Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!


Edit: Linhlady


Mạc Vân Quả nhìn thoáng qua Lăng Khanh An, sau đó đập tay lên bàn, phát ra một tiếng thật lớn.


Lăng Khanh An:!!!∑(?Д?ノ)ノ


Chỉ thấy vị trí mà Mạc Vân Quả võ xuống trên bàn kia, lún xuống một đoạn thậy sâu, thậm chí có thể thấy rõ ràng dấu tay Mạc Vân Quả.


Tay Lăng Khanh An run lên, đang chuẩn bị nói cái gì đó, lại nghe thấy một tiếng vang lớn, đồng thời tiếng nói lạnh lẽo của Mạc Vân Quả vang lên “Ăn!”


Lăng Khanh An:……


Lăng Khanh An yên lặng cầm đũa của mình lên, sau đó yên lặng gắp đồ ăn, yên lặng ăn cơm.


Tuy rằng hơi mặn, cơm hơi nhão, ăn vẫn khá tốt, ừm…… Thật sự ăn khá tốt.


Lăng Khanh An nỗ lực thôi miên chính mình, đồng thời an ủi bản thân, hắn không phải đánh không lại Mạc Vân Quả, hắn chỉ là lười vận dụng lực lượng nói dối mà thôi.


Ừm…… Chính là như thế!


Trên thực tế, cũng đích xác như thế, Mạc Vân Quả hiện tại, thật ra vẫn chưa đến mức hắn phải vận dụng năng lực kia.

Trên thực tế, cũng đích xác như thế, Mạc Vân Quả hiện tại, thật ra vẫn chưa đến mức hắn phải vận dụng năng lực kia.


Tự tạo công tác an ủi tâm lý bản thân xong Lăng Khanh An cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, hắn dùng tốc độ ăn cơm thật nhanh, sai đó ném lại chén đũa chạy lấy người.


Hẳn là…… Ừm…… Đại khái…… Là đi uống nước.


Mạc Vân Quả thấy Lăng Khanh An đã đi khỏi đây rồi, bản thân cũng đứng dậy đi về phòng, chuẩn bị nghỉ trưa.


Lần đầu tiên nấu ăn, giống như còn có chút mệt……


Đến buổi tối, Lăng Khanh An mới từ trong phòng đi ra, sau đó yên lặng thu dọn chén đũa, sau đó nấu một ít cháo, lúc này mới đi gõ cửa phòng Mạc Vân Quả.


Mà lúc này Mạc Vân Quả, còn lại đang nhìn đồ đạc nguyên chủ lưu lại.


Khi Mạc Vân Quả bám vào người nguyên chủ, nguyên chủ đang là một tác giả, thành tích cũng không tệ lắm.


Mạc Vân Quả đi vào thế giới này sao đó, cũng không tiếp tục viết nữa, cho nên khi kéo xuống phần bình luận ở phía dưới, có một đống yêu cầu ra chương mới.


Truyện nguyên chỉ viết đúng tiêu chuẩn loại hình tổng tài bá đạo yêu tôi, các loại tình yêu vui buồn lẫn lộn giữa tổng tài bá đạo cùng nưc chủ bạch liên hoa, có thể nói là phi thường động lòng người.


Nhưng mà, Mạc Vân Quả cũng không thể lý giải được tình cảm trong đó.


Ít nhất cô cảm thấy, cái gọi là tình yêu giữa nam nữ chủ, khiến người ta không cách nào hiểu được.


Dựa theo lý luận khoa học lý mà nói, loại đồ vật như nhất kiến chung tình này không tồn tại.


Thế nhưng, chính Mạc Vân Quả cũng không xác định được, dù sao cô cũng không làm nghiên cứu về phương diện này.


Khi Lăng Khanh An gõ cửa phòng Mạc Vân Quả, cô vừa lúc nhìn đến đoạn nữ chủ bị nữ phụ hãm hại, nam chủ liều mạng bảo hộ, sau đó, nữ chủ cảm động, bắt đầu cùng nam chủ…… ừm…… Làm một ít chuyện không thể miêu tả.


Mạc Vân Quả còn không kịp xem, Lăng Khanh An đã đi vào.


Lăng Khanh An lập tức đi tới bên người Mạc Vân Quả, ánh mắt cố ý vô tình dừng ở trên máy tính.


Chỉ thấy trên màn hình hiện lên từ ngữ như vậy……


“Bàn tay hắn dần dần hướng về phía thân thể của cô, cái loại cảm giác rùng mình này làm cô nhịn không được ôm eo hắn……”


“Hắn ở bên tai cô thấp giọng nói gì đó, một tiếng lại một tiếng, đâm thẳng vào nội tâm cô, làm nàng động tác càng thêm đón ý nói hùa theo hắn. Thứ……”


“Cô vây quanh eo tinh tráng hữu lực của hắn, theo động tác của người kia, thân thể của cô trên dưới phập phồng, cô cảm giác bản thân đi vào một cái vòng thật lớn, đem cô chặt chẽ vây khốn, không bao giờ muốn tránh thoát……”


“Từ trong miệng cô vọng lại than nhẹ hoà cùng tiếng thở dốc của người đàn ông, dễ nghe như thế, làm người muốn ngừng mà không được……”


Lăng Khanh An:…… Tốt…… Rất hàm súc…… Tiểu. Hoàng. Văn……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận