Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân



Một câu nói này của Doãn Lạc Phong dọa mọi người sợ đến tới tấp nhìn Tô Khả.

Vốn là mẹ Tô Cẩm Niên vẫn cười nhẹ nhàng thì khẽ cau mày mà không lộ dấu vết, nhìn Tô Khả từ trên xuống dưới, sau đó thấy chồng mình cũng nhíu mày nhìn Tô Khả, lập tức mỉm cười nói, "Ôi, mọi người mau vào ngồi một chút đi."

Mẹ Tô Cẩm Niên lên tiếng cắt đứt ánh mắt bố Tô Cẩm Niên đang tiếp tục nhìn Tô Khả, sau đó mọi người đều đi vào trong.

Rõ ràng Tô Khả cảm thấy được hình như bố mẹ Tô Cẩm Niên cũng không thích mình, điều này làm trong lòng cô có chút khó chịu. Cô thật không khiến họ thích được sao?

Tại sao Tô Cẩm Niên không thích cô, ngay cả bố mẹ chưa từng gặp mặt qua của anh, lần đầu tiên gặp cũng không thích cô?

Mấy người còn chưa bước vào phòng, Tô Cẩm Niên liền từ bên trong đi ra, trong nháy mắt khi anh ngẩng đầu lên liền thấy Tô Khả, bật thốt lên, "Sao cô lại tới đây?"

Mặt Tô Khả giãn ra rồi cười với anh, đáy mắt hơi lộ vẻ cô đơn.

Tô Cẩm Niên nhìn nét mặt hơi bị thương của Tô Khả, ngực khẽ buồn bực, anh nhìn thấy bố mẹ của mình ‘một anh hai tốt’ vỗ vai bố Doãn Lạc Phong, vừa nói sau này Lạc Phong cũng là đứa trẻ có tương lai, hình như một chị em tốt của mẹ Doãn Lạc Phong kéo cổ tay của bà, miệng nói Doãn Lạc Hàm ưu tú ra sao ưu tú như thế nào, trong lòng liền hiểu mấy phần. (một anh hai tốt : giống như tay bẳ mặt mừng ở mình, câu trước câu sau đều mừng rỡ nhưng khách sáo hơn)

Trong lòng anh thở dài, sau đó đi tới trước mặt Tô Khả, "Cùng tôi tới đây."

Trong nháy mắt Tô Khả cười giống như hoa xuân, "Ờ."

Mặc dù anh ghét Tô Khả, nhưng nếu như bố mẹ của mình bài xích cô như vậy, không biết chuyện gì xảy ra nhưng anh vẫn không đành lòng. Dù sao ở trong đầu anh, Tô Khả không chỉ là khối kẹo mè xửng mà còn là ngày ngày đều cười đến ‘không tim không phổi’, khối kẹo mè xửng bỉ ổi đến mức tận cùng. Nụ cười của cô, mỗi lần anh thấy cũng hận không tát một cái, trong lòng mãi nghĩ, cô nữ sinh này không thể cười như mấy cô gái khác sao?

Nhưng hôm nay, cô cười giống như tiểu thư nhà giàu vậy, nhưng mà trong mắt kia có tia bi thương, cho thấy lòng cô ấy cực kỳ không thoải mái, đột nhiên anh cảm thấy, Tô Khả vẫn không nên cười thành bộ dạng hiện tại, con người cô chỉ thuộc về bỉ ổi, không thích hợp với long lanh hay đau buồn.

Cái ý niệm này chợt lóe lên, Tô Cẩm Niên không nhịn được cười mình hôm nay nhất định là trúng gió nên mới có ý nghĩ kỳ quái như thế.

Hai người bọn họ rời đi, thấy con mắt của ba và mẹ Tô Cẩm Niên muốn rớt ra rồi, cũng may khách khứa trước mặt, còn chưa đến mức thất lễ, chỉ là hơi mất tự nhiên nhường cho bọn họ đi vào ngồi một chút.

Tô Khả theo Tô Cẩm Niên đi một đường tới một góc sân nhỏ vắng vẻ, lúc này Tô Cẩm Niên mới dừng lại, anh vừa muốn nói: "Tô Khả, sao cô ‘âm hồn bất tán’ chạy đến nhà tôi vậy" , nhưng nghĩ đến vừa nãy hình như cô bị ba mẹ mình đả kích rất thảm, tức giận trong lòng đã sớm biến mất không thấy đâu, cũng không nhẫn tâm tiếp tục đả kích cô, chỉ nói là, "Cô nghĩ gì mà chạy tới đây?"

"Một ngày không gặp như cách ba thu, tôi cũng hai mươi mốt mùa thu không thấy anh, nhớ anh thì tới."

Đổi lại bình thường, Tô Cẩm Niên sẽ không khách khí chút nào nói, "Tô Khả, cô thật không biết xấu hổ!" Nhưng hôm nay, anh lại không dùng được ngôn ngữ để tiếp tục kích động cô. Nhưng mà nghĩ đến trình độ da mặt dày của người này, coi như anh đả kích cô một vạn lần, cô cũng chỉ là tiểu cường, vẫn là tiết kiệm một chút nước bọt. (tiểu cường = con gián, anh nói chị chẳng đáng quan tâm đấy)

Tô Khả cười híp mắt nhìn Tô Cẩm Niên, giang hai tay ra quay một vòng, "Cẩm Niên à, hôm nay nhìn tôi có đẹp không?"

Một tay Tô Cẩm Niên xoa trán, nhìn bộ quần áo hở hang của Tô Khả, không nhịn được liền nhíu mày nói, "Cô cảm thấy hở nhiều như vậy rất đẹp?"

Đầu tiên Tô Khả nghiêng cổ suy nghĩ một chút, sau đó cả khuôn mặt cũng cười lên, rực rỡ như hoa xuân, cô nhào tới trước, ôm lấy cánh tay Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên, Cẩm Niên, có phải anh không thích tôi mặc quần áo hở nhiều hay không ?"

Không đợi đến khi Tô Cẩm Niên trả lời, Tô Khả tiếp tục cười nói, "Ha ha, anh ở đây ghen."

Bỗng nhiên chân mày Tô Cẩm Niên giật giật, nhìn cái cô gái tự mãn này, chỉ có thể nói một câu, "Cô vô địch!"

Tô Khả cười to, "Ha ha ha ha, Tô Cẩm Niên, anh đừng không thừa nhận, anh thích tôi rồi! Tôi với anh nói nha, tôi đọc N cuốn tiểu thuyết ngôn tình rồi, trong đó nam chính hay nhíu mày suy nghĩ sâu xa, lập tức tôi có thể biết anh ta đang suy nghĩ gì! Hành vi của anh cũng như vậy, đủ để chứng minh anh thích tôi rồi, a a, tôi rất vui nha."

Tô Cẩm Niên vừa nghe Tô Khả nói như vậy cũng biết tất cả điều cô nói đều là nói láo, cô để sớm tốt nghiệp nên đem chương trình học năm năm nén còn bốn năm, lấy đâu thời gian ở không mà những tiểu thuyết này.

Về phần sự thật Tô Khả vô cùng cố gắng học tập này, cũng không phải Tô Khả nói với Tô Cẩm Niên, Tô Cẩm Niên có được tin tức này hoàn toàn là vì doãn Doãn Lạc Phong.

Mỗi khi Tô Cẩm Niên gặp Doãn Lạc Phong, Doãn Lạc Phong cứ nhắc mãi ở bên tai Tô Cẩm Niên: "Anh Cẩm Niên à, anh thật là hạnh phúc nha, có một cô gáió nguyện ý vì anh đem chương trình học năm năm nén còn bốn năm, hâm mộ quá. Không biết từ lúc nào em có thể gặp một cô gái như vậy nữa."

Cho nên, cho dù Tô Cẩm Niên không muốn biết mà Doãn Lạc Phong líu ríu mãi thì cũng không thể không biết. >.<

Tô Khả vô cùng kích động ở bên tai Tô Cẩm Niên líu ríu mãi, Tô Cẩm Niên nhìn cặp mắt sáng ngời của cô, tinh thần khẽ dao động, sau đó bởi vì Tô Khả kích động mà không cẩn thận dẫm lên chân anh khẽ đau nhói, thức tỉnh Tô Cẩm Niên. Tô Cẩm Niên không khách khí chút nào gõ một cái lên đầu Tô Khả, "Tô Khả, ảo tưởng cũng phải có chừng có mực!"

"Hắc hắc, ‘thẹn quá hóa giận’, không sao, nơi này chỉ có hai người chúng ta, đừng xấu hổ á." Lần đầu tiên Tô Khả cảm thấy lòng của cô cách Tô Cẩm Niên thật là gần, điều này làm cho cô cảm thấy gần ba năm cô cố gắng cũng không có uổng phí.

"Tô, Khả!" Vành tai Tô Cẩm Niên nổi lên một tia đỏ ửng, hiển nhiên là bị tức .

"Yên tâm, nơi này chỉ có hai người chúng ta chứ sao." Tô Khả cười vô cùng bỉ ổi, lấy cùi chỏ chọc vào ngực Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên, chỗ nào nào của anh tôi chưa nhìn qua chứ."

"Bum ——"

Đột nhiên truyền đến một tiếng động, làm cho hai người bọn họ cùng nhìn về phía sau, chỉ thấy Trịnh Duyệt sau lưng bọn họ, dưới chân của cô ta là một chậu hoa ngã xuống đất, lúc này Trịnh Duyệt đang khom người đỡ chậu hoa dậy.

Cô ta vén tóc dài trên trán, "Cẩm Niên, các ông đang chờ anh đấy?"

Tô Cẩm Niên gật đầu, sau đó sải bước đi về phía trước.

Tô Khả bị bỏ rơi tại chỗ, nhưng trên mặt cô là tràn đầy ý cười, sau đó giọng nói liền ngọt ngào, "Cẩm Niên, chờ tôi đi."

"Tô Khả, cô đúng là âm hồn bất tán." Lúc cách Trịnh Duyệt không xa, giọng nói của Trịnh Duyệt lặng lẽ rơi vào tai Tô Khả.

Tô Khả dừng lại nhìn Trịnh Duyệt, "Lời này tôi nên nói chứ?"

Ngay từ hơn một năm trước Tô Khả cùng Trịnh vui mừng đã hoàn toàn trở mặt, người này nhìn thấy người kia thì sắc mặt không tốt, lời nói lạnh lùng hướng về nhau.

Nhớ ngày đó, Trịnh Duyệt vì mặt mũi còn có thể giả dối mà nói với Tô Khả vô cùng ngọt ngào, thậm chí gọi Tô Khả là "em gái" ..., nhưng thái độ của Tô Khả cô trước sau như một, đó chính là nhìn thấy cô ta chính là đả kích cô ta mọi thứ, giận đến cô ta cũng giảm biểu diễn sự dối trá đi, nhìn thấy Tô Khả là mặt trực tiếp lạnh xuống.

"Cô cũng làm phiền Cẩm Niên hơn hai năm rồi, thế nào? Còn muốn tiếp tục dây dưa à?" Vừa nghĩ tới Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả đã từng ở chung một chỗ, trong lòng cô ta liền buồn bực và tức tối, Cẩm Niên là của cô ta, ai cũng không thể cướp đi!

"Tôi còn muốn nói cô cũng dây dưa với Cẩm Niên hơn hai mươi năm rồi, thế nào, còn muốn tiếp tục dây dưa nữa sao?" Tô Khả lành lạnh nói câu đó, sau đó vuốt vuốt tay, "Người yêu đầu tiên của Cẩm Niên là tôi, đối tượng của nụ hôn đầu là tôi, ngay cả người con gái đầu tiên thẳng thắn gặp nhau, cũng là tôi! Tức chết cô đi!"

Tô Khả nói xong, liền đuổi theo Tô Cẩm Niên đã đi xa.

Trịnh Duyệt nhìn bóng lứng của Tô Khả, quả đấm nắm thật chặt, sắc mặt khó coi khác thường.

*

Dĩ nhiên rất nhanh Tô Khả sẽ đuổi kịp Tô Cẩm Niên, Tô Cẩm Niên nhìn nụ cười sáng lạn trên mặt Tô Khả kia, cũng biết nhất định là cô đã đả kích Trịnh Duyệt. Nghĩ vậy, anh không nhịn được lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng: theo cô rồi, khiến Trịnh Duyệt chết tâm cũng tốt.

Đối với việc Trịnh Duyệt thật sự thích anh, anh cũng không phải là không biết, nhưng mà cho tới nay anh chỉ xem cô như em gái hàng xóm, cho nên người hai nhà vẫn tác hợp hai người bọn họ, từ đầu tới cuối anh đều cự tuyệt, mặc dù rất làm tổn thương đến sĩ diện của một cô gái như cô ấy.

Cũng may khi người trong nhà nói tới chuyện hai người Trịnh Duyệt cũng sẽ giúp đỡ nói một câu, "Còn nhỏ, chưa nghĩ đến chuyện tình cảm." Cũng chính nhờ lời nói đó, nếu không anh đúng là đau đầu nhức óc.

Tô Khả cười híp mắt mà đi cạnh anh, hiếm thấy hôm nay Tô Cẩm Niên không cho cô bất kỳ sắc mặt khó coi, dĩ nhiên, một nguyên nhân rất lớn là bởi vì cô cũng coi như là làm khách nhà anh, chỉ là cô vẫn rất vui mừng.

Ông cụ Tô đại thọ tám mươi tuổi, phần lớn khách khứa cũng có đều có mặt mũi, lúc này bọn họ đang chuyện trò vui vẻ.

"Cẩm Niên, tới đây này." Một người mặc quân trang gọi Cẩm Niên, nét mặt hiền lành.

Tô Khả nhìn sang hướng âm thanh kia, đợi đến sau khi thấy rõ chủ nhân của giọng nói kia, không nhịn được châm chọc trong lòng: Ôi! Lại là ông ấy! Đã từng, khi cô còn quân huấn, người nọ là được mọi người gọi là lão "Thủ trưởng", không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp ông.

Chỉ là suy nghĩ một chút cũng đúng, một nhà Tô gia đều ở quân đội, những người này đều là người quân nhân, ở đại thọ của ông cụ Tô mà hết sức tới chúc mừng Tô gia, cũng là chuyện bình thường.

Tô Cẩm Niên đi tới bên cạnh ông, "Chào thủ trưởng."

Người đó vươn tay vỗ vỗ bả vai Tô Cẩm Niên, "Có hai năm không thấy cậu, càng thêm xuất sắc rồi! Ở quân đội cảm giác như thế nào? Có phải rất không giống như trong trường hay không?"

"Cũng được ạ, dĩ nhiên ở trường không thể so được." Tô Cẩm Niên tựa như một học trò cung kính mà đáp trả trước mặt thầy giáo.

"Ha ha, ở quân đội đã thích ứng chứ?" Người thủ trưởng kia cười đến rực rỡ như hoa cúc khắp nơi nở rộ.

Ánh mắt của Tô Khả liếc đến nơi khác, thầm nghĩ, trên mặt ông không cắm vào mấy cây dưa chuột, thật đúng là có lỗi với vẻ mặt cười như hoa cúc bỉ ổi của ông ấy.

Tô Cẩm Niên gật đầu, "Rất thích ứng ạ."

Ánh mắt người đó liếc qua chỗ này, tự nhiên cũng nhìn thấy Tô Khả, nghĩ cô đi theo sau lưng Tô Cẩm Niên, không nhịn được cười khẽ, "Ơ, cô gái nhỏ này là bạn gái cậu à? Dáng dấp rất xinh đẹo, chẳng qua tôi nhìn có chút quen mắt ."

Đầu Tô Khả đầy vạch đen, không thể không đem tầm mắt chuyển tới trên mặt của ông, cũng chịu tình cảnh mà nói với người thủ trưởng kia, "Chào thủ trưởng."

"Ôi!" Trong nháy mắt khi Tô Khả nói câu đó, người thủ trưởng kia giống như là nhớ tới cái gì, mắt chợt trợn to, "Đây không phải là cô gái có vấn đề kia sao? Cái cô thiếu niên có vấn đề vào đợt đại quân huấn X mấy năm trước!"

Đột nhiên mắt Tô Khả trợn to, mẹ nó, tình cảm yêu mến thật ông cụ này còn nhớ rõ cô! Không chỉ có như thế, còn nhớ rõ ràng như thế! Còn nữa, ai là cô gái có vấn đề ? Ông mới là cô gái có vấn đề nha! Thật đáng giận. ><

Ánh mắt người thủ trưởng kia nhìn Tô Cẩm Niên cũng thay đổi, một nét mặt "Sao cậu không có tiền đồ như vậy, lại ở chung một chỗ cùng cô gái có vấn đề này".

Cái vẻ mặt kia làm cho Tô Khả ở một bên nghĩ muốn lấy năm trái dưa chuột cắm vào trên mặt của ông.

"À..., cô tên là Tô cái gì ấy nhỉ?" Người thủ trưởng kia vô cùng có ấn tượng với Tô Khả, Tô Khả này, dù sao từ khi ông phụ trách quân huấn X tới nay, duy nhất một cô gái có vấn đề nha, ấn tượng của ông đối với Tô Khả có thể không sâu sắc sao.

Trong lòng Tô Khả kêu một tiếng thê thảm, nhưng người này cứ nhìn thẳng cô, nhìn chằm chằm như vậy, dường như cô không nói ra thì giống như ông sẽ dùng súng bắn cô, "Tô Khả."

Trong lòng Tô Khả kêu một tiếng thê thảm, nhưng người này cứ nhìn thẳng cô, nhìn chằm chằm như vậy, dường như cô không nói ra thì giống như ông sẽ dùng súng bắn cô, "Tô Khả."

"Đúng đúng, Tô Khả, cùng họ với Cẩm Niên, nhưng mà bởi vì uống nước ngọt nhiều quá, bởi vì hưng phấn mà cô gái thường xảy ra vấn đề!" (bạn edit không hiểu chỗ này cho lắm)

Tô Khả thiếu chút nữa nói ra "Mẹ kiếp!" Nhưng mà nói thế nào mọi người cũng là trưởng bối Tô Cẩm Niên, cho nên Tô Khả cứng rắn đem lời nói tục "Mẹ kiếp" này nuốt xuống, mặt giản ra nói với lão thủ trưởng này : "Thủ trưởng, ông cũng thật là biết nói đùa ạ."

Đúng vào lúc này, mấy ông cụ vốn ở phòng sách trên lầu chờ Tô Cẩm Niên đi xuống, bởi vì trái không đợi được anh phải cũng không đợi được anh, cho nên đi xuống lầu.

Nhìn Tô Cẩm Niên đang nói chuyện phiếm cùng người thủ trưởng kia, cũng đi tới. Mà nháy mắt khi người thủ trưởng kia quay đầu thì phát hiện mấy ông cụ đi tới phía ông, vì vậy lập tức đứng nghiêm, hướng mấy ông cụ chào quân lễ, "Lão thủ trưởng tốt!"

Mấy cái ông cụ cũng lập tức đứng nghiêm, hành quân lễ nói với ông, "Tốt."

Ông nội Tô Cẩm Niên còn vỗ vỗ vai người thủ trưởng kia, "Tới rồi à."

Người thủ trưởng kia nói: "Vâng ạ, thầy."

Dĩ nhiên Tô Khả đối với đám người kia là không quen biết dù chỉ một người, nhưng là nhìn lão già kia cũng đối với bọn họ một mực cung kính, trong lòng đánh giá lai lịch những người kia khẳng định không nhỏ, sau đó nhớ tới hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của ông nội Tô Cẩm Niên, nhất định trong đám người này có một người là ông nội anh.

Lúc ông cụ Tô xuống nhìn thấy người thủ trưởng kia nói chuyện trời đất cùng Tô Khả, cho nên nhìn Tô Khả một chút, vừa định hỏi thủ trưởng kia, Tô Khả này có phải là con gái nhà ông hay không, liền nghe được một người sau lưng…

"Hắc, đó không phải là cô dâu của Cẩm Niên sao? Ha ha, quả nhiên hôm nay được Cẩm Niên đưa đến đây à." Giọng nói kia rất vang, vì vậy mọi người quay đầu nhìn người phát ra giọng nói.

Thì ra là cấp trên của Cẩm Niên trong quân đội, lúc Tô Khả đi đến đơn vị nhìn Tô Cẩm Niên, đụng phải anh ấy mấy lần, lúc cấp trên này không huấn luyện thì vô cùng hiền lành, nhưng một khi huấn luyện thì tức khắc trở thành thú dữ nha! Chỉ là ấn tượng Tô Khả với anh thật là tốt.

Lại nói, vị cấp trên này thường trêu chọc Tô Cẩm Niên, nói Tô Cẩm Niên có một cô dâu khả ái như vậy, thật là hạnh phúc mà, quả nhiên tuổi trẻ là không có gì sánh được, sau đó liền bắt đầu ba lạp ba lạp tự thuật anh và vợ anh ‘ngược luyến tình thâm’, đến cuối cùng cũng thành, Tô Cẩm Niên cũng không thể vứt bỏ vợ chưa cưới nha, ba lạp ba lạp.

Mới đầu, Tô Cẩm Niên giải thích qua một lần, nhưng bởi vì vị cấp trên này một mực đắm chìm trong thế giới YY của mình, kiên định cho là Tô Khả chính là bạn gái của anh, sau này là vợ, cho nên Tô Cẩm Niên cũng lười giải thích nữa, không ngờ hiểu lầm không giải thích rõ, hôm nay liền làm loạn cục diện lên như thế.

Có lúc, Tô Cẩm Niên thật muốn một gạch đánh bay cấp trên của anh.

Ông cụ Tô vô cùng kinh ngạc nhìn Tô Khả, sau đó nhìn cháu trai đích tôn một bên một chút, nhìn anh hình như không có phản bác, cổ của ông cụ Tô cũng lồi ra phía trước, mới vừa nãy vẫn còn thảo luận chuyện lớn tương lai cả đời Cẩm Niên mà, hiện tại liền xuất hiện một "Cô dâu" rồi, thật sự là quá mức kinh hãi rồi.

Mà mấy ông cụ sau lưng ông cụ Tô cũng vô cùng chấn động, nhất là ông cụ họ Trịnh, cằm muốn rớt xuống trên đất rồi, "Vậy không phải là cháu gái tôi sao?"

Lúc này Trịnh Duyệt đã đi vào, vừa lúc nghe được lời nói của ông mình, trong lòng kêu một tiếng chua xót, kêu một tiếng uất ức, nói với ông cụ Trịnh: "Ông nội."

Trịnh Duyệt bày tỏ mình vô cùng uất ức, nhưng mà ở dưới bầu không khí này, cô không thể biểu lộ ra cái gì, nói thế nào, cô đều à hòn ngọc quý trên tay Trịnh gia, nếu như lời nói thất lễ, nhất định sẽ bị vô số người chế giễu.

"Đều tập trung ở chỗ này làm gì? Đi đến bên kia ngồi trước, tâm sự một chút." Nói thế nào thì ông cụ Tô cũng chém giết trên chiến trường, tuy nói lực đánh của tin tức trước mắt này quá mức khổng lồ, nhưng rất nhanh ông liền khôi phục bình tĩnh lại, nói với mọi người.

Bởi vì bom này của cấp trên Tô Cẩm Niên nên mọi người cũng đưa ánh mắt tập trung ở trên người của Tô Khả, xem rốt cuộc hình dạng bạn gái Tô Cẩm Niên thế nào một chút.

Tô Khả cảm nhận được sự là lạ, trong nháy mắt cảm giác mình giống như khỉ trong vườn bách thú, dù là mặt dày như bức tường, cũng khẽ ửng đỏ lên, vốn là Tô Khả núp ở sau lưng Tô Cẩm Niên, lúc này càng nhanh chóng đưa mặt dán vào lưng Tô Cẩm Niên.

Mọi người thấy sắc mặt Tô Khả có chút thẹn thùng, cũng cảm thấy cái nhìn của mình quá mức nóng bỏng rồi, lại nghe đến giọng nói của ông cụ Tô, vì vậy "Khụ khụ" mấy tiếng, đi theo ông cụ Tô tới phòng tiếp đãi rượu lớn, nói chuyện phiếm.

Trịnh Duyệt nhìn chằm chằm Tô Khả, nhìn lại Tô Cẩm Niên không nói gì, trong lòng càng tức giận.

"Bộ dáng cô gái nhỏ kia xinh đẹp quá." Ông cụ Vương cười ha hả nói với ông cụ Tô, "Mới vừa ông còn nói Cẩm Niên nhà ông không hiểu đối tượng gì đâu, kết quả đã sớm lén lén lút lút có rồi."

Ông cụ Tô bị bạn tốt chế nhạo một chút, mặt già đỏ lên, cãi lại nói, "Cái gì gọi là lén lén lút lút, cháu của tôi quang minh chánh đại, đoán chừng còn chưa có quyết định, cho nên không có nói cùng người trong nhà."

"Cô gái nhỏ kia có đẹp mắt hơn Duyệt Duyệt nhà tôi không?" Ông cụ Trinh rất không phục, nhưng ông cũng biết, chuyện tình cảm này không thể miễn cưỡng, cho nên chỉ có thể phát bực.

"Ha ha, Duyệt Duyệt nhà ông đẹp hơn nữa, Cẩm Niên cũng không thích nha." Ông cụ Doãn lại đang hả hê.

Ông nội Trịnh Duyệt dựng râu rồi trợn mắt, "Hừ!"

*

Ban đêm, cơn gió trong lành từ từ thổi tới, ngày rồi đến đêm, ngôi sao rực rỡ.

Tô Khả ngồi trên xe Tô Cẩm Niên, Tô Cẩm Niên vẫn không nói một lời, trầm mặc lái xe, Tô Khả ngồi ở vị trí kế bên tài xế, không ngừng nghiêng đầu nhìn Tô Cẩm Niên.

Tô Khả biết, hôm nay cô lanh chanh láu táu đến gia đình anh, thật ra thì trong lòng anh mất hứng, bởi vì rất nhiều người lớn đều cho rằng Tô Khả cô là bạn gái anh. Mà anh, vì cho cô thể diện, mặc dù không thích cô, lại ghét cô nữa, cũng không có nói thẳng ra.

Tô Khả cúi đầu, bỗng nhiên nhớ lại gần ba năm qua này, anh đối với mình "cạn tào ráo mán", cô rơi vào trầm mặc. (cạn tào ráo máng : ví việc cư xử tệ với nhau đến mức chẳng còn chút tình nghĩa gì)

Kể từ sau lần "bài tập" kia, anh nói với cô, vô cùng không muốn gặp, nhưng cô ngã bệnh nên hơi hòa hoãn quan hệ hai người bọn họ, nhưng anh nói với cô, thật ra trong lòng thì vẫn vô cùng ghét, chỉ là không có tức giận như lúc đầu mà thôi.

Sau đó, anh vào quân đội, cô thường đi tìm anh, mặc dù anh nhiều lần đuổi cô đi, nhưng mà tại da mặt cô dày cứ ở thế tấn công, với lại cô cũng không có làm ra chuyện quá giới hạn, dần dần cũng không còn nét mặt lạnh tanh lúc ban đầu.

Giống như lần này, anh còn chủ động gởi tin tới, anh trở về thành phố B, ý là cho cô không cần đi quân đội tìm anh, thái độ anh đối với cô đều thay dổi một cách vô tri vô giác, điều này cũng làm cho cô đối với mình càng thêm có lòng tin, cho nên khi Doãn Lạc Phong nói với cô là ông nội Tô Cẩm Niên làm đại thọ tám mươi tuổi, cái ý nghĩ cô muốn đến nhà anh này, không tự chủ hiện lên.

Nhưng bây giờ nhìn anh, cô lại mê mang.

Xe một đường chạy đến trường Tô Khả, đợi đến khi Tô Khả xuống xe, Tô Cẩm Niên lại trực tiếp đi, ngay cả tạm biệt cũng không nói. Tô Khả nhìn Tô Cẩm Niên đi mất, cúi đầu tự giễu, thì ra là ban ngày cô nghĩ lòng của cô cách anh rất gần, chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

Dĩ nhiên khi trở lại túc xá thì Tô Khả ỉu xìu, mấy bạn cùng phòng tương đối tinh mắt, Vương Mộng Mộng vừa nhìn thấy Tô Khả trở về, liền kích động nói, "Tô Khả, mình nhớ buổi sáng không phải cậu mặc cái này?"

"Ừ."

"Oa, ồ!" Ba người cùng nhau kêu lên, nụ cười trên mặt đều vô cùng bỉ ổi.

Trần Tĩnh Tĩnh nháy mắt, "Đây là sau khi thành một trận XXOO thì đổi quần áo?"

"Mẹ nó! Tư tưởng của các cậu không thể thuần khiết một chút hả!" Vốn là tâm tình Tô Khả còn uất ức không dứt, lúc này mấy bạn cùng phòng trêu chọc, cuối cùng còn hơi dễ chịu hơn.

"Mẹ nó, nói với chúng mình thuần khiết sao, cậu có thể nói được!" Kiều Nhạc xem thường nói một câu, "Trong đám người tụi mình, cậu chính là dâm đãng nhất, lại bắt đầu nói với chúng mình thuần khiết, mẹ nó, mẹ nó! Thật sự là quá không biết xấu hổ!"

Trần Tĩnh Tĩnh nói: "Cũng không thể nói như vậy, dù sao người này vẫn còn cô đơn, đoán chừng nói ra, tất cả mọi người cười muốn rơi hàm răng đấy."

Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên là "Ngược luyến tình cừu, ân oán tình thâm", về sau đám người họ cũng rõ ràng, mới đầu mấy người các cô cũng giống như đám người kia, cho là hai người Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên đã dùng các loại tư thế XO rồi, dù sao chuyện xấu đời tư của Tô Khả này nổi lên một thời, còn giả bộ là một bộ dạng cam chịu.

Mấy người các cô cũng là sau đó mới biết, Tô Khả vẫn đặc biệt ở một chỗ, cô cũng không có cùng Tô Cẩm Niên XXOO qua, chứ đừng nói giống như trên mạng nói như vậy, cùng Tô Cẩm Niên kịch liệt đến đi đánh dã chiến. Quả nhiên, lời đồn đãi trên Internet không đáng tin cật nhất.

Lại nói, đám người bọn họ, từ lúc đầu là người mới dần dần biến thành năm thứ tư đại học, từ ban đầu cõi lòng mới hơi bỉ ổi đã biến thành bỉ ổi tột cùng, thường ngày ở trong ký túc xá thì đề tài thảo luận nhiều nhất chính là chuyện giữa nam nữ XO. Mà ba người các cô, cũng lần lượt cởi mở thì ngược lại Tô Khả này xuân tâm nảy mầm sớm nhất, cũng là cô gái sắc tình bỉ ổi nhất nhất, cho đến bây giờ vẫn ở một chỗ, suy nghĩ một chút, họ đã cảm thấy một trận khó tin. (xuân tâm: tình yêu trai gái, ái tình; sắc tình : tình dục)

Cho nên , mỗi đêm khuya yên tĩnh, lúchọ tiếp tục bày ra đề tài XO, chốc lát khi họ nói tới "Tô Khả à, sao cậu vẫn là một cụ bà xử nữ", Tô Khả đều sẽ hung hăng trừng họ một cái, sau đó điên cuồng hét lên một câu: "Á á, không cho vạch trần vết thương trong lòng mình!"

Mà khi nhìn Tô Khả từ bên ngoài trở về, vẻ mặt đo đỏ hồng hồng, bạn cùng phòng vừa nhìn là biết được thoải mái qua, cô cũng không nhịn được yên lặng oán giận, sau này đem Tô Cẩm Niên đuổi tới tay, nhất định phải đem Tô Cẩm Niên ăn sạch, gặm sạch trơn! Liên tục ba trăm lần!

Tối nay, Trần Tĩnh Tĩnh nhắc tới như vậy, Tô Khả tiếp tục giận, "Mình khinh, hơn nữa cẩn thận người đàn ông của cậu ‘chày sắt biến thành châm’, về sau không có **!"

"Không có việc gì, đổi người." Trần Tĩnh Tĩnh nhẹ nhàng nói, "Ngược lại là cậu đấy, mau đem xương cốt Hoa Sen Trắng hủy vào bụng mới là vương đạo."

"Chẳng qua mình thấy khó nắm bắt đây." Kiều Nhạc sờ sờ cằm, "Thời gian cũng dài như vậy, hay là Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên không có nửa điểm tiến triển. Không phải nói nữ đuổi theo nam cách muôn lớp vải sao, nhưng lớp vải Tô Khả này, quả nhiên là so Everest còn dày hơn nha."

"Đúng vậy, thật sự trong lòng mình không biết, rốt cuộc Tô Khả muốn chờ đến lúc nào mới có thể đụng ngã Tô Cẩm Niên đây, mình cảm thấy được dường như Tô Khả thật sự không chọn buông tha rồi, nói thế nào cũng có Đại Thiếu Gia Doãn làm người dự khuyết."

Tô Khả bình thản nhìn họ, "Cái đám người các cậu, cũng biết tiêu diệt chí khí của mình đấy! Hơn nữa, mình cùng Đại thiếu gia họ Doãn kia, đó là tình bạn vững chắc, không có tình cảm nam nữ, dựa vào đôi mắt ‘hỏa nhãn kim tinh’, dựa vào trí tuệ cảm giác của mình, còn có thể nhìn không ra anh ấy đối với mình có ý tứ hay không sao. Thật không biết sao các cậu cho ra tin tức như thế."

Mọi người nhún nhún vai, bày tỏ không lời nào để nói, chỉ có cô bị miếng vải đen che, "hỏa nhãn kim tinh" cũng chỉ nhìn thấy Tô Cẩm Niên, chỉ có trí tuệ của cô đuổi theo gần ba năm còn chưa đem một người đàn ông đuổi tới tay, có thể nhìn ra được Đại thiếu gia họ Doãn ấy thích cô mới là kỳ quái!

Phải biết rằng, cô vừa quay đầu một cái thì Đại thiếu gia Doãn liền đặc biệt đắm đuối đưa tình nhìn cô có được hay không!

Sau khi rửa mặt một chút, Tô Khả cởi quần áo bò đến giường bắt đầu ngủ, chỉ là nghĩ tới chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, Tô Khả vẫn không ngủ được, cầm điện thoại di động bên cạnh rồi trở mình.

"Đúng rồi, Tô Khả, cuối tháng này lớp chúng ta muốn đi vùng ngoại ô nhà nông thôn Lạc liên hoan, cái này cậu còn nhớ rõ chứ?" Trần TĩnhTĩnh lên tiếng.

"Ừ, mình nhớ rất rõ."

"Chính là thứ bảy tuần sau, chớ đến lúc đó lại đi tìm Hoa Sen Trắng nhà cậu đấy, nhất định phải nhớ nha! Đừng đến lúc đó lại quên không đi!" Trần Tĩnh Tĩnh nhấn mạnh một lần nữa.

Trong lớp Tô Khả có hoạt động một chút, cả lớp đều là tiến hành vào hai ngày nghỉ, mà Tô Khả bởi vì nguyên nhân phải đuổi theo Hoa Sen Trắng, nhiều lần để lớp làm ‘chim bồ câu’, chọc cho lớp trưởng Trương siêu cấp bất mãn.

Tô Khả rầu rĩ, "Trí nhớ mình tốt như vậy, có thể quên như vậy ư! Yên tâm đi, lần này mình nhất định sẽ đi, dù sao lớp trưởng mời khách, không ăn cũng uổng." >< Hết cách rồi, lớp trưởng Trương phát thông báo rồi, nếu cô lại không tiến hành hoạt động đoàn thể, nhất định từ nay về sau cô không phải là sinh viên một lớp của bác sỹ lâm sàng, quan trọng nhất là lần này nếu như không đi, hai lớp học phần của cô sẽ bị lớp trưởng hủy bỏ.

Kiều Nhạc không chút lưu tình vạch trần, "Mình thấy cậu là vì hai lớp học phần cho nên mới nhớ rất rõ ràng thôi."

"Rõ ràng là vậy rồi!" Trần Tĩnh Tĩnh gật đầu.

"+10086!" Vương Mộng Mộng rất ăn khớp.

"+10086!" Vương Mộng Mộng rất ăn khớp.

Tô Khả rầu rĩ tiếp.

Đêm, lần nữa rơi vào yên lặng, Tô Khả nhìn ánh đèn màu xanh dương huỳnh quang mà điện thoại tản ra, ngón tay đặt trên màn hình trượt qua lại, trước sau đầu ngón tay đều đặt lên ba chữ "Hoa Sen Trắng", một hồi lâu, Tô Khả mở ra, gửi chút tin tức đến bên kia, bắt đầu soạn tin nhắn.

"Cẩm Niên, tôi sẽ không thể gặp anh một tuần lễ nữa rồi." Sau khi soạn xong, Tô Khả đọc lại nhiều lần, cảm giác là lạ, vừa trượt lên trên, bao năm qua ghi chép tin nhắn cũng rõ ràng ở trước mắt của cô.

Gần chín trăm tin nhắn, giống như là một đoạn nội dung dài chim cánh cụt nói chuyện phiếm, chi chít, người xem hoa mắt. Mà trong mấy tin nhắn đó, chủ yếu đều là cô gửi tin nhắn cho Tô Cẩm Niên, mười cái tin nhắn, bảy cái có nội dung chính là đoạn chữ viết giống như vừa soạn kia, chỉ là biểu thị thời gian trên đó không giống nhau thôi.

Dĩ nhiên, trong mấy cái tin nhắn ở đây, thỉnh thoảng sẽ xen một tin nhắn trả lời của Tô Cẩm Niên trở, ví dụ như ". . .", ví dụ như "Cuối tuần trở về thành phố B." Số lượng Tô Cẩm Niên trả lời, năm ngón tay có thể đếm được.

Nhưng mà những tin nhắn này, Tô Khả không xóa bỏ được, nói thế nào trong đó đều có nội dung Tô Cẩm Niên trả lời, điều này làm cho cô cảm thấy cô đang cùng anh đối thoại, cô không phải một mình hát kịch một vai, cô không phải tượng gỗ.

Nhưng hôm nay nhìn một lần nữa, lúc đó đột nhiên Tô Khả cảm thấy mình có điểm buồn cười, cô không biết mình kiên trì đến cùng như vậy có chính xác hay không, nhưng cô vừa nghĩ tới nếu như cô buông tha, như vậy thời gian gần ba năm trước mặt cô là uổng phí.

Cô là kiểu người không đụng Nam Sơn không quay đầu lại, thật không biết là đáng khen không, có lẽ là buồn cười.

Sau đó Tô Khả xóa mấy chữ kia, gửi lại một tin nhắn, "Tuần sau, nói không chừng tôi không thể đến nhìn anh, bởi vì tôi phải liên hoan."

Do dự một lúc lâu, Tô Khả mới đem cái tin nhắn này ấn vào chỗ gửi đi, Tô Khả nhìn chằm chằm nội dung phía trên, nhìn một hồi lâu, sau đó mới lưu luyến đem điện thoại di động đặt ở bên tay phải, định tiến vào giấc ngủ.

Chỉ là lần này không đến một phút, màn hình điện thoại di động lại đột nhiên sáng lên. Rung "tụt tụt" hai cái, đem Tô Khả đã nhắm mắt lại đánh thức.

Tô Khả cầm di động lên, tin nhắn phía trên rõ ràng là Hoa Sen trắng, Tô Khả miệng chữ "O" , hiển nhiên có chút khó tin.

Lần này anh không chỉ tra lời cô, hơn nữa tốc độ trả lời cực nhanh! Điều này làm cho Tô Khả cảm nhận được giống như là cô trúng năm trăm vạn vé số.

Tô Khả rất kích động mở ra, trên tin nhắn là một chữ, "Ừ".

Tô Khả nhìn cái chữ này, tưởng tượng N loại giọng nói, một loại chính là mặt mày lạnh lẽo, đôi môi khẽ mở, liền phun ra một chữ "Ừ." Một loại khác là cười yếu ớt, nhẹ giọng nói "Ừ".

YY hồi lâu, Tô Khả nhục chí, nghĩ cũng biết, nhất định là Tô Cẩm Niên lấy loại giọng điệu thái độ thứ nhất gửi cho cô, nhưng cô cứ không nhịn được YY ra, thậm chí mơ tưởng viễn vong.

Tô Khả lại một lần nữa soạn tin nhắn, ngón tay "lạch tạch" trên bàn phím, một hàng chữ liền xuất hiện: "Tôi sẽ nhớ anh, Cẩm Niên, anh cũng phải cố gắng nhớ tới tôi nha!"

Viết xong, nhấn gửi đi, Tô Khả cười híp mắt nhắm mắt lại, theo cô, Tô Cẩm Niên một trăm phần trăm sẽ không tiếp tục trả lời. Chỉ là một phút sau, rung lên lần nữa, tin nhắn của Tô Cẩm Niên đến lần nữa.

Tô Khả lại vô cùng kích động cầm điện thoại di động lên, mở ra, phía trên là: ". . ."

Tô Khả chớp mắt mấy cái, cho dù là im lặng tuyệt đối, cũng làm cho Tô Khả kinh sợ cầm điện thoại di động nhìn mãi.

Cô rời khỏi tầm nhìn, nhìn tên tuổi người liên lạc phía trên đúng là "Hoa Sen trắng" , Tô Khả nhịn không ngừng ngước lên cảm khái một tiếng, "Dường như Hoa Sen Trắng nhà mình thật sự buông lỏng rồi." Nói cách khác, cô tiến công lâu dài, không ngờ đã bắt đầu có hiệu quả.

Mặc dù lúc quay về, sắc mặt của anh rất khó coi, hại cô cho là cô thật sự bị anh siêu cấp vô địch chán ghét, nhưng bây giờ anh gửi hai tin nhắn cho cô rồi, nói cách khác, anh cũng không có ghét cô như trong tưởng tượng của cô vậy.

Tất nhiên mấy bạn cùng phòng nghe Tô Khả cảm khái.

Trần Tĩnh Tĩnh vốn là đang định cùng cô trầm luân ** lập tức mở mắt ra hỏi Tô Khả, "Nói như thế nào?"

Kiều Nhạc nói, "Cùng nói đi."

Tô Khả nói với mọi người nói, "Anh lại có thể gửi hai tin nhắn ình."

". . . . . ."

". . . . . ."

". . . . . ."

Tô Khả thấy mấy chị em trong ký túc xá lại đột nhiên không nói, có chút im lặng rồi nói, "Mẹ nó, các cậu như vậy là cái thái độ gì. Phải biết răng Hoa Sen Trắng nhà mình ấy, ba năm qua tin nhắn đặc biệt gửi ình cũng không vượt qua 5 chữ, bỗng hôm nay có hai tin nha!"

Trầm mặc hồi lâu sau, rốt cuộc Trần Tĩnh Tĩnh hỏi Tô Khả, "Nội dung của hai tin nhắn là gì?"

Trong nháy mắt Tô Khả im lặng, không nói.

"Tô Khả, sao cậu không nói vậy, làm giảm hứng thú của mình!" Vương Mộng Mộng xem thường nhìn Tô Khả.

Kiều Nhạc ở trên giường vuốt vuốt tay, "Thật ra thì không cần đoán cũng biết, đoán chừng mỗi cái tin nhắn của hot boy lạnh lùng không hơn mười chữ, cho nên Tô Khả không dám nói ra."

Trong lòng Tô Khả lặng lẽ rơi lệ: mười chữ? Cậu cũng quá coi trọng anh rồi! Tin nhắn dài nhất mà anh gửi cho cô cũng có năm chữ "Cuối tuần trở về thành phố B". (thành phố B = B thị)

Tô Khả thật vui vẻ, lập tức trả lời tin nhắn: "Cẩm Niên, anh có thể viết nhiều chữ được hay không vậy, một tin nhắn một góc tiền, anh chỉ nhắn một chữ, quá tiện nghi cho công ty di động."

Sau đó hai phút, Tô Khả lại nhận được tin nhắn lần nữa, "Cô rất nhàm chán"

Tô Khả tiếp tục kích động, "Làm thế nào bây giờ, hôm nay tôi kích động nên không ngủ yên giấc, anh lại gửi ba tin nhắn rồi, ba năm qua, cuối cùng tôi cũng nhận được tin nhắn mới có năm chữ của anh thôi, chúng ta nói chuyện thêm tí nữa, sẽ đột phá ba năm lưu trữ."

Lần này gửi đi thành công thì một phút đồng hồ sau, Tô Khả nhận được trả lời của Tô Cẩm Niên, "—_—"

Mặc dù là một vẻ mặt, nhưng Tô Khả lại có thể tưởng tượng vẻ mặt của anh, thật là không có nghĩ đến, Hoa Sen Trắng của cô cũng sẽ gửi biểu tình này, gào khóc, tốt quá.

Miệng Tô Khả cười toe toét, đêm tối che giấu sự quá rung động của Tô Khả rất tốt. Sau đó Tô Khả trả lời tin nhắn, phải nói là tốc độ cực nhanh.

"Cẩm Niên, anh càng ngày càng đáng yêu, lại có thể biết gửi ký tự này, thật thần kỳ, quá thần kỳ, tôi cho là cả dấu chấm câu anh cũng sẽ không sử dụng đấy!"

Sau khi gửi đi thành công, Tô Khả kích động chờ anh trả lời, phải nói là một giây giống như một năm, lòng của cô ngứa ngáy một chút. Chỉ là một phút trôi qua, cũng không được Tô Cẩm Niên trả lời.

Màn hình tối lại sáng, Tô Khả đợi một chút, cũng đợi ba phút rồi, Tô Cẩm Niên vẫn không có trả lời, Tô Khả có chút nhục chí, nhưng nghĩ đến ‘thành quả chiến đấu’ hôm nay như vậy, đã vô cùng tốt rồi, cho nên cô vẫn cực kỳ thỏa mãn nhắm mắt lại định ngủ, đúng lúc này, điện thoại di động của cô lần nữa sáng lên, âm thanh "tụt tụt" vừa vang lên, Tô Khả vừa mới buồn ngủ liền biến mất.

Tô Khả cầm lấy điện thoại, trượt màn hình, quả nhiên là tin nhắn của Tô Cẩm Niên, Tô Khả cảm nhận được vô số bong bóng xinh đẹp bay ra.

". . . !" Lần này là hai dấu chấm câu.

Tô Khả nhìn chằm chằm hai dấu chấm câu này, nhìn hồi lâu vẫn không hiểu Tô Cẩm Niên muốn biểu đạt ý gì, mắt nhìn lướt qua, nhìn đến dòng chữ phía trên của cô, "Tôi cho là cả dấu chấm câu anh cũng sẽ không sử dụng đấy" , rốt cuộc Tô Khả mới biết Hoa Sen Trắng nhà cô biểu đạt cái gì.

Trong nháy mắt đầu Tô Khả đầy vạch đen rồi, sau vạch đen, là đầy vui mừng, Hoa Sen Trắng của cô thật thật là đáng yêu.

"Cẩm Niên, anh thật là quá đáng yêu, càng ngày tôi càng thích anh!" Sau khi Tô Khả gửi xong, trên mặt hoàn toàn đỏ ửng, cũng may đêm tối là một điều đáng yêu, che kín sự xấu hổ của cô.

Tô Khả vẫn nhìn điện thoại di động, màn ảnh tối rồi lại mở ra cho sáng lên, lần này, Tô Khả đợi khoảng mười phút, cũng không có đợi được Tô Cẩm Niên trả lời.

Tô Khả thoáng thất vọng, nhưng mà sau thất vọng còn là thỏa mãn, dù sao đã rất khá rồi, vì vậy, Tô Khả lần nữa gửi cái tin nhắn, "Cẩm Niên, ngủ ngon."

Lần này là ba mươi giây sau, Tô Khả nhận được tin nhắn, "Ngủ ngon."

Tô Khả tắt màn hình di động, trong giấc mộng, Tô Khả cười .

*

Lúc Tô Cẩm Niên lái xe trở về, toàn bộ khách khứa trong nhà đi hết rồi, chỉ còn người giúp việc đang quét dọn, bọn họ thấy Tô Cẩm Niên trở về, rối rít nói, "Cậu chủ đã về nhà."

Tô Cẩm Niên cười cười với bọn họ, "Cực khổ rồi."

Lúc đi ngang phòng khách, anh nhìn thấy bố mẹ của mình đang ngồi trong phòng khách, mặc dù trên ti vi phát tin tức quân sự, nhưng hai người bọn họ không có người nào đem tầm mắt ở trên TV. Rất rõ ràng, hiển nhiên cái bộ dáng này của bọn họ là đang chờ anh.

Mẹ Tô Cẩm Niên vừa nhìn thấy Tô Cẩm Niên về nhà, nói thẳng, "Cẩm Niên, tới đây với mẹ."

Tô Cẩm Niên đi tới.

"Ngồi xuống trước." Mẹ Tô Cẩm Niên lại bắt đầu nói, có lẽ nguyên nhân là bình thường trong quân doanh cũng là sĩ quan nên giọng nói của mẹ anh đều sẽ bất tri bất giác mang theo một tia ra lệnh.

Tô Cẩm Niên ngồi xuống, nhìn mẹ mình, thật ra thì nếu như không đoán sai, trong lòng Tô Cẩm Niên cũng hiểu rốt cuộc mẹ của mình muốn nói cái gì. Anh đưa ánh mắt nhìn bố mình.

Chỉ thấy bố anh ngồi ở bên cạnh mẹ của anh, hiển nhiên ánh mắt là nhìn mẹ anh, hiển nhiên bộ dáng kia là ủng hộ mẹ của anh.

Mặc dù anh và Tô Khả thật không có gì, nhưng nếu quả thật anh qua lại với bạn gái, thái độ bố mẹ anh đúng là như vậy, anh vẫn rất đau lòng.

"Mẹ, muốn nói gì?" Tô Cẩm Niên đánh đòn phủ đầu, trên mặt anh không hề bận tâm, dù là bố mẹ của anh ở quân đội rèn luyện nhiều năm như vậy, cũng đoán không ra rốt cuộc trong lòng anh nghĩ như thế nào.

"Cẩm Niên, mẹ cảm thấy cô bé Trịnh Duyệt kia rất tốt."

Tô Cẩm Niên khẽ nhíu mày, "Con đối với cô ấy không có ý gì hết." Những lời này cũng không biết nói mấy lần rồi, tại sao bố mẹ anh vẫn không hiểu? Anh nghĩ thật sự để ý Trịnh Duyệt thì đã sớm coi trọng, cần gì chờ tới bây giờ.

Tô Cẩm Niên khẽ nhíu mày, "Con đối với cô ấy không có ý gì hết." Những lời này cũng không biết nói mấy lần rồi, tại sao bố mẹ anh vẫn không hiểu? Anh nghĩ thật sự để ý Trịnh Duyệt thì đã sớm coi trọng, cần gì chờ tới bây giờ.

"Vậy con đối với cô gái quê mùa kia có ý tứ gì? Nhìn dáng vẻ cô ấy đi, vừa nhìn đã biết không thể đem lên bàn tiệc, về sau đi ra ngoài cũng chỉ sẽ mất mặt! Tóm lại, mẹ không cho phép con và cô ấy lui tới đấy!" Mẹ anh nói một cách sắc bén, làm Tô Cẩm Niên nghe xong cực kỳ khó chịu.

Chân mày Tô Cẩm Niên nhíu chặt, "Mẹ, con tôn trọng mẹ là mẹ của con, nhưng, chuyện lớn của cuộc đời con do tự con làm chủ! Các người nói nhiều hơn nữa cũng vô ích."

Ngay tức khắc mẹ Tô Cẩm Niên vỗ một cái lên bàn trà, "Con là người trưởng thành thì lời của mẹ cũng không nghe phải không?"

Tô Cẩm Niên tiếp tục nhíu mày không nói lời nào.

Mẹ Tô Cẩm Niên trợn mắt nhìn, "Mẹ cho con biết, con và cô gái quê mùa đó, phải tách ra ẹ!"

Đột nhiên Tô Cẩm Niên nhếch miệng thành một nụ cười trào phúng, nhìn mẹ mình, "Nếu không thì sao?" Đừng nói trước đó anh không ở cùng Tô Khả,thì với thái độ này của mẹ anh cũng khiến Tô Cẩm Niên sinh lòng tức giận.

Trong nháy mắt mẹ Tô Cẩm Niên bị tức đến nói không ra lời, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bà nhìn Tô Cẩm Niên, lại nhìn chồng của mình, vẻ mặt không chút để ý, nhìn bộ dáng bà khiển trách con trai, đột nhiên trong lòng bà dâng lên một ngọn lửa giận lớn, cho nên bà hét lớn với chồng của bà một tiếng, "Ông nhìn con trai tốt mà ông nuôi dưỡng một chút đi! Cả ngày lẫn đêm ngâm mình ở chỗ hồ ly tinh, con trai cũng không quản, nhìn một chút đi, hiện tại con trai của ông cũng biến thành bộ dáng gì!"

"Chính bà cũng cả ngày lẫn đêm ở chỗ đó cùng ‘mặt trắng nhỏ’ sao, cần gì nói tôi!" Bà vợ của ông cho ông ‘thể diện’ như thế ngay trước mặt con trai ông, thậm chí nói toạc những chuyện gặp dịp thì chơi này, làm cho bố Tô Cẩm Niên cảm thấy vô cùng mất mặt, cho nên giọng nói cũng vang lên, quát lớn với mẹ Tô Cẩm Niên, "Chẳng lẽ con trai là của một mình tôi sao, nói với tôi có ích lợi gì!" (mặt trắng nhỏ ý chỉ trai bao)

Hiển nhiên mẹ Tô Cẩm Niên không ngờ bố Tô Cẩm Niên nói ra ba chữ"Mặt trắng nhỏ" ngay trước mặt Tô Cẩm Niên, giận đến nỗi bà muốn nhặt cái gì dưới mông trực tiếp đập bố Tô Cẩm Niên, "Tôi để cho ông ‘nói hưu nói vượn’!"

Cán bộ kiêng kỵ nhất là rơi vào bê bối tình cảm, cho nên mặc dù bên ngoài hai vợ chồng đều có người khác, nhưng vẫn luôn âm thầm tiến hành, từ đầu đến cuối biết chuyện đó không mấy người, một khi đi lên sân khấu quần chúng, thì lại tay nắm tay mà cười, xem ra quả thực ở bên ngoài là một đôi vợ chồng ân ái gương mẫu, chẳng ai nghĩ tới chuyện thầm kín là như thế.

Tô Cẩm Niên nhìn bố mẹ trước mắt đột nhiên trở nên xa lạ, nhếch miệng lên cười lạnh, bố mẹ của anh bằng mặt không bằng lòng, Tô Cẩm Niên đã biết, nhưng mà nói toạc mặt lẫn nhau, lớn tiếng mắng nhau, thậm chí bọn họ nói lẫn nhau đều có tiểu tam, chuyện như vậy, thật đúng là lần đầu tiên.

Tô Cẩm Niên cười lạnh, nhìn hai người bọn họ mặt đỏ tới mang tai mà tranh cãi, tự giễu, đây chính là bố mẹ của anh.

Hai năm qua, hai người bọn họ nỗ lực đền bù tình thương của bô tình thương của mẹ mà khi còn bé anh thiếu hụt mất, nói chuyện với anh cũng dè dặt, thậm chí quan tâm mọi thứ, anh cũng vui vẻ được đắm chìm trong thế giới yêu thương hiền từ của bố mẹ, chỉ là nhận được hết thảy thì trả giá cao, đó chính là anh phải ngoan ngoãn, nghe lời của bọn họ.

Ngày thường quan hệ của anh và bố cũng không tốt lắm, toàn bộ dựa vào một mình mẹ anh điều hòa, hiện tại, quan hệ của anh và mẹ cũng rơi vào điểm đóng băng.

Nhà bọn họ, thật sự sụp đổ rồi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cả phòng khách cũng chỉ còn lại tiếng cãi vả cao vút của hai người bọn họ. Dần dần, dưới ánh mắt của Tô Cẩm Niên, tiếng cãi vả của hai người bọn họ biến mất.

Mẹ Tô Cẩm Niên vén tóc mai lên, một hình tượng cao cao tại thượng. “ Tô Cẩm Niên, con muốn là con trai mẹ thì lập tức cùng cô gái quê mùa kia chia tay đi, bởi vì cô ta không hợp mắt của mẹ, cho dù không phải Trịnh Duyệt cũng không sao, nhưng ít nhất con tìm ẹ cô gái có thể mang ra ngoài để làm con dâu mẹ a! ”

Tô Cẩm Niên đứng dậy, nói với mẹ mình: “ Mẹ, mẹ vẫn cùng bố sống qua ngày cho tốt đi. Con cũng mệt rồi, đi lên ngủ trước đây, hai người ngủ ngon. ”

Tô Cẩm Niên nói xong liền đi lên phòng của anh trên lầu.

Anh thật mệt mỏi, ban ngày ứng phó Tô Khả, buổi tối ứng phó bố mẹ.

Hiển nhiên bố mẹ Tô Cẩm Niên không nghĩ tới hôm nay con trai của mình sẽ bài xích cái đề tài này như vậy, mẹ Tô Cẩm Niên tiếp tục nói sau lưng Tô Cẩm Niên, “ Chỉ cần mẹ còn là chủ mẫu Tô gia thì ngày đó mẹ cũng sẽ không cho phép cô gái quê mùa vào cửa nhà ta!! ”

Tô Cẩm Niên xoay người, “ Mẹ, con vẫn là câu nói ấy, chuyện lớn cả đời con tự con tự làm chủ, bạn đời tương lai của con, tự con lựa chọn. Con chọn vợ, chỉ cần con thích là được rồi, cho dù là quê mùa cũng không có vấn đề gì, dù sao cũng là con cưới vợ, không phải người. ”

“ Con! ”

“ Giống như mẹ và bố kết thân như vậy, mẹ cảm thấy hạnh phúc sao? ” Nói xong, Tô Cẩm Niên trợn to, đây chính là lời nói của con trai bà sao? Sao anh biến thành như vậy? Rốt cuộc cái cô gái quê mùa đó có cái gì tốt?

Không, chỉ cần bà còn sống một ngày, cô gái kia cũng đừng nghĩ vào cửa chính Tô gia của bà. Chỉ tiếc, bà cũng không rõ ràng. Tô Cẩm Niên cũng không có cùng Tô Khả ở cùng một chỗ, Tô Cẩm Niên phản bác bà như vậy, cũng chỉ là bởi vì không thích thái độ cường thế của bà ấy mà thôi.

*

Tô Cẩm Niên trở về phòng, đầu tiên là tắm rửa sạch sẽ, sau đó nằm trên giường, cầm điện thoại di động lên, buồn chán liếc nhìn tin nhắn. Hộp thư của anh đã rất lâu không có dọn dẹp, tin nhắn bên trong cũng hơn một ngàn rồi, phần lớn đều là Tô Khả gửi tới, dĩ nhiên cũng có những người bạn khác của anh.

Lúc anh định đem tin nhắn làm sạch, không cẩn thận ấn vào mở ra, trong nháy mắt hiện ra hình ảnh, thì ra là chạm trúng một cái tin nhắn, đó là Tô Khả gửi.

Phía trên là ảnh mặt nghiêng của anh đang trên sân huấn luyện, toàn thân anh là quân trang đứng ở trong sân huấn luyện, gió thổi qua, tóc trên trán tung lên.

Phía dưới hình ảnh, Tô Khả còn gửi một đoạn chữ viết: “ Cẩm Niên, tôi cảm thấy anh ở nơi huấn luyện là đẹp trai nhất rồi. Chỉ là hôm nay anh thật là hung dữ, cũng may lá gan cùng da mặt tôi khá có lực, nếu không sớm đã bị anh hù chạy. ”

Suy nghĩ trong đầu Tô Cẩm Niên dao động một hồi, hồi tưởng thật lâu, mới nhớ lại lai lịch tấm hình này.

Lúc đó là mùa hè, thời tiết nóng bức, anh vẫn còn ở sân huấn luyện, huấn luyện bộ đội đặc chủng, dù sao anh có kinh nghiệm một năm sau khi đi bộ đội đặc chủng.

Sau khi anh huấn luyện xong, cấp trên của anh cười híp mắt nói với anh, sau đó đem ánh mắt nhìn về đằng xa, “ Vợ của cậu tới. ”

Anh nhìn theo ánh mắt của cấp trên, thấy đó là Tô Khả mặc một cái áo thun màu trắng, trên chân một cái quần short jean màu xanh dương, một đôi giày thể thao, đứng ở đó vẫy tay với anh một cái.

Thị lực của anh là cực tốt, dĩ nhiên là thấy nụ cười sáng loáng của Tô Khả. Nhưng phản ứng đầu tiên của anh là cô đúng là ‘ âm hồn bất tán. ’

Cấp trên của anh nói, “ Vợ của cậu thật đáng yêu, cô ấy ở lối vào hết nhìn đông tới nhìn tây, dáng vẻ giống như là lạc đường, tôi vừa hỏi cô ấy, tay trái cô ấy còn chào quân lễ với tôi, ha ha, tôi vừa hỏi, cô ấy nói tìm cậu, thật là có duyên, tôi liền trực tiếp mang cô ấy tới sân huấn luyện của cậu. Mau qua tới đi dạo cùng cô ấy mấy vòng đi, buổi chiều ngày hôm nay cậu có thời gian nửa ngày nghỉ ngơi. Aiya, tuổi trẻ thật tốt, có cô gái nhỏ xinh đẹp này làm cô dâu. ”

Mà Tô Khả thì đứng thật xa vẫy tay với anh, lớn tiếng nói, “ Cẩm Niên -, tôi tới thăm anh - ”

Mấy đồng đội của anh cùng nhau cười to, đầu anh đầy vạch đen mà đi đến bên người Tô Khả, câu nói đầu tiên là, “ Sao cô lại tới đây? ”

Còn cô lại cười hì hì nói với anh, buổi tối sẽ có niềm vui, rồi cợt nhã với anh, tất nhiên là anh nổi giận đùng đùng nói với cô, “ Tô Khả, về sau cô không cần trở lại phiền tôi, được chứ! ”

Cô cười ha hả, “ Ai nha, nhìn anh một chút, anh cũng sẽ không ít đi một miếng thịt, ngược lại trong lòng tôi rất vui, làm gì anh dễ giận như vậy? Giúp người làm niềm vui chính là một trong kiến thức và kỹ năng cơ bản của Giải Phóng Quân nhân dân mà. ”

Lời nói của cô làm anh im lặng.

Kế tiếp anh không để ý cô nữa, tự mình cố huấn luyện, ban đêm, cô không nỡ vẫn rời đi.

Lúc tối, anh liền nhận được tấm hình này. Cũng không biết là bởi vì điện thoại tương đối mạnh, hay là năng lực chụp ảnh của Tô Khả tương đối tốt, hình này chụp tốt vô cùng, cho nên ấn tượng của anh vẫn là rất sâu.

Đã từng luôn không lưu tâm chuyện nhỏ, cho là đã sớm quên mất, lại không nghĩ rằng những ký ức này chỉ lặng lẽ gửi ở chỗ sâu trong đại não, một khi đụng chạm, bọn chúng tựa như phim điện ảnh, chuyện cũ một màn lại một màn rõ ràng phát hình ở trong đầu.

Tô Cẩm Niên sợ hết hồn, lắc đầu một cái làm cho hình ảnh Tô Khả trong đầu anh biến mất.

Anh giữ một tấm ảnh kia, sau đó đem hộp thư làm sạch. Nhìn thời gian phía trên, đã muộn rồi, lúc này, một cái tin nhắn của Tô Khả lần nữa tiến vào hộp thư anh mới vừa làm sạch.

Anh tiện tay mở ra, phía trên tin nhắn Tô Khả nói, “ Tuần sau, nói không chừng tôi không thể đến nhìn anh, bởi vì tôi phải làm liên hoan. ” Anh liếc nhìn, nghĩ đến rốt cuộc tuần sau có thể không cần nhìn thấy Tô Khả luôn kiên trì đến nhìn anh, khẽ thở phào, nhưng mà đồng thời hơi giận cũng nhả ra, trong lòng lại không khỏi có một dòng buồn bực.

Anh lắc đầu một cái, hiếm khi trả lời cô, “ Ừ ”. Rất nhanh, anh lại nhận được tin nhắn thứ hai cô, vẫn da mặt dày y như cũ, không có nửa điểm của cô gái dè dặt, “ Tôi sẽ nhớ anh, Cẩm Niên, anh cũng phải cố gắng nhớ tôi nha! ”

Anh đánh mấy chữ, “ Cô là con gái, phải dè dặt chứ! ”

Nhưng là nghĩ lại cảm thấy quả thật nói dè dặt với cô nói chính là ‘ đàn gảy tai trâu ’, im lặng đến vài giây, may mà anh đem toàn bộ những chữ kia xóa đi trực tiếp gửi “ ... ” đi.

Tin nhắn của cô lại tới rất mau, mấy chữ trên đó làm cho anh thấy buồn cười, “ Cẩm Niên, anh có thể viết nhiều chữ được hay không vậy, một tin nhắn một góc tiền, anh chỉ nhắn một chữ, quá tiện nghi cho công ty di động. ”

Suy nghĩ một lát, anh liền đánh bốn chữ lên, “ Cô rất nhàm chán. ”

Tốc độ trả lời tin nhắn anh của cô cực nhanh, cô nói, “ Làm thế nào bây giờ hôm nay tôi kích động nên không ngủ yên giấc, anh lại gửi ba tin nhắn rồi, ba năm qua, cuối cùng tôi cũng nhận được tin nhắn mới có năm chữ của anh thôi, chúng ta nói chuyện thêm tí nữa, sẽ đột phá ba năm lưu trữ. ”

“ - _ - ”, nhìn đến đây, anh có thể nghĩ đến nét mặt cô bây giờ là gì, vì vậy, anh liền không nhịn được muốn cầm cục gạch đập thẳng vào cô.

Cô còn nói, “ Cẩm Niên, anh càng ngày càng đáng yêu, lại có thể biết gửi ký tự này, thật thần kỳ, quá thần kỳ, tôi cho là cả dấu chấm câu anh cũng sẽ không sử dụng đấy! ”

Lúc thấy cô nói anh cả dấu chấm câu cũng sẽ không dùng, nhất thời anh như đứa trẻ tức giận liền gửi hai dấu chấm câu “ ...! ”

Gửi xong, anh cảm thấy nhất định là anh trúng gió, lại cùng cô trò chuyện nhiều như vậy! Hơn nữa còn là đối thoại vô cùng không có dinh dưỡng chút nào.

Anh nhìn lại ghi chép cuộc nói chuyện trời đất của hai người một chút, càng ngày càng cảm thấy hình như hình thức chung đụng của anh và cô lệch khỏi quỹ đạo dự tính, tiến vào trạng thái vô cùng quỷ dị.

Trong lúc tinh thần anh đang hoảng loạn, tin nhắn của cô lại bay tới, “ Cẩm Niên, anh thật là quá đáng yêu, càng ngày tôi càng thích anh! ”

Anh nhìn tin nhắn, nghĩ lại mới vừa rồi anh hành động như trúng gió, vỗ vỗ ót, nghĩ tới hôm nay đầu óc của anh nhất định là bị cửa kẹp hư, nếu không làm sao kỳ quái như thế.

Ban đêm vô cùng an tĩnh, ngoài cửa sổ ánh sao rạng rỡ phát sáng một mảnh, anh đang trên giường, anh suy tư về thái độ khác thường mới vừa nãy, sau đó đi đến kết luận, nhất định là bị lời nói vừa rồi của mẹ anh ảnh hưởng rồi.

Anh đắm chìm giữa suy tư, bị tin nhắn cuối cùng của Tô Khả làm hoảng sợ lấy lại tinh thần, anh mở ra, phía trên là “ Cẩm Niên ngủ ngon. ” Thật ra mấy chữ này làm cho anh khẽ thở phào.

Sau đó, anh cũng gửi cho cô:

“ Ngủ ngon. ”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...