Quân Hôn: Chọc Lửa Thiêu Thân


Tần Phi ngủ ở trên lầu, nghe chồng bà ở lầu dưới líu ríu không ngừng thì tâm tình phiền não, đứng dậy xuống lầu thì lại nhìn thấy con trai rất lâu không gặp trở lại.


Tần Phi sững sờ, vốn là vẻ mặt tức giận đùng đùng liền trở nên ôn hòa, tay chân có chút luống cuống nói, "Cẩm Niên, con đã trở lại."


Tô Cẩm Niên liếc mắt nhìn vẻ mặt đầy mệt mỏi của Tần Phi, nghĩ đến ngày trước bà vô tình vô nghĩa thì chỉ hơi gật đầu.


Trong nháy mắt Tần Phi lại không biết nên nói cái gì, quăng ánh mắt nhìn chồng bà vẫn còn nhìn chằm chằm Tô Cẩm Niên thì lửa giận liền bay về phía ông, "Tô Sĩ Minh, ông có ý gì, nếu như con tôi bị ông làm bực bội mà đi thì nhất định tôi sẽ không để cho ông dễ chịu đâu!"


Mí mắt bố Tô Cẩm Niên cũng không hạ xuống nên làm cho Tần Phi càng thêm tức giận, nổi giận chọi dép trên chân vào bố Tô Cẩm Niên. Tần Phi không hổ sinh ra là nữ tướng, bản lĩnh đánh đối với mục tiêu rất cao, cho nên dép đập trúng mặt bố Tô Cẩm Niên, không nghiêng không lệch.


Tô Cẩm Niên đã kinh ngạc ngây người, đã từng là một phụ nữ tự cho mình là phu nhân, lúc này thật không khác gì người đàn bà chanh chua.


Bố Tô Cẩm Niên bị dép đập trúng thì chợt cảm thấy thể diện không còn vẻ vang gì nên đứng dậy nổi giận đùng đùng chạy tới, đánh Tần Phi. Hai người đều là tướng trong quân đội, mặc dù đã hơn năm mươi nhưng kỹ thuật đọ sức vẫn cực kỳ mạnh mẽ. Một qua hai lại, ai cũng không chiếm được tiện nghi của ai.


Nhìn trò cười của bố mẹ, nếu như không cẩn thận thì ai cũng có thể té từ trên cầu thang xuống, trong lòng Tô Cẩm Niên không khỏi một hồi bi ai, không nhịn được hét lớn một tiếng: "Đủ rồi!"


Tiếng hét lớn của Tô Cẩm Niên khiến cho đôi vợ chồng này ngừng lại, nghiêng đầu nhìn Tô Cẩm Niên.


Tần Phi rất nhanh lấy lại tinh thần, sửa sang lại tóc bên tai bà rồi nhàn nhạt cười một tiếng với Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên, sao lần này con lại trở về vậy?"


Tô Cẩm Niên nhìn bố mẹ đối xử xa lạ thì buồn bực không nói. Anh nghĩ tới bọn họ đã từng, mặc kệ là người nhà hay là trước mặt mọi người thì đều là cặp vợ chồng mẫu mực, lúc gặp nhau đều cười nhẹ nhàng, nhưng bây giờ gặp nhau liền động thủ chân. . . . . . Anh biết tất cả đã từng thật ra thì đều là ảo giác, đều là giả, nhưng mặc dù tất cả đều là giả, thì cũng tốt hơn hiện tại xé da mặt duy mỹ ra rồi nhìn thấy huyết nhục tanh hôi bên trong.


Bố Tô Cẩm Niên trừng mắt với Tần Phi, thong thả bước trở lại ghế sa lon, "Nói đi, mày lấy hộ khẩu muốn làm gì."


Tần Phi liếc mắt nhìn chồng của bà rồi nhìn lại Tô Cẩm Niên, "Muốn hộ khẩu sao, hỏi mẹ muốn là có."


Đối mặt thái độ đột nhiên thay đổi lớn đến một trăm tám mươi độ của Tần Phi đối với anh thì Tô Cẩm Niên không khỏi dùng ánh mắt phòng bị nhìn Tần Phi.


Tần Phi thấy ánh mắt Tô Cẩm Niên nhìn ba giống như phòng bị người xa lạ thì trong lòng thoáng khó chịu. Mấy năm gần đây bà nghĩ rất lâu, đối với con trai, hình như bà làm rất nhiều chuyện tự cho là đúng nhưng lại hại anh đau khổ.


Nhất là sau khi biết Hoàng Nghê Thường cùng Trịnh Duyệt thật ra là người như vậy thì bà chợt cảm thấy đỉnh đầu có vô số sấm sét bổ xuống bà. Trong lòng bà càng thêm áy náy đối với Tô Cẩm Niên. Cho nên đã sớm muốn chữa trị quan hệ mẹ con cùng anh. Chỉ tiếc rằng mỗi lần bà gọi điện thoại cho cấp trên của anh thì cấp trên của anh đều nói anh đi làm nhiệm vụ rồi, cho dù có ngày nghỉ thì anh cũng không ở thành phố B mà đi tìm Tô Khả rồi.


Tô Sĩ Minh nhìn chằm chằm Tần Phi, "Bà có ý gì!"


Tần Phi hoàn toàn không để ý tới Tô Sĩ Minh, chỉ nói với Tô Cẩm Niên: "Cùng mẹ đi lên lấy đi."


Tô Cẩm Niên mím môi đồng thời vẫn đi theo Tần Phi lên lầu.


Tần Phi đưa hộ khẩu cho Tô Cẩm Niên, sau đó thở dài, "Cẩm Niên."


Tô Cẩm Niên nhìn Tần Phi, "Có lời gì bà cứ nói đi."


"Cẩm Niên à, mẹ biết mẹ có lỗi với con, con tha thứ cho mẹ có được hay không. Hơn nữa mấy năm qua, trong lòng mẹ cũng khó chịu, nhưng mẹ chỉ có một đứa con trai là con thôi, thật ra thì lúc ấy mẹ làm như vậy cũng chỉ là muốn tốt nhất cho con. . . . . ."


Tô Cẩm Niên cười nhạt nhìn Tần Phi, "Vậy sao?"


Tần Phi dừng lại, nhìn con trai như vậy thì trong lòng năm vị trộn lẫn, "Cẩm Niên à, mẹ biết lúc trước muốn cho con và Joàng Nghê Thường kết hôn thì một phần là vì quyền lợi. . . . . ."


Tô Cẩm Niên không nói.


Tần Phi lại nói, "Nhưng khi đó thì từng nhà có người nào không biết Hoàng Nghê Thường tốt chứ, mẹ chỉ không ngờ cô ta là một người đàn bà như vậy thôi. Haizz, không phải con thích Tô Khả sao, mẹ tiếp nhận cô ấy là được rồi, con tha thứ cho mẹ có được hay không? Mẹ thật là cũng chỉ có một mình con là con trai, nếu như ngay cả con cũng không cần mẹ thì mẹ không biết làm sao sống nữa."


Tô Cẩm Niên nhìn hộ khẩu, nghĩ đến những việc làm của bà đối với Tô Khả năm đó thì vốn còn mềm lòng thì lập tức cứng lại, anh nói, "Tôi còn có chuyện nên cũng không nói chuyện nhiều được."


Sắc mặt Tần Phi trắng bệch, kéo tay áo Tô Cẩm Niên, "Cẩm Niên, rốt cuộc con muốn như thế nào thì mới có thể tha thứ cho mẹ chứ."


Tô Cẩm Niên nghiêng đầu, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo, "Nữ sĩ Tần, đời tôi cũng sẽ không quên, thân là một sĩ quan cao cấp mà lại sai người vu khống hãm hại một nữ sinh nhỏ bé, lạm dụng chức quyền làm cho nữ sinh kia bị trường đại học cho nghỉ, thậm chí còn cho người muốn hại chết cháu trai ruột của mình. . . . . ."


Sắc mặt của Tần Phi trắng bệch.


"Tôi đều nhớ tất cả, ghi tạc thật sâu trong đầu của tôi!" Tô Cẩm Niên nói xong liền dùng ngón tay chỉ đầu của anh rồi xoay người, không một chút lưu luyến rời đi.


Tần Phi ngã ngồi xuống giường, nước mắt ào ào chảy xuống, "Cẩm Niên. . . . . . Mẹ biết sai rồi. . . . . ."


Dĩ nhiên Tô Cẩm Niên nghe tiếng khóc của Tần Phi ở sau lưng, nhưng mà con người phải chịu trách nhiệm vì hành động của mình, không phải sao?


Tô Sĩ Minh nhìn Tô Cẩm Niên không để ýmà bước nhanh đi ra khỏi phòng thì giận đến sắc mặt đỏ bừng, "Cút cút cút! Coi như tao không sinh ra thằng bất hiếu như mày! Có bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng bước vào cửa nhà này nữa!"


*


Tô Cẩm Niên ra khỏi nhà, trong lòng chát chát. Về tới nhà thì thấy trong đó, Tô Khả cùng Tô Tô ở một bên cười nháo ầm ĩ, toàn bộ cay đắng trong lòng anh bị cuốn đi hết.


Anh thề là nhất định sẽ không để gia đình của anh biến thành như bố mẹ anh vậy.


Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử đang chơi ‘tăng giảm thặng dư hai mươi mốt điểm’, nhìn thấy Tô Cẩm Niên đứng ở cửa cười vô cùng ôn nhu thì khóe miệng không khỏi nâng lên, "Trở lại rồi à?"


Tô Cẩm Niên gật đầu, ôm Tiểu Bao Tử, nhìn lên bàn trà thì nhìn thấy bốn lá bài poker mở ra, bên cạnh có một bản ghi chép, nét chữ trẻ con bên trên tăng tăng giảm giảm, Tô Cẩm Niên lập tức hiểu, "Tăng giảm thặng dư, Nhị Tô, con biết nữa."


Tiểu Bao Tử hừ mũi một tiếng, "Đương nhiên tôi biết! Không cho phép xem thường tôi!"


Tô Cẩm Niên cười, kết quả là một nhà ba người cùng nhau chơi đùa một hồi, đợi vừa đến thời gian thì Tô Cẩm Niên tương đối tự giác đi nấu cơm thay hai người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.


Tô Khả thấy Tô Cẩm Niên đi vào nấu cơm thì không khỏi vỗ vỗ đầu Tiểu Bao Tử, "Nhìn thấy không, bố con là lên được phòng khách vào được phòng bếp, con học một chút đi."


Tiểu Bao Tử bĩu môi một cái, "Cô gái à, mẹ muốn để con rửa tay làm canh nóng cho những cô gái khác sao sao?"


Miệng Tô Khả há to đến độ tròn trịa, "Rửa tay làm canh nóng, từ ngữ cao cấp nào con cũng biết, nói với mẹ đi, con học được ở đâu?"


Đầu Tiểu Bao Tử đầy vạch đen: "Đây không phải là trọng điểm có được hay không. Trọng điểm là mẹ muốn để con nấu cơm nấu đồ ăn cho những cô gái khác sao?"


Tô Khả vỗ xuống đầu Tiểu Bao Tử, "Xí, con chỉ có thể nấu cơm nấu đồ ăn cho mẹ đây thôi."


*


Hôm sau, Tô Cẩm Niên đến đơn vị phục lệnh, Tô Khả cùng Tiểu Bao Tử ở trong nhà chơi trò chơi trí lực. Tô Khả thấy trên đầu và trán nhỏ của Tiểu Bao Tử chảy mồ hôi ròng ròng, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng thì trong đầu đầy ấm áp.


"Bing bong ——" Tiếng chuông cửa vang lên.


Tô Khả tưởng rằng Doãn Lạc Hàm tới nên liền đi mở cửa, kết quả mở ra thì lại nhìn thấy một người phụ nữ, Tô Khả không khỏi lạnh mặt, "Bà tới làm gì."


Tần Phi nhìn Tô Khả, hơi gật đầu, "Tôi có thể vào không?"


Tô Khả kinh ngạc bà lại có thể có giọng điệu thương lượng, nhưng trên mặt cô vẫn lạnh lùng, "Bà có chuyện gì?"


Ttrong tay Tần Phi có rất nhiều đồ, "Tôi tới là có chuyện nói với con."


Tô Khả chỉ nhìn lướt qua vật trong tay Tần Phi nhưng vẫn không có ý để bà đi vào, "Có lời gì thì bà nói ở đây là được, nữ sĩ Tần, tôi tự nhận là không phải rất quen với bà."


Nghĩ đến chuyện lúc trước Tần Phi làm với con của cô thì lòng của Tô Khả muốn giết bà cũng có. Làm sao có thể có vẻ mặt ôn hòa mà cho bà vào nhà cô, sau đó uống một ngụm trà nước từ từ nói chuyện cùng cô chứ.


Tần Phi thấy thái độ lạnh nhạt của Tô Khả thì trong lòng tức giận, nhưng nghĩ đến cả trái tim của đứa con trai duy nhất của bà đều ở trên người cô gái này thù bà chỉ có thể bỏ mặt mo qua một bên để tiếp tục nói với Tô Khả, "Tôi không phủ nhận tôi đã từng một số chuyện với cô."


Bà vừa nói ra câu đó thì vẻ mặt Tô Khả đã tức giận, "Bà có ý gì, rất vẻ vang có phải hay không?"


Tần Phi đặt vật cầm trong tay ở cửa, tiếp tục nói, "Tô Khả, tôi nghĩ là cô hiểu lầm một chút."


Tô Khả cau mày nhìn Tần Phi. Cô thật sự là không hiểu rốt cuộc Tần Phi tìm tới cửa là vì chuyện gì.


Tần Phi nói: "Tôi, con trai Cẩm Niên của tôi."


Tô có thể nhìn Tần Phi, chờ cô nói tiếp.


"Nói thật ra, vốn là quan hệ mẹ con chúng tôi coi như không tệ, nhưng cũng bởi vì cô cho nên nó không thèm nhìn tới mặt tôi một chút, quan hệ với tôi rơi vào điểm đóng băng, cô biết tôi làm mẹ đau lòng nhiều lắm không."


Tô Khả cười lạnh, coi như là hiểu ý Tần Phi, "Chuyện này liên quan gì đến tôi? Đây là chuyện của mẹ con các người, nhưng cho tới bây giờ tôi không có ở trước mặt của anh ấy mà giựt giây anh ấy và bà không được lui tới với nhau, cho nên bà đã tìm lộn người!"


"Tô Khả, tôi không phải tới để tranh luận cùng cô, những điều này có hay không đều được." Tần Phi thở dài, nói rõ của ý bà đến, "Tôi tới đây, chuyện đầu tiên chính là nói với cô một tiếng, chúng ta xóa bỏ chuyện đã qua, chuyện thứ hai chính là hi vọng cô khuyên nhủ Cẩm Niên có thể chuyển về nhà ở là tốt nhất."


Tô Khả cười "ha ha" lạnh lùng, "Sĩ quan Tần, bà nói câu này có phải hơi quá mức khôi hài hay không?"


Sắc mặt Tần Phi sung huyết đỏ bừng, bị thái độ của Tô Khả kích động mà thẹn quá thành giận, "Tôi cũng ăn nói khép nép như vậy rồi, cô còn muốn tôi thế nào nữa?"


Ăn nói khép nép? Ở đâu? Tô Khả cô thật đúng là không có thấy. Hơn nữa cái gì cũng không làm mà đã muốn hòa giải với cô, liền muốn giải với con trai bà, bà đã từng tuổi này rồi, có phải quá ngây thơ hay không?


Vì thế Tô Khả nói, "Có phải tôi giết người xong rồi nói tiếng xin lỗi là có thể vô tội thả ra hay không?"


Tần Phi mím môi không nói.


Tô Khả buông lỏng, "Bà cũng biết là không thể chứ?"


Tần Phi tiếp tục không nói.


Tô Khả cười, nhún nhún vai, "Cho nên nói, lúc trước bà làm mấy chuyện đó đối với tôi thì tôi phải nhớ rõ ràng rành mạch từng chuyện từng chuyện, bất kể bà có phải là mẹ Tô Cẩm Niên hay không, muốn cùng tôi xóa bỏ, tôi nói này, bà nghĩ thật tốt đẹp đấy! Về phần muốn tôi khuyên nhủ Tô Cẩm Niên, xin lỗi, sĩ quan Tần, tôi không đủ sức! Nói thế nào thì Cẩm Niên anh ấy không phải con rối, tôi có thể tùy ý thao túng sao."


Tần Phi nắm chặt hai quả đấm, "Rốt cuộc cô muốn như thế nào thì mới bằng lòng. . . . . ."


Tô Khả nhíu mày, nhìn sắc mặt kìm nén đến đỏ bừng của Tần Phi, chờ đoạn sau của bà.


Tần Phi chậm rãi thở dài, "Tô Khả, tôi làm một người mẹ, cầu xin cô khuyên nhủ con tôi, được không? Tôi lớn tuổi rồi. . . . . . Haizz. . . . . . Về chuyện giữa nó và cô thì sau này tôi không hỏi tới nữa, có thể không?"


Tô Khả nhìn Tần Phi luôn luôn có tác phong của một người phụ nữ mạnh mẽ, trong nháy mắt biến thànhmột bà già ủ rũ cúi đầu thì trong lòng thoáng xúc động, nhưng cô không phải Thánh mẫu, trước đây người phụ nữ này quá đáng ghét, cô không thể nào vì bà nói vài câu nhận lỗi thì đã tha thứ cho bà.


"Sĩ quan Tần, tôi vẫn câu nói kia, Tô Cẩm Niên không phải con rối giật dây mà có thể tùy tâm tư của tôi. Về chuyện bà không hỏi tới chuyện của tôi cùng Cẩm Niên thì đều không có ích, thứ nhất, tin rằng bà cũng biết tôi cùng anh đã sớm kết hôn, là quân hôn, mặc dù tôi không phải là quân nhân nhưng mà đối với hôn nhân quân nhân thì vẫn hỏi Baidu. Thứ hai. . . . . ." (Baidu là web tìm kiếm ở Trung Quốc)


"Cô gái, sao mẹ lảm nhảm ở cửa lâu như vậy?" Tô Khả còn chưa nói ra thứ hai, Tiểu Bao Tử chơi ở bên trong một mình thấy Tô Khả lâu không vào thì liền đi ra ngoài.


Tần Phi bị Tiểu Bao Tử đột nhiên đi ra thì kinh ngạc, "Nó. . . . . . nó. . . . . ." (ed: chắc định la nó là cháu tôi ấy mà)


Tô Khả kéo Tiểu Bao Tử qua, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, ánh mắt lạnh lẽo, "Hai chính là con của tôi cùng Cẩm Niên cũng đã mua được nước tương rồi, có phải cảm thấy rất đáng tiếc hay không? Thật ra thì tôi cũng không ngờ con tôi lại có thể khỏe mạnh an khang lớn lên như vậy. Có phải rất thất vọng hay không, nó không có bị bác sĩ của bệnh viện dùng như rác mà thu hồi lại?" Tô Khả nói câu cuối cùng thì cả người đều là mang theo ý oán hờn, lúc trước, nếu như không phải là do cô tỉnh lại sớm, lúc trước, nếu như không phải là cô dùng dao găm đâm y tá muốn làm phẫu thuật cô thì Tiểu Bao Tử thật sự mất rồi. . . . . .


Sắc mặt Tần Phi trắng bệch, lùi ngược lại mấy bước, "Tôi. . . . . ."


Tô Khả tiếp tục nói, "Cho nên dù bà muốn hỏi tới chuyện của tôi cùng Cẩm Niên thì tôi cũng khuyên bà tiết kiệm một chút tâm tư để trở về an tâm dưỡng lão đi."

Tô Khả tiếp tục nói, "Cho nên dù bà muốn hỏi tới chuyện của tôi cùng Cẩm Niên thì tôi cũng khuyên bà tiết kiệm một chút tâm tư để trở về an tâm dưỡng lão đi."


Tần Phi nghe Tô Khả tố cáo thì trong đầu vừa kéo vừa căng, lúc trước. . . . . . Bà không khỏi di chuyển ánh mắt đến trên người của Tiểu Bao Tử, chớp mắt cũng không chớp mà nhìn Tiểu Bao Tử.


Tiểu Bao Tử không khỏi ngẩng đầu nhìn Tần Phi trước mặt, không khỏi nhíu mày, "Thật giống người phụ tình đấy."


Tô Khả cười, "Dĩ nhiên giống rồi, đây chúng là mẹ của bố con. Nhưng mà, con không cần gọi bà ấy là bà nội, bởi vì lúc trước bà. . . . . ."


"Đừng nói nữa!" Tần Phi lập tức hô ngừng, bà biết Tô Khả muốn nói là lúc trước bà nội như bà đã làm chuyện muốn hại chết con, nhưng. . . . . . Nhưng mà. . . . . . Bà biết sai. . . . . . Có thể không. . . . . . Bà biết sai rồi. . . . . .


Muốn Tần Phi bà tranh đoạt hơn nửa đời người, cường thế hơn nửa đời người, nhưng gần đến lúc về hưu thì cũng nhìn tất cả không quen mắt, ngay cả con trai ruột của bà cũng không nguyện ý thừa nhận bà, bà không biết đến cuối cùng bà nên đi nơi nào nữa.


Tô Khả cười, "Tô Tô, con cũng trở vào nha đi. Mẹ rất nhanh sẽ vào."


Tiểu Bao Tử gật đầu, "Được ạ, mẹ."


Tần Phi nhìn bóng lưng Tiểu Bao Tử đi xa thì có chút lưu luyến, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Tô Khả, "Tô Khả, tôi hiểu rõ trước đây tôi xác thực làm rất nhiều chuyện tổn thương tới cô, nhưng mà bây giờ tôi chân thành nhận lỗi với cô, cô có chấp nhận không?"


Tô Khả cười lắc đầu, "Tôi vẫn là câu nói kia, không chấp nhận. Trên thế giới không có chuyện dễ dàng như vậy, dùng da miệng mài mài là có thể coi như tất cả đều chưa từng xảy ra sao."


"Nói thế nào thì tôi cũng là mẹ chồng của cô mà!"


Tô Khả cười, "Bây giờ muốn nói bà là mẹ chồng của tôi rồi sao? Sĩ quan Tần, tôi thật tình khâm phục bà."


Mặt già của Tần Phi đỏ lên, "Tô Khả!"


Tô Khả nói: "Sĩ quan Tần, lời đã nói hết rồi, mời bà trở về đi."


Tần Phi cứ đứng bất động tại chỗ, "Rốt cuộc muốn như thế nào thì cô mới có thể hoàn toàn tha thứ cho tôi? Dù là phạm nhân thì cũng có cơ hội hối cải, không phải sao?"


"Sao bà ở đây?" Đang lúc Tô Khả không biết làm sao đuổi Tần Phi đi thì đột nhiên giọn nói của Tô Cẩm từ phía sau truyền tới.


Tần Phi quay đầu lại, vẻ mặt mừng rỡ, "Cẩm Niên, mẹ. . . . . ."


Tô Cẩm Niên cau mày, bước nhanh về phía trước dang hai cánh tay ra che chở Tô Khả ở sau lưng, đề phòng nhìn Tần Phi, "Tại sao bà phải tới nơi này?"


"Mẹ. . . . . ."


Tô Khả xoay người, thản nhiên nói, "Em đi vào đây."


Tô Cẩm Niên gật đầu một cái, "Em mau vào nhà nghỉ ngơi đi, anh lập tức vào nhà nấu cơm cho em."


Sau đó, Tô Cẩm Niên nhìn chằm chằm Tần Phi, "Cuối cùng bà muốn làm gì! Nên nói thì ngày hôm qua tôi đã nói tất cả!"


Tần Phi không biết làm sao, "Cẩm Niên, thật ra mẹ chỉ muốn. . . . . ." Dừng một chút, Tần Phi không biết tổ chức ngôn ngữ như thế nào, thời gian từng giây từng phút trôi qua rồi bà mới thốt lên: "Mẹ chỉ tới đây để nói xin lỗi Tô Khả thôi."


Tô Cẩm Niên sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Phi.


Tần Phi tiếp tục nói, "Thật ra thì mẹ chỉ muốn tự chữa mối quan hệ mẹ con chúng ta với con thôi."


Tô Cẩm Niên nói: "Nữ sĩ Tần, bà quên rồi sao? Ngay từ lúc đó thì chúng ta đã thoát khỏi quan hệ mẹ con rồi."


Tần Phi trầm mặc, "Đó là lỗi của mẹ, Cẩm Niên. . . . . . Như thế nào đi nữa thì mẹ cũng là mẹ con. . . . . . Cẩm Niên. . . . . ."


Tô Cẩm Niên buồn bực không nói, Tần Phi thấy Tô Cẩm Niên im lặng thì trong lòng biết bà không thể đòn ép quá nhanh nên liền nói, "Cẩm Niên, mẹ biết bây giờ con vẫn còn rất khó khăn để tiếp nhận mẹ, vậy mẹ rời đi trước đây."


Tô Cẩm Niên gật đầu, nhìn túi lớn túi nhỏ trên đất thì ngẩng đầu nhìn Tần Phi.


Tần Phi lập tức nói: "Một chút đồ mà thôi, mẹ đi trước đây, haizz. . . . . ." Nói xong câu đó thì Tần Phi thật sự rời đi.


Tô Cẩm Niên cầm đồ, xoay người vào nhà.


Anh nhìn thấy Tô Khả ngồi bên đó thì không nhịn được hỏi, "Khả Khả, bà ấy có nói gì không hay với em hay không?"


Nhìn vẻ mặt Tô Cẩm Niên lo lắng thì Tô Khả cười, "Không có, mẹ anh thật kỳ lạ, đột nhiên thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ, em cũng không biết làm sao ứng phó nữa."


Tô Cẩm Niên cười, "Chỉ cần bà ấy đừng tiếp tục làm tổn thương em là được rồi."


"Cẩm Niên, em phải nói với anh, mặc kệ mẹ anh nhận lỗi với em thế nào thì thái độ của em vẫn vậy, không tha thứ."


Tô Cẩm Niên trầm mặc, liền gật đầu, "Anh hiểu."


Tiểu Bao Tử nhìn hai người lớn nhà bé đối thoại, từ trong vài lời nói ít ỏi thì cũng có thể đủ rút ra là người phụ nữ lúc nãy không hợp với mẹ của bé. Chỉ là đây không liên quan tới bé, quan trọng nhất bây giờ là lúc nào thì em gái của bé ra đời.


*


Sau khi Tần Phi về đến nhà thì vẻ mặt chán nản, Tô Sĩ Minh mới vừa từ đơn vị trở về thì nhìn thấy bộ dạng đó của Tần Phi nên không nhịn được nói, "Bộ mặt cứng nhắc này là cho ai nhìn đây?"


Tần Phi nhìn chằm chằm Tô Sĩ Minh, "Hôm nay tâm tình tôi thật không tốt, ông đừng chọc tới tôi!"


Tô Sĩ Minh "hừ" một tiếng rồi đi về phòng trên lầu thay quần áo, đợi đến khi mặc xong đồ thường, trừng mắt vẫn thấy Tần Phi ngẩn người ở cửa thì đi ra ngoài, không thể nghi ngờ người phụ nữ trong nhà.


Tần Phi ngồi ở trên sa lon ở phòng khách, nghĩ đến chuyện ban ngày, thái độ của Tô Khả hòa với Tô Cẩm Niên, còn có cháu trai đáng yêu, trong lòng bà càng không thoải mái. bà đã ôn tồn xin lỗi rồi, cuối cùng họ muốn bà như thế nào? Lại nghĩ đến công văn gửi đi lúc trước của bà thì bà lại nản lòng.


Năm năm trước, với bà mà nói thì cũng coi là thời kỳ rối ren. Ban đầu, bố của Hoàng Nghê Thường bị kéo xuống ngựa, thiếu chút nữa trở thành ‘duyên Tần Tấn’ cũng thiếu chút nữa là nhà họ Tô bị ủy ban kiểm tra kỷ luật kiểm tra. Mà khi đó người tình của bà lại ra sức lấy hình vụng trộm của hai người ra uy hiếp, làm cho bà bị hắn lừa gạt hết tất cả tài sản, sau đó thì lại không thể không xin nghỉ hưu sớm. (duyên Tần Tấn xuất phát từ ‘Tả truyện’, ý nói về mối quan hệ thông gia, quan hệ vợ chồng)


Người tình thấy bà cũng nữa không còn lợi mà toan tính nữa nên gởi toàn bộ những hình tư mật cho Tô Sĩ Minh cùng tòa soạn báo, nếu như không phải là ông chủ tòa soạn báo đó có quan hệ vững chắc như anh em với Tô Sĩ Minh thì bà sợ là đã sớm ‘thân bại danh liệt’. Bọn họ đều xuất thân là người danh môn, ném không nổi cái mặt ra ly hôn nên cứ cố chịu đựng cùng nhau, nhưng từ đó về sau thì quan hệ của bà và Tô Sĩ Minh cũng rơi tới điểm đóng băng, cả ngày vì chuyện vặt vãnh nhỏ nhoi mà đánh nhau.


Ngày càng dài thì bà lại càng nhớ con trai của bà, biết điều nghe lời con trai, nhưng ngay cả con trai thì trước sau bà vẫn không cách nào gặp mặt. . . . . .


Nhưng mặc kệ là ai, thiếu niên hay người già, đàn ông hay phụ nữ, người nào làm gì thì nhất định phải vì hành động mình đã từng làm mà trả giá thật lớn!


*


Tô Cẩm Niên cùng Tô Khả vẫn hạnh phúc trải qua mỗi ngày, trong lúc đó, đám người Doãn Lạc Hàm vẫn sẽ tới nói chuyện gia đình cùng cô, dĩ nhiên, người phụ nữ Tần Phi đáng ghét kia cũng thỉnh thoảng đứng ở cửa, hoặc lấy lòng nhìn cô, hoặc lấy lòng nhìn Tiểu Bao Tử, một trời một vực với người trước kia, cho dù như thế thì Tô Khả cũng không có ý định tha thứ cho bà.


Về Tô Cẩm Niên, nên như thế nào thì vẫn như thế ấy, sẽ không vì Tần Phi thay đổi thái độ đối với vợ chồng họ mà anh sẽ nói tha thứ cho bà ở bên tai Tô Khả....


Một ngày nọ, Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên khám thai trở về, Tô Khả nhận một cuộc điện thoại, là ở Thẩm Đường ở thành phố H gọi tới. Ý của anh là có manh mối về tung tích của Jayson Hough rồi, có người lái xe từ thành phố H đến thành phố B đã nhìn thấy ông ấy trên xe lửa.


Đây là một tin tức tốt, nhưng Tô Khả có cảm giác rất kỳ lạ ở chỗ nào đó.


Nếu Jayson Hough không có chuyện gì thì sao ông không ra sức liên hệ với cảnh sát đang tìm kiếm ông, cũng không trở về nước Mỹ mà ngược lại chạy tới thành phố B, đây là vì cái gì?


Lúc Tô Khả còn đang ngẩn người thì Tô Cẩm Niên mặc tạp dề bưng món ăn đi ra, "Bà xã, ăn cơm."


Tô Khả lắc lắc đầu, "Được."


Sau đó Tô Khả lại để tin tức mà Thẩm Đường báo cho cô ở trong lòng, nhưng vì vậy mà chịu một nỗi đau khổ lớn, dĩ nhiên đây là nói sau.


Thức ăn là hai món mặn đơn giản và một món canh, màu sắc món ăn tươi đẹp làm cho nước miếng người ta tiết ra không ngừng.


Lúc Tô Khả ăn ngấu ăn nghiến thì không khỏi lớn tiếng khen ngợi, "Cẩm Niên, tài nghệ nấu ăn của anh càng lúc càng cao đấy. Chu choa, em yêu anh nhất."


"Ờ, anh cũng yêu em."


Đối với việc bố mẹ bé thỉnh thoảng thổ lộ thì Tiểu Bao Tử đã vô cùng bình tĩnh, vẫn tự yên lặng ăn cơm, cả mắt cũng không chớp.


Thời gian trôi qua, đã trôi qua một tháng hơn.


Bụng Tô Khả đã bốn tháng rồi, bây giờ đã lộ bụng bầu.


Lúc Tần Phi nhìn thấy thì đáy mắt mừng rỡ, hai thai, lại có hai thai rồi. Mặc dù bà vẫn rất không muốn gặp Tô Khả, nhưng Tô Khả lại sinh cho bà cháu trai thứ hai hoặc là cháu gái, trong lòng bà vẫn rất vui mừng, sau đó cảm thấy Tô Khả cũng thuận mắt không ít. Hay bởi vì đại khái là trong lòng bà ôm áy náy với Tô Khả, các loại thuốc bổ, giống như là không cần bỏ ra tiền mà như nước chảy đưa cho Tô Khả.


Trong chớp mắt, bên trong tủ chứa đồ của tiểu biệt thự đã chất đầy đồ Tần Phi đưa tới.


Tần Phi thay đổi, vợ chồng họ đều nhìn thấy trong mắt, nhưng là Tô Khả vẫn trầm mặc. Đối với một người phụ nữ muốn hại chết con cô thì mặc kệ là ai, vĩnh viễn là bậc thù địch của cô, sẽ không bao giờ thay đổi.


Ngược lại là Tiểu Bao Tử đối với Tần Phi, lúc mới bắt đầu thì ghét nhưng dần dần tiếp nhận, Tô Khả cũng không ngăn cản, dù sao trái tim của Tần Phi bây giờ giống như biến thành một người khác so với Tần Phi lúc trước.


Những ngày sau này thật yên bình, Tô Khả vẫn khá thích. Dĩ nhiên, không được hoàn mỹ chính là bây giờ cô mang thai, không có cách nào tiếp tục nghề bác sĩ nam khoa của cô.


Một ngày thời tiết đẹp trời, Tô Khả lại đang suy nghĩ cái vấn đề này thì không khỏi thở dài, cúi đầu nhìn bụng hơi nhô ra, không khỏi sờ sờ, "Con gái, con nhanh ra một chút đi."


"Bing bong——" Chuông cửa vang lên.


Tô Khả ngẩng đầu nhìn thời gian, là mười giờ rưỡi trưa, mà Tô Cẩm Niên đang nấu cơm ở trong phòng bếp, Tiểu Bao Tử trong nhà đã được Tô Cẩm Niên đưa đi vườn trẻ ở tiểu khu, lúc này không thể nào về nhà được. Về phần Doãn Lạc Hàm thì cô ấy và Trịnh Diệu Động cùng đi uống rượu mừng rồi, hôm nay không thể nào đến chỗ cô. Doãn Lạc Phong thì đang đi công tác ở thành phố S. . . . . .


Cho nên rốt cuộc ngoài cửa là ai? Thời gian tiếp cận tốt như vậy, có thể tới đây ăn chực rồi?


Kết quả là Tô Khả chậm rãi từ từ đi mở cửa, vừa mở cửa thì lại một trận kinh hỉ.


Người vừa tới không phải là người khác mà chính là ba bạn cùng phòng thời kỳ cười ầm ầm của Tô Khả, Vương Mộng Mộng, Trần Tĩnh Tĩnh cùng Kiều Nhạc! Tô Khả chớp mắt mấy cái, không thể tin nhìn họ. Cô và họ đã mất liên lạc, thứ nhất cô quên mất mã số chim cánh cụt QQ (một tài khoản mạng) của cô, thứ hai là các cô đổi số điện thoại di động, thứ ba là mấy người các cô không thích chơi khăn quàng cổ, dâm dâm lưới . . . . . .


Trần Tĩnh Tĩnh nói: "Ngày hôm qua đi dạo phố, không cẩn thận gặp Hoa Sen Trắng, anh ấy nói cho bọn mình biết."


Lúc Vương Mộng Mộng thấy bụng bự của Tô Khả thì không khỏi nói một câu, "Mẹ nó, lại mang bầu!"


Kiều Nhạc nói, "Ngưu bức!"


Bốn cô gái hoàn toàn không có cảm giác lạnh nhạt sau nhiều năm không gặp, lập tức ngồi trên ghế sa lon líu ríu, từ đông kéo tới tây, từ tây nói đến bắc. . . . . .


Đều nói hai phụ nữ tương đương với năm trăm con vịt, trước mắt thì chỉ biết có ngàn con con vịt xúm lại, phát ra tiếng ‘khặc khặc’, ngay cả Tô Cẩm Niên nấu cơm bên trong cũng đi ra xem rõ ngọn ngành.


Lúc này trên người Tô Cẩm Niên mặc tạp dề hoa nhỏ nhỏ đáng yêu, cầm trên tay một cái muôi xào. . . . . .


Ba cô gái ngẩng đầu nhìn lên thì không khỏi hóa đá, Tô Khả vẫn vô cùng bình tĩnh.


Tô Cẩm Niên cũng bình tĩnh gật đầu với mọi người một cái rồi lại xoay người vào phòng bếp, nồi thịt kho tàu to đang nấu trong bếp.


Kiều Nhạc kinh ngạc nói: "Đánh chết mình cũng không tin đó là đại huấn luyện viên Tô năm đó mắt mọc trên đỉnh đầu đâu!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận