Phượng Hoàng Trở Về


Lệnh Hồ Tiến vừa vào liền quỳ xuống đất thỉnh an, thấy trước mặt lộ ra nửa chiếc hài cung phi, cũng không vội hé môi, chỉ nói ra mục đích đến. Trước đó vài ngày, ông cùng Bình tuần phủ vừa tống quan Tổng đốc đường sông Trần Bình Nhân vào ngục vì tham ô công quỹ. Nhưng chức vị giám sát đường sông rất quan trọng, nhất là vào thời kỳ lũ lên này, cho nên Lệnh Hồ Tiến cùng Lại bộ các ti giải quyết, nghĩ đến 3 người có thể tiếp nhận chức vị, bèn đến xin chỉ thị của Thiên Chính đế.


Thiên Chính đế suy tư một lát, chọn Vu Hoán kế nhiệm. Sứ mệnh của Lệnh Hồ Tiến đã xong, vốn nên lui ra, nhưng ông lại lần lữa không chịu cáo lui.


-"Lệnh Hồ thượng thư còn có gì muốn nói sao?"


Lệnh Hồ Tiến ho khan một tiếng.


-"Hoàng thượng, Tổ huấn nói hậu cung không được tham gia chính sự, hậu phi sao có thể ngang nhiên vào ngự thư phòng? Xin Hoàng thượng suy xét." – Ánh mắt Lệnh Hồ Tiến dừng lại trên chiếc giày thêu kia.


Thiên Chính đế nhìn theo mắt hắn, nhận ra Đồng Hề trong lúc vội vã đã đánh rơi hài.


-"Trẫm biết rồi."


Lệnh Hồ Tiến là người chính trực, làm quan thanh liêm, tài danh ở Thiên Chính đô rất nổi bật. Chỉ là y quá mức bảo thủ. Thiên Chính đế cũng không muốn lúc này cùng y trở mặt.


-"Thần xin bệ hạ trừng phạt vị nương nương này để cảnh cáo." – Lệnh Hồ Tiến vén bào quỳ xuống, dáng vẻ không hòa hữu.


-"Lệnh Hồ Thượng thư, đây là việc nhà của Trẫm." – Thanh âm Thiên Chính đế lạnh lùng truyền xuống.


-"Hoàng thượng sai rồi. Nhất cử nhất động của người đều là tấm gương của thiên hạ. Hoàng thượng không có việc nhà. Chuyện nhà của Hoàng thượng chính là chuyện thiên hạ. Thần xin bệ hạ vì thiên hạ làm gương, nếu không tẫn kê ti thần, thật không phải là chuyện nước hay nhà hướng tới."


-"Lệnh Hồ Tiến, ngươi đang ép Trẫm sao?" – Thiên Chính đế đứng dậy.


-"Thần không dám. Nếu Hoàng thượng không muốn, vậy thỉnh nương nương này tự trách phạt. Nếu không, để loại nịnh phi này bên cạnh Hoàng thượng chỉ càng thên dơ bẩn. Xin Hoàng thượng thánh minh."


Lệnh Hồ Tiến không quan tâm đến tính mạng, tiến lên phía trước, chỉ cách hậu đường một chiếc rèm cửa, hướng vào trong hô:


-"Thần, Lệnh Hồ Tiến mời nương nương ra đây."


-"Lệnh Hồ Tiến, lá gan của ngươi cũng lớn lắm." – Thiên Chính đế bước lên từng bước – "Hậu cung phi tần sao lại để ngoại quan như ngươi gặp được. Trẫm đã nói đây là chuyện nhà của trẫm, ngươi ở đây lại dám bất phân trên dưới. Trẫm không muốn so đo với ngươi. Lui ra đi." – Thiên Chính đế vung tay áo bào, gọi Giang Đắc Khải.


Lệnh Hồ Tiến đành phải lui ra.


Thiên Chính đế kéo rèm lên. Trong phòng nhìn quanh cũng không thấy Đồng Hề. Tuy rằng cửa sổ mở, nhưng hắn tin rằng Đồng Hề không dám nhảy qua cửa sổ mà trốn. Như vậy sau này nàng ở trong cung cũng không thể ngẩng đầu làm người được.


-"Đồng Hề." – Hắn lên tiếng gọi.


Thật lâu sau mới nhìn thấy dưới giường hắn thường nằm nghỉ vươn ra một bàn tay trắng nõn, Lệnh Hồ Đồng Hề từ dưới giường chui ra.


-"Nàng..."


Thiên Chính đế bật cười. Cho dù là lúc nàng không cam tâm tình nguyện hầu hạ hắn cũng chưa từng chật vật đến vậy. Thế này thật quá buồn cười.


Búi tóc của Đồng Hề vì di chuyển mà trở nên tán loạn, sợi tóc lung tung bay ở bên tai, một tay lôi kéo, đai lưng cũng chưa kịp buộc chặt. Đầu ngón chân tuyết trắng bởi vì ngại ngùng và căng thẳng mà hơi xiết chặt. Từ mặt tới cổ, từ ngực tới đùi, tất cả đều phấn hồng một mảng.


-"Thần thiếp..." – Đồng Hề gần như xấu hổ đến bật khóc –"Thần thiếp dung nhan chưa chỉnh tề, xin Hoàng thượng tránh đi." – Nói vậy vì nàng muốn tránh cũng không thể tránh được.


Thiên Chính đế cũng không nói gì, xoay người định đi ra ngoài, Đồng Hề phía sau lại nhẹ nhàng nói thêm một câu.


-"Thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng."


Khi hắn quay đầu lại nhìn nàng, nàng lại muốn cúi đầu. Hắn nhìn thật lâu, cuối cùng mới xoay người bỏ đi.


Huyền Huân cùng Thúc Bạch nhanh chóng đến giúp Đồng Hề trang điểm, sau đó ba người trên dưới lần lượt rời Đức Chính điện.


Sau khi trở lại Thâu Hương hiên, Huyền Huân và Thúc Bạch nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Đồng Hề, vốn tưởng nàng đã mỏi mệt muốn nằm nghỉ, nào ngờ khóe miệng nàng lại có ý cười, bảo các nàng chuẩn bị tắm rửa.


Lần đầu tiên sau khi Đồng Hề bị lâm hạnh mà vẫn giữ được tâm tình hớn hở như vậy. Phẩm hạnh của phụ thân nàng hiểu rất rõ, hết thảy đều muốn nàng thuận lợi phát triển. Tuy rằng vừa rồi có chút kinh hãi, nhưng cuối cùng cũng không có nguy hiểm.


Ngày hôm sau, tấu chương của viên quan ào ạt như tuyết đổ vào ngự thư phòng. Nội dung chỉ có một, là khuyên Thiên Chính đế lâm hạnh đồng đều, phát huy con nói dõi. Theo đó cũng khuyên đế vương ngăn việc hậu cung tham gia chính sự.


Những viên quan này cũng xem như thông mình, thấy thái độ của Thiên Chính đế thì biết hắn có ý bảo vệ vị phi tần này nên cũng không bức hắn trừng phạt phi tử để cảnh cáo. Cũng bởi đa phần mọi người đều biết người đó là ai.


Nam Hàn hành cung chỉ có hai vị cung phi, mà xưa nay được sủng ái chỉ có một người, chính là Chiêu phi nhân đang mang long thai. Thiên Chính đế không trừng phạt nàng hẳn cũng có đạo lý. Chiêu phu nhân mẫu bằng tử quý, hiện giờ không ai có thể động đến nàng.


Việc này cuối cùng cũng thỏa hiệp. Thiên Chính đế tiếp thêm vài cung phi từ Đại Minh cung đến. Hậu cung Thiên Chính đế dồi dào, mọi người nghĩ hắn hẳn là không hợp ý, cho nên phủ các Vương gia lại hiến thêm vài mỹ nhân đến.


Sắp đến tháng tám, đây là thời gian triều đình trưng thu thuế nông dân, việc hoa điểu sử (20) cũng dần lắng xuống. Sắp tới hậu cung lại tràn đầy nữ tử, bởi tổng tuyển cử ba năm mới có một lần, cho nên hàng năm cung nữ trong cung đều dựa vào các hoa điểu sử đến dân gian chọn lựa. Năm trước triều đình cũng không coi trọng chuyện này, nhưng xưa và nay không giống nhau, Thái hậu cũng không phản đối, lệnh cho hoa điểu sử chọn người có gia thế tốt nhất, nhưng lại bỏ lỡ lần tuyển cử lần trước để tiến cung.


Đồng Hề thích thú nâng tách trà, nghĩ tới Độc Cô Viện Phượng đang ngồi không yên, hẳn là muốn bồi dưỡng thêm tay chân mới. Nhưng chuyện của nàng ta cũng không quan trọng. Những việc này đều là kết quả mà nàng tỉ mỉ trù tính. Chỉ cần Mộ Chiêu Văn không chuyên sủng, nàng cũng không có ý kiến gì khác.


-"Nương nương, tâm tình người dường như rất tốt."


Đồng Hề cười cười, nhất thời trong lòng vui vẻ. Nàng sai người chuẩn bị giấy bút, nhìn hồ Phong Hà, vẽ một bức hồ hoa sen.


Trong lúc Đồng Hề ở hồ Phong Hà cười, Độc Cô Viện Phượng ở Phượng Tê cung cũng cười.


-"Lý ma ma, ngươi nói Lệnh Hồ Đồng Hề có phải tự đạp chân mình hay không. Buồn cười nhất là, chuyện tốt của nàng ta lại bị chính phụ thân nàng ta phá hỏng. Nàng ta vốn định phục hồi ân sủng, nào ngờ ngược lại còn mang tới nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy." –Độc Cô Viện Phượng vui vẻ nói.


Nhưng Lý ma ma bên cạnh Độc Cô Viện Phượng cũng không cười theo. Bà ba phần hoài nghi chuyện này có phải được sắp đặt trước hay không. Bà nói:


-"Nhưng mà vừa khéo người phá hỏng lại là phụ thân Quý phi, có phải rất trùng hợp không? Nếu gặp phải một đại thần khôn khéo hơn, chẳng phải chẳng sao sao?"


-"Ma ma, ngươi thật đa nghi. Việc này đối với Lệnh Hồ Đồng Hề cũng có gì tốt đâu? Nàng ta hiện giờ không tiếp cận được Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng không chủ động tìm nàng ta, vậy thì có gì tốt chứ? Huống chi bên dưới đưa nhiều mỹ nhân đến như vậy, Hoàng thượng lại thích mới mẻ. Lúc này nàng ta muốn phục sủng chẳng phải khó càng thêm khó sao?"


Lý ma ma không đáp lời. Tuy rằng Độc Cô Viện Phượng nói có lý, nhưng Lệnh Hồ Đồng Hề cũng không phải không có lợi. Ít nhất Chiêu phu nhân không còn được chuyên sủng nữa.


Nhưng loại sự tình giết người ba ngàn tự hại mình 800 như vậy cũng không phải việc người thông minh nên làm, cho nên Lý ma ma không nói nhiều. Đồng Hề không tiếp cận được Thiên Chính đế, bà cũng như Độc Cô Viện Phượng đều không đoán được ý của Đồng Hề là gì.


Cái Độc Cô Viện Phương muốn là tranh giành tình cảm, nhưng Đồng Hề muốn bất quá chỉ là phân sủng. Nàng cũng không muốn đến ngự thư phòng kết bạn với vua. Nàng có thể nghĩ đến rất nhiều phương pháp để leo lên địa vị hoàng hậu, nhưng lại không chấp nhận được được nỗi thống khổ khuất nhục mà mình chịu trước mặt Thiên Chính đế.


Địa vị Hoàng hậu cũng không nhất định là người Hoàng thượng yêu thương nhất mới có thể ngồi. Bởi vì một nước lập hậu đều phải nhìn gia thế, cho nên hắn chỉ cần một nữ nhân thích hợp nhất là được.


Không đố kỵ, dĩ nhiên là điều kiện đầu tiên.


Chiêu phu nhân dường như cũng hiểu được điểm này, có thể do nàng ta đối mặt với triều thần cũng cảm thấy áp lực. Thiên Chính đế tuy đã vào Vi Vũ các của Chiêu phu nhân, nhưng đột nhiên lại bãi giá đến Thâu Hương hiên của Đồng Hề. Mọi người cũng hiểu đó là ân huệ của Chiêu phu nhân.


Trong lòng Đồng Hề tuy rằng không thoải mái, nhưng cũng không thể không miễn cưỡng vui cười ra tiếp giá.


-"Hoàng thượng vạn phúc" – Đồng Hề cùng các cung nhân hành lễ. Thiên Chính đế cũng không bước đến đỡ nàng dậy, hơi thở lạnh lẽo. Tất cả mọi người đều đoán hẳn là hắn không muốn đến Thâu Hương hiên.


Đồng Hề quỳ xổm lúc lâu, đến khi Thiên Chính đế đã vào tới chính đường rồi hắn mới nhàn nhàn quẳng xuống 1 câu:


-"Đứng lên đi."


Đồng Hề thở dài một tiếng, cũng không biết mình lại chọc thiên tử mất hứng lúc nào. Gần đây nàng làm việc cực kỳ thận trọng, cũng không có chỗ nào làm mất lòng hắn, đối với Chiêu phu nhân cũng kính cẩn làm lành, với các tỷ muội mới vào cung càng thêm bảo vệ, cũng không bỏ quên dân cư bản xứ.


Hai người rửa tay trong chậu nước cung nữ mang tới xong, bắt đầu dùng bữa. Đồng Hề là kiểu nữ quân tử ngủ không nói, ăn không nói, chỉ dúi đầu vào ăn cơm. Nhưng nhai đi nhai lại cũng cảm thấy khó nuốt xuống nổi. Nàng và hắn đều không dùng cơm một mình, nhưng hắn ở bên cạnh, khí thế lạnh lẽo nhất thời làm người ta chẳng muốn ăn uông gì, mất tự nhiên kinh khủng.


Đồng Hề cũng không dám nhìn thẳng Thiên Chính đế. Mãi đến khi khó khăn ăn xong một chén nhỏ, định đi súc miệng mới phát hiện bát cơm trước mặt hắn cơ bản cũng chưa đụng tới. Hắn chỉ không ngừng uống rượu.


-"Hoàng thượng, thức ăn này không hợp với người sao?"


Đồng Hề sợ nhà bếp của mình làm thức ăn nhiều rau, không thích hợp với khẩu vị của hắn. Mà nàng cũng không nghĩ tới hôm nay hắn lại đến cùng mình dùng bữa. Chẳng qua là Chiêu phi rộng lượng. Đổi lại là nàng, cho dù nàng khuyên hắn đi đến Biệt cung cũng không muốn giao hắn cho Mộ Chiêu Văn đâu.


Đồng Hề nhìn trên bàn. Cá muối ướp tay ngan, gà sấy cá khô, bạch trấp Tây Thi thiệt (21), tiên quái mỹ nhan can, thanh hương tùng tử, tổ yến bát vị, cật tôm xào hải sâm, gà rừng hầm dưa chua... Lòng nàng hơi căng thẳng. Chẳng lẽ hắn ghét mình quá xa hoa lãng phí? Kỳ thực với một Quý phi mà nói, ăn những thức ăn thế này cũng không thể coi là quá đáng. Nhưng Thiên Chính đế xưa nay đơn giản, hắn mỗi ngày cũng chỉ ăn mười hai món, với lại tất cả các món cũng rất bình thường. Đồng Hề lại tự trách mình. Hẳn là nàng giả vờ giản dị chưa đủ rồi.


Thiên Chính đế liếc nhin Đồng Hề, cũng không nói gì mà tiếp tục uống rượu. Đồng Hề rất giỏi chuyện thỉnh giáo người khác. Nàng đưa mắt nhìn Giang Đắc Khải. Người này hầu hạ Hoàng đế nhiều năm, so với bản thân nàng chắc phải hiểu hắn hơn.


Giang Đắc Khải bên cạnh cũng rất sốt ruột. Chỉ sợ Thiên Chính đế không thoải mái thì lấy bọn họ ra trút giận. Vậy nên hắn nhìn Đồng Hề, lại nhìn thức ăn bễu môi, sau đó nhìn bát của Thiên Chính đế.


Đồng Hề nhất thời hiểu được. Nàng nhớ đến hình ảnh Thiên Chính đế và Mộ Chiêu Văn chia nhau thức ăn, cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Chỉ cần hắn không trách mình xa hoa lãng phí là được. Nhưng Hoàng thượng này quả thật cũng khó hầu hạ quá, chỉ ăn một bữa cơm cũng không yên tĩnh được.


Đồng Hề gọi Thúc Bạch, bảo lấy cho mình một bộ đũa khác. Dù sao để Thiên Chính đế ăn đũa dính nước bọt của mình cũng không tốt lắm. Vậy nên nàng dùng chiếc đũa ngân mới gắp một miếng thịt heo sữa nướng dâng tới cho hắn.


-"Hoàng thượng, người dùng chút thức ăn đi. Bụng rỗng uống rượu không tốt, xin Hoàng thượng quý trọng long thể."


Thiên Chính đế buông chén ra, sắc mặt chưa hắn là tốt hơn lúc nãy.


-"Quý phi ăn no rồi sao? Còn có tâm tư quan tâm thân thể trẫm?"


Đồng Hề không tưởng tượng được là Thiên Chính đế ăn cơm lại có bộ dạng này, còn muốn người ta ở đâu cũng phải hầu hạ hắn, nếu không sẽ không vui vẻ sao? Trong lòng nàng Thiên Chính đế là cao tọa trong triều, là một anh duệ chi quân giỏi bày mưu quyết sách, cũng không phải là một nam tử tính toán chi li như bây giờ.


-"Không phải, thần thiếp còn chưa..."- Nàng dù sao cũng không thể nói mình ăn xong rồi mới phát hiện hắn chưa đụng đũa được.


Thiên Chính đế gắp một mảnh lưỡi Tây Thi cho Đồng Hề. Nàng dừng một chút, không dám nghĩ hắn lại gắp thức ăn cho mình, cảm thấy thụ sủng nhược kinh.


-"Sao thế? Sợ đũa của trẫm làm bẩn nàng sao?" – Thanh âm hắn lạnh như băng thấm xuống


Đồng Hề cuống quýt lắc đầu.


-"Không phải không phải." – Nàng vội vàng gắp miếng thịt kia cho vào miệng.


Bộ dáng Thiên Chính đế nhạt nhẽo nhìn nàng, sắc mặt âm trầm. Đồng Hề cũng không biết phải làm sao, nàng biết hắn đang nhìn mình, nhưng càng như vậy, nàng càng quên mất làm sao nuốt miếng lưỡi Tây Thi kia xuống. Lúc này dù là thức ăn nàng thích nhất cũng khó mà nuốt xuống nổi.


Nàng khó khăn nuốt miếng thịt xuống, lại vội vàng đứng dậy, dùng chiếc đũa sạch gắp thức ăn cho hắn.


-"Bỏ đi, thưởng cho hạ nhân ăn."


Hắn buông đũa. Thị nữ nhanh chóng đưa trà súc miệng đến.


-"Nhưng... Hoàng thượng..." – Đồng Hề nhẹ giọng nói, hắn cũng chưa dùng bao nhiêu thức ăn mà.


"Bảo đầu bếp của Thâu Hương hiên tới đây." Hắn nghiêm mặt nói.


Đồng Hề cũng không biết chính xác hắn muốn làm gì, chỉ nháy mắt với Huyền Huân, bảo nàng ta đưa đầu bếp Mã Đức Toàn tới.


Sau khi Mã Đức Toàn thỉnh an, Thiên Chính đế cũng không bảo y đứng dậy, chỉ nhìn chằm chằm vào y. Mã Đức Toàn nhanh chóng đổ mồ hôi đầm đìa. Đồng Hề thấy vậy bèn nghĩ việc mình sợ Thiên Chính đế cùng là bình thường thôi. Không biết Thái hậu, Mộ Chiêu Văn và các phi tần khác làm sao có thể cùng hắn ở chung được?


Đồng Hề cảm thấy nếu gặp hắn nhiều hơn một chút, chắc mình cũng sống ít đi vài năm, tâm lúc nào cũng căng như dây cung vậy.


-"Ngươi tên là gì?"


-"Nô tài là Mã Đức Toàn" – Thanh âm Mã Đức Toàn đã bắt đầu run.


-"Ngươi tới nhìn mấy món trên bàn xem."


Mã Đức Toàn nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lên bàn. Đồng Hề cũng nhìn nhìn, không rõ ý của hắn.


-"Một bàn nhiều đồ ăn như thế, Quý phi lại chỉ dùng tới một phần mười, nhất định là nô tài này làm thức ăn không hợp ý ái phi."


Ánh mắt hắn đảo qua Đồng Hề, giống như vô cùng yêu thương.


Trong chớp mắt, Đồng Hề đã lạnh run người. Nhiều năm như vậy hắn chưa bao giờ gọi nàng là ái phi, huống chi ánh mắt kia ngoài mặt thì hàm chứa yêu thương, nhưng bên trong lại rét đến tận xương.


-"Bất luận là trong cung Thái hậu hay Chiêu phu nhân, mỗi ngày chỉ vỏn vẹn ít đồ ăn, nhưng đều dùng sạch sẽ. Trẫm nghĩ ái phi có phải nên tìm một đầu bếp khác hay không? Về phần đầu bếp này, kéo ra ngoài đánh 50 đại bản, trục xuất khỏi cung."


Đồng Hề lúc này mới hoàn toàn hiểu rõ. Kỳ thực lúc đầu nàng cũng đã hoài nghi, nhưng Thiên Chính đế lại không tỏ vẻ gì, nàng lại nghĩ hắn chỉ bất mãn mình không gắp thức ăn cho hắn. Không ngờ giờ hắn lại đột nhiên làm khó dễ.


Nhưng nghe hắn nói một câu cuối cùng, nàng liền hiểu được. Hắn rõ là đang giết gà dọa khỉ. Đồng Hề mặc dù không đành lòng nhưng cũng đành im lặng, mặc cho Mã Đức Toàn giúp nàng gánh lấy tội danh này. Về sau y ra cung, nàng có thể nhờ ca ca và phụ thân thu xếp ổn thỏa, coi như là cảm kích y.


-"Trẫm nói có đúng không?" – Thiên Chính đế ngẩng đầu nhìn Đồng Hề.


-"Tạ ơn Hoàng thượng lo lắng." – Đồng Hề vội vã nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận