Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa


Cố Hành Sâm đứng tại chỗ , trong mắt vẫn kiên quyết "Cố Niệm Kiều , chú không biết đã làm gì để cháu hiểu lầm , nhưng cháu nhất định phải nhớ , nhớ đến quan hệ của chúng ta . Về sau không nên nói năng bừa bãi như thế , nhớ đấy"


Quan hệ của chúng ta ?!


—— Chú cháu !


Thân thể Cố Niệm Kiều run lên , dưới chân lui về sau một bước , tay che ngực giống như đang kiềm chế đau đớn , sắc mặt trở nên tái nhợt . Cố Hành Sâm cho là nên giải thích một chút , để cô hiểu rõ quan hệ giữa cả hai , để thở phào nhẹ nhõm , nhưng không ngờ ——


"Tôi không có nói năng bừa bãi , tôi nói cái gì tôi là người hiểu rõ nhất !" Cô kiên định thanh âm làm Cố Hành Sâm như nghe một lời cảnh cáo !


Cô rốt cuộc là muốn làm gì ?! Thật sự điên rồi có phải hay không ?!


"Tôi chính là thích chú ! Chẳng lẽ là chú cháu , thì tôi không thể thích chú ?!" Cố Niệm Kiều nhìn hắn , khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt với giọng điệu kiên định , khiến Cố Hành Sâm kinh hãi


"Thân là sinh viên đại học , cháu lại không biết phân biệt đúng sai sao , thích chú của mình chính là ——"



"Tôi hiểu biết rất rõ điều này !" Cố Niệm Kiều cắt đứt lời của hắn , cô không muốn nghe đến hai chữ kia "Tôi chính là thích chú ! Cho dù chú không thích tôi , nhưng cũng không được ngăn cản tôi thích chú" (2 chữ kia ý nói loạn luân đó T___T)


Gân xanh trên trán của Cố Hành Sâm tràn ra , bước tới vặn chặt cánh tay của cô , trầm lãnh cảnh cáo :"Cháu không nên nói lời xằng bậy nữa !"


Nơi này là Cố Gia , ngộ nhỡ bị người khác nghe được , khác gì gây ra sóng gió gia đình ?! Con bé này đúng là không biết sống chết !


"Tôi không có nói bậy ! Tôi thích chú , mãi mãi thích chú !"


"Không được phép thích chú !" Cố Hành Sâm nhức đầu gầm nhẹ


"Không cần chú phải cho phép ! Tôi tự cho phép mình là được !" Cố Niệm Kiều thanh âm phản bác "Giá như cái lần đầu tiên gặp gỡ , chú đừng có giúp tôi . Giá như cái ngày ở Thẩm Điều , chú cũng đừng có rước tôi về nhà . Và nếu như chú đừng bao giờ xen vào chuyện học ở trường của tôi . Thì tôi ... thì tôi đã không phải như ngày hôm nay !"


"Cháu nên nhớ , chú làm những việc này bởi vì chú là chú của cháu ! Bởi vì cháu là con gái của Cố Dược Diên ! Là do cháu có suy nghĩ sai lệch ! Nếu như không muốn bị chú xem thường , thì cháu nên coi lại mình đi !" Cố Hành Sâm thật hận không bóp chết được cô . Tại sao lại dễ dàng hiểu sai như vậy , lại còn đối với chú của mình ?!



Cố Niệm Kiều nhìn hắn , cặp mắt từ từ đọng nước , lời của hắn tựa như lưỡi dao sắc bén , luôn làm cô đau lòng !


Thấy cô không nói thêm gì nữa , Cố Hành Sâm buông cánh tay cô ra , xoay người đi lên lầu


"Một là để cho tôi tiếp tục thích chú , còn không thì phải làm cho tôi chẳng cần chú nữa" . Người phía sau nhẹ giọng mở miệng , giọng nói trước sau cố chấp


Cố Hành Sâm nhắm hai mắt lại , đúng là điên rồi ! Tình cảm của con bé này quá sâu đậm , sâu đậm đến vượt xa trí tưởng tượng của mình !


Hắn còn nghĩ rằng chỉ cần mấy ngày mình không xuất hiện , cô sẽ rất nhanh quên . Nhưng mà , kết quả lại là ——


Suy nghĩ một chút hắn liền quay đầu nói :"Tối nay đi với chú đến một nơi"


Cố Niệm Kiều có chút kinh ngạc , lầm bầm hỏi :"Đi nơi nào ?!"


Cố Hành Sâm không trả lời , ánh mắt lãnh đạm xẹt qua khuôn mặt nhỏ nhắn , quay người lên lầu


Tối hôm qua ông Cố lấy cái chết để uy hiếp hắn , bắt hắn phải đáp ứng quản lý Cố thị , làm hắn hoàn toàn nổi giận ! Nói thế nào thì ông ấy cũng là cha ruột mình , nên hắn không cách nào làm khác được


Vừa nghĩ tới trong thời gian này mình phải ở lại đây , hắn thề rằng phải tìm cách cắt đứt những ý niệm của cô !


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận