Quân Hôn: Chọc Lửa Thiêu Thân


"Biết rõ còn hỏi!" Bộ dáng Hoàng Nghê Thường ‘cao cao tại thượng’, thờ ơ nhìn Tô Khả cực kỳ tiều tụy, thế nhưng tâm tình của cô ta cực kỳ tốt.


Cô ta tìm đến Tô Khả, bởi vì ngoài việc bây giờ trạng thái Tô Khả rất dễ dàng mất con, thì càng bởi vì tâm tình cô ta rất không tốt, mà cô ta

muốn làm tâm tình Tô Khả càng không tốt, cho nên đến đây.


Vốn là lễ đính hôn của cô ta vào ngày thứ bảy nhưng ông cụ Tô lại chết,

làm hại lễ đính hôn của cô ta không thể không lùi lại, cả ngày tháng cụ

thể cũng không có. Theo ý của bố cô ta thì mối hôn sự này rất có khả

năng thất bại, bởi vì ông cụ Tô chết rồi, thế lực nhà họ Tô đúng là tổn

hại hơn phân nửa. Quan hệ thông gia mà nói thì khẳng định nhà bọn họ lấy được ích lợi không lớn hơn lúc trước.


Cho nên, cô ta cực kỳ khó chịu, sau đó ông cụ Tô lễ nhập liệm cũng không đến, bởi vì theo ý cô ta thì chính là cuối cùng do ông cụ Tô hại hy

vọng cô ta tan biến. Cho nên, cô cũng chạy tới bên Tô Khả lắp kín lòng

cô ta lại.


"Bốp ——" Trong lúc đó Tô Khả đứng dậy, một cái tát vô cùng nhanh, "Hoàng Nghê Thường, hôm nay tôi cũng nói cho cô biết, cút! Cách xa thật xa

chồng của tôi, nếu không tôi không ngại kiện cô lên tòa án quân sự, kiện cô phá hoại quân hôn!"


Hoàng Nghê Thường không thể tin nhìn Tô Khả, gương mặt đau rát nói cho cô ta biết, Tô Khả thật sự tát cô ta một cái.


Cô ta sờ sờ má của cô ta, liên tục cười lạnh, "Thế nào? Sợ à? Nói cho cô biết, mẹ cô thực sự chết rồi. Còn Cẩm Niên sẽ rất nhanh kết hôn với

tôi. Nói cho cô biết, mặc dù ông nội anh ấy chết rồi nhưng trước khi

chết ông nội anh lập di ngôn. Nội dung di chúc chính là muốn anh ấy lấy

tôi, sau đó mới được tài sản nhà họ Tô." (di ngôn: di chúc miệng)


Tô Khả giận đến toàn thân run rẩy, một ngón tay chỉ ra cửa, "Cô cút nhanh lên cho tôi! Cút!"


Rõ ràng mẹ của cô còn sống rất tốt! Tiện nhân này! Tiện nhân! (tiện nhân : kẻ bỉ ổi)


"Cút mau cho tôi! Cút đi!"


Hoàng Nghê Thường hừ lạnh một tiếng, "Cô gọi vỡ cổ họng cũng vô dụng!

Tôi cho cô biết, Tô Cẩm Niên, chỉ có thể là của tôi! Anh ấy, sẽ chỉ lấy

tôi!"


"Binh ——" Tô Khả trực tiếp ném giỏ trái cây bên cạnh tủ giường tới Hoàng Nghê Thường, "Mẹ nó!" Ném một giỏ trái cây Tô Khả không hết giận, tiếp

theo tất cả tạp vật đều hướng tới trên người của Hoàng Nghê Thường mà

chào hỏi, "Tôi dễ để cho bắt nạt à! Tiện nhân! Tôi và Tô Cẩm Niên đã kết hôn, cô còn vô liêm sỉ líu ríu! Tôi để cho cô nguyền rủa mẹ tôi à! Tôi

để cho ngươi nói hưu nói vượn sao!"


Hoàng Nghê Thường tránh né không kịp nên trên người bị mười mấy loại

trái cây đập trúng, đồ đạc lộn xộn cũng theo nhau mà đến. Trên người cô

đau đớn từng trận làm cho lòng cô ta sinh ra tức giận, hướng Tô Khả mà

đánh qua, khí thế hung dữ mạnh mẽ.


"Dám đánh tôi!"


Lúc này Hoàng Nghê Thường hoàn toàn mất hết hình tượng công chúa cao cao tại thượng, cô ta chỉ biết mới vừa bị Tô Khả tát một cái, hiện tại lại

bị cô dùng trái cây đập trúng, tượng đất cũng có ba phần nóng nảy, huống chi là cô ta.


"Binh ——" Một cái chân tới từ một bên ——


Hoàng Nghê Thường bị đá bay ra ngoài, quay đầu lại thì cô ta mới phát hiện, mặt Doãn Lạc Phong đang tối sầm nhìn cô ta.


"Tiện nhân, cút!"


Ba chữ lạnh lẽo làm cho mặt của Hoàng Nghê Thường một hồi xanh đen một hồi đỏ, "Doãn Lạc Phong! Anh chờ đó cho tôi !"


"Haizz, chỉ bộ dạng tiện nhân này của cô lại muốn hy vọng có được Tô Cẩm Niên? Cũng không soi mặt vào trong nước tiểu xem đức hạnh của cô." Doãn Lạc Phong lạnh lùng chế giễu.


Bởi vì Hoàng Nghê Thường mới vừa bị giỏ trái cây trúng nên bộ dáng lúc

này thực sự có chút nhếch nhác khó coi, vừa bị Doãn Lạc Phong nói như

thế thì ánh mắt của cô ta nhìn Tô Khả càng thêm tức giận: "Hèn nhát!"


Tô Khả nắm chặt quyền, "Hoàng Nghê Thường, còn Trịnh Duyệt, Tần Phi! Ba người các ngươi chờ đi, tôi sẽ không để yên đâu!"

Tô Khả nắm chặt quyền, "Hoàng Nghê Thường, còn Trịnh Duyệt, Tần Phi! Ba người các ngươi chờ đi, tôi sẽ không để yên đâu!"


Doãn Lạc Phong vỗ vỗ sống lưng Tô Khả, lại lạnh lùng nhìn Hoàng Nghê Thường, "Còn không mau cút ra khỏi phòng này một chút!"


Hoàng Nghê Thường bị đau đứng dậy, sửa sang dung mạo của cô ta thật tốt, mắt lạnh nhìn Doãn Lạc Phong, "Có điều là anh không nên tranh thủ người đáng thương, tôi so với anh, mạnh hơn!"


"Cút! Tôi không phải là không đánh phụ nữa." Doãn Lạc Phong cười lạnh, mắt phượng khép hờ giống như là một con sói hung ác.


Hoàng Nghê Thường giận đến xoay người bước đi, kết quả điện

thoại lúc nãy rơi trên mặt đất, “binh...”, phát ra một tiếng

lanh lảnh.


“Lạc Phong, trên đó có ảnh nude của Cẩm Niên!” Tô Khả lập tức nói/


Hoàng Nghê Thường vừa ngồi xổm người xuống nhặt thì Doãn Lạc Phong ném một cái cốc tới tay cô ta.


Một nửa nước bắn vào tay của cô ta và trên điện thoại đi động.


“A...” Hoàng Nghê Thường thét chói tai rút tay về.


Nhân cơ hội này, Doãn Lạc Phong Tướng lấy điện thoại di động

của cô ta, vẫn là IPhone, vào nước vẫn hoạt động bình thường.


“Trả điện thoại cho tôi!” Cũng bởi vì tức giận mà khuôn mặt Hoàng Nghê Thường vặn vẹo.


Doãn Lạc Phong một cước đá văng Hoàng Nghênh Thường, “Thức thời thì đừng líu ríu cho ông! Om sòm!”.


Sau đó, Doãn Lạc Phong rất nhanh tìm được hình, xóa đi toàn bộ từng tấm một.


“Ha ha, tiện nhân vẫn là tiện nha, vì chụp chút ảnh nude giường chiếu lại không tiếc mọi giá làm cho Cẩm Niên hôn mê, khâm

phục”.


“Hừ!” Hoàng Nghênh Thường không có một chút dáng vẻ “Ít vu oan

đi! Anh cố ý nói như vậy còn không phải là vì để cho tiện nhân Tô này yên lòng sao! Nói cho anh biết, tôi và Cẩm Niên là không

kìm lòng được, hơn nữa trong bụng của tôi cũng có đứa con của

anh ấy!”.


Tô Khả lạnh lùng nhìn Hoàng Nghênh Thường, “Lời nói dối kém

chất lượng như vậy thì cũng chỉ có loại người da mặt dày

không sợ bị vạch trần của người đàn bà như cô mới nói ra

miệng”.


Doãn Lạc Phong cười lạnh, “Quá nhiên đủ đê tiện, thì ra là

nước Mĩ trở về nên trí thức hiện đại càng hít càng đê tiện,

cả lòng hổ thẹn cơ bản nhất của dân tộc Trung Hoa chúng ta

cũng đã ném ra ngoài chín tầng mây”.


Sắc mặt của Hoàng Nghênh Thường đã như sắt đen.


Bố caủa Tô Khả cũng đã trở lại, sau khi ông nhìn thấy một

mảnh hỗn độn trên đất, lại thấy một phụ nữ xa lạ, hơn nữa

dáng vẻ xốc xếch thì không nhịn được cau mày.


Doãn Lạc Phong xóa hết hình, ném điện thoại di động về cho

Hoàng Nghênh Thường, Hoàng Nghênh Thường đưa tay đón lấy, không

đón được, điện thoại lại đập lên đất một lần nữa, lần này

thì màn hình xuất hiện vết nứt.


“Trượt tay, ngại quá”. Doãn Lạc Phong nhún nhún vai “Tìm thư kí của tôi đi, tôi sẽ nói bồi thường nửa giá cho cô. Đi thong thả, không tiễn”.


Hoàng Nghênh Thường nắm chặt quyền, nhìn ba người trong phòng

bệnh, mở miệng : “Ba kẻ tiện nhân!” Mắng xong,cô ta liền chạy

đi, rất sợ Doãn Lạc Phong đuổi tới đánh cô ta.


Đợi đến khi Hoàng Nghênh Thường rời đi, Tô Khả cũng trầm mặc, nước mắt cũng chảy xuống từng giọt.

Đợi đến khi Hoàng Nghênh Thường rời đi, Tô Khả cũng trầm mặc, nước mắt cũng chảy xuống từng giọt.


“Cola?” Bố của Tô Khả nghi ngờ nhìn con gái ông.


“Bố, con muốn xem mẹ”.


“......”


“......”


“Bố...” Nước mắt Tô Khả càng lúc càng nhiều, đôi mắt tràn đầy mong mỏi, “Con muốn nhìn mẹ một chút...” Khóc khóc, bụng Tô

Khả lại đau từng hồi một, sau đó sắc mặt cùng vô cùng tái

nhợt.


Bố Tô Khả hét lớn một tiếng, “Bây giờ mẹ con còn đang nghỉ

ngơi! Chuyện lớn nhất của cô ấy là gì con còn không biết sao,

nếu là cháu ngoại chúng ta mất thì sao! Con xem bố không đánh

con một trận à! Lạc Phong, mau đi gọi bác sĩ”.


Doãn Lạc Phong gật đầu, ấn xuống nút đỏ trước giường một cái.


Tô Khả đau đến cong người đứng dậy, một giọt lại một giọt mồ hôi trên trán chảy xuống ga giường.


“Mẹ.... Bảo bảo.... Cẩm Niên...”


Bác sĩ đến rất nhanh, bố Tô Khả không đành lòng nhìn lại, “Khả khả.....”


Ông xoay người rời khỏi phòng bệnh đi tới hành lang, ngồi chồm

hổm, im lặng nức nở: “Nho..... Anh nhớ em..... Nho..... Làm thế

nào đây, anh muốn tới tìm em..... Em chờ anh một chút..... Anh

thay em nhìn cháu ngoại của chúng ta, anh sẽ tới tìm em.....

Nho.....”


Doãn Lạc Phong nhìn bố Tô Khả hơi cúi người thì trong lòng ê ẩm.


Trịnh Duyệt, Hoàng Nghênh Thường! Còn có một Vương Phẩm! Thậm chí mẹ Cẩm Niên - Tần Phỉ.


Những người này từng người một, miễn là làm hại tới cô, anh,

tuyệt đối tuyệt đối, khiến họ trả giá thật lớn vì hành vi

của họ!


----------


Tô Cẩm Niên bưng hũ tro cốt, dưới sự hướng dẫn của người đạo

sĩ, chậm rãi đặt vào phần mộ huyệt, sau đó trồng cây bách

xanh mơn mởn lên. (Đạo sĩ ở đây là người hướng dẫn giống đạo

tì trưởng vậy, vì nhà anh là quân nhân nên không theo đạo).


Ông nội của anh, cứ như vậy mà hóa thành một dốc đất vàng,

chỉ có cây bách xanh tươi này, nói cho anh biết ông nội anh vẫn

cứng cỏi như ngày trước.


Xin an tâm. Ông nội!


Trên đường trở về, Tô Cẩm Niên không nói một lời.


Tần Phi và Tô Sĩ Minh cũng như thế.


Từ trước đến giờ tính tình Tô Cẩm Niên lạnh nhạt, đối mặt

với bố mẹ cũng sẽ không dư một lời nào, mà từ trước đến giờ Tô Sĩ Minh bất hòa với vợ ông, mà nói Tô Cẩm Niên cũng không

nhiều.


Thường ngày Tần Phi là người om sòm nhất, lúc này bởi vì sự

kiện thuốc mê hiệu quả nhanh nên trong lòng vẫn có chút hổ

thẹn với Tô Cẩm Niên nên cũng không nói một lời nào.

thẹn với Tô Cẩm Niên nên cũng không nói một lời nào.


Một nhà ba người ngồi ở cùng trên chiếc xe, so với người xa lạ còn xa lạ hơn.


Tài xế trần mặc lái xe, cảm thấy không khí ép tới ông thở

không được, nhưng mà ông vẫn không dám nói nhiều một câu.


Trở lại nhà họ Tô, chuyện đầu tiên Tô Cẩm Niên làm là thu dọn

toàn bộ quần áo của anh xếp vào va li, đi xuống lầu.


Tần Phi đang ngồi ngẩn người trên ghế sa lon, thấy Tô Cẩm Niên

xuống lầu thì lập tức nhíu mày ngăn lại, “Con đây là muốn làm gì?”.


Tô Cẩm Niên lạnh lùng nhìn Tần Phi, tiếp đó lấy ra giấy hôn

thú màu đỏ, “Tôi, sớm đã kết hôn. Tính toán của bà cũng đừng tiến hành, mất mặt”.


“Tô Cẩm Niên, có con nói chuyện với mẹ như vậy sao?


Tô Cẩm Niên cười giễu một tiếng, “Lời này Bà nói lời này không dưới trăm lần rồi”.


Mặt của Tần Phi vô cùng tái nhợt.


“Từ khoảnh khắc bà xuống tay với đứa con của tôi, từ khoảnh

khắc bà xuống tay với Tô Khả, từ khoảnh khắc bà gây mê với

tối thì tôi tự nói với mình, bà, không phải mẹ tôi!” TTô Cẩm

Niên nói rất nghiêm túc.


Mặt của Tần Phi trắng giống như màu sắc của bức tường, vẻ mặt bi thương lùi lại hai bước, “Con..... Con.....”.


“Tô Cẩm Niên, con nói hưu nói vượn cái gì ở đây hả!”. Mặt mày Tô Sĩ Minh lạnh lùng nhìn Tô Cẩm Niên.


“Bố, bố cũng không khá hơn chút nào đâu”. Tô Cẩm Niên cười

lạnh, “Ý của tôi cũng rất rõ ràng, tôi và Tần Phi, ân đoạn

nghĩa tuyệt”. (ân đoạn nghĩa tuyệt :cắt đứt quan hệ)


“Bốp...”


“Bốp...”


Hai cái tát, hai người, hai má của một người.


Lực tay của Tô Sĩ Minh nặng, khóe miệng Tô Cẩm Niên hơi lan ra một tia máu tươi.


Anh cười, “Thế này thật tốt, thế này thật tốt.....”


Như vậy anh cũng không có một chút gánh nặng, có thể nhẹ

nhàng thoải mái mà rời đi, cuối cùng anh có thể đường đường

chính chính bảo vệ Tô Khả, không còn phải mang gông xiềng đạo

đức nữa.


“Cẩm Niên.....”


“Cút!” Tô Sĩ Minh nhìn chằm chằm Tô Cẩm Niên, “Tôi không có con trai như vậy, cút cho tôi”.


“Tạm biệt!”


Tô Cẩm Niên xách va li, nhìn căn nhà anh ở hơn hai mươi năm, vẫy tay từ biệt.


Bầu trời nơi xa, sương mù màu xám dần dần tiêu tan, lộ ra quang

cảnh xanh biếc. Từng đám mây màu trắng sữa bồng bềnh theo

gió.....


Tô Khả, anh, đã trở lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận