Phương Đại Trù


Ăn xong ba bát bánh chẻo, thần thái Thẩm Dũng sáng láng lôi kéo Phương Nhất Chước đi xuống phố.


Phương Nhất Chước nhìn thắt lưng của Thẩm Dũng một chút, lại duỗi tay sờ sờ,

hỏi: “Tướng công, gần đây hình như so với trước ăn nhiều hơn đó.”


Thẩm Dũng cười tủm tỉm nhìn nàng, hỏi: “Có cần sờ một chút không?”


Khuôn mặt Phương Nhất Chước ửng đỏ, ánh mắt mang chút giận nhìn hắn, Thẩm

Dũng thu hồi lại bộ dạng vui đùa, duỗi tay sờ sờ thắt lưng, “Ừ, gần đây

đại khái luyện tập rất nhiều, thoáng cái lượng cơm ăn tăng lên không ít, nhưng thật ra lại không béo.”


Phương Nhất Chước gật đầu, nắm lấy cánh tay Thẩm Dũng vừa đi vừa hỏi: “Ngươi nói đi tìm bằng hữu để hỏi? Tìm ai?”


“Ừ… Ba nơi có thể hỏi được tin tức nhất là: sòng bạc, phiêu hương viện và

rạp hát.” Thẩm Dũng nói xong, chỉ thấy sắc mặt Phương Nhất Chước không

được tốt, lập tức nói: “Vậy đi rạp hát đi.”


Phương Nhất Chước

cảm thấy còn có thể chấp nhận một chút, liền gật đầu, theo Thẩm Dũng

cùng đi đến rạp hát Cát Tường ở chợ Nam Nhai.


“Bên trong rạp hát sẽ có người biết chuyện sao?” Phương Nhất Chước hiếu kỳ hỏi: “Chẳng lẽ bọn buôn người còn muốn đi nghe hát?”


Thẩm Dũng nắm ngón tay nàng trong lòng bàn tay, nói: “Mặc kệ, dù sao chăng

nữa số người ở đó cũng lớn, chuyện trời Nam biển Bắc đều biết rất nhiều, hơn nữa mỗi gánh hát đều lưu động… Hai ba ngày lại đổi một chỗ khác,

bọn họ đều là những người trải đời hơn chúng ta nhiều.”


“Gánh

hát là thay phiên sao?” Phương Nhất Chước dường như bất ngờ: “Biểu diễn

trong rạp hát Cát Tường, không phải là người của rạp hát nuôi sao?”


“Làm sao có thể.” Thẩm Dũng cười nói, “Tài năng cả đời của một người sao có

thể chỉ xướng vài đoạn kịch chứ? Hơn nữa, nếu chỉ nhìn ở một góc, con

người trong một đoạn thời gian sẽ nhàm chán. Cho nên nói gánh hát phần

lớn đều chỉ biết một hai khúc nhạc, sau đó đi tới đi lui giữa các châu

huyện để biểu diễn, một năm sau nghiên cứu được khúc hát mới thì lại đi

lại từ đầu… Như vậy mọi người mới cảm thấy mới mẻ, gánh hát cũng có thể

kiếm được nhiều tiền.”


“À.” Phương Nhất Chước gật đầu, “Thì ra là như vậy.”


“Nha đầu, ngươi có biết hát hay không?” Thẩm Dũng đột nhiên nghĩ tới, hỏi

Phương Nhất Chước, “Mẹ ngươi ít nhiều cũng sẽ biết ca chứ?”


“Ừ.” Phương Nhất Chước cũng không lưu tâm, gật đầu, “Mẹ ta hát khúc Côn Sơn

rất hay, ta cũng biết vài câu… Vị hôn phu ngồi ở phòng tân hôn, thiếu nữ đẹp phủ khăn hồng. Nhẹn nhàng vén khăn mỏng, tranh hoa điểu tú song

song.” Nói xong, liền bắt đầu cất lên một điệu hát dân gian.


Thẩm Dũng bật cười, “Tiểu cô nương như ngươi, thanh âm non nớt thế sao lại xướng vai một lão bà?”


Phương Nhất Chước cười cười, “Ừ… Không biết, mẹ ta thích xướng vai lão bà như

vậy, nói là ca cơ xinh đẹp nhiều ít đều có chút ngốc ngếch.”


Thẩm Dũng nghe nàng nói bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, hỏi: “Tại sao ngươi

không theo mẹ ngươi học hát nhiều một chút? Nữ tử học xướng khúc so với

học nấu ăn vẫn dễ dàng hơn đi?”


Phương Nhất Chước lắc đầu, “Ừ…

Mẹ ta kể, trong cuộc sống khổ nhất chính là hai loại người, một người là câu lan hí viên (diễn kịch), còn một là ca xướng trong thanh lâu, khổ

cực không nói, còn bị người ta khinh rẻ, đặc biệt là nữ tử, nhục nhã vô

cùng. Nữ tử xấu xí một chút số mệnh vẫn còn tốt hơn.”


Thẩm Dũng nghe xong, đưa tay sờ sờ đầu Phương Nhất Chước.


“A… Tóc rối!” Phương Nhất Chước vội vàng đưa tay bảo vệ tóc, cẩn thận đem trâm cài cắm lại.


Thẩm Dũng cười xấu xa, “Ngươi không phải nói nữ tử xấu một chút mệnh sẽ tốt hơn sao, thế nào còn để ý vẻ ngoài như thế?”


Phương Nhất Chước liếc mắt nhìn hắn một cái, làm ra vẻ hung hăng.


Thẩm Dũng lại bày ra bộ mặt cười cười cho nàng xem.


Tới cửa rạp hát Cát Tường, chợt nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nhạc


cổ, còn có tiếng trầm trồ khen ngợi, xem ra là có gánh hát đang xướng

khúc.


“Nghe không giống như là từ khúc (ca khúc có lời), dường

như là tiếng trống đánh.” Phương Nhất Chước nắm lấy tay Thẩm Dũng đi vào cửa, liền có người ra tiếp đón, là tiểu nhị của rạp hát: “Ai u, đây

không phải là Thẩm thiếu gia sao, lão Cửu không có tới ư? Vị này chính

là Thiếu phu nhân đúng không?”


Phương Nhất Chước cười cười, nhìn Thẩm Dũng.


Thẩm Dũng chỉ sợ tiểu nhị này nhiều lời đem chuyện quá khứ của hắn nói ra,

liền vội vàng hỏi sang chuyện khác: “Này, bên trong hát cái gì?”


“À, đây là người của hội quán Phượng Tường biểu diễn xiếc, thiếu gia muốn xem sao? Vẫn còn chỗ.”


“Gánh xiếc không ở ngoài đường biểu diễn, vào bên trong rạp hát làm gì?” Thẩm Dũng hơi có chút bất ngờ.


“Gần đây trên đường không yên ổn, gánh xiếc đoàn hát cũng không dám đi.”

Tiểu nhị thở dài, nói: “Quán chủ của Phượng Tường hội quán cùng chưởng

quỹ chúng ta vốn là bằng hữu, cho nên liền mượn rạp hát để diễn.”


“Trên đường vì sao không yên ổn?” Thẩm Dũng khó hiểu hỏi.


“Các vị không biết sao?” Tiểu nhị có chút bất ngờ, nói: “Vụ việc hàng loạt

tiểu hài tử mất tích, rất nhiều đều là bởi vì cùng người lớn đi trên

đường, thấy gánh hát liền ghé vào xem vui… Sau đó người lớn coi quản

không chặt liền thất lạc. Cuối cùng những người lớn kia không có chỗ

trút cơn giận liền tìm gánh hát đòi lấy mạng… Cho nên nhiều gánh hát gần đây đều lăn lộn không nổi nữa.”


“Có chuyện bực này sao?” Thẩm

Dũng giật mình, “Nhiều người như vậy, giữa đường lớn lại dám bắt cóc hài tử? Còn là thời điểm có người lớn đi theo?”


“Đúng thế, cho nên

mới nói thói đời càng ngày càng tệ, có hài tử nghìn vạn lần không nên

mang ra khỏi nhà!” Tiểu nhị lắc đầu thở dài.


“Chúng ta có đi xem nữa hay không?” Phương Nhất Chước hỏi Thẩm Dũng.


Thẩm Dũng nhăn mặt, nói: “Xiếc cũng không có gì hay, hơn nữa xem xiếc đại

thể là nam nhân thô lỗ, đi thôi, chúng ta đi chỗ khác hỏi thăm tiếp?”


“Được.” Phương Nhất Chước gật đầu, cùng Thẩm Dũng đi ra khỏi rạp hát, vừa định

đi về phía trước lại thấy một đội nha dịch bước đi vội vã, dẫn đầu đúng

là Thẩm Kiệt, phía sau còn có rất nhiều bách tính đi theo xem náo nhiệt.


Phương Nhất Chước cùng Thẩm Dũng liếc mắt nhìn nhau, kéo một đại thúc đang vội vã lại hỏi: “Đại thúc, đi đâu vậy?”


“Tìm được thi thể!” Đại thúc kia nói, “Nghe nói là hai nữ hài tử mười ba tuổi.” Nói xong, vội vã chạy đi.


Phương Nhất Chước cùng Thẩm Dũng đều cau mày.


“Lần đầu nghe nói có người chết.” Thẩm Dũng có chút khó hiểu, hỏi: “Các châu huyện khác cũng có chuyện tiểu hài tử bị bắt cóc. Thế nhưng tiểu hài tử bị bắt cóc đại thể đều là bị bán đi, thế nào lại có người chết?”


“Có thể là những đứa trẻ lớn không nghe lời, còn phản kháng, cho nên dưới

tình thế cấp bách bị giết?” Phương Nhất Chước hỏi, “Thật tội lỗi.”


“Như thế thật độc ác?!” Thẩm Dũng lắc đầu, hỏi: “Chúng ta đi nhìn không?”


Phương Nhất Chước gật đầu, hai người liền chạy theo dòng người.


Đám nha dịch đi tới một bờ sông ở ngoại thành, quây đến bãi sông, sau đó bị rất nhiều người vây kín lại, Thẩm Dũng vóc dáng cao, nhảy lên vài cái

cũng chỉ nhìn thấy thấp thoáng.


Phương Nhất Chước thấp hơn, cái

gì cũng không nhìn thấy chỉ có thể lo lắng suông, liền quay sang hỏi

Thẩm Dũng, “Tướng công, thấy cái gì không?”


Thẩm Dũng gật đầu, “Có hai nha đầu nằm ở đàng kia, hình như là đã chết.”


Phương Nhất Chước nhíu mày, nhẹ nhàng thở dài: “Không muốn thì thả không được sao, làm chi nhất định phải giết người?!”


“Đều là những kẻ liều mạng.” Thẩm Dũng lôi kéo Phương Nhất Chước nói, “Không bằng chúng ta trở về đi, lát nữa có thể hỏi Thẩm Kiệt, ở chỗ này cũng

nhìn không ra nguyên cớ gì.”



Phương Nhất Chước gật đầu đáp ứng.


Lúc này, xung quanh người tụ lại xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, Thẩm

Dũng kéo Phương Nhất Chước về phía trước người, hai tay trái phải bao

lấy nàng, mang nàng đi ra ngoài.


Phương Nhất Chước tuy rằng thấy hài tử chết ngực rất nặng nề, thế nhưng thấy Thẩm Dũng ôm bảo vệ mình thì vẫn thấy ấm áp vui vẻ.


Thẩm Dũng che chở nàng thật vất vả mới thoát khỏi đoàn người, liền vội vàng đi về hướng cửa thành.


Đi được vài bước, Phương Nhất Chước đột nhiên đứng lại.


“Làm sao vậy?” Thẩm Dũng quay đầu lại nhìn nàng.


Chỉ thấy Phương Nhất Chước nhìn chằm chằm rừng cây nhỏ phía xa xa.


Thẩm Dũng cũng nhìn sang, chỉ thấy bên trong rừng cây nhỏ trống trơn, cái gì cũng không có, lại càng không hiểu, “Nương tử, ngươi nhìn cái gì?”


“Tướng công, nơi đó có cây đậu đen!” Phương Nhất Chước nói, liền chạy vào trong rừng.


Thẩm Dũng cũng vội vàng chạy theo.


Phương Nhất Chước ngồi xổm xuống chỗ bìa rừng, duỗi tay nâng khẽ một cây nhỏ

cao cỡ nửa người, cây này giống chạc nhiều, rễ dài có nhiều quả.


“Đậu đen?” Thẩm Dũng cũng ngồi xổm xuống xem xét một chút liền hỏi: “Là cây gì vậy?”


“Ừ… Ngươi biết đậu đỏ, đậu nành, đậu tương, đậu tằm đúng không?” Phương

Nhất Chước cười hỏi, “Đậu đen cũng là một giống đậu như thế, có điều

hiếm thấy hơn mà thôi.” Vừa nói vừa duỗi tay ngắt quả đậu, “Đây là đậu

đen hoang dã, ăn còn ngon bổ hơn.”


“Có thật không?” Thẩm Dũng

vừa nghe đến Phương Nhất Chước nói đến chữ ăn, liền nháy mắt bật người

tinh thần tỉnh táo, hỏi: “Có thể ăn sao?”


“Ừ… Ta sẽ nấu đậu trộn đậu, có muốn ăn hay không?” Phương Nhất Chước hỏi.


“Ăn!” Thẩm Dũng vừa nghe đến tên món ăn đã cảm thấy có hứng thú, vội vàng gật đầu.


“Vậy chúng ta đem quả đậu hái trở về?” Phương Nhất Chước vừa nói vừa lột ra

vỏ đậu già đã được hong khô, quả nhiên bên trong là những hạt nhỏ hình

dáng so với đậu đỏ không khác biệt lắm chỉ có điều là màu đen.


“Nga, thảo nào gọi là đậu đen, quả nhiên toàn bộ như được bôi sơn đen a.”

Thẩm Dũng nói, cũng không quên vén lên vạt áo, dùng hai tay túm thành

một bọc, nói: “Nương tử, ném tới đây, ta đón cho ngươi.”




Sau khi Phương Nhất Chước đem quả đậu hái xuống hết, liền từ trong bọc nhỏ

bên hông lấy ra một cây kéo nhỏ, tỉ mỉ đem những chạc cây trên thân cây

đậu cắt bỏ.


“Làm gì vậy?” Thẩm Dũng không giải thích được.


“Như vậy sang năm cây mới lớn lên mập mạp, kết nhiều quả.” Phương Nhất Chước vừa nói vừa nhìn vào trong rừng, “Cây này còn thiếu, ta đi vào một

chút.” Nói rồi liền bước vào sâu trong rừng.


Thẩm Dũng vội vàng đem vạt áo thu lại, một tay túm lấy, tay kia kéo Phương Nhất Chước, nói: “Để ta đi trước, cẩn thận có rắn.”


“Đúng vậy.” Phương Nhất Chước cũng kéo Thẩm Dũng lại, nói: “Nếu như có rắn, ngươi không nên tiến vào.”


“Cây đậu ấy để ta đi, ngươi ở chỗ này chờ.”


“Không được.”





Hai người đang giằng co không xong, đột nhiên lại nghe được có tiếng người

ha hả cười, nói: “Ai u, tiểu phu thê ân ái quá a, có điều là ân ái thì

nên về nhà, không được ở trước mặt người khác.”


Phương Nhất Chước mặt đỏ lên, buông lỏng tay, Thẩm Dũng nhìn trái phải một chút, bốn phía không có ai … Là ai nói?


“Ở chỗ này, người này!” Tiếng nói từ phía trên truyền xuống.


Thẩm Dũng cùng Phương Nhất Chước ngẩng đầu, thấy trên đỉnh đầu, tà tà dựa

vào nhánh của một gốc cây đại thụ là một đạo sĩ, lôi thôi lếch thếch,

tóc cũng đã hoa râm, thoạt nhìn tuổi tác không nhỏ, có điều là sắc mặt

hồng nhuận, đối diện với hai người cười.


“A!” Phương Nhất Chước đột nhiên kêu một tiếng, Thẩm Dũng kinh ngạc nhảy dựng lên, hỏi: “Làm sao vậy?”


“Tướng công, hắn chính là lão đạo sĩ dạy ta võ công!” Phương Nhất Chước vội vàng nói.


“Ha hả. Tiểu nha đầu trí nhớ không tồi, ngươi trưởng thành không ít.” Lão

đạo sĩ cười từ trên cây đi xuống, tụt xuống hơn phân nửa bỗng bước hụt…

Trực tiếp rớt xuống.


Thẩm Dũng vội vàng xoay người muốn đỡ, trong lòng tự nhủ: tuổi lớn như vậy còn đòi leo cây?!


Thế nhưng không đợi hắn chạy đến dưới tàng cây, đã thấy thân thể lão nhân

kia như một chiếc lá, ở trong không trung lộn một vòng… Nhẹ nhàng hạ

xuống bên người Phương Nhất Chước, đứng vững vàng, hắc hắc nở nụ cười.


Thẩm Dũng hiện tại đã không phải là một tiểu tử lỗ mãng nữa, hắn vừa nhìn

thấy một chiêu kia của lão đạo, đã biết người này công phu so với Mạc

Phàm Đường còn cao hơn!


“Ở đây có mấy cây đậu đen… Ta đều đã hái hết rồi!” Nói xong, lão đạo đưa một túi đầy quả đậu đen giao cho Thẩm Dũng.


Thẩm Dũng nhận lấy, mở ra nhìn, chỉ thấy thực sự là một túi đầy, trong lòng

buồn bực, lão nhân này là biết xem bói hay sao, biết trước bọn họ nhất

định sẽ đến, còn nhất định sẽ hái đậu?”


Nghĩ tới đây, Thẩm Dũng

vô thức nhìn thoáng qua cây đậu đen hắn cùng Phương Nhất Chước vừa mới

hái, lập tức nhìn ra có điểm không thích hợp.


Chung quanh rừng

ngoài chỗ này cũng không tìm thấy những cây đậu khác, hơn nữa bùn đất

trên mặt đất đều là mới, cỏ dại cũng không có một cây, hiển nhiên là mới trồng, hay nói cách khác, đậu này là cố ý trồng ở chỗ này, để dẫn hắn

cùng Nhất Chước đến?!


Lão đạo thấy được ánh mắt hoài nghi của Thẩm Dũng, cười nói: “A… Quả nhiên kẻ sĩ ba ngày không gặp mặt thì nên rửa mắt mà nhìn!”


* Kẻ sĩ ba ngày không gặp mặt thì nên rửa mắt mà nhìn: Đây là câu nói nổi tiếng của Lã Mông trong “tam quốc diễn ngĩa”. Ý nói không gặp ít lâu

thì người ta có sự thay đổi lớn.


Thẩm Dũng cau mày hỏi, “Lão đạo là người phương nào?”


“Cái này không cần hỏi… Được rồi nha đầu, ta thèm ăn, nấu vài món ăn thật

ngon cho lão đầu ta đi.” Lão đạo cười ha hả nhìn Phương Nhất Chước.


“Được!” Phương Nhất Chước lanh lẹ gật đầu, “Vào nhà ăn chứ? Ta đi mua nguyên liệu!”


“Ừ… Các ngươi về trước nấu, tối ta sẽ đến, các ngươi cũng đừng nói với ai, ta không muốn kinh động người khác.”


Phương Nhất Chước gật đầu, nói: “Vậy lão gia tử trong khoảng thời gian này đi đâu? Đi đến sân viện của Thẩm phủ ngồi sao?”


“Không cần không cần.” Lão đầu hắc hắc cười, nói: “Ta đi chuẩn bị lễ gặp mặt

cho các ngươi, dù sao cũng không nên ăn không ngồi rồi … Ha ha.” Nói

xong, xoay người thoáng cái đã không thấy thân ảnh.


“Nương tử…” Thẩm Dũng thấp giọng hỏi, “Người này có chút khả nghi, vì sao không cho muốn cho người của Thẩm phủ biết?!”


“Hắn là như thế đó, thời điểm dạy ta võ công, cũng không chịu để cho cha ta

biết!” Phương Nhất Chước vỗ vỗ vai Thẩm Dũng, nói: “Có điều là tướng do

tâm sinh, ta nghĩ lão đầu khẳng định không phải là người xấu, đi thôi!”

Nói rồi, lôi kéo Thẩm Dũng, “Chúng ta đi mua nguyên liệu!”


Thẩm

Dũng tuy rằng hoài nghi, nhưng nghĩ cũng đúng, công phu của lão đầu cao

như vậy, muốn gây bất lợi cho bọn họ, cũng không cần tốn công như vậy.


Trở lại chợ, Phương Nhất Chước mua một đống nguyên liệu nấu ăn, Thẩm Dũng

thiếu chút nữa bị nàng hành chết, chỉ thấy nàng mua đều là đậu: đậu đỏ,

đậu trắng, đậu xanh, đậu nành, đậu tương, đậu tây, đậu cô-ve, đậu phụ…

Một rổ lớn đậu.


“Nương tử, mua nhiều như vậy để làm chi?” Thẩm Dũng nhịn không được hỏi: “Nhiều đậunhư vậy? Ăn không hết nha.”



“Đi.” Phương Nhất Chước chăm chú nói: “Đậu trộn đậu tất nhiên cần rất nhiều đậu!”


Thẩm Dũng gật đầu, “Ta hiểu rồi, đây là đại hội đậu!”


Phương Nhất Chước cười, cũng không phản bác hắn, lại hỏi mua gà cùng cá, còn

một số nguyên liệu nấu ăn khác, sau đó kéo Thẩm Dũng cùng nhau hồi phủ,

chuẩn bị nấu ăn.


Phương Nhất Chước trước tiên đem đậu tách ra,

thả tất cả vào một bình nhỏ, đổ đầy nước, sau đó nói với Thẩm Dũng,

“Tướng công, rửa đậu.”


“Rửa thế nào?” Thẩm Dũng tiến lại gần hỏi.


Phương Nhất Chước nhìn đậu trong nước một chút, lấy ra một cây gậy gỗ đưa cho

Thẩm Dũng, nói: “Niện thật mạnh, cho đến khi vừa mềm vừa nát là được.”


“À!” Thẩm Dũng dựa theo lời Phương Nhất Chước nói, đem bình đặt xuống đất, cầm lấy gậy gỗ hung hăng giã, vừa trộn vừa giã.


Một bên, Phương Nhất Chước đặt chảo dầu, nấu thức ăn khác.


Đậu này rất cứng, thế nhưng được ngâm trong nước, hơn nữa cũng được Thẩm

Dũng giã nện cật lực một hồi, cuối cùng vỏ cũng tróc ra, nước từ trong

suốt biến thành màu phấn.


“Nương tử, thế nào?” Thẩm Dũng hỏi.


Phương Nhất Chước ngồi xổm xuống, đưa tay thò vào bên trong bình vớt một ít

đậu ra nhìn, gật đầu: “Không sai biệt lắm, đem nước đổ ra một chậu nhỏ,

sau đó bã đậu cũng bỏ ra một chậu khác.”


“Được!” Thẩm Dũng làm theo, lại thấy Phương Nhất Chước đem gà đất cùng cá trích đặt vào trong cùng một nồi bắt đầu ninh.


Thẩm Dũng kinh ngạc: “Nương tử, gà và cá có thể nấu cùng nhau sao?”


Phương Nhất Chước hơi nhớn mi, “Không hiểu đi? Cái này gọi là thịt cá phiêu

hương.” Vừa nói vừa múc lấy một ít đậu đã giã nát bỏ vào trong nồi cùng

nhau đun.


Không bao lâu, hương vị toả ra, thực sự rất đặc biệt.


Sau đó, Phương Nhất Chước bắt đầu nấu cơm.


Rồi tiếp tục làm các món khác, tổng cộng là tám món bốn mặn bốn chay, bốn

lạnh bốn nhiệt. Lần lượt là: Đậu chua cay trộn nấm Kim Khâu, tỏi giã

vừng ngũ vị hương, rượu hoa điêu phù dung trộn thịt gà, cánh gà rán, rau cần hạt điều xào tôm bóc vỏ, xương sườn xào ngó sen mật ong, bí đỏ đậu

phụ cuốn, xương hầm măng. Các món ăn đều nấu xong, Phương Nhất Chước

cũng không biết từ chỗ nào lấy ra một cái mâm lớn, đặt lồng hấp lên

trên. Nàng đem canh gà cá và đậu ra, đặt ở chính giữa, sau đó đặt tám

món ăn ở xung quanh, hợp lại thành một món lớn. Cuối cùng đem đậu múc

ra, phủ lên bên trên, sau đó đưa cho Thẩm Dũng cho lên bếp chưng.


Nửa canh giờ sau, Thẩm Dũng thấy mùi thơm lạ lùng nức mũi, loại hương vị này, hắn cho tới bây giờ chưa từng được ngửi qua.


Phương Nhất Chước thấy đã được, liền cắt một chén hành thái lớn, đi tới bên

bếp, mở nắp nồi thả vào… Đảo một vòng, sau đó cười với Thẩm Dũng, “Tướng công, nếm thử đi, đậu đậu đấu tiên, đậu đả đậu!”(tên món ăn =.=)


“Ha hả… Tới vừa đúng lúc!”


Lúc này, từ bên ngoài phòng bếp, lão đạo sĩ cười cười đi đến, tiến đến chỗ lồng hấp ngửi ngửi, tấm tắc khen hai tiếng.


Phương Nhất Chước đưa qua một đôi đũa cho hắn, “Lão gia tử, nếm thử?”


“Chậm đã chậm đã.” Lão đạo khoát khoát tay, nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau, ta trước tiên tặng lễ, mới có thể yên tâm thoải mái ăn!” Nói rồi, từ trong ngực móc ra một món đồ, đưa cho Thẩm Dũng.


Thẩm Dũng

tiếp nhận vừa nhìn… Chỉ thấy là một vòng bạc bách toả, còn rất mới, bốn

phía là hoa hình tròn, mặt trái Cửu Hoa Sơn, chính diện là bốn chữ lớn

—— bình an hỉ nhạc.


“Đây là vòng bách toả* cho hài tử mà?” Phương Nhất Chước tiến lại gần nhìn.


Thẩm Dũng thu lại nét cười, nói: “Lão gia tử là cố tình nha, chúng ta đang chuẩn bị sinh một hài tử.”


Nói xong mặt Phương Nhất Chước đỏ ửng, lại nghe lão đầu nói, “Cái này cũng không phải cho hai ngươi.”


“Vậy ngươi tặng ta làm cái gì?” Thẩm Dũng không giải thích được.


Lão đạo hắc hắc cười, duỗi tay lấy từ trong nồi ra một miếng thịt gà nhét

vào miệng, vẻ mặt khen ngon, nói: “Bách tỏa này, có thể liên quan đến vụ án mạng người.”


*Vòng bách toả: Thường là vòng bạc hay vòng

ngọc, cho trẻ con đeo để cầu bình an và may mắn, vòng này thường có dạng hình chiếc khoá nên thường có các loại: trường mệnh toả (khoá sống

lâu), tiêu tai toả (khoá trừ tai kiếp)…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận