Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ


"Hừ!" Hai vợ chồng họ Thẩm hung hăng trừng mắt bọn họ một cái, dđlqd lúc này

mới thở phì phò phất tay áo rời đi. Lúc đi ra tới cửa còn trừng mắt liếc bọn Tiêu Hòa Nhã một cái nữa.


Bất chợt Tiêu Hòa Nhã có chút

áy náy, dđlqd chẳng lẽ mình quá hẹp hòi rồi, cho nên mới làm chuyện ầm ĩ lớn như vậy? Không phải trước kia cô có thể nhịn được sao? Chẳng lẽ

theo tuổi tác tăng lên tính khí cũng tăng theo sao?


"Em còn

không đi về phòng học định nghỉ hết giờ học buổi sáng hả?" Giọng nói tà

mị mà lười biếng ở gần trước mặt. Tiêu Hòa Nhã kinh ngạc ngẩng đầu.

Trừng mắt nhìn vẻ mặt không sao cả của Hiệu Trưởng đại nhân.


"Hiệu Trưởng đại nhân, thật xin lỗi, để thầy rước lấy phiền phức rồi!" dđlqd

Tiêu Hòa Nhã cúi người thật thấp, mặc dù thỉnh thoảng càn quấy một chút, nhưng trên tổng thể cô vẫn là một đứa bé ngoan.


Hai tay

Thượng Quan Ngưng vòng trước ngực đứng tựa vào bên cạnh cửa, khóe miệng

nâng lên theo một đường cong đẹp mắt, "Cũng may, đối với ông lão như tôi mà nói cũng không tính là phiền phức!"hh_dđlqd


Người ta nói

người có chỗ dựa thì nói chuyện cũng rất khí phách ah! Chỉ là. . . . . . Tiêu Hòa Nhã đi tới bên cạnh anh kéo vạt áo của anh, hh_dđlqd rất lo

lắng hỏi: "Đúng rồi, Hiệu Trưởng đại nhân, chỗ dựa của thầy có đáng tin

không, đến lúc đó có thể không chịu nổi áp lực liền ném thầy ra từ cửa

sau hay không?"


Gương mặt đẹp trai của Thượng Quan ngưng

không nhịn được co giật, lê@quý@đôn lúc nhìn thấy vẻ mặt cô rất lo lắng

thì mới chậm rãi mở miệng nói: "Yên tâm, chỗ dựa của tôi rất đáng tin,

sẽ không ném tôi ra ngoài từ cửa sau đâu!"


"Vậy thì tốt!"

Tiêu Hòa Nhã gật đầu, lúc này mới yên tâm xoay người rời khỏi. Mình

không giết Bá Nhân cũng không thể khiến Bá Nhân bởi vì mình mà chết*.


(* Mình không giết Ba Nhân cũng không thể khiến Ba Nhân bởi vì mình mà

chết (Ta không giết Ba Nhân nhưng Bá Nhân bởi vì ta mà chết): có thể

hiểu là mình không giết người ta nhưng người ta vì mình mà chết.)


Thượng Quan Ngưng nghe cô lầm bầm lầu bầu nửa ngày liền không nhịn được mà đen mặt lại. Cái gì mà cùng cái gì! dđlqd Bốn người khác ở một bên cười

trộm, so với nhặt được tiền còn vui hơn. "Thế nào? Hôm nay quét dọn vệ

sinh xong rồi hả?"


Nghe nói thế bốn người kia lập tức hóa thành pho tượng. Trong lòng ai oán, thẹn quá hóa giận mà, trả thù trần trụi ah!


"Lão đại, có phải anh thích cô bé kia không? dđlqd Nếu anh thích cứ việc nói thẳng, buổi tối chúng em sẽ bắt người lại. Mặc dù có chút bỉ ổi." Rất

"Lão đại, có phải anh thích cô bé kia không? dđlqd Nếu anh thích cứ việc nói thẳng, buổi tối chúng em sẽ bắt người lại. Mặc dù có chút bỉ ổi." Rất

khó khăn mới khôi phục lại trạng thái lưu thông máu bình thường đầu óc

Đại Nhất mơ màng hỏi một câu.


Ba người kia nghe xong trực tiếp vung nắm đấm tới. Lại bị Thượng Quan Ngưng ngăn cản.


"Ngừng!" Thượng Quan Ngưng giơ tay lên, ba người dừng động tác lại, Đại Nhất hậu tri hậu giác*, sắc mặt bắt đầu trắng bệch.


(*Hậu tri hậu giác: sự việc mà người khác đã phát hiện ra rồi, sau đó mình mới phát hiện ra.)


"Tôi có sở thích luyến đồng sao?" Thượng Quan Ngưng cười như không cười nhìn về phía bạn học Đại Nhất.


Đại Nhất lắc đầu vô cùng thành khẩn, "Không có! Tuyệt đối không có!"


"Tôi thích trâu già gặm cỏ non sao?" Thượng Quan Ngưng tiếp tục hỏi.


"Không có!" Đại Nhất lệ rơi đầy mặt a, hu hu. . . . . . Mình chỉ là thành thật một chút thôi, sao phải bắt mình dối trá như vậy!


"Sau này những lời nói không có dinh dưỡng thế này nên ít nói đi!" Thượng

Quan Ngưng lạnh lùng nói xong liền trực tiếp xoay người đi vào.


Đại Nhất nói thầm, cũng không phải là không có dinh dưỡng, đây chính là lời nói của một giáo sư đại học, theo số liệu phân tích, trung bình số tuổi giữa các cặp vợ chồng kém nhau là mười hai tuổi, cho nên một người đàn

ông hai mươi bốn tuổi quyến rũ được một nữ sinh mười bảy tuổi thì vô

cùng hợp lý.


Lần này Thương Quan Ngưng không để ý tới anh ta, mà là phất phất tay, ba người khác đang bị đứng hình như được lệnh đặc

xá, vì thế vung loạn nắm đấm, tức thì một tiếng kêu thảm thiết từ phòng

Hiệu Trưởng bay tới khu ký túc xá học viện Nam Cực.


Khi Tiêu

Hòa Nhã trốn vào ký túc xá rồi mới phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm

trọng, là có người dẫn cô tới ký túc xá rồi, nhưng mà cô làm thế nào để

trở lại lớp học đây? Trời mới biết cô vì có thể thuận lợi đi từ cửa

trường học tới lớp đã lôi kéo anh trai già của mình luyện tập biết bao

nhiêu lần.


Đi nửa ngày cũng không biết mình đi đến chỗ nào,

dđlqd nhìn thấy cách đó không xa có một hồ nước liền đi tới. Liếc nhìn

nước chảy trên hòn non bộ, rất muốn dùng hai câu thơ tả ý cảnh, chỉ là

kìm nén hồi lâu thật vất vả mới xuất ra một câu Khô đằng lão thụ hôn

nha, Tiểu kiều lưu thủy nhân gia*. Sau đó cùng cảnh sắc so sánh từng cái một, Khô Đằng có sao, Hôn Nha có sao, Tiểu Kiều có sao, nhân gia. . . . . . Áh. . . . . . Còn có sao? Cuối cùng chỉ có thể nói cái này cũng có

thể sao.


(*Hai câu thơ trên nằm trong bài thơ “Thiên Tịnh Sa – Thu Tứ” của tác giả Mã Trí Viễn:

(*Hai câu thơ trên nằm trong bài thơ “Thiên Tịnh Sa – Thu Tứ” của tác giả Mã Trí Viễn:


Khô đằng lão thụ hôn nha


Tiểu kiều lưu thủy nhân gia


Cổ đạo tây phong sấu mã


Tịch dương tây hạ


Đoạn trường nhân tại thiên nhai


Dịch nghĩa:


Con quạ buổi chiều đậu trên cây đằng già khô héo


Nhà ai ở gần chiếc cầu nhỏ bên dòng nước chảy


Con ngựa gầy đi trong gió tây trên đường cổ


Bóng tịch dương đã ngã về tây


Đứt ruột vì người ở chân trời


Các bạn vào đây để tham khảo thêm:

http://www.thivien.net/M%C3%A3-Tr%C3%AD-Vi%E1%BB%85n/Thi%C3%AAn-t%E1%BB%8Bnh-sa-Thu-t%E1%BB%A9/poem-EM1FurNDLL_5FW3vaKUhPA)


Haiz! Vốn là có ý tứ, lại tỏ ra vô lực, Tiêu Hòa Nhã nằm trên một tảng đá lớn ở bờ hồ. Thật may là ánh nắng mặt trời tháng chín không tính là quá

nóng đã được cây liễu che khuất rồi.


Tiêu Hòa Nhã chưa bao

giờ biết mình lại thiếu ngủ như vậy, vốn là muốn nằm nghĩ một lát, không nghĩ tới lại ngủ thiếp đi mất, nằm ngủ say sưa đến trời đất tối đen

luôn. Thật may là tướng ngủ cũng tạm được, nếu không ngủ tại chỗ nguy

hiểm như vậy thật đúng là. . . . . .


Cô ngược lại còn bình

thản ngủ, chỉ là thầy giáo của cô tức giận tới mức có chút hồ đồ, lớp

một là lớp học ưu tú cỡ nào, sao có thể xuất hiện hiện tượng trốn học?

Tiêu Hòa Nhã, ngày mai em viết bản kiểm điểm cho tôi! Vậy mà cả ngày

không thấy bóng dáng đâu cả?


"Này này. . . . . . Tiểu Noãn,

Hòa Nhã nhà chúng ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải ngày hôm qua

bị Hiệu Trưởng khi dễ không?" Vẻ mặt Cố Ngộ Bắc lo lắng, trong lòng cô,

bị Hiệu Trưởng khi dễ không?" Vẻ mặt Cố Ngộ Bắc lo lắng, trong lòng cô,

mặc dù thành tích học tập của Tiêu Hòa Nhã bình thường, nhưng vẫn vô

cùng tuân thủ kỷ luật, nếu không có chuyện gì lớn, sao cậu ấy lại không

đi học?


"Ngày hôm qua cậu ấy còn không phải là. . . . . ." Ôn Tiểu Noãn dừng lại chợt lóe lên ý tưởng, "Sẽ không phải là choáng quá

mà gượng cười chứ?" Vì vậy hai người bắt đầu gấp gáp, không ngừng gọi

điện thoại.


Bên kia Tiêu Hòa Nhã đang ngủ say sưa đột nhiên

bị tiếng chuông điện thoại di động dọa sợ gần chết, một cái trở mình,

chỉ nghe phịch một tiếng vô cùng hoa lệ rơi vào hồ nước.


"A. . . . . ." Một tiếng hét thảm làm không ít con chim nhát gan giật mình.

Rất khó khăn mới bình tĩnh bám vào trên tảng đá lớn lại phát hiện bốn

phía một mảnh mơ hồ. Mẹ nó, kính sát tròng đụng rớt rồi. Hu hu hu. . . . . . Lại biến thành người mù rồi! Về sau cô sẽ không bao giờ mang kính

sát tròng nữa.


Tiêu Hòa Nhã ở trong lòng thề, lúc này mới cẩn thận bò lên trên tảng đá. Cẩn thận mò mẫn tới dây đeo ba lô nhỏ của

mình. Lại nói bên trong cặp sách của cô không có sách, mà những thứ đồ

linh tinh khác ngược lại rất nhiều. Từ sự kiện mất mắt kính lần trước,

bình thường khi cô ra cửa cũng sẽ mang nhiều hơn một bộ mắt kính để đảm

bảo.


Thật vất vả mới mò ra được mắt kính đeo lên, mới phát

hiện sắc trời không còn sớm, chắc là đã tan học hết rồi! Không trách

được lạnh lẽo thế, lúc này chuông điện thoại di động vừa đúng lúc vang

lên. Vội vàng cầm lên muốn nghe nhưng bởi vì tay trơn. . . . . .


Cứ như vậy Tiêu Hòa Nhã trơ mắt nhìn nó lạch cạch ở trên tảng đá lăn hai

vòng sau đó tỏm một tiếng tựa như cô vô cùng hoa lệ rơi vào trong nước.

Tiêu Hòa Nhã giận dữ, "Dám học tao? Ah, tao có thể từ trong nước bò dậy

mày cũng có thể sao? Cũng không nhìn hình dáng của mày xem! . . . . . ." Bô bô mắng một đống cuối cùng đặt mông ngồi trên đất khóc lên.


"Hu hu hu. . . . . . Tôi đây là trêu chọc ai ah, thế nào mà vận mệnh tràn

ngập bất hạnh vậy hả?" Kêu trời kêu đất, Tiêu Hòa Nhã cũng phóng túng mà khóc một lần. Bẩm sinh đã cận thị còn chưa tính, lại còn là dân mù

đường trời sinh. Từ nhỏ cha không thân cận mẹ lại không có ở đây, vừa

lên xe liền nằm ngủ không ngủ thì choáng váng. . . . . . Trên thế giới

có người nào đen đủi như cô không?


"Cô gào khóc thảm thiết

cái gì!" Bỗng nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng. Khiến tiếng khóc

của một người nào đó đang khóc trong nháy mắt biến mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...