Phu Nhân, Lão Đại Rất Yêu Người


Như nhớ ra điều gì, anh đứng dậy mở cửa nhà mình ở sát nhà cô ra, chạy ngay tới hành làng rồi lấy đà nhảy từ hành lang nhà mình sang nhà cô


Ở đây là khu trung cư mà hành lang nhà anh cách nhà cô cũng không quá xa với một bang chủ như anh nhảy qua là chuyện dễ dàng


Đẩy cửa kính ra, anh chạy đi tìm cô thì thấy cô đang ngồi dựa vào cửa, anh bước từ từ đến


Cảm nhận được có người Thiên Nhi vội ngước mặt lên nhìn, người mà cô nhìn thấy chính là anh


Cô ngạc nhiên đến mức không nói lên lời, cô hỏi "anh vào đây bằng cách nào?"


Diệc Thần vừa bước lại gần vừa nói "anh nhảy qua hành lang"


Cô mở to mắt như không tin vào câu mình vừa nghe thấy, anh lại có thể làm liều như vậy. Nói hai hành lang không xa cũng chẳng gần cách nhau đến 5m mà anh nhảy qua dễ dàng như thế


Hazz ai biểu anh là bang chủ của một bang hắc đạo nổi tiếng chứ


Thiên Nhi đang suy nghĩ vớ vẩn thì bị kéo vào một vòng tay ấm áp, Diệc Thần ôm chặt như kiểu nếu thả ra cô sẽ đi mất vậy


Anh nói "Thiên Nhi...anh đã làm theo lời em nói...bây giờ trên người anh không còn mùi của ả rồi...em tha lỗi cho anh đi"


Thiên Nhi đẩy anh ra nhưng sức anh hơn sức cô nên cô không thể thoát ra, cô nói "anh buông em ra trước đã"


Diệc Thần kiên quyết không buông thậm chí ôm còn chặt hơn lúc trước


Thiên Nhi tức giận, nói "anh muốn em ngạt thở chết sao?"


Nghe thấy cô nói, anh mới dật mình bừng tỉnh, thả cô ra


Nét mặt u buồn của anh cô thấy rõ nhìn khuôn mặt như đứa trẻ cầu sự tha thứ của anh làm cô bật cười


Diệc thật ngước mặt ngơ ngác nhìn cô, tự hỏi tại sao cô lại cười


Cô bước ra ghế sofa ngồi, anh bước theo sau ngồi xuống bên cạnh cô


Anh nói "em tha thứ cho anh sao?"


Thiên Nhi mắt đối mắt với anh nói "em có giận anh sao?"


"Nhưng..."


Cô đưa tay lên đặt vào hai bên má của anh nói "không nhưng gì hết...cho dù chuyện sáng nay chính mắt em nhìn thấy em nhưng em vẫn tin tưởng anh...Diệc Thần em chỉ muốn nói cho anh biết...khi em đã yêu ai em sẽ tin tưởng người đó...nhưng niềm tin của em cũng có giới hạn...đừng để em mất niềm tin ở anh"


Diệc Thần ôm cô vào nói "anh hứa sẽ không để chuyện như hôm nay sảy ra nữa"


Thiên Nhi ừm một tiếng rồi nhắm mắt tận hưởng cảm giác ấm áp trong vòng tay anh.


Sau một lúc anh nhìn xuống thấy cô đã ngủ bỗng nở một nụ cười ấm áp trông cô lúc ngủ thật dễ thương, không có lạnh lùng cùng tàn nhẫn giống vỏ bọc của cô


Trông cô như một con cún con vậy


Nhẹ nhàng bế cô dậy, đặt cô xuống giường đắp chăn cẩn thận cho cô rồi bước vào phòng tắm


Lấy điện thoại kêu người mang đến cho anh một bộ quần áo


Chờ người mang tới, anh bước vào phong tắm


Tiếng nước chảy trong nhà tắm phát ra, bên ngoài Thiên Nhi nằm trên giường đã tỉnh lại ánh mắt hướng về phía phòng tắm nhìn chằm chằm một lúc rồi cười


Cô cảm thấy thật hạnh phúc, chỉ mong mãi mãi được như vầy


Diệc Thần bước ra từ phòng tắm, cả người chỉ quấn mỗi cái khăn che đi phần bên dưới, tóc ướt nhỏ giọt thêm sương quai xanh và thần hình chuẩn làm vẻ quyến rũ của anh tăng cao


Thấy cô đang nhìn mình anh cười nói "em dậy rồi sao?"


Cô gật đầu nói " để em sấy tóc cho anh nha"


Anh cười gật đầu


Thiên Nhi bước xuống giường lấy máy sấy, vậy tay kêu anh ngồi xuống sàn còn mình ngồi trên giường


Những ngón táy mềm mại của cô vuốt qua từng sợi tóc, nhẹ nhàng di chuyển


Anh có thể cảm nhận những ngón tay của cô rất mềm có cả vết trai do cầm súng


Anh bắt lấy tay cô, hất máy sấy xuống đất, đứng dậy xoay người đè cô xuống giường giam giữ cô dưới thân mình


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận