Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa


Cố Hành Sâm sải bước về phía Niệm Kiều , cả người tỏa ra mùi vị tàn ác . Thời điểm đến bên cạnh Niệm Kiều , hắn nhanh chóng xốc cổ áo nam nhân kia quẳng sang một bên


"Ai da ——"


Thanh âm truyền tới là tiếng kêu đau đớn của một cô gái !


Cố Hành Sâm toàn thân chấn động , con người u ám nhìn lại thì phát hiện một gương mặt quen thuộc . Hắn có trí nhớ khá tốt , cơ hồ đã gặp qua là không quên được , đã từng gặp qua lần thứ nhất , nhất định sẽ ghi nhớ trong đầu.


Người đang nằm trên mặt đất cùng với vẻ mặt vô cùng uất ức nhìn hắn chính là An Manh Manh . Người này không phải bạn tốt của Niệm Kiều ?! Người này không phải con gái sao ?!


Cố Niệm Kiều liều mạng ngừng ngay nụ cười , cô đi tới đỡ An Manh Manh , nhẹ nhàng linh hoạt nói :"Ai nha , Manh Manh à , cậu cẩn thận một chút chứ , hôm nay không có mang giày cao gót , sao lại ngã xuống vậy ?!"


An Manh Manh :". . . . . ."



Cô thật muốn búng một cái trên gương mặt Niệm Kiều , cái bộ dáng bây giờ của cô là do ai ban tặng đây T___T


Thật may là vừa lúc cái miệng nhỏ nhắn kia đến gần , thì cô đã kịp thời lấy tay của mình bụm miệng Niệm Kiều lại , nụ hôn đó được hôn lên lòng bàn tay của cô , nếu không giờ đây chính cô phải nôn !


Trong nháy mắt Cố Hành Sâm bèn hiểu chuyện gì đã xảy ra , con ngươi toát ra lực đạo bén nhọn , tựa hồ muốn dùng ánh mắt đem Cố Niệm Kiều xé nát !


Niệm Kiều có chút kinh hoảng , cô biết rằng người đàn ông này rất đáng sợ ! Chỉ cần dùng ánh mắt là có thể làm hai chân cô nhũn ra , nếu mà động thủ , thì khác nào . . . . . .


Không muốn nghĩ thêm nữa , Niệm Kiều đem An Manh Manh đỡ dậy , sau đó liền đứng sang một bên , giống như một đứa trẻ vừa phạm phải lỗi lầm


Bầu không khí xung quanh trở nên yên tĩnh , khiến tính nhẫn nại của Cố Hành Sâm biến mất trong nháy mắt , con ngươi hẹp dài nheo lại , nhanh chóng liếc sang những người có mặt ở đó , rồi cuối cùng ngừng lại trên gương mặt An Hi Nghiêu


An Hi Nghiêu hoàn toàn không rõ tình huống vừa xảy ra , hắn chỉ biết khi nhìn thấy hiện trạng này , thì em gái An Manh Manh đã bị Cố Hành Sâm xốc lên vứt sang một bên . Nhưng vẫn rõ ràng đây chính là hiểu lầm , vừa đi tới vừa hướng mọi người nói :"Không sao , không sao cả . Mọi người cứ tiếp tục , là em gái của tôi bướng bỉnh thôi" (Đọc tới đây mới biết Manh Manh là em gái của An Hi Nghiêu >.



Mặc dù ai ai cũng biết rằng chuyện không như An Hi Nghiêu nói , nhưng nhìn thấy sắc mặt của Cố Hành Sâm , cũng giả bộ phụ họa cười cười , sau đó quay về vị trí ban đầu


An Hi Nghiêu đi tới , kéo vạt áo Manh Manh , thấp giọng hỏi :"Chuyện gì đang xảy ra ?!"


An Manh Manh nhìn về phía Cố Niệm Kiều , tỏ vẻ còn ai trồng khoai đất này


Cố Niệm Kiều nuốt một ngụm nước bọt , muốn nói lại không biết nói thế nào , cuối cùng đưa mắt nhìn về phía Cố Hành Sâm . Người sau hừ lạnh một tiếng , nhìn An Hi Nghiêu mà nói :"Người không thấy thì không nên biết , chỉ mình tôi hiểu là được rồi , tôi phải đi trước"


Thời điểm Cố Hành Sâm đi ra ngoài , đã có một bóng người đuổi theo , trước cả Niệm Kiều một bước . Khi cô đến được bên ngoài thì vừa vặn thấy được Nhậm Thiên Nhã nhón chân lên , hôn vào môi của Cố Hành Sâm


Đầu óc cô lúc này như trống rỗng , chỉ biết ngu ngơ đứng tại chỗ . Cô chỉ có thể cảm giác được trái tim mình như bị đè nén , từng mảnh từng mảnh vỡ toan đến đau lòng . Bản thân tự nhiên nhói lên , như đang có ai đó cướp mất món đồ của mình !


Một giây trước cô còn tưởng hắn quan tâm đến mình , cho nên hắn mới ngăn cản hành động đó của Manh Manh , nhưng mà bây giờ thì . . . . . .


Cố Hành Sâm vốn là muốn đẩy Nhậm Thiên Nhã ra , nhưng là nhìn thấy ánh mắt ấy của Niệm Kiều , trong lòng hắn liền nảy ra ý định khác , mặc cho Nhậm Thiên Nhã hôn mình


Nhậm Thiên Nhã cảm thấy vui vẻ vì phát hiện Cố Hành Sâm không có cự tuyệt nụ hôn của mình , nhưng mà cũng không cùng cô đáp trả !


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận