậm chí Cẩm Niên còn sử dụng quân pháp.


Ngày Tô Khả rời đi thì Tô Cẩm Niên liền đưa bằng chứng phạm tội mà anh tìm được tới tòa án quân sự.


Chứng cứ phạm tội chính là một đoạn ghi âm, bên trong là Trịnh Duyệt và

Vương Phẩm nói một câu: “Anh nói xem cái tên XXX (tài xế gây chuyện) sao lại ngu ngốc đạp mạnh cần ga đụng chết người vậy hả?”


Chỉ câu này thì đủ để định Trịnh Duyệt tội tử hình.


Nhưng mà lấy được những lời này cũng là trăm cay nghìn đắng rồi.


Ban đầu, Thẩm Đường điều tra được chuyện này Vương Phẩm thoát không khói liên quan, mà mọi người đều biết Vương Phẩm ái mộ Trịnh Duyệt. Cho nên

mọi người tìm hiểu nguồn gốc, chia làm hai ngả hành động, bên này Tô Cẩm Niên “ôm cây đợi thỏ” để lấy được chứng cứ phạm tội, vì thế sử dụng vũ

khí bí mật tối cao của quân đội – có chức năng ghi âm kiêm máy nghe lén.


Còn Doãn Lạc Phong cử người thẩm vấn người nhà của XXX, từng bước uy hiếp.


Có lẽ Trịnh Duyệt vẫn bị cái chết của mẹ Tô Khả làm cho phiền lòng, lại

hết sức cảm thấy chuyện này cùng Vương Phẩm: “Anh nói xem cái tên XXX

(tài xế gây chuyện) sao lại ngu ngốc đạp mạnh cần ga đụng chết người vậy hả?”


Cứ một câu nói như vật mà Tô Cẩm Niên cảm thấy trên đó cũng đáng giá cho dù sắp đối mặt với xử phạt nghiêm khắc của quân đội nhưng anh cũng

không hối hận. Mà công tác tư tưởng của Doãn Lạc Phong bên kia cũng

không kém, dù sao nhân dân, chỗ nào có kinh doanh mà bị “gian thường”

Doãn Lạc Phong một dọa một hù thì rất nhanh nhận tội.


Trịnh Duyệt bị mang đến tòa án quân sự, khi chứng cớ đưa ra thì cô có là bông hoa của quân đội thì cũng không thể không nhận tội, còn đối mặt

với trừng phạt còn nghiêm trọng hơn. Không chỉ bí đá ra khỏi quân tịch,

tước đảng viên, còn bị đưa vào phòng giam trực tuyên án tù có thời hạn

tám năm. Cho dù như thế thì tuổi thanh xuân của cô ta cũng chon theo ở

bên trong, nhà họ Trịnh cũng vì vật mà hổ thẹn. Ông cụ Trịnh giận đến

nhồi máu cơ tim, cũng may là cấp cứu kịp thời, nhưng vì vậy bị bán thân

bất toại.


Mà Vương Phẩm là đồng bọn nên cũng bị phán quyết ba năm tù giam có thời hạn, đây là hậu quả cho hành động của nhà họ Vương.


Trừng trị Trịnh Duyệt, hiển nhiên còn có một người khác là Hoàng Nghê Thường.


Cũng may cô ta không có nguy hại đến tính mạng gì, dĩ nhiên, đây là trên mặt nổi, Hoàng Nghê Thường ngầm tính quá mức kín đáo nên đúng là Cẩm

Niên bọn anh không có tra được gì.


Nhưng chính là cô ta làm những chuyện ngu xuẩn trên mặt nổi kia cũng làm cho Cẩm Niên và Doãn Lạc Phong tức không thôi, bởi vì nếu không phải cô ta thì Tô Khả không thể nào biết tin mẹ của cô sớm như vậy, tự không có khả năng đau lòng muốn chết như thế.


Cho nên bản lĩnh “trả miếng” của bọn anh vừa xuất ra thì cô ta đã “mai danh ẩn tích.” ( không xuất hiện nữa).


Một người phụ nữ, nhất là một người phụ nữ đang làm minh tinh thì sợ

nhất chính là xuất hiện tin tình cảm, hơn nữa tin tức này còn là tiêu

cực.


Cho nên Doãn Lạc Phong liền vận dụng giao thiệp trong tay anh, dùng số

tiền lớn mua lại số hình chụp bí mật của cô ta ở nước Mỹ, dĩ nhiên trong này còn có một số video XO của cô ta và bạn trai cô ta. Tại ngày Tô Khả rời đi thì Doãn Lạc Phong phát các loại hình video ở các trang mạng

lớn và trên diễn đàn, trong nháy mắt, lượng xem vào đã quá một trăm

triệu, từ đó danh tiếng Hoàng Nghê Thường rơi xuống như đậu phụ phơi

khô.


Fan của cô ta tức giận không thôi, bởi vì thật sự không có nghĩ đến nữ

minh tinh họ thích lại là người như vậy, quá ghê tởm, dĩ nhiên cũng có

nói đây là cuộc sống riêng tư của người ta, họ chỉ cần chú ý thực lực

của cô ta.. đủ loại bình luận. Nhưng rất nhanh liền bị Doãn Lạc Phong

mời thủy quân làm chìm.


Mà vì vậy nên sự nghiệp của Hoàng Nghê Thường chưa gượng dậy nổi.


Mà Tô Cẩm Niên còn tìm kiếm rõ ràng những hoạt động ngầm của bố ta những năm gần đây, với phương thức bí mật đã giao cho trung tâm kiếm tra kỉ

luật, vốn còn có thể thăng chức thành chủ tịch Hoàng thì nháy mắt bị quy tắc kép, trước khi chết cũng không hiểu rõ cuối cùng là xảy ra chuyện

gì.


Mà cũng thân cận nhà họ Hoàng là nhà họ Tô Khả, cũng chính là nhà của Tô Cẩm Niên thì cũng không trốn thoát vận mệnh bị kiếm tra. Cũng may bố mẹ Tô Cẩm Niên không có làm chuyện gì quá giới hạn mà vi phạm pháp luật

nên rất nhanh đã thả trở lại. (Tiêu Tam và “mặt trắng nhỏ” không có bị

tra được, coi như tra được, cũng không tính là vi phạm quá nặng, dù sao

công và tư vẫn phải là phân rõ ràng.)


Nhanh như vậy được thả ra thì nguyên nhân lớn nhất vẫn là vì quan hệ chính trị rắc rồi khó gỡ bên trong.


Tô Sĩ Minh gọi điện cho Tô Cẩm Niên, chỉ nói ba chữ: “Được, được, được!”


Tất nhiên, Tô Cẩm Niên hiểu ý bố anh, bởi vì tất cả đều là anh làm con mà tố cáo.


Anh cũng khó chịu, cũng đành chịu, nhưng là đổi lại là không thẹn với lương tâm!


Còn Tần Phí laị không nói một lời, lần này cũng không tranh cãi với Tô

Cẩm Niên, chủ là phải tận tay lên trên nộp đơn xin giải ngũ, thông

thường nhân viên làm đến nước muốn giải ngũ thì căn bản là không mấy

người nhưng Tần Phi lui, cuối cùng gửi một tin nhắn: “Cẩm Niên, mẹ không dồn ép con nữa.”


Ý hòa thuận rất rõ ràng nhưng Tô Cẩm Niên lại từ chối.


Bởi vì từ lúc bà bắt đầu xuống tay với Tô Khả, bắt đầu xuống tay với đứa bé trong bụng Tô Khả, từ lúc bà bắt đầu xuống tay tính toán với chính

anh thì trong lòng của anh không có ý định tha thứ cho bà. Hơn nữa từ

giây phút anh ra khỏi nhà họ Tô Khả, anh cũng không còn định trở lại cái nhà kia nữa, cho nên anh từ chối.


Dù sao vẫn là những việc nhỏ không đáng kể, bố của Tô Khả nói với cô cực rõ ràng, Tô Khả cũng rõ ràng, hơn nữa là trong lòng chua xót. Bởi vì

Dù sao vẫn là những việc nhỏ không đáng kể, bố của Tô Khả nói với cô cực rõ ràng, Tô Khả cũng rõ ràng, hơn nữa là trong lòng chua xót. Bởi vì

một người là cô mà làm liên lụy tới nhiều người như vậy.


Nếu như cô không dây dưa với Cẩm Niên, Trịnh Duyệt cũng sẽ không hối hận cô, cũng sẽ không cố ý đạo diễn một vụ tai nạn xe cộ, hại chết mẹ của

cô.


Nếu như cô không dây dưa Cẩm Niên, Hoàng Nghê Thường cũng sẽ không “diễu võ giương oai” đối với cô, rơi vào mất hết danh dự, bởi vì cô ta vốn là thần tượng của cô, có lẽ cô còn có thể tiếp tục nghe cô ta hát lên

nhạc…


Nếu như cô không dây dưa Cẩm Niên, quan hệ của Tần Phi và Cẩm Niên cũng sẽ không cứng đờ lại cứng ngắc, rơi vào “mẹ con trở mặt thành thù”,

thậm chí địa vị xuống dốc không phanh.


Bây giờ ba người phụ nữ rơi vào nông nỗi đó, công không thông cảm một

chút nào. Bởi vì cô hận bọn họ. Nhưng cô hận ba người phụ nữ kia thì

đồng thời cũng hận mình.


Bởi vì tham muốn của cô mới khiến cho chuyện rơi vào tình cảnh như thể

đây là suy nghĩ vô cùng mâu thuẫn, suy cho cugf vẫn là bởi vì nỗi đau

đớn nhất là trong lòng cô ___ mẹ của cô mất, cô đã không thể nghe được

một tiếng. “Khả Khả, đồ ngốc…”


Đây là ma thuật sợ hãi, cô nhảy không ra chỉ có thể “chùn chân bó gối”, không rời khỏi phạm vi của mình.


Lúc này, Tô Cẩm Niên đang nói với cô, cô giơ tay đóng chặt những mong chờ của anh.


“Cẩm Niên, mặc kệ như thế nào giữa chúng ta đã qua, chỉ có thể đã qua.”


Theo gió, theo nước chảy, theo mây, theo sướng mù..


Thế giới rộng lớn, bầu trời thay đổi trong cái chớp mắt nhưng thủy chung không trở về như ngày trước được, cho nên Cẩm Niên, chúng ta, cứ như

vậy thôi…


Tô Cẩm Niên nhìn Tô Khả , lấy tay của cô xuống, nắm trong lòng bàn tay.


“Khả Khả, em cũng nói, đã qua, chỉ có thể đã qua.”


Tô Cẩm Niên nói khiến Tô Khả sững sờ, chớp mắt. Tô Khả hiểu được, cười khổ một tiếng, “Cẩm Niên, em nói rồi, đừng ép em”


Tô Cẩm Niên nói: “Khả Khả, anh không ép em. Thật đấy, anh chỉ cầu xin em để anh canh giữ ở bên cạnh em, anh chỉ cầu xin em đừng lại chơi trò

biến mất với anh…”


“Em làm không được.”Tô Khả chớp mắt, hốc mắt có chút dấu vết ẩm ướt, vốn là nước mắt đã dừng thì lại có khuynh hướng chảy xuống, cô chỉ có thể

ngẩng đầu nhìn trần nhà phía trên và ánh đèn mờ nhạt ____”


“Khả Khả…”


Tô Khả kéo khóe miệng lên, “Thật đấy.”


Bây giờ cô thật giống như “thân đang bị vây trong thành”, cô không được

ra mà người khác cũng vào không được. Cô không muốn đi ra ngoài mà người khác cũng đừng hòng đi vào trong…


Cô đang khó chịu vì mẹ của qua đời, vì bố cô mất đi mẹ mà đau lòng, mà

áy náy. Cô dùng hạnh phúc mất đi của cô để trừng phạt cô, có lẽ, đây là

đã cho mọi việc lời giải thích tốt nhất.


Cho nên cô không muốn Tô Cẩm Niên tới phá hỏng nội tâm anh bình của cô,

cho dù cái an bình này là cô trốn tránh mà có được thì cô cũng không cho phép Tô Cẩm Niên phá hỏng.


Ngày lẳng lặng trôi đi trước mặt ha người, chia anh và cô thành hai khu vực, anh sáng, cô tối, phân biệt rõ ràng.


Tô Khả hít hít mũi, nghiêng đâu, “Em còn muốn làm việc, không tiếp được rồi.”


Nói xong thì xoay người, ép buộc mình không nhìn lại Tô Cẩm Niên một cái nào, lướt qua anh ____


Anh kéo tay của cô, không để cho cô bước thêm một bước nào.


Anh nói. “Khả Khả, em vẫn là người phụ nữ dung cảm.”


Cô trầm mặc. “Dũng sĩ có dung cảm thì cũng sẽ bởi vì vết thương chồng chất mà nhát gan không bước về trước nữa.”


Anh nói, “Khả Khả, anh không thể không có em.”


Cô xoay người, đột nhiên cười tươi như hoa.


Cô nói. “Cẩm Niên, em cũng đã từng cho rằng em không thể không có anh,

nhưng sự thật đã chứng minh là mười tám năm trước đây không có anh thì

cuộc sống vẫn thật tốt, năm năm sau này không có anh, cuộc sống vẫn thật tốt đấy.”


“……”


“Cho nên, cho tới bây giờ trên thế giới này cũng không có người nào không thể rời bỏ người nào.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận