Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ


Qua hơn một tháng, vết thương của Lạc Tuyết đã dần khỏi. Nhưng mà nốt đỏ

giữa hai hàng lông mày vẫn như cũ, theo như Trần Trần Tử nói nốt đỏ này

vẫn đi theo nàng. Lạc Tuyết cũng không quá mức để ý, chẳng qua là có một tay áo trống rỗng, mặc dù mặc trang phục của nam tử, tóc cũng được Ngọc Trần Tử giúp đỡ búi lên, nhưng mà dù như thế nào Lạc Tuyết cũng cảm

thấy không được tự nhiên, "Tiền bối, con như thế nào mà luôn có cảm giác mình nam không ra nam, nữ không ra nữ?"


"Nói càng! Nhưng mà,

nhìn con như vậy có chút gian ác, con mặc nữ trang cho dù mất một cánh

tay cũng tốt hơn." Ngọc Trần Tử phủ định nói "À, tiền bối người nói thật tốt. Vậy lúc nào người có thể dạy con học thuật điều khiển ong?" Lạc

Tuyết đầy mong đợi hỏi.


"Hiện tại lão phu liền bắt đầu dạy con.

Nếu con muốn khống chế được ong, nhất định phải biết phong ngữ (tiếng

nói của ong), tức là phong tính (bản năng của ong). Một đàn ong, sẽ có

một con ong chúa, trong mấy vạn ong thợ cùng sinh sôi nảy nỡ chỉ có một

được một con ong chúa tạo thành. Ong chúa lớn lên, chịu trách nhiệm đẻ

trứng; ong đực duy nhất chịu trách nhiệm cùng ong chúa giao phối, sau

khi giao phối sẽ chết đi. Ong thợ có thể phát hiện được nguồn mật, nhận

biết đường về tổ rất mạnh. Lúc bay quá xa tổ cũng có thể biết đường về.

Bọn chúng khứu giác nhạy bén, có thể phát hiện được mùi hoa, mật. Các

giác quan rất phát triển, thích hợp cho việc hút mật hoa."


"Bình

thường trên người ong mật sẽ không có độc, nhưng ở "Hồi hồn Cốc" thì sẽ

khác, vì ờ "Hồi hồi Cốc" bản thân hoa đã có mang độc tính, mỗi loại hoa

là một loại độc khác nhau, ong hút mật thường xuyên, tự nhiên sẽ biến

thành kịch độc mà độc này là độc nhất thiên hạ! Nếu muốn cho đám ong này nghe lệnh của con, đều quan trọng nhất là phải dựa vào nó!" Ngọc Trần

Tử chỉ vào cây sáo đang cầm trong tay


"Sáo ngọc?" Lạc Tuyết có chút không hiểu.

"Sáo ngọc?" Lạc Tuyết có chút không hiểu.


"Đúng vậy, nhũng con ong này đã được lão phu huấn luyện, có thể dựa vào tiếng sáo mà phản ứng lại rất chính xác. Chỉ cần ong chúa có hàng động, nhưng con ong khác tư nhiên sẽ hành động theo. Lão phu nghĩ ra hai khúc nhạc, một là "Ly Tâm" khúc có thể gọi đám ong này nhanh chóng rút lui, còn

lại là "Thực Tâm" khúc - ong sẽ căn cứ vào tiết tấu mà khống chế lực sát thương. Con đã ăn thuốc giải, đàn ong sẽ không đả thương con, chỉ cần

con học được hai khúc tiêu này, cùng đàn ong sớm chiều ở chung, bọn

chúng sẽ tự động nhận thức được. Thời gian lâu dài, con và chúng liền

trở thành bằng hữu. Ha ha" Ngọc Trần Tử nói.


"Thật sao?" Lạc Tuyết nhảy nhót nói, rồi sắc mặt lại trầm xuống, "Nhưng mà con chỉ còn có một tay, làm sao mà thổi tiêu?"


"Một cánh tay dĩ nhiên có thể, chẳng qua là càng cố gắng hơn mà thôi. Lạc

Tuyết, con đối với chính mình phải có lòng tinh, biết không?" Ngọc Trần

Tử khích lệ nói, "Vâng, con biết, cảm ơn tiền bối!" Lạc Tuyết gật đầu,

kiên định nói.


Một thời gian sau, cả ngày Lạc Tuyết sống ở gần

cửa cốc, vừa quan sát đàn ong vừa luyện tập hai khúc tiêu. Bản thân Lạc

Tuyết vốn đã tinh thông âm luật, cho nên học không khó khăn gì mấy,

chẳng ta là thao tác có chút bất tiện, lúc đầu đàn ong không có phản ứng nhưng sau hai tháng đã có thể thổi tiêu làm cho đàn ông bay tới bay

lui. Đây cũng là một thành tựu nho nhỏ, Lạc Tuyết trở nên rất hưng phấn. Bây giờ nàng đã hoàn toàn quen với việc sử dụng mọi thứ chỉ có một cánh tay. Nhìn thấy Ngọc Trần Tử quan tâm mình cả ngày, trong lòng nàng liền áy náy, muốn giúp Ngọc Trần Tử nấu cơm, nhưng Ngọc Trần Tử kiên quyết

không chịu. Có nha đầu này bên cạnh, cuộc sống của lão trở nên rất tốt,

nấu một chút cơm có gì mà khó? Chỉ cần Lạc Tuyết có thể chuyên tâm, mau

chóng học được thuật khống chế ong, lão đã rất vui rồi...


******************************


Thanh Tâm các - Trang Thân Vương phủ


Lúc Lạc Tuyết đang cố gắng luyện tập thuật khống chế ong, thì có người nào đó trong lòng không yên.

Lúc Lạc Tuyết đang cố gắng luyện tập thuật khống chế ong, thì có người nào đó trong lòng không yên.


"Tiểu thư, chúng ta nên làm sao đây? Chẳng lẽ Trắc vương phi thật sự không có chết sao?" A Lục gấp gáp nói. "Ai biết được? Nhưng mà Vương gia đã đi

biệt viện, tám chính phần có thể là thật, Lê Lạc Tuyết này thực sự không chết sao?" Thượng Quan Vũ Điệp căm hận nói.


"Tiểu thư, có muốn

hay không A Lục đi đến biệt viện dò la, chứng thực một phen. Nếu nàng ta thật chưa chết, nô tỳ liền trực tiếp giết chết nàng ta, chấm dứt hậu

hoạn!" A Lục làm ra động tác muốn giết người, liền bị Thượng Quan Vũ

Điệp chặn lại, "Không được, ngươi không thể đi. Ngộ nhỡ có gì thiếu sót, chúng ta sẽ bị dính líu. Như vậy đi, ngươi đi một chuyến đến phủ tướng

quân, mang theo cây trâm cày này, tìm cha ta nhờ người giúp một tay. Cha ta nhìn thấy cây trâm này, lập tức sẽ hiểu." Thượng Quan Vũ Điệp nhìn

cây trâm trầm ngâm nói. Sau đó bắt tay vào viết một phong thơ, nhét vào

cây trâm, rồi đưa cho A Lục.


A Lục rời vương phủ được một đoạn, lập tức có người đi sau theo dõi, nhìn chằm chằm nàng đi vào phủ Bình Nam Đại tướng quân


"Lão gia, tiểu thư phái nô tỳ giao cho ngài cái này." A Lục khom người đưa cây trâm ra.


Thượng Quan Lôi trong đầu xoay chuyển nhanh, bảo tất cả mọi người lui ra

ngoài. Lấy bức thư giấu trong cây trâm ra, sau khi nhìn xong thì nhíu

mày, "Điệp nhi cũng quá hồ đồ! Bây giờ còn chưa đúng lúc, thế nào mà

không chịu nhẫn nhịn? Thôi, việc đã tới nước này, không quay trở lại

được, đã làm thì làm cho tới cùng. A Lục, ngươi trở về hầu hạ tiểu thư

thật tốt, tạm thời chuyện gì cũng không cần làm, tuyệt đối không được

đối nghịch với Trang Thân Vương, phải nghe lời một chút. Ta sẽ an bài

mọi chyện, biết không?"


"Vâng, Lão gia. Nô tỳ cáo lui!"


Nhìn chằm chằm bóng dáng A Lục ngó trước ngó sau trở lại Trang Vương phủ,

Nhìn chằm chằm bóng dáng A Lục ngó trước ngó sau trở lại Trang Vương phủ,

người theo dõi mới từ chỗ tối đi ra, nụ cười lạnh trên mặt không đổi,

sau đó ẩn thân đi về hướng biệt viện ở ngoài thành.


Cùng lúc đó,

Long Ngạo Thiên đang đứng giữa Hà Nguyệt trai, nhìn chằm chằm đó hoa mai trên chiếc khăn đến ngây ngô. Hắn đã đem Hà Nguyệt trai phong tỏa lại,

trừ hắn ra bất luận kẻ nào cũng không được đi vào. Mỗi ngày chỉ phái nha hoàn Ngọc Nhi hầu hạ Lạc Tuyết canh giữ ở Hà Nguyệt trai, phụ trách

quét dọn.


"Hoa mai? Nàng nói hoa mai là hoa rất thanh cao, hoa có sinh mệnh rất tốt. Lạc Tuyết, nàng có thể hay không giống như hoa mai

kiên cường mà sống? Lạc Tuyết, ta rất nhớ nàng, nàng có từng biết? Lần

đầu gặp nhau, nhẹ nhàng như chiếc quạt, gắn kết như búi tóc, trái tim ở

lại. Quay đầu nhìn lại, người đã đi, lệ rơi vô ích, trong chớp mặt đầy

mênh mông. Bóng dáng đi tới, ngẩng đầu nhìn, là nhu tình, say một đời.

Cuộc đời này nguyện làm hồng nhan, nguyện làm chim liền cánh" Long Ngạo

Thiên lẩm bẩm nhìn mấy hàng chữ nhỏ, một giọt lệ lăn xuống, "Thật sự là

người đã đi, lệ rơi vô ích, biển người mênh mông sao? Lạc Tuyết, ta thực sự mất đi nàng rồi sao?"


Trong mấy tháng này, Long Ngạo Thiên

vẫn sống trong đau khổ, hắn hận chính mình tại sao nhất thời có thể mất

lý trí như vậy, đem Lạc Tuyết nhốt vào địa lao, càng hận chính mình

không cho Lạc Tuyết một cơ hội để giải thích, nàng từ Kim Hoa tự mình

đến Trường An tìm hắn, sao có thể nương thân vào người khác? Huống chi

nàng còn có thai! Nàng sợ tổn thương hài nhi, đều không cho hắn đụng vào nàng, làm sao mà có thể ở trên giường với Trương Tam?


Long Ngạo

Thiên tức giận đánh một quyền vào khung cửa sổ, cái bẫy rõ ràng như vậy

mà hắn lại dễ dàng nhảy vào! Lạc Tuyết, nàng ở chỗ nào? Nếu như nàng còn sống, tại sao ta lại không tìm được nàng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận