Quân Hôn: Chọc Lửa Thiêu Thân


Editor: Núm Nguyễn


Hai tiếng “Tô Khả” một trước một sau này, làm tay của Đàm Thụ không tự

giác mà cầm cái ly trong tay, trong lúc đó ánh mắt hoa đào hẹp dài xoay

vòng quanh người Tô Cẩm Niên, khóe miệng Tô Khả và Doãn Lạc Phongnhếch

lên độ cong rất có ý vị sâu xa. Đến cuối cùng vẫn không quên lấy tay sờ

sờ cái cằm trơn bóng của mình.


Hắc, sữa đậu nành ở đây quả thật không tệ.


Không khí ở một góc nào đó quán sữa đậu nành Vĩnh Hòa có chút cứng ngắc.


Tô Khả nghe hai tiếng thét lên, cơ thể không tự giác run rẩy một cái.

Bất quá nghĩ tới lời nói của mình cũng không sai, vì vậy dùng ánh mắt

thâm và tình chân thành mà nhìn về Tô Cẩm Niên.


“Huấn luyện viên ~ lời tôi nói đều là sự thật” Tô Khả còn kém đem tứ chi đều giơ lên, tỏ vẻ trung thành của mình.


Nụ cười trên mặt Đàm Thụ lan ra lợi hại hơn, nhìn hai người anh em tốt của mình, ngược lại tay sờ cằm tuần suất từ từ nhanh hơn.

Nụ cười trên mặt Đàm Thụ lan ra lợi hại hơn, nhìn hai người anh em tốt của mình, ngược lại tay sờ cằm tuần suất từ từ nhanh hơn.


Hắc!


Hiếm thấy sắc mặt đen thui của Tô Cẩm Niên luôn cứng nhắc giống như núi băng ngàn năm kia.


Đôi mày thanh tú của Tô Cẩm Niên nhăn lại thật sâu, ánh mắt quét qua

khuôn mặt mỉm cười của bạn tốt, nhìn bộ dáng như xem kịch vui kia trong

lòng anh rất khó chịu


Đàm Thụ cũng cảm nhận được dòng khí lạnh đang toát ra từ người Tô Cẩm

Nhiên, nhưng vì khó được cơ hội tin tức lớn. Bằng bất cứ giá nào Đàm Thụ anh cũng tranh thủ, anh nhỏ giọng thì thầm bên tay Tô Cẩm Niên "Cẩm

Niên à, em gái này chính là người vừa mới gọi điện đến cho cậu sao?"


Tô Cẩm Niêm trực tiếp nghiêng đầu đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn anh


Hiếm thấy sắc mặt xanh lè của Doãn Lạc Phong luôn cười giống như hoa đào nở rộ kia.


Tô Khả này, ngược lại rất thú vị.


Khuôn mặt của Doãn Lạc Phong vô cùng xanh mét, nha, người phụ nữ này,

lại có thể làm cho hai người bạn tốt của anh lần đầu tiên mất mặt như

thế! Mẹ nó! Còn để Doãn đại thiếu gia hắn đây sau này làm người như thế

nào!


Rõ ràng người phụ nữ này đến dụ dỗ anh trước, hiện tại thế nào nhìn thấy Tô Cẩm Niên, liền lập tức đem anh ném qua sau đầu? Còn có, nhìn anh Cẩm Niên thường ngày đối với học sinh nữ luôn luôn chẳng thèm ngó tới cũng

gọi chính xác tên của Tô Khả, xem ra nhất định là có quen biết. như vậy

Tô Khả đến theo đuổi anh, cuối cùng là có ý gì?


Mẹ nó! Chẳng lẽ đem mình trở thành loại điều hòa nghiệp dư?


Doãn Lạc Phong cảm thấy tức giận vừa định vỗ đầu của Tô Khả một cái, lại nghe thấy Tô Cẩm Niên nói “Cô tới đây làm gì?”


“Ha ha, tôi tới ăn sáng, làm sao biết lại tình cờ gặp anh ở nơi này, quả nhiên là duyên phận nha!” Tô Khả nhếch miệng cười lớn, vẻ mặt biểu tình “Thật sự tôi chỉ đến ăn sáng.”


Đôi mày thanh tú của Tô Cẩm Niên nhíu lại thật sâu, ánh mắt quét đến khuôn mặt mỉm cười của bạn tốt


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận