Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân



Khi những nữ sinh này nhìn thấy Hoa Sen Trắng đang đến, trong lòng kích động muốn chết. Đoàn người cùng duỗi dài cổ ra, chiều dài không kém với đà điểu. Khi mà Hoa Sen Trắng liếc nhìn một vòng, trong lòng của các cô càng cuồng loạn thét một cái: nhìn qua đây, mau nhìn qua đây! Nhìn đến tôi! Mau nhìn đến tôi!

Trong lòng như mưa to gió dữ, nhưng trên mặt của các cô cũng là thẹn thùng e lệ, Tô Khả đặt cho các cô cái định nghĩa: thâm trầm.

Cuối cùng ánh mắt của Hoa Sen Trắng cũng tập trung ở trên người của một nữ sinh, trong nháy mắt cõi lòng của các cô phẫn nộ mà gào thét: ai? Là ai đem trái tim của Hoa Sen Trắng cẩn thận câu đi rồi! Nhưng lúc nhìn thấy nữ sinh kia là Tô Khả, trong nháy mắt cõi lòng một đám ngườitừ mưa to gió lớn thành trời yên biển lặng, sau đó lộ ra vẻ mặt đồng tình, nhìn Tô Khả.

Tô Khả cười vô cùng rực rỡ, miệng xinh xắn khéo léo mở lớn đến quai hàm, hai hàm răng nhỏ như ánh đèn mà chiếu xuống, phát ra “xẹt___” ánh sáng.

Sau đó cô rất đắc ý đứng dậy, dưới ánh mắt hết sức đồng tình của mọi người, đi về phía Hoa Sen Trắng.

Phía dưới có người xì xào bàn tán, “Haizz, làm người được đến mức như Tô Khả, cũng đủ đau khổ dồn ép rồi”

“Đúng vậy á, trong vòng một ngày liền phạt mấy lần, còn có hai lần bị lãnh đạo cao cấp níu lấy, khiến không được huấn luyện quân sự loại khá còn không tốt nghiệp được, thật sự là rối rắm.”

“Đúng là, không biết tính tình của cô làm sao lại tốt như vậy, đi ra ngoài nghe người ta lần lượt dạy dỗ mà còn vui vẻ như vậy, ngã xuống đất dậy không nổi___”.

“Tôi đoán cô bị phạt đến đầu có chút không bình thường.”

Sau khi đi ra ngoài Tô Khả nhìn về phía Tô Cẩm Niên, âm thanh vô cùng ngọt ngào hô: “Huấn luyện viên, anh tìm tôi a ~”

Nếu như khi nghe thấy nữ sinh khác kêu anh là huấn luyện viên, tự nhiên Tô Cẩm Nhiên sẽ không có cảm xúc dư thừa gì, nhưng đối với vị trước mắt này, mặt của anh không khỏi trầm xuống, giữa trán bò đầy vạch đen, anh nhịn không được cảm thấy, nhất định là anh có năm bổn mạng, cho nên vận số mới có thể tệ như vậy, gặp vị “Đại thần” này!

“Đi theo tôi.” Tô Cẩm Niên nói ra ba chữ, sau đó đi về phía mục tiêu. Trăng non nhàn nhạt treo trên bầu trời, khiến cho cả người anh thoạt nhìn lạnh nhạt như ánh trăng.

Tô Khả ở phía sau nhìn vài lần, ánh mắt tỏa ra những ngôi sao nhỏ, sau đó vui mừng cởi mở nói một tiếng: “Được rồi! Huấn luyện viên, tôi nghe lời anh.”

Tô Khả ở phía sau nhìn vài lần, ánh mắt tỏa ra những ngôi sao nhỏ, sau đó vui mừng cởi mở nói một tiếng: “Được rồi! Huấn luyện viên, tôi nghe lời anh.”

Tô Cẩm Niên vừa mới đi được vài bước, lảo đảo một cái, sau đó đứng lại nhìn Tô Khả, lông mày nhíu lại thật sâu, một hồi lâu mới xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Thất điên bát đảo, đi đến mục đích, Tô Khả nhìn về phía trước, mới biết được nơi này là ký túc xá tạm thời của hướng dẫn viên do trường học thành lập. Tô Khả có chút nghi ngờ, vậy Hoa Sen Trắng mang cô tới nơi này làm gì?

Đợi cho đến gần mới phát hiện, cái vị hiệu trưởng mà cô vừa rồi còn mắng chửi kia, cả đêm hôm qua đều ở kí túc xá dành cho giáo viên này.

Trong nháy mắt Tô Khả có chút quýnh lên, cảm thấy lần này đến hình như không phải chuyện gì tốt.

Quả nhiên, sau khi hướng dẫn viên kia nhìn thấy Tô Khả đã tới, từ từ mở miệng, "Em chính là Tô Khả lớp một?"

Tô Khả gật đầu, "Đúng vậy ạ."

Hướng dẫn viên đánh giá Tô Khả từ trên xuống dưới, "Nhìn qua cô gái xinh đẹp dịu dàng im lặng như thế thì làm sao là một phần tử vấn đề?"

Tô Khả: "... ........."

Sau đó hiệu trưởng kia lên tiếng: "Đúng, chính là cô gái này, mới ngày đầu tiên liền nhìn ra cô không đoàn kết, không có kỷ luật, tôi cảm thấy vô cùng cần thiết đến một lần giết gà dọa khỉ! Nhắc nhở những bạn học khác một chút!"

Tô Khả: "... ......"

Trong lòng: Ông già, đời trước tôi nhất định là lừa gạt cả nhà ông, đời này ông mới không muốn gặp tôi như vậy đi!

Sau đó vẻ mặt hướng dẫn viên tha thiết mà nhìn đến hiệu trưởng kia nói, "Đúng vậy, hiệu trưởng."

Sau đó vẻ mặt hướng dẫn viên tha thiết mà nhìn đến hiệu trưởng kia nói, "Đúng vậy, hiệu trưởng."

Tô Khả siêu cấp vô địch muốn phun ra lời nói tục: Tôi đánh! Tình hình gì vậy! Đến nay cô còn không thể nào giải thích được mình vì cái gì mà cứ bị hãm hại lên, hãm hại xuống! Giết gà dọa khỉ? Có muốn nghiêm trọng như vậy hay không? ⊙﹏⊙b!

Hiệu trưởng kia đứng dậy, đi tới trước mặt của Tô Khả, "Mặc dù em đã bị phạt qua , nhưng tôi còn mới vừa nghe nói hôm nay là lần thứ ba em bị phạt, cô gái bị phạt nghiêm trọng như thế ngược lại hiếm thấy, cho nêntôi mới bảo Tô Cẩm Niên gọi em đến, phê bình giáo dục em thật tốt!"

Thật ra nói trừng phạt của bọn họ chính là phê bình nghiêm khắc của hiệu trưởng cộng thêm giáo viên hướng dẫn kia tận tình khuyên bảo, cho dù như thế, vẫn đem Tô Khả giày vò đến tiều tụy sức lực.

Tô Khả có thể tưởng tượng, nếu mười bốn ngày sau của cô đều bi kịch như vậy, còn không bằng cô đi mua miếng đậu hủ đâm đầu vào chết. Lúc đi ra, đầu của Tô Khả mơ hồ, đau khổ dồn ép mà suy nghĩ, còn không bằng tiếp tục phạt cho cô chạy!

Lòng Tô Khả vô cùng chua xót, đến khi, cô cùng Hoa Sen Trắng có đôi có cặp, tuy rằng cô đi theo phía sau cái mông của anh, nhưng nhìn bóng lưng của anh**, cũng là rất tốt, nhưng lúc trở về, cũng là một mình cô, cô đơn chiếc bóng, vắng vẻ có một không hai...

Tô Khả không cam tâm, cho nên liền đứng ở cửa cầu thang, chờ Tô Cẩm Niên đi ra.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nháy mắt cũng nhanh đến thời gian tập luyện buổi tối kết thúc, Tô Cẩm Niên mới đi ra từ văn phòng này. Đi ra bên cạnh còn lại là ông già kia đến nói lời tạm biệt cùng anh.

Lúc này Tô Khả mới nhớ tới, ban ngày nữ sinh kianói chuyện cùng với cô, ý tứ nói Tô Cẩm Niên rất dồn ép cố chấp. Khí phách tài hoa như vậy, tướng mạo phong độ như vậy, không có một chútgia thế chắc chắn bên trong thật đúng là không bồi dưỡng ra công tử như vậy!

Sau nói nói lời tạm biệt đám người Phương Hòa, hướng dẫn viên, hiểu trưởng, Tô Cẩn Niên khẽ ngẩng đầu, nháy mắt liền nhìn thấy Tô Khả đang ngồi ở cửa cầu thang, anh không khỏi nhíu mày, nhưng bước chân vẫn chậm rãi tiến lên như cũ.

Đợi đi đến bên người của Tô Khả, mắt anh nhìn thẳng đi về phía trước, Tô Khả tức giận, choáng nha, lại dám không nhìn cô!

Vì vậy Tô Khả chạy từ từ lên trước, “Huấn luyện viên!”

Tô Cẩm Niên dừng chân, “Cô còn không trở về đội ngũ, là muốn tiếp tục phạt chạy?”

Tô Cẩm Niên dừng chân, “Cô còn không trở về đội ngũ, là muốn tiếp tục phạt chạy?”

“Không có việc gì, chạy nhiều một chút càng khỏe mạnh, để cho thể lực tôi trở nên vô cùng dồi dào a ~”, Tô Khả cười, vô cùng bỉ ổi, sau đó nhìn Tô Cẩm Niên từ trên xuống dưới, “Huấn luyện viên, anh cũng phải chạy nhiều một chút a, nếu không sau này không có thể lực, tôi sẽ đau lòng.”

Đầu Tô Cẩm Niên đầy vạch đen, xoay mình tiếp tục đi. Lần đầu tiên anh cảm thấy, thì ra đối mặt với một nữ sinh giống như kẹo dẻo ồn ào không chịu nổi bỉ ổi là một chuyện đau khổ như thế, quan trọng nhất là, anh còn không thể làm gì cô!

Nhìn Tô Cẩm Niên bắt đầu đi về phía trước, nháy mắt Tô Khả từ từ đuổi theo, mà đúng vào lúc này, tiếng chuông của trường học vang lên, này liền có nghĩa là tập luyện buổi tối kết thúc, kế tiếp đến mười một giờ tối đều là thời gian tự do, Tô Khả càng thêm phấn khởi kích động, ngay tiếp theo ánh mắt nhìn Tô Cẩm Niên đều lộ ra xuân sắc.

Tất nhiên là Tô Cẩm Niên không phát hiện ra vẻ mặt của Tô Khả ở sau lưng, Tô Khả hướng về Tô Cẩm Niên nói, “Cẩm Niên, hai mình đi ăn kem không?”

Tô Cẩm Niên xoay người, vô cùng nghiêm túc hướng về Tô Khả nói, “Xin gọi tôi là huấn luyện viên, bạn học Tô Khả!”

Mà Tô Khả vốn đangđuổi theo bước chân của Tô Cẩm Niên, nhưng là chậm hơn, bây giờ Tô Cẩm Niên dừng bước lại, cô còn chưa có lấy lại tinh thần, cho nên tất nhiên bước chân không có dừng lại, kết quả như vậy liền trực tiếp đâm vào trong ngực của Tô Cẩm Niên

Mà Tô Cẩm Niên bỗng nhiên xoay người thấy thân thể của Tô Khả không ngừng được, phản xạ có điều kiện hai tay của cánh tay ôm lấy

Một trận gió nhẹ cuốn qua mấy hạt cát nhỏ “Rầm…”, rốt cuộc Tô Khả đãđụng phải Tô Cẩm Niên, thân mình nhào tới hai tay của Tô Cẩm Niên

Một con quạ đen tiếp một con bay qua: “aho~aho~” một cọng lông vũ rồi lại một cọng rớt xuống, lại là một trận gió nhẹ cuốn tới, nổi lên mấy hạt cát bụi màu vàng, hiện ra một chút tiêu điều.

Dưới đêm trăng, thời gian trong nháy mắt đứng im.

Tô Khả và Tô Cẩm Niên, cùng nhau hóa đá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...