Phiêu Miễu Chi Lữ


Hán tử Liệt Thú tộc kia thất khiếu chảy máu đen nằm chết trên mặt đất. Lý Cường lắc đầu nói: " Đây cũng là một hảo hán, thà chết không khuất phục a. Nạp Thiện, hắn không nói gì thêm sao?"Nạp Thiện có chút xấu hổ, nói: " Lão Đại, hắn chỉ nói một câu, đó là chúng ta sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho các ngươi đâu. Rồi đột nhiên mặt mũi phun máu, cũng không biết làm thế nào hắn lại có thể tự sát."Trụ Đầu đột nhiên kêu lên: " Mọi người xem!"Chỉ thấy thi thể nằm trên mặt đất bắt đầu bành trướng lên, giống như đang bị bơm hơi cho căng lên. Hồng Thiêm biết không tốt, hắn lại không kịp kêu mọi người né tránh, há mồm phun ra Toái Kim kiếm, nhưng vẫn còn muộn một bước." Phanh!"Một tiếng nổ bạo liệt trầm muộn vang lên, thi thể nổ tung, một cỗ máu màu đen phun ra khắp nơi. Nạp Thiện phản ứng rất nhanh, chụp được Trụ Đầu đang đứng bên cạnh lộn ngược một vòng ra ngoài, Mạt Bổn cũng một tay nắm được một người lùi lại, Lý Cường liền ý thức chém ra một đạo hồng quang cản trước người, chỉ có Thổ Đôn không kịp né tránh, hắn vừa mới nhấc tay che lên mặt đã bị máu đen bắn trúng.Bên cạnh còn có mấy hộ vệ đang xem náo nhiệt cũng bị bắn trúng, trong đó có một người thảm nhất, bị máu đen phun đầy cả mặt, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, ngay cả kêu la trọn câu cũng không kịp, máu huyết lập tức tuôn ra trên mặt đất, liền chết ngay tại chỗ. Những người khác mặc dù dính máu đen không nhiều lắm, nhưng cũng không thể chịu được, điên cuồng gào thét kêu loạn.Thổ Đôn thảm hào kêu lên, mặc dù máu đen chỉ dính trên tay hắn, nhưng hắn cũng đã không chịu nổi. Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hồi từ trên mặt tuôn xuống, chưa tới mười giây thì cánh tay hắn đã lộ ra xương trắng.Lý Cường giơ tay xuất ra một đạo ngân quang, cánh tay kia của Thổ Đôn đã bị chém đứt rơi trên mặt đất. Thổ Đôn quát to một tiếng, ngã ngửa ra phía sau, Lý Cường rất nhanh nhảy đến bên người hắn, tay nhét vào miệng hắn một viên Hàn Tủy Lân, đây chính là thánh dược giải độc.Lý Cường ra lệnh: " Hồng Thiêm, nhanh cắt hết chỗ thịt bị nhiễm độc của mọi người ngay, nhanh lên một chút!"Hồng Thiêm liền xuất ra Toái Kim kiếm, mọi người còn chưa kịp thấy rõ, kim quang chớp động, hắn đã cắt hết phần thịt bị nhiễm độc trên người của những ai bị trúng phải.Lý Cường lại lấy ra một viên Hàn Tủy Lân, nói: " Dùng nước hòa tan rồi đưa cho bọn họ uống."Thổ Đôn tuyệt vọng nhìn cánh tay của mình trên mặt đất, cánh tay đã hoàn toàn biến thành xương trắng. Hắn biết nếu vừa rồi không phải Lý Cường quyết định thật nhanh, bây giờ dám chắc mình đã biến thành một đống xương trắng, sẽ chết chắc. Hàn Tủy Lân không hổ là linh đan, sau khi hắn ăn vào lập tức đã hóa giải kịch độc, đồng thời vết thương cũng đã dừng phun máu, rất nhanh kéo da non. Thần trí hắn thoáng thanh tỉnh, không khỏi bật khóc lớn, mất đi một cánh tay, cũng là ý nghĩa sau này hắn không thể làm việc tại thương đội nữa, sẽ không có một thương đội nào chịu thu nhận một người tàn phế.Trụ Đầu xuất ra một trận mồ hôi lạnh, hắn nắm Nạp Thiện luôn miệng đa tạ, lại dặn mấy người đưa Thổ Đôn sang một bên nghỉ ngơi. Ban Đồng tổng lĩnh nói: " Chất độc thật là lợi hại, người này nhất định là người của Liệt Thú tộc, chỉ có bọn họ mới có thể dùng loại độc cổ quái này."Hắn nhìn Lý Cường, trong lòng khởi lên một tia hy vọng, nếu có mấy cao thủ như mấy người Lý Cường hỗ trợ, có lẽ cơ hội còn sống mà đi ra khỏi thảo nguyên rất lớn. Hắn lại cung kính thi lễ một lần nữa, nói: " Tiền bối…" Hắn không biết nên tiếp tục nói thế nào mới tốt.Lý Cường hiểu được ý tứ của hắn, cười nói: " Làm hết sức thôi! Ta cũng không có nắm chắc, cũng không hiểu rõ ràng lắm, chỉ là chúng ta cùng nhau hỗ trợ để thoát ra ngoài thôi."Ban Đồng thở dài một hơi, thực lực của mấy người Lý Cường hắn đã chứng kiến, có sự hứa hẹn của Lý Cường, muốn vượt Thiên Lộ thảo nguyên sẽ có hy vọng. Hắn lập tức truyền lệnh xuống, ra lệnh các tiểu đội trưởng tụ tập lại bái kiến Lý Cường, yêu cầu mọi người phải nghe Lý Cường chỉ huy, kể cả chính bản thân hắn.Lý Cường kiên quyết chối từ, hắn chỉ đáp ứng hiệp trợ thương đội. Lúc này, trong lòng hắn còn có một nỗi lo lắng dấu kín, đó chính là hắn từng tranh đấu với người của Thiên Kích Phong ngoài trấn nhỏ, đối phương dám chắc sẽ không từ bỏ ý đồ, một khi họ tìm được chính mình, có thể sẽ liên lụy cả thương đội. Ban Đồng không có cách nào khác, hắn không dám miễn cưỡng Lý Cường, không thể làm gì khác hơn là thay đổi mệnh lệnh, chỉ cần Lý Cường ra lệnh mọi người đều phải chấp hành. Về phần Lý Cường có nguyện ý chỉ huy hay không, thì do chính hắn tự quyết định.Sắc trời dần dần tối đen, Ban Đồng một lần nữa an bài đội ngũ thật thỏa đáng, vội vã tới gặp Lý Cường. Hắn cười khổ nói: " Chúng ta không thể tới được phía trước để lập trại, nếu tiếp tục đi tiếp, khi trời tối thì tình huống rất khó phán đoán, nếu lập trại tại chỗ, nguy hiểm cũng không nhỏ. Tiền bối, ngài xem nên làm gì bây giờ?"Lý Cường gãi gãi đầu, hỏi Hồng Thiêm: " Hồng Thiêm, ngươi nghĩ đi sẽ tốt hơn? Hay là dừng lại tốt hơn?" Trong lòng hắn cũng không có chủ ý.Hồng Thiêm dứt khoát nói: " Tất cả đều không tốt, hướng nào cũng rất tệ." Nguồn tại http://Truyện FULLLý Cường nhìn bầu trời, biết không thể tiếp tục trì hoãn, liền trực tiếp hỏi ngay: " Ngươi có ý kiến thế nào? Đi hay ở?"Hồng Thiêm suy nghĩ kế hoạch một lúc, nghe sư thúc hỏi tới, không thể làm gì khác hơn là đáp: " Dừng lại thôi, phải nhanh chóng lập trại an trí."Lý Cường lại hỏi Ban Đồng: " Ý kiến của ngươi thế nào?"Ban Đồng đáp: " Ta cũng cảm thấy lập trại thì tốt hơn, nhưng…"Lý Cường cắt đứt lời hắn nói, hạ lệnh cho các tiểu đội trưởng chia nhau hỏi những người có kinh nghiệm trong thương đội, chỉ có hai vấn đề cần hỏi: Đi hay ở. Vấn đề này liên quan đến sinh tử, rất nhanh đã có câu trả lời, trong thương đội hơn tám mươi phần trăm người đều nói tốt hơn nên lập trại.Lý Cường cười nói: " Tổng lĩnh, không cần ta nhiều lời nữa, đáp án đã có rồi, mau chóng hành động nhanh lên."Thật ra, Lý Cường chỉ dùng phương pháp của người hiện đại, tức là điều tra dân ý. Bởi vì hắn cũng không hiểu rõ đi hay ở là tốt hơn, hắn không có kinh nghiệm về phương diện này, nhưng hắn biết đại bộ phận người trong thương đội đều đã từng đi qua Thiên Lộ thảo nguyên, kinh nghiệm họ phong phú, để cho bọn họ tự mình làm ra lựa chọn như vậy mới được chính xác. Mặc dù Lý Cường không có nói rõ ý của mình, nhưng Ban Đồng lại bội phục cực kỳ đối với hắn, vội vàng chỉ huy thuộc hạ bắt đầu lập trại.Mọi người cũng đều lập tức hành động, rất nhanh đã rửa sạch một khối đất trống, đốt lên đống lửa. Đội xe toàn bộ tụ tập một chỗ, bên ngoài đào ra một đường hào, bên trong gắn một ít chông nhọn, bên miệng đường hào đều đặt những vật dễ cháy. Sau một lúc bận rộn, thì sắc trời đã dần dần tối đen.Ban Đồng cho người trải da thú trên mặt đất, mời Lý Cường nghỉ ngơi. Lý Cường nhìn thấy Tạp Châu ôm đầu ngồi một bên, liền đi qua, vỗ vai hắn hỏi: " Tạp Châu, làm sao vậy? Có phải bị thương hay không?"Tạp Châu ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng, trong đống lửa bắn ra hồng quang khiến cho gương mặt hắn có vẻ vặn vẹo. Hắn nhận ra Lý Cường, cất giọng khàn đặc đáp: " Bằng hữu duy nhất của ta đã chết, hắn vì cứu ta, hóa vật cũng đã mất hết, hết rồi, ai…bây giờ phải làm sao bây giờ?"Lý Cường nhớ tới trung niên hán tử đi chung với hắn đã gặp mặt ở lần đầu tiên, hắn thở dài, an ủi: " Tạp Châu, chỉ cần lưu lại tính mạng, hết thảy đều có thể bắt đầu lại lần nữa. Lại đây, đi đến bên kia ngồi, nghỉ ngơi một chút đi."Tạp Châu không nghĩ tới chuyện Lý Cường lại đi an ủi mình, trong lòng nhất thời cảm thấy đỡ hơn một chút, hắn không nói gì, chỉ gật đầu rồi đứng dậy, bước chân tập tễnh đi theo Lý Cường.Ở giữa trung ương trại, có đào ra một cái hố, ở giữa là đống lửa cháy lớn, Lý Cường mời mọi người cùng ngồi xuống. Ban Đồng, Hồng Thiêm, Nạp Thiện, Mạt Bổn, Ngoan Công còn có Tạp Châu cũng đều ngồi quanh đống lửa, Lý Cường lại đặc ý cho người đi gọi Trụ Đầu và Xú Cước bọn họ. Ban Đồng gọi người mang tới thịt thú, Nạp Thiện vừa thấy đã lớn tiếng kêu tốt, hắn đã sớm đói bụng, không khỏi nhanh chóng cắt lấy một miếng thịt, vội vàng nướng ăn. Những người khác không muốn ăn một chút nào.Mọi người đều không nói lời nào, không khí có vẻ trầm muộn. Trụ Đầu rốt cuộc nhịn không được nữa, nói: " Tiểu ca, trong lòng ta vẫn có chuyện không hiểu rõ, có thể hỏi được không?" Hắn vẫn còn thói quen xưng hô Lý Cường là tiểu ca.Lý Cường cười nói:" Trụ Đầu, có gì nghi vấn ngươi cứ nói đi."Trụ Đầu hỏi: " Rốt cuộc các ngươi lại là ai? Làm sao lại lợi hại như vậy?" Hắn vừa hỏi câu này, ngay cả Ban Đồng và Ngoan Công cũng rất chú ý lắng nghe, nhất là Ngoan Công, trong lòng hắn cũng đang đặt câu hỏi, hắn đã nhìn thấy Lý Cường nhiều lần phát uy, biết hắn lợi hại, nhưng vẫn không tiện hỏi rõ thân phận bọn hắn.Lý Cường cười nói: " Thật ra cũng không có cái gì lợi hại, chúng ta chỉ là một đám người lãng tích thiên nhai, cũng giống như các ngươi vậy, khắp nơi đều là nhà, a a." Tiếng cười của hắn lộ ra vẻ bất đắc dĩ.Mọi người đều ngây ra, không nghĩ tới Lý Cường lại trả lời như vậy, trong những người này, không có một người có thể hiểu được tâm tình của Lý Cường, kể cả Hồng Thiêm bọn họ.Xú Cước bây giờ rất thành thật, không dám cởi giày hơ chân nữa, mà chỉ xoa từ bên ngoài lớp giày. Trụ Đầu liếc hắn trừng mắt, làm hắn sợ đến nỗi rút tay về, nói: " Ta không có…ai, Trụ Đầu, tiểu đội chúng ta lúc nào đi tuần?"Trụ Đầu nói: " Có lẽ khoảng nửa đêm, chờ một lát ngươi đi ngủ trước, nghỉ ngơi cho tốt mới có tinh thần."Lý Cường trầm tư chốc lát, nhớ tới một vấn đề trọng yếu, hỏi: " Nếu các ngươi là Liệt Thú tộc, lần này tập kích không thành công, các ngươi có dừng tay không?"Nạp Thiện nuốt một miếng thịt, nói: " Nếu là đệ, dám chắc sẽ không bỏ qua, một lần không được sẽ hai lần. Hắc hắc, chỉ là lão Đại ở chỗ này, bọn họ chỉ uổng công thôi." Hắn còn không quên thuận tay vỗ mông ngựa cho Lý Cường.Mọi người đều không nói một lời nào, chỉ nhìn đống lửa " ba ba" thiêu đốt. Một hồi lâu, Ban Đồng tổng lĩnh thở dài: " Thật sự là không rõ, tại sao Liệt Thú tộc lại xuống tay với thương đội chúng ta? Ai! Tại Thiên Lộ thảo nguyên đối địch với Liệt Thú tộc thật sự là dữ nhiều lành ít a."Hồng Thiêm đột nhiên nói: " Ta cảm giác Liệt Thú tộc sẽ không đợi được đến ngày mai, có thể tối nay sẽ động thủ."Lý Cường gật đầu nói: " Ta cũng nghĩ như thế, tối nay bọn họ sẽ động thủ, hơn nữa lần này hành động, nhất định có người ở sau lưng điều khiển Liệt Thú tộc."Ngoan Công kinh ngạc nói: " Sau lưng có người khống chế? Là ai lợi hại như vậy?"Ban Đồng ngồi không yên, nói: " Ta đi chuẩn bị, để cho mọi người chuẩn bị chiến đấu…"Lý Cường ngăn cản hắn: " Đừng nóng vội, giờ này bọn họ sẽ không tới, muốn tới cũng phải sau nửa đêm. Mọi người cần tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi, không cần phái người đi tuần, có ta ở đây, bọn họ sẽ không đánh lén được đâu."Hồng Thiêm nói: " Đúng vậy, chỉ cần bảo vệ cho phòng phòng ngự này, bên ngoài thì giao cho ta và sư thúc là được."Nạp Thiện thở ra một hơi có vẻ no nê, nói: " Đừng có kinh hãi quá, có lão Đại ở đây, mọi sự sẽ đại cát." Nhìn bộ dáng của hắn có vẻ thật hài lòng.Mạt Bổn nói: " Vòng phòng ngự có ta và lão Nạp, sẽ không có chuyện gì đâu."Trong trại rất nhanh đã an tĩnh, Ban Đồng an bài vài người tuần đêm, hắn không phải đối Lý Cường có lo lắng gì, mà là nhiều năm qua đã nuôi dưỡng thành thói quen. Tiếng ngáy nổi lên khắp bốn phía trại, còn cả tiếng rên rỉ của những người bị thương, xa xa còn có tiếng kêu của loại dã thú kỳ quái nào đó, một trận gió hoang nổi lên, hoa lửa bay lên rời rạc, phiêu tán tại không trung.Lý Cường và Hồng Thiêm cũng không có ngủ, hai người khoanh chân ngồi bên đống lửa, Nạp Thiện và Mạt Bổn cũng tranh thủ thời gian để tu luyện, Trụ Đầu và Xú Cước bọn họ đã trở về tiểu đội của mình.Lý Cường nhỏ giọng nói: " Hồng Thiêm, nếu chúng ta bị thất lạc, sẽ hội họp tại Lạp Đô quốc…"Hồng Thiêm kỳ quái nhìn Lý Cường, nhỏ giọng cười nói: " Sư thúc, a a, ngài không định một mình lặng lẽ bỏ đi đó chứ."Lý Cường lắc đầu nói: " Ta có một loại cảm giác không tốt, lại không thể nói tại sao, cẩn thận một chút vẫn hơn."Hồng Thiêm không cho là đúng, nói: " Bằng thực lực của Liệt Thú tộc, bọn họ còn chưa uy hiếp được chúng ta, chọc vào chúng ta thì xem như bọn họ không may. Sư thúc, không có gì phải lo lắng đâu."Từ khi bước lên mảnh đất này, Lý Cường đã phảng phất có nhiều cảm giác không tốt, đối với chuyện quan hệ giữa Mãng Nguyên, Phật tông, tu chân giới và Thiên Kích Phong, hắn vẫn không có lý do xen vào. Dọc theo đường đi gặp Linh Quỷ Sư, Điền Cức Ma Trượng cùng người tu chân của Thiên Kích Phong và Liệt Thú tộc của Thiên Lộ thảo nguyên đều là cổ quái quỷ bí. Mãng Nguyên đến tột cùng là xảy ra chuyện gì đại sự? Kỳ Phúc Bách Linh kia lại là thứ gì? Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu rõ, trong lòng không khỏi than thở, Tây đại lục thật sự là một nơi vô cùng thần bí.Lý Cường đưa tâm thần chìm vào nguyên anh, bắt đầu tu luyện. Hắn không dám quá chuyên chú, một mặt chậm rãi thôi động tiểu vũ trụ bên ngoài nguyên anh, một mặt phân ra một tia thần thức, đem mười dặm phương viên chung quanh động tĩnh thu hết vào tâm, đây là năng lực ai đạt được đến Xuất Khiếu kỳ mới có. Nguyên anh đã hoàn toàn ngưng luyện thành thật thể, Tử Viêm Tâm dưới chân nó kết hợp với Huyễn Tật Thiên Hỏa, uy lực càng không giống bình thường. Tử quang của Tử Viêm Tâm bắn ra giống như một đạo quang mạc bao vây quanh nguyên anh. Tiểu vũ trụ tỏa ra năm luồng hào quang ngũ sắc cũng đã lớn mạnh hơn trước kia rất nhiều, năng lượng phun ra nuốt vào với tốc độ cực nhanh. Hỏa Tinh cũng đang trợ giúp, chiếc miệng nhỏ không ngừng phun ra những đóa hoa lửa sáng lạn hỗ trợ.Hỏa Tinh đã không còn bám trên vai nguyên anh nữa, nó bám vào trong Tử Viêm Tâm, trực tiếp từ Tử Viêm Tâm hấp thu năng lượng của Huyễn Tật Thiên Hỏa. Hỏa Tinh dù sao cũng quá nhỏ, khả năng hấp thu năng lượng Thiên Hỏa cũng chỉ có hạn, đã thế đại bộ phận năng lượng hấp thu được nó lại phun vào cho nguyên anh của Lý Cường. Trải qua sự chuyển đổi của Hỏa Tinh, những vật chất bá đạo của Thiên Hỏa đã bị giải trừ, còn lại chỉ là năng lượng hỏa tính cực kỳ tinh thuần cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong nguyên anh. Hỏa Tinh đem đến chỗ tốt cho Lý Cường thật sự là rất lớn, hắn giống như có được hai nguyên anh đồng thời tu luyện. Tu chân giới cũng có người tu luyện nguyên anh thứ hai, bất quá không giống như Lý Cường trong lúc vô ý mà luyện ra, có thể nói là chưa từng nhìn thấy bao giờ.Tâm thần vừa động, Lý Cường và Hồng Thiêm cơ hồ cùng mở mắt ra, hai người nhìn nhau cười. Hồng Thiêm nói: " Sư thúc, người của Liệt Thú tộc đến rồi."Lý Cường gật đầu nói: " Quái thú rất nhiều, phô thiên cái địa."Hai người phi thường ăn ý đồng thời đứng dậy hét lớn: " Tất cả mọi người đứng lên, quái thú đã sắp tới, chuẩn bị vũ khí!"Trong trại ầm ầm đại loạn. Lý Cường và Hồng Thiêm đồng thời quát lên, thanh âm không thua gì sấm sét bổ xuống. Nạp Thiện và Mạt Bổn cả kinh nhảy dựng lên, Nạp Thiện lẩm bẩm kêu: " Lão Đại, không cần kêu lớn tiếng vậy chứ, hù chết người không đền mạng a. Lão Mạt, lại tiếp tục đại chiến một trận nữa rồi, a a, cùng ở một chỗ với lão Đại không có chuyện gì khác ngoài chuyện đánh nhau thôi a."Mạt Bổn cười khổ nói: " Ngươi không phải là thích như vậy nhất sao? Ai! Ta còn chưa quen với việc đánh đánh giết giết."Nạp Thiện cười ôm vai hắn:" Lão Mạt, ngươi đã hoàn toàn thay đổi rồi, a a, ta còn nhớ khi ngươi vừa mới đến Hắc ngục thì bộ dáng yếu ớt, ngay cả lời nói cũng nói không rõ, nếu không có lão Nạp ta chiếu ứng, ngươi dám chắc đã xong đời rồi."Mạt Bổn đấm một quyền vào ngực hắn, cười mắng: " Chiếu ứng con khỉ! Ngươi không biết lúc ấy có bao nhiêu khổ tù đòi lột da ngươi, uống máu ngươi, nếu không có sư tôn đi tới Hắc ngục…hừ hừ…"Nạp Thiện cười hắc hắc: " Lão Nạp ta mắt nhìn người không sai, hắc hắc, lão Đại là người thứ nhất làm ta bội phục, không biết vì sao lúc ấy mắt ta lại lợi hại như vậy đó." Hắn bắt đầu khoa trương khoe khoang.Ban Đồng tổng lĩnh vội vã chạy tới, hỏi: " Phát hiện cái gì sao? Chúng ta không nhìn thấy quái thú lại đây a."Hắn đã hỏi qua người đi tuần, bên ngoài cũng không có động tĩnh.Lý Cường không vội vàng, thong thả nói: " Rất nhanh sẽ tới thôi, hơn nữa rất nhiều. Nạp Thiện, đem cái này phân phát cho mọi người, dạy cho bọn họ cách sử dụng."Trên đống da thú đột nhiên xuất hiện một đống tiểu cầu màu đỏ. Nạp Thiện kinh hãi hét lớn: " Oa! Ha ha! Bạo đạn! Quá tuyệt vời, ha ha, cái này rất tuyệt a!"Ban Đồng cũng hoảng sợ ngây ra, hắn cũng nhận ra loại bạo đạn này, loại vũ khí cao cấp này ở Tây đại lục giá tiền cực kỳ cao, những thương đội bình thường tuyệt đối không có khả năng sử dụng. Lý Cường lại lấy tiếp ra thứ tích thương do quân đội sử dụng và một ít tinh thạch năng lượng, nói: " Tìm người nào biết dùng đến lãnh, Nạp Thiện và Mạt Bổn các ngươi dùng cái này."Hai cây Hồng Trùy Pháo lại xuất ra, Nạp Thiện vui mừng hớn hở, chụp lấy Hồng Trùy Pháo kêu lên: " Chiến lợi phẩm tại Nam Khẩu Quan, haha, thiếu chút nữa ta đã quên mất rồi."Trụ Đầu mang theo một đám huynh đệ chạy lại, đang lúc nhìn thấy. Xú Cước hít sâu một hơi: " A! Trụ Đầu, nguyên lai tiểu ca là vũ khí hành thương( buôn bán vũ khí), có nhiều đồ vật tốt như vậy, không biết tổng cộng là bao nhiêu tiền mới mua được."Ban Đồng ở bên đột nhiên giật mình, câu nói của Xú Cước đã nhắc nhở hắn, hắn vội hỏi: " Tiền bối, mấy thứ này bao nhiêu tiễn sổ…chúng ta…" Hắn nghĩ thầm, vũ khí tại Tây đại lục vô cùng giá trị, nếu Lý Cường giống như một con sư tử há to miệng kêu giá, không biết hắn có thể mua nổi hay không.Lý Cường khoát khoát tay nói: " Tặng các ngươi! Ta không lấy tiền, cứ lấy mà sử dụng đi."Lại Đầu lẩm bẩm: " Hay thật, mẹ nó hắn thật là mạnh tay…ai yêu, sao Trụ Đầu ngươi lại đánh ta."Trụ Đầu mắng: " Miệng sạch sẽ chút đi, đánh ngươi là nhẹ đó, lần sau phải gọi ngươi là miệng thúi mới được!"Lại Đầu không dám cãi lại, chỉ trốn sang một bên.Hồng Thiêm nói: " Tốt nhất nên tạo thành một đội tích thương, chuyên môn để trợ giúp và tấn công bất ngờ, như vậy hiệu quả hơn là sử dụng phân tán ra."Ban Đồng cũng là người có kinh nghiệm, gật đầu nói: " Trụ Đầu, ngươi tới tổ chức, đem những người có thể sử dụng thứ tích thương tập họp lại, năm người một tiểu tổ, hành động nhanh lên một chút! Quái thú sắp tới rồi."Trụ Đầu cực kỳ hưng phấn, uy lực của thứ tích thương ở Tây đại lục ai cũng biết, có thể lập thành một đội, uy lực có thể tưởng tượng là thế nào.Tạp Châu đột nhiên nói: " Ta sẽ dùng thứ tích thương, cho ta một cây!"Lý Cường lấy từ trong thủ trạc ra một cây Hắc ngục thương, nói: " Cây này cho ngươi, cẩn thận sử dụng."Tạp Châu ôm chặt Hắc ngục thương, hắn định đi liều mạng một trận, thở dốc ra một trận thô khí trong lồng ngực ra ngoài.Người trong trại rối loạn một hồi, chốc lát sau, rốt cuộc đã chuẩn bị xong, mọi người cũng đều nghiêm trang chờ đợi.Bầu trời có chút sáng dần, xa xa mơ hồ truyền đến tiếng vang long long, dần dần, đại địa bắt đầu chấn chiến, tiếng thét chói tai của quái thú rõ ràng vang tới. Ở giữa trại, có năm người đang đứng, Nạp Thiện khiêng một thanh Hồng Trùy Pháo đi tới lui, hắn nóng lòng muốn được thử xem uy lực của Hồng Trùy Pháo, đối với nguy hiểm sắp đến hắn cũng không thèm để ý, có lão Đại ở đây, cái gì hắn cũng không thèm sợ hãi.Lý Cường và Hồng Thiêm cũng có bộ dáng nhàn nhã thong thả, nhìn không ra một chút khẩn trương. Mạt Bổn ôm lấy Hồng Trùy Pháo nhắm mắt dưỡng thần. Ban Đồng mặc dù trong lòng khẩn trương, những bề ngoài cũng còn trấn tĩnh.Ngoan Công và Trụ Đầu ở cùng một chỗ, trên tay cũng cầm thứ tích thương. Cả thương đội chỉ có tiểu đội bọn họ là có cảm giác tốt hơn một chút, thứ tích thương trên tay bọn họ có thể bắn ra xa, không cần phải tiến sát vào, bởi vậy nguy hiểm cũng tương đối ít hơn rất nhiều.Lý Cường bay lên một cái xe lớn, hướng xa xa nhìn quanh. Bầu trời mông mông, không thể nhìn quá xa, nhưng đối với cao thủ như Lý Cường mà nói ảnh hưởng không lớn. Chỉ thấy xa xa bụi mù cuồn cuộn, cỏ dại cao chừng nửa người không ngừng lắc lư đung đưa, bầu trời còn có vô số những chấm đen bay quanh, Lý Cường biết đó chính là loại quái điểu màu xanh kia.Cỏ dại phía trước đột nhiên sóng gió nổi lên, không phải do tự nhiên lay động, vừa nhìn là biết ngay phía dưới có gì đang di động rất nhanh. Lý Cường âm thầm giật mình, bởi vì phạm vi ba động thật lớn, hắn nhất thời không biết đó là vật gì. Lý Cường kêu lên: " Ta đi xem thử!" Dương tay mặc vào Lan Uẩn chiến giáp, đeo Huyễn Dương Hoàn, hắn bay vụt ra ngoài.Bay đến chỗ cỏ dại lay động, gần sát mặt đất nhìn xuống, trong lòng Lý Cường không khỏi một trận tê dại. Chỉ thấy trong đám cỏ rậm rạp chính là những con trùng màu đỏ dày đặc, mỗi con cỡ ba bàn tay, tốc độ di động phi thường nhanh. Hắn cúi người chụp lấy một con, bay ngược trở về. Quái trùng màu đỏ nọ có một đôi răng nanh nhọn hoắc cỡ ngón tay Lý Cường, phát ra tiếng kêu chi chi làm người khác vô cùng khó chịu, theo hai răng nanh cử động, một giọt nước vàng trong suốt chảy ra.Lý Cường rơi vào giữa trại, giơ quái trùng trong tay lên, hỏi: " Ban Đồng, đây là thứ gì vậy?"Ban Đồng vừa thấy sắc mặt kịch biến, thất thanh kêu lên: " Hỏa Liệt Trùng! Trời ạ! Là Hỏa Liệt Trùng! Lần này xong hết rồi…"Lý Cường dùng sức sờ vào, chợt nghe " ba đát " một tiếng thanh thúy, con Hỏa Liệt Trùng nọ vỡ nát thành nhục tương. Hắn nói: " Vật này có gì đặc biệt hơn người chứ."Ban Đồng run giọng nói: " Hỏa Liệt Trùng tại Thiên Lộ thảo nguyên cùng với Địa Hỏa Thú và Hi Phích Linh Lung, nó xếp hạng thứ ba, độc dịch của nó phi thường lợi hại, hơn nữa chúng nó mỗi lần xuất hiện là mấy vạn con, không có vật gì có thể chống đỡ, ai! Xong hết rồi. " Hắn cũng không còn bảo trì được sự trấn tĩnh nữa.Lý Cường gật đầu nói: " Hồng Thiêm, xem ra không thể để cho thứ này tới gần, không thể làm gì khác hơn là chúng ta phải khổ cực một chút thôi."Hồng Thiêm cười nói: " Loại quái trùng này chỉ ỷ lại vào số lượng nhiều, nếu ít đi một chút thì cũng không làm được gì. Được! Chúng ta tiêu diệt nó trước."Ban Đồng nghe xong cảm thấy quả thật khó thể tin nổi, bất quá đã tới bước này, hắn cũng chỉ có thể nhờ vào Lý Cường bọn họ.Nhân trùng đại chiến ( người và trùng đại chiến) lập tức xảy ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận