Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ


"Em nói cái gì?" Tiêu Mặc Tân rống lớn, cảm giác mình vừa mới nghe nhầm.


Bên này Tiêu Hòa Nhã tiếp tục uất ức: "Hu hu hu. . . . . . Anh tuyệt không

lo lắng cho em, em biết ngay là không có em mọi người nhất định rất vui

mừng vì không còn liên quan nữa, hu hu hu. . . . . . . Mẹ ơi, tại sao số mạng của con lại khổ như vậy, lúc người đi tại sao lại không dẫn con đi cùng? hu hu. . . . . ."


Tiêu Mặc Tân giận, tiếp tục rống: "Em câm miệng cho anh, nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" diendan_lequydon


Một tiếng rống đầy uy lực này, cuối cùng cũng phá vỡ ranh giới mang bạn học Tiêu Hòa Nhã trở lại thế giới thực tế, Tiêu Hòa Nhã khống chế bản thân, lúc này mới thận trọng mở miệng nói: " Mấy trước phút em không cẩn thận rớt xuống sông, thật may là có một người giúp đỡ mới bảo vệ được cái

mạng nhỏ này, nhưng em không cẩn thận tháo cái dây chuyền vàng to bằng

ngón tay cái của ân nhân cứu mạng. . . . . .hu hu. . . . . . Muốn hơn

hai vạn đồng! Hu hu . . . . ." Nói xong lại uất ức.


Bên kia gương mặt Tiêu Mặc Tân đầy vạch đen, ngón tay cái? Người này giàu có như thế

nào, lại đeo dây chuyền vàng to như vậy? [email protected] Nhưng khi nghe thấy em gái mình khóc đến chết đi sống lại, rốt cuộc cũng không có bắt bẻ cái người ân nhân cứu mạng kia.


"Không có việc gì, chỉ

cần em không có việc gì là tốt rồi, bây giờ em đang ở đâu, ngoan ngoãn

đợi ở đó anh sẽ đến đón em, đừng khóc, dây chuyền anh sẽ bồi thường cho

người ta!" Tiêu Mặc Tân nhỏ giọng an ủi.


Tiêu Hòa Nhã gật đầu, "Ừ, em ở cửa trường học!"


"Được, em ngàn vạn lần không được đi loạn, anh lập tức đến liền!" Tiêu Mặc Tân cúp điện thoại, vội vàng chạy ra ngoài. Cũng không để ý đến việc trợ lí của mình đang liều mạng đuổi theo. Chương trình quan trọng gì, có thể

quan trọng hơn em gái của anh sao? Không nghe thấy em gái của anh đang

khóc sao? Đau đầu quá!


Tiêu Hòa Nhã trả lại điện thoại cho Thượng Quan Ngưng "Làm ơn đưa tôi đến cửa trường học! Cám ơn!"


Thượng Quan Ngưng nhận lấy điện thoại, vẻ mặt kì lạ liếc nhìn cô dien*dan

le*quy*don : "Tôi giống như người đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay

cái sao?"


"Anh cũng không có cứu tôi, là tôi tự mình bò ra khỏi

"Anh cũng không có cứu tôi, là tôi tự mình bò ra khỏi

sông!" Tiêu Hòa Nhã liếc anh một cái, nếu anh thật sự là ân nhân cứu

mạng, không biết sẽ muốn vơ vét bao nhiêu tiền của cô đây? Kém hơn việc

đeo dây chuyền vàng nhiều! Theo cô biết, bình thường nhà giàu mới nổi

vẫn tính là tâm địa thiện lương, nhìn người đối diện, chậc, người thì có bộ dạng dễ nhìn một chút, nhưng mà bây giờ xem ra cũng chỉ là người

không có văn hóa, không, không có văn hóa cũng không nhất định là

Grandet*, anh ta chỉ là một người tâm địa dã thú mà ra vẻ lịch sự.


(*Grandet: một thương nhân trong truyện ngụ ngôn, nổi tiếng keo kiệt bủn xỉn)


Thượng Quan Ngưng liếc cô một cái, trên khuôn mặt tuấn mỹ thoáng nở một nụ

cười, cũng không so đo trong lòng cô đã mắng anh thành cái dạng gì rồi,

"Ngày mai giặt áo vest cho tôi, Đại Nhất, đưa cô ta đến cửa trường học!"


"Dạ!" Lúc này Đại Nhất đi ra từ trong bóng tối, gật đầu một cái với Thượng

Quan Ngưng, Erica.K & ddlequydon lúc này mới nhìn mặt Tiêu Hòa Nhã,

"Bạn học, đi thôi!"


Tiêu Hòa Nhã liếc Thượng Quan Ngưng một cái,

mặc dù đối với việc anh hào phóng có chút kỳ quái, nhưng cho tới bây giờ cô vẫn biết lúc nào nên nói lúc nào thì không nên nói, cô rất nghèo.

Hơn nữa thường đặc biệt không có đạo đức đi lừa gạt các anh trai, huống

chi cô cũng muốn giặt áo vest giúp anh!


Mãi cho đến cửa trường

học, Tiêu Hòa Nhã mới biết trước khi mình lạc đường có gì đó rất kì lạ,

"Cái kia, tại sao các anh lại đến phía Tây Bắc của trường học?"


Đại Nhất liếc cô một cái, dd♥lequydon "Tôi nói cái người hiệu trưởng kia

nhàm chán nên mới tùy tiện đi dạo lung tung rồi đến nơi đó cô có tin hay không!"


"Tin!" Tiêu Hòa Nhã tuyệt không hoài nghi, người đó nếu không nhàm chán sẽ không hành hạ cô lâu như vậy?


"Người thân!" Thiếu chút nữa Đại Nhất đã ôm cô lớn tiếng khóc rống rồi, "Cô

biết thời điểm anh ta nhàm chán thích làm cái gì nhất không? Đó chính là trêu chọc người khác!"

biết thời điểm anh ta nhàm chán thích làm cái gì nhất không? Đó chính là trêu chọc người khác!"


Thật sự là thú vị! Nội tâm Tiêu Hòa Nhã

cảm thán, nghĩ đến có phải bốn người các anh đã bị trêu chọc thành thói

quen rồi hay không?


"Bạn học, cô nhất định phải ghét anh ta, căm

ghét anh ta, không có lúc nào là không chán ghét anh ta!"

[diendanlequydon] Đại Nhất giống như hận người này đến tận xương tận

tủy, nếu như trong thành phố có rơm rạ, Tiêu Hòa Nhã cũng không hoài

nghi người này sẽ làm hình nộm đâm mỗi ngày để nguyền rủa.


"Tốt,

tôi nhất định sẽ căm thù anh ta đến tận xương tận tuỷ!" Tiêu Hòa Nhã gật đầu. Có trời mới biết cô cũng rất muốn viết ngày sinh tháng đẻ của anh

lên hình nộm rồi dùng kim đâm mỗi ngày để nguyền rủa.


"Ừm ừm ừm. . . . . ." Đại nhất, rất vui mừng, rốt cuộc cũng tìm được một người có

cùng kẻ thù."Ha ha ha. . . . . . Cô cứ từ từ chờ, tôi về trước!"


"Cám ơn!" Tiêu Hòa Nhã gật đầu nói cảm ơn, thuận tiện còn tặng một cái hắt xì thật lớn! lqd Xong rồi, xem ra lại muốn ngã bệnh!


"Tiểu Nhã, em không sao chứ!" Vừa xuống xe Tiêu Mặc Tân đã vội vàng chạy tới

bên cạnh Tiêu Hòa Nhã, nóng nảy hỏi, nhìn thấy tóc và quần áo cô còn ướt càng thêm lo lắng! "Tốt rồi, tại sao lại rớt xuống sông? Lên xe nhanh

lên!" Thử đặt bàn tay lên trán Tiêu Hòa Nhã, cảm thấy nhiệt độ hơi cao,

vội vàng kéo cô lên xe.


Tiêu Hòa Nhã nhìn anh trai có chút bối

rối, một chút giả bộ cũng không có! Mình sẽ không bị đám chó săn chụp

hình đúng không? Tiêu Hòa Nhã khẽ cười, có khả năng là vì đã có nhiều

người thương yêu như vậy, cho nên thượng đế cũng không vừa mắt, mới để

cho cô có nhiều thiếu sót như thế. Bây giờ nghĩ lại những thiếu sót này

cũng không phải là không thể chấp nhận.


Tiêu Mặc Tân đẩy cô vào trong xe mà mình cũng mau chóng lên xe, vừa khởi động xe vừa gọi điện thoại cho chú ba.

Tiêu Mặc Tân đẩy cô vào trong xe mà mình cũng mau chóng lên xe, vừa khởi động xe vừa gọi điện thoại cho chú ba.


"Anh cả, em thật sự đang làm phẫu thuật!" Bên kia giống như truyền đến âm thanh của Tiêu Mặc Tinh từ rất xa.


"Đại khái phải mất bao lâu?" Tiêu Mặc Tân hỏi.


"Còn nửa giờ nữa!" Chỉ là phẫu thuật nhỏ, Tiêu Mặc Tinh nói.


"Được, chú thực hiện xong ca phẫu thuật này thì chạy về nhà cho anh!" Tiêu Mặc Tân không nói thêm lời nào, để cho Tiêu Mặc Tinh tiếp tục làm phẫu

thuật. le^quy^don Liếc mắt nhìn chỗ ngồi phía sau đã biến thành ổ của em gái, không tự chủ tăng nhanh tốc độ xe.


Lại nói, kể ra trước

thời điểm tiểu thư nhà họ Tiêu bị bệnh, cô đại tiểu thư này không thể

gặp mưa, gặp mưa một chút sẽ phát sốt, không kéo dài hai ba ngày thì

tốt, nếu nghiêm trọng thậm chí sẽ kéo dài một hai tuần, hiển nhiên nhìn

cái bộ dạng hiện tại, rớt xuống sông và bị mắc mưa tuy diễn ra khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì lạ.


Tiêu Mặc Tinh đang làm

phẫu thuật nhìn điện thoại trong tay y tá, sửng sốt một lát, ngay sau đó tiếp tục chuyên tâm làm phẫu thuật.


"Anh, đến đây đi!" Bác sĩ đang xem ở bên cạnh nói.


Tiêu Mặc Tinh liếc anh ta một cái, nhớ tới giọng nói lo lắng của anh cả nhà

mình hiển nhiên là có chuyện gì đó đã xảy ra, rốt cuộc nhìn người nọ gật đầu một cái, "Tốt!"


Vừa về tới nhà đã nhìn thấy anh cả mình đang ôm em gái ddΞlequydon, "Anh cả, tiểu Nhã thế nào?"


"Rơi xuống sông, hiện đang sốt cao!" Tiêu Mặc Tân nói xong, trực tiếp ôm em gái mình đi lên trên lầu.


"Thiếu gia, tiểu thư thế nào rồi?" Dì Lâm, quản gia nhà họ Tiêu nhìn thấy tình hình này vội vàng nghiêm túc hỏi.


"Dì Lâm, giúp tiểu Nhã tắm và thay quần áo!" Tiêu Mặc Tinh vừa nghe rơi xuống sông, vội vàng nói với Dì Lâm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận