Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ


Lạc Tuyết và Ngọc Tử Trần nhờ có quan hệ cùng Vân Thiên Ca, sống cùng nhau

thân thiết hơn trước rất nhiều, Ngọc Tử Trần muốn khi mình còn sống đem

toàn bộ những tinh hoa về võ công và y thuật truyền thụ tất cả cho Lạc

Tuyết, Lạc Tuyết tất nhiên là vui mừng không thôi, nàng cuối cùng cũng

có thể học được võ công giống như Thượng Quan Vũ Điệp rồi.


"Lạc

nhi, sư công cả đời này đắc ý nhất là võ công do ông bà ngoại truyền thụ là Tiêu Dao Thập Tam Kiếm, Thiên Diệp Lưu Vân chưởng và Niêm Phượng

thủ, còn phải dựa vào nội công để thúc dục tâm công và Mị Tâm khúc. Con

bây giờ chỉ còn một cánh tay, muốn luyện những thứ này phải cố gắng hết

sức mình, cho nên con muốn trở thành một võ lâm cao thủ, nhất định phải

chuẩn bị tâm lý chịu khổ cực. Lạc nhi, con có quyết tâm luyện không?”

Ngọc Trần Tử nghiêm túc nói.


"Có, sư công! Lạc nhi sẽ nỗ lực hàng ngàn hàng vạn lần để cố gắng luyện võ công!” Lạc Tuyết bình tĩnh nói.


"Tốt!" Ngọc Trần Tử khen ngợi gật đầu, nói tiếp: "Tiêu Dao Thập Tam Kiếm,

Thiên Diệp Lưu Vân chưởng và Niêm Phượng thủ hiện tại chỉ còn sư công

biết, sư công ba mươi năm trước nhờ vào ba loại võ công này mà xưng bá

thiên hạ là “Thiên hạ đệ nhất cao thủ”, mà con muốn luyện thành, ít nhất cũng cần hai ba mươi năm mới luyện thành được!”


Lạc Tuyết càng

nghe càng kinh ngạc, nói: "Sư công lợi hại như vậy! Lạc nhi rất bội

phục! nhưng mà nếu luyện trên hai ba mươi năm, Lạc nhi sợ không đợi được đến lúc đó!"


"Nha đầu, con đừng nóng vội, họ không chỉ hại đứa

bé của con, cánh tay của con bị chặt đứt cũng không thể không báo, những kẻ giết cha con "Mạc Bắc Hắc Thất" sư công cũng không cho bọn chúng

sống sót trên cuộc đời này nữa. sư công đã cho bọn họ sống lâu thêm mười lăm năm đã là nhân từ với bọn chúng rồi, cho nên sư công muốn con trong vòng năm năm học hết toàn bộ tuyệt kỹ của sư công!”


"Năm năm? Sư công người không phải vừa nói ……..” Lạc Tuyết không hiểu, đang muốn hỏi bị Ngọc Trần tử cắt lời, "Đúng, năm năm, sư công trước tiên sẽ giúp con đả thông hai mạch Nhâm Đốc, truyền vào tất cả các huyệt đạo trên cơ thể con toàn bộ chân khí, sau đó đem công lực của sư công truyền vào cơ thể con, như vậy có sự hỗ trợ của năm mươi năm công lực của ta tu luyện

Tiêu Dao Thập Tam Kiếm, Thiên Diệp Lưu Vân chưởng và Niêm Phượng thủ

Tiêu Dao Thập Tam Kiếm, Thiên Diệp Lưu Vân chưởng và Niêm Phượng thủ

trong cơ thể con, việc luyện công sẽ trở nên rất đơn giản! về việc rèn

luyện nghe tâm công thì con chỉ cần đọc thuộc lòng nội công tâm pháp,

sau đó có thể dùng nội công hối thúc, cho dù là âm thanh ở xa hàng ngàn

dặm con vẫn có thể nghe rõ ràng!”


"Sư công, người đem công lực

truyền cho Lạc Tuyết, vậy trong cơ thể của người không còn nội công nữa

rồi sao?” Lạc Tuyết lo lắng hỏi.


"Ha ha, sư công trong người có

bảy mươi năm công lưc thâm hâu, truyền cho con năm mươi năm công lực ,

vẫn còn hai mươi năm chứ sao!." Ngọc Trần tử cười lớn nói. “Không, sư

công, người không cần truyền cho Lạc Tuyết nhiều như vậy, chỉ cần truyền đủ cho Lạc Tuyết đánh bại Thượng Quan Vũ Điệp và "Mạc Bắc Hắc Thất" là

được rồi, con không muốn vì truyền công lực cho con mà là thương tổn đến thân thể của sư công!” Lạc Tuyết khó khăn lắm mới có một người thân,

nàng không muốn mất đi Ngọc Trần Tử.


"Nha đầu ngốc, sư công vất

vả lắm mới tìm được con, vốn đã tính toán trước là dốc hết sức lực

truyền dạy cho con, huống hồ sư công còn lại hai mươi năm công lực, sẽ

không ảnh hưởng gì đến thân thể, với từng đó công lực trên giang hồ cũng không có mấy người là đối thủ, huống chi sư công sống ở trong "Hồi hồn

cốc" này, ai dám đụng đến ta?" Ngọc Trần Tử vừa vui mừng vừa yêu thương

nói, Thiên Ca thật sự đã sinh được một đứa con gái tốt!


Lạc Tuyết sống ở đây đã được gần nữa năm, đối với "Hồi hồn cốc" đã hiểu rõ, cũng

an tâm hơn nhiều, liền lên tiếng: "Dạ, Lạc nhi nghe lời sư công an bài.”


"Về phần Mị Tâm khúc, là một thủ khúc do sư công dùng sáo thổi thành, giống nhau, chỉ là thổi rất bình thường, sau khi nghe xong nó con sẽ cảm thấy không có điều gì xảy ra, nhưng dùng nội công để thổi nó mà nói, thì

người nghe sau khi nghe xong sẽ gặp phải cảm giác tinh thần hoảng loạn,

người có nội lực kém sẽ không có khả năng khống chế mình, điên loạn

không thôi, người nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng. Sư công sẽ dạy

không thôi, người nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng. Sư công sẽ dạy

con dùng ngọc tiêu để thổi như thế nào, vậy nên chúng ta nên luyện công

trước, trước tiên nên đi thăm cha con đã, thứ nhất để cho hắn xem con

lớn lên như thế nào, thứ hai là đi lấy ngọc tiêu chỗ đang ở chỗ hắn.”


"Đi thăm cha con? Bây giờ sao?" Lạc Tuyết khần trương nói."Ừ, con cùng sư

công đi!” Ngọc Trần Tử quay người đi ra phía sau " Hồi hồn cốc”, Lạc

Tuyết vội vàng đuổi theo. Hai người dừng ở bên ngoài một gian thạch

thất, Ngọc Trần Tử khởi động cơ quan trên thạch bích. cửa đá "Kẽo kẹt"

một tiếng mở ra, thấy ánh mắt ra hiệu của Ngọc Trần, Lạc Tuyết gật đầu

một cái, thấp thỏm bất an bước vào. Lạc Tuyết nhìn thấy một tấm bài vị

trước một cỗ quan tài bằng đá viết: Bài vị học trò cưng Vân Thiên Ca!

Lúc đó vì quá đau lòng mà hét lên một tiếng "Cha!". Sau đó nặng nề quỳ

gối trước bài vị, kêu khóc: "Phụ thân, Lạc nhi đến thăm người đây! Xin

hãy tha thứ cho Lạc nhi không biết người ở chỗ này, tiếc là Lạc Tuyết đã bị người ta hãm hại hủy hoại thân thể rồi! Phụ thân, người hãy phù hộ

cho Lạc nhi luyện giỏi võ công, giết chết tất cả những kẻ thù đó!”


"Thiên Ca, sư phụ đã tìm con gái về cho con rồi đây, nhưng nàng ấy bị người

xấu hãm hại, con yên tâm, sư phụ chắc chắn sẽ giúp con chăm sóc cho nàng thật tốt! Hôm nay ngọc tiêu của con sư phụ sẽ giao cho Lạc Tuyết, để

cho nàng ấy tiếp tục lưu truyền danh của con.” Ngọc Trần Tử giọng nói

vang rất có lực. Sau đó từ trên nắp quan tài lấy xuống một cây tiêu ngọc màu xanh nhạt, giao vào trong tay cho Lạc Tuyết.


"Đây là ngọc

tiêu phụ thân con mang theo bên người?" Lạc Tuyết có phần không dám tin

tưởng. "Đúng vậy, đây là vật duy nhất mà cha con lưu lại đó! Cha con khi còn sống văn võ song toàn, tướng mạo xuất chúng, trên võ lâm có rất

nhiều cô gái hâm mộ, nhưng lại vì một mình mẹ con mà liều mạng, phần

tình cảm này! không biết đúng hay là sai đây?" Ngọc Trần Tử nói đến Vân

Thiên Ca, lại nghĩ đến chính hắn sống cô đơn ở đây, loại tình cảm này

làm sao người khác có thể hiểu được chỉ có Vân Thiên Ca mới hiểu được

hắn thôi?


Lúc ra khỏi nhà đá, Lạc Tuyết vẫn còn chôn vùi trong bi thương, lại hao tổn tinh thần với suy nghĩ về chuyện tình cảm mà Ngọc

Trần Tử mới vừa nói đến, đến cuỗi cùng là ai đúng ai sai đây? Có lẽ là

tình cảm của nàng và Long Ngạo Thiên từ lúc bắt đầu đã là một sai lầm

rồi, nếu như lúc đó nàng gả cho công tử của nhà Thừa Tướng hoặc Cháu của Thượng Thư thì nhất định sẽ không có chuyện của ngày hôm nay! Nếu thật

sự là vậy thì nàng có thể biết đến cảm giác yêu một người sao? Có lẽ là

Long Ngạo Thiên chưa bao giờ yêu nàng, nhưng Lê lạc Tuyết kiếp này đã

yêu, thì đã dứt khoát không bao giờ hối hận! cho dù nàng cố chấp yêu một người phải trả giá rất đắt, nàng cũng nhận! “ Vương Gia, ta chưa từng

cắm sừng vương phủ, người nên mãn nguyện như vậy thôi!”


Ngọc Trần Tử thấy tinh thần Lạc Tuyết ngơ ngẩn, liền nói: "Lạc nhi, con đang suy

nghĩ đến tướng công kia của con phải không?" Lạc Tuyết im lặng không

nói, Ngọc Trần Tử lại nói tiếp: "Hắn không xứng đáng để con yêu, hắn làm tướng công của con, lại hiểu lầm con, không bảo vệ tốt cho con, để cho

con chịu bao nhiêu tổn thương, chỉ cần dựa vào điểm này, mặc kệ hắn có

phải là Thân Vương hay không, sư công cũng muốn giết hắn!"


"Không, sư công, đó là chuyện của Lạc nhi, Lạc nhi muốn tự mình giải quyết,

người không phải đã nói rồi sao? Chuyện tình cảm không phân biệt là đúng hay là sai, giữa bọn con, cuối cùng rồi cũng sẽ kết thúc, vậy nên sư

công đừng đi tìm hắn, cuối cùng sẽ có một ngày, Lạc nhi sẽ đích thân đi

gặp hắn để hỏi rõ ràng mọi chuyện!” Lạc Tuyết nôn nóng nói, mặc dù nàng

hận Long Ngạo Thiên, nhưng vẫn không hy vọng hắn chết, giữa bọn họ còn

một đoạn tình cảm còn rất phức tạp, hắn không thể chết được?


"Haz, nha đầu ngốc, con bị hắn làm tổn thương đến như vậy, còn không làm cho

bản thân trở lãnh khốc nhẫn tâm thêm một chút nào sao?" Ngọc Trần Tử bất đắc dĩ nói.


"Không phải vậy, hiện giờ trên cuộc đời này, điều có thể khiến Lạc nhi để tâm đến, chỉ còn có sư công và người của Lê gia,

hắn, là cơn ác mộng của cả cuộc đời con, con nhất định sẽ thoát khỏi cơn ác mộng này!” Lạc Tuyết con ngươi chớp động phát ra ánh sáng lành nhạt

mà quyết liệt, giống như tâm của nàng đã chết từ lâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận