Quân Hôn: Chọc Lửa Thiêu Thân


Thời buổi rối loạn Tô Cẩm Niên nói chuyện với ông nội anh rất lâu, cuối cùng mới đứng dậy tính rời đi.


Tần Phi đi theo Tô Cẩm Niên ra ngoài, Tô Cẩm Niên thờ ơ nhìn Tần Phi, "Bà muốn làm gì?"


Tần Phi nhìn bộ dạng cảnh giác của Tô Cẩm Niên như vậy thì trong lòng

thoáng qua một chút không vui, "Mẹ cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện thật tốt."


"Tôi không cảm thấy tôi và bà có gì có thể nói."


Tần Phi thở một hơi thật dài, "Haizz, tùy con, tùy con."


Tô Cẩm Niên nhíu mày nhìn Tần Phi, "Bà lại muốn giở trò gì?"


Tần Phi lộ ra vẻ mặt đau lòng, "Mẹ đã già. Cuối cùng con vẫn là con mẹ, chẳng lẽ mẹ sẽ hại ncon."


"Cả cháu trai của bà mà bà cũng có thể xuống tay thì sẽ còn cái gì không làm."


Gương mặt Tần Phi lúc trắng lúc xanh, nhìn rất bối rối, "Con nghe ai nói vậy?"


"Nếu muốn người ta không biết trừ phi mình không làm." Tô Cẩm Niên nói

xong, xoay người rời đi. Chỉ là trong nháy mắt, anh chợt cảm thấy cánh

tay tê rần, loại cảm giác quen thuộc. . . . . .


Anh không thể tin quay đầu lại, nhìn mẹ ruột của anh, "Bà. . . . . ."


Mặt của Tần Phi tối tăm, nhìn Tô Cẩm Niên chậm rãi ngã xuống đất, Tần

Phi tiếp được Tô Cẩm Niên. Còn Trịnh Duyệt lại đưa tay ra tới Tần Phi,

sau đó chậm rãi bước đến bên cạnh Tô Cẩm Niên, cười nói với Tần Phi:

"Bác gái, cám ơn nhé."


Sắc mặt Tần Phi u ám nhìn Trịnh Duyệt, "Tốt nhất cô không nên làm ra những trò khác."


Trịnh Duyệt cười híp mắt, "Không có, nói thế nào thì bác cũng là mẹ

chồng tương lại của tôi. Bác yên tâm, chỉ cần tôi đến được với Cẩm Niên

thì mấy đồ của bác trên tay tôi, tôi sẽ vứt bỏ. Bác nhìn tôi lớn lên từ

nhỏ mà còn chưa hiểu rõ cách làm người của tôi sao."


Mà trong lúc hai người bọn họ nói lời này thì vừa lúc bị Hoàng Nghê Thường ra ngoài nghe được.


Sắc mặt Hoàng Nghê Thường u ám, sau đó trốn vào trong một phòng bệnh,

nhìn Tần Phi trở về phòng bệnh của ông cụ Tô lại chậm chậm theo sát

Trịnh Duyệt đi về một phòng bệnh trống không.


Trong lòng Hoàng Nghê Thường cười lạnh, xem ra đều đã lập kế hoạch tốt rồi.


Ha ha, sao cô ta có thể để cho bọn họ được như ý.


*


Trịnh Duyệt tự cho là làm vô cùng tinh tế, trong nháy mắt chuyển Tô Cẩm

Niên đến trên giường, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ si ngốc, "Cẩm Niên, anh

đừng trách em, bởi vì em yêu anh."


Nói xong, tay cô ta lột từng cái quần áo trên người anh.


Áo sơ mi trắng, quần jean. . . . . . Đến lúc lộ ra một thân hình vô cùng vô cùng hoàn mỹ. . . . . .


Trịnh Duyệt kìm lòng không được xoa lên thân thể, đôi tay yêu thương

vuốt ve qua lại, "Cẩm Niên, anh biết em nghĩ về anh nhiều lắm không? Cẩm Niên, Cẩm Niên. . . . . . Ạnh nhất định không biết, mỗi đêm em đều muốn anh. . . . . ."


Hoàng Nghê Thường ở ngoài cửa thấy mà vô cùng buồn nôn, sau đó lấy điện

thoại di động ra gọi một cú điện thoại, "Vương Quân à? Đúng, mau gọi

điện thoại cho người lần trước làm gián điệp giúp cho cậu đi. Ừ, nói cho hắn biết, Tô Khả vẫn còn đứa nhỏ."


Đứa nhỏ của Tô Khả vẫn tồn tại là hoàn toàn do Hoàng Nghê Thường tự suy đoán ra.


Cô ta và Trịnh Duyệt không sai biệt lắm, chỉ là Trịnh Duyệt nhìn chằm

chằm Tần Phi, còn cô ta lại cử người nhìn chằm chằm Trịnh Duyệt. Biện

pháp tốt nhất để nhìn chằm chằm Trịnh Duyệt chính là cô ta trực tiếp cử

cấp dưới đến bên người của Trịnh Duyệt. Dĩ nhiên, khi cấp dưới đi xác

thực, vừa nhìn Tần Phi, vừa trò chuyện với Trịnh Duyệt, sau khi biết

được hành động của Trịnh Duyệt, người đó sẽ nói những tin tức này cho cô ta biết.


Hắn cũng nói với cô ta, bác sĩ nói đứa nhỏ của Tô Khả đã phá nhưng mà

theo tính cách của Tô Khả thì không có lý do gì mà đưa nhỏ mất rồi vẫn

có thể vô cùng tỉnh táo tiếp tục đi làm bệnh viện.


Từ đó cô ta biết được đứa nhỏ trong bụng Tô Khả vẫn còn ở đó.


Dĩ nhiên, mặc kệ còn hay không thì cô ta cũng không hy vọng đứa bé này

biến mất, như vậy dĩ nhiên biện pháp tốt nhất là lợi dụng Trịnh Duyệt

rồi.


Bởi vì cô ta biết chắc Trịnh Duyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.


*


Lúc này Trịnh Duyệt còn đắm chìm trong sắc đẹp của Tô Cẩm Niên thì điện thoại di động của cô ta reo lên.

Lúc này Trịnh Duyệt còn đắm chìm trong sắc đẹp của Tô Cẩm Niên thì điện thoại di động của cô ta reo lên.


Trịnh Duyệt không vui nhíu mày, sau đó nhận điện thoại, "A lô?"


"Đúng rồi, chị Duyệt, lần trước chị vừa bảo em làm chuyện kia á, em hỏi thăm được cô ấy còn mang thai á."


Trịnh Duyệt nhíu mày, "Ừ, tôi biết rồi."


Mặc kệ Tô Khả mang thai hay là không có mang thai, cô ta đều sẽ tiếp tục ‘thêm dầu vào lửa’, cho nên người đó cung cấp tin tức này cũng không

dùng một chút nào.


"Vậy. . . . . ."


"Yên tâm, tôi sẽ gửi cho cậu một ngàn."


"Ha ha, cám ơn chị Duyệt." Nói xong thì người nọ cúp điện thoại.


Trịnh Duyệt liếc nhìn Tô Cẩm Niên, nghĩ tới tạm thời chắc chắn anh vẫn

chưa tỉnh lại nên đứng dậy, định bảo người giúp một chuyện, dù sao bây

giờ Tô Khả đang ở đồn cảnh sát.


*


Trịnh Duyệt rời khỏi Tô Cẩm Niên, còn Hoàng Nghê Thường lại bước một

bước đầu tiên vào phòng này, hơn nữa còn khóa cửa lại, nhìn thân thể Tô

Cẩm Niên hoàn mỹ như ngọ