Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân


Chuyện xấu của tôi và Khang Duật vẫn liên tục lan truyền,

không những vậy, còn càng ngày càng huy hoàng.


Tôi và hắn được thầy thể dục chọn đi thi Đại hội thể

thao toàn khu, có chết hay không lại đạt được giải quán quân, điều này kì thật

cũng không có gì, tôi vốn học giỏi thể dục, vậy mà truyền vào lớp lại thay đổi

bản chất.


Không biết đứa xấu xa nào nói một câu “Đây là sức mạnh

tình yêu.”


Sức mạnh tình yêu cái đầu mày…cái này là thực lực của

tao.


Biết vậy lúc đó chạy về chót cho rồi.


Khóc-ing.


Ngoài ra, vì ở tiết văn tôi từng bị thầy Tôn phạt

đứng, nên để thầy Tôn xếp loại hạnh kiểm vào cuối kì nương tay cho cái tội lỗi

này của tôi nên tôi học rất chăm chú, trước kia điểm số môn văn của tôi luôn

nằm ở phần eo, lần này thi trắc nghiệm lại đứng thứ 3, ngay cả bản thân tôi đều

không tin được hai mắt mình, còn rất vui vẻ, có công mài sắt có ngày nên kim

quả nhiên chí lí.


Thầy Tôn cũng cho rằng như vậy, thầy còn nhớ câu nói

mà Khang Duật từng nói “Sau lưng mỗi người phụ nữ thành công nhất định có một

người đàn ông thành công.”, lúc giảng bài còn mượn câu này làm văn, ở trước mặt

cả lớp nói phải noi gương tôi và Khang Duật học tập, học tập chúng tôi giúp đỡ

lẫn nhau, học tập tình cảm tốt đẹp của chúng tôi, như vậy mới có thể làm cho

điểm số nâng cao.


Vì sao kêu cảm tình tốt, vì sao kêu giúp đỡ lẫn nhau,

nói tới tai mấy đứa trong lớp, đổi thành tôi và Khang Duật thật ân ái, ân ái

tới nỗi thành tích học tập đột nhiên tăng cao.


Vì thế, sức mạnh tình yêu, tôi trốn thoát không được,

như bóng với hình đi theo tôi.


Danh hiệu Phúc Tấn này cũng bỏ không được, tôi sửa như

thế nào cũng uổng công.


Lại bởi vì sự tiến bộ của hai chúng tôi, thầy Tôn còn

cố ý đề nghị với thầy chủ nhiệm cho Khang Duật làm chức vụ Ủy viên học tập, thì

ra Ủy viên học tâp cũ Tông Lê Quân (biệt hiệu Tông Da) vì bị bệnh mà xin nghỉ

dài hạn, chức vụ Ủy viên học tập vẫn bỏ trống, lần này đề nghị đều được mấy đứa

con trai trong lớp đồng ý.


Cán bộ lớp tôi, ngoại trừ chức vụ Ủy viên thể dục có

ít quyền lực nhất là con trai làm, còn lại đều là con gái làm, Khang Duật học

tập tốt, số lượng con trai trong lớp lại chiếm hơn một nửa nên hắn lập tức được

chọn.


Ủy viên học tập là cái gì?


Lúc đó ủy viên học tập chính là trợ thủ đắc lực của

lớp trưởng.


Tôi và Khang Duật ngồi cùng bàn còn chưa tính, bây giờ

còn cùng nhau trực ban.


Có nghĩa là, sau này nếu có họp hành gì, hoạt động thể

thao gì, Khang Duật đều đi theo tôi, thỉnh thoảng xuất hiện cạnh tôi.


Thật bi thảm, thật bi thảm a a a a a a a a a a a!!


Cuối tháng mười hai, sắp tới kì thi học kì, khoảng

thời gian này phỏng chừng là thời gian các học sinh chăm chỉ nhất, tôi cũng

không ngoại lệ, tôi là điển hình của kiểu học sinh nước tới chân mới nhảy, vì

vậy vừa tới lúc này tôi liền cảm thấy có áp lực.


Khang Duật lại không giống vậy, một chút áp lực trước

khi thi đều không có, tan học hoặc lúc nghỉ trưa đều đi đá bóng.


Tôi oán giận nha.


Tiết hai ngày hôm đó vừa hết, một tên con trai chạy

đến chỗ Khang Duật hỏi bài, ai biểu người ta học giỏi đâu, bình thường cũng sẵn

sàng chỉ bài, hiện tại lại là Ủy viên học tập, người tìm hắn hỏi bài cũng nhiều

hơn.


Thấy có người hỏi bài hắn, tôi liền đứng dậy nhường

chỗ.


Tên con trai này tên là Kế Kiệt Hạnh, rất chăm chỉ học

Tên con trai này tên là Kế Kiệt Hạnh, rất chăm chỉ học

hành, chúng tôi đều gọi hắn là mọt sách, bởi vì hắn thật sự thích đọc sách,

không hiểu liền hỏi là thói quen của hắn.


Hắn thấy tôi nhường chỗ liền nói “Cảm ơn lớp trưởng”


Hắn là đứa duy nhất trong lớp không nước chảy bèo trôi

kêu tôi là Phúc Tấn.


Tôi kích động đến xém khóc, N lâu không nghe được

người ta kêu tôi là lớp trưởng, hoài niệm – ing, hảo cảm đối với hắn cũng tăng

tên hai trăm phần trăm.


Hắn mở ra sách bài tập, hỏi Khang Duật “Khang Duật,

mình muốn hỏi bạn bài này, bạn chỉ mình đi.”


Tôi ở một bên gật đầu, cho rằng người tốt như vậy, xác

thật là nên giúp đỡ hết sức.


Ai ngờ Khang Duật lại bày ra một bộ mặt xa cách “Không

rảnh!!”


Tôi buồn bực, bình thường hắn cũng không như vậy.


Kế Kiệt Hạnh còn buồn bực hơn tôi “Tại sao vậy?”


Tôi cũng muốn biết Khang Duật bị gì vậy, vì sao vẻ mặt

khó chịu.


Lúc này, Tiểu Phiền lại nói với tôi “Miểu Miểu, ngày

kia là sinh nhật của Đại Song và Tiểu Song, buổi chiều tao với Từ Oánh đi mua

quà, mày có đi không?”


“Sinh nhật?” tôi nghĩ một chút, nhớ lại ngày, đúng là

ngày 23 tháng 12 là sinh nhật của Đại Song và Tiểu Song, vội vàng trả lời “Đi,

đi, tao đi!!”


Đang thảo luận nóng bỏng, Kế Kiệt Hạnh đột nhiên chạy

tới, đứng thẳng tắp, điên cuồng kêu tôi “Phúc Tấn, Phúc Tấn, Phúc Tấn, Phúc

Tấn…”


Tôi sửng sốt, đây là ý gì.


Đồ điên!!


Đợi tới lúc hắn kêu khoảng mười mấy tiếng ‘Phúc Tấn’

rồi, tôi nhìn thấy Khang Duật vẫy vẫy tay với hắn.


Hắn không kêu nữa, ngoan ngoãn quay trở về.


Tôi chợt nghe Khang Duật nói “Thật ra bài này giải như

vậy…”


Tôi nghe không rõ nên trở lại chỗ ngồi, muốn hỏi Kế

Kiệt Hạnh có ý gì.


Đợi làm bài xong rồi, hắn nhìn thấy tôi, nói cợt nhả

“Phúc Tấn, ta xong rồi, mời ngài ngồi, mời ngài ngồi.”


Tôi càng không rõ, tại sao hắn lại không ngừng kêu tôi

là Phúc Tấn, tôi trừng mắt nhìn hắn, hi vọng hắn có thể sửa miệng.


Hắn lại một chút cũng không hiểu được, đại khái nghĩ

rằng tôi ngại ngồi chỗ hắn đã ngồi qua, liền lấy tay áo xoa xoa ghế ngồi, còn

nói thêm “Phúc Tấn, ngồi a.”


Ngồi cái đầu cậu. Tôi càng trừng hắn.


Sửa miệng đi, cậu là người duy nhất gần bùn mà chẳng

hôi tanh mùi bùn nha, tiếp tục phát huy đi chứ.


Nhưng hắn một chút cũng không phản ứng, dọn dẹp sách

giáo khoa, vuốt vuốt gáy, bỏ đi giống như không có việc gì.


Lông mày của tôi đều dồn thành một cục, rối rắm.


Đây là ý gì, ý

gì a.


Tôi nhìn về phía

Khang Duật, cứ cảm thấy có gì đó không bình thường.


Khang Duật đang

nhàn nhã thu dọn hộp bút, không biết có phải tại ảo giác của tôi hay không, hắn

nhàn nhã thu dọn hộp bút, không biết có phải tại ảo giác của tôi hay không, hắn

giống như thật sung sướng, cùng vẻ mặt khó chịu trước đó khác nhau một trời một

vực, lộ ra một cỗ sảng khoái.


Đại khái là chú

ý tới ánh mắt của tôi, hắn quay đầu “Làm sao vậy?”


“Làm sao vậy!?

Tôi còn muốn biết làm sao vậy a?” tôi chỉ hướng Kế Kiệt Hạnh “Cậu làm gì với

hắn?”


Khang Duật vẻ mặt

giống như rất vô tội, chớp chớp mắt nhìn tôi “Chỉ bài cho hắn nha.”


“Không phải cái

này, vì sao hắn gọi tôi là Phúc Tấn.”


Hắn càng vô tội

nhìn tôi “Ai cũng gọi cậu là Phúc Tấn nha.”


“Không phải…ý

tôi không phải vậy, ý tôi là vừa rồi hắn còn gọi tôi là lớp trưởng, tại sao đột

nhiên lại sửa miêng.” Trước sau chỉ kém nhau có mấy phút, mà mấy phút này Kế

Kiệt Hạnh chỉ đứng ở chỗ hắn.


Khang Duật thực

sự không hiểu gì hết nhìn tôi, sau đó nói “Làm sao tôi biết được, tôi cũng

không phải hắn, nếu không cậu đi hỏi hắn đi.”


Đó là một ý hay.


Tôi còn thật

tính đi hỏi .


Nhưng là Kế Kiệt

Hạnh vừa nhìn thấy tôi, không đợi tôi hỏi, tựa như con vẹt kêu tôi Phúc Tấn,

Phúc Tấn, Phúc Tấn.


Phúc Tấn tới nỗi

tôi hỏi không nổi nữa.


Xám xịt quay về

chỗ ngồi.


Chuông vào lớp

vang lên, tôi nhanh chóng lấy sách giáo khoa ra, trong lòng rối rắm , lại muốn

hỏi Khang Duật, nhưng hắn lại bày ra vẻ mặt em bé ngoan, mắt đen lúng liếng to

tròn trong suốt hết cỡ, giống như đang nói, bé là bé ngoan, bé vô cùng ngoan,

chuyện xấu gì bé cũng không có làm.


Tôi bị ánh mắt

thuần khiết dơ bẩn này hoàn toàn cản lại.


Tôi tiếp tục rối

rắm, lại cứ rối rắm mãi mà lại tìm không ra đáp án gì.


Tiếp theo, chúng

tôi đối mặt với kì thi cuối kỳ, tôi cũng không có cơ hội rối rắm nữa, tất cả

suy nghĩ đều đặt ở cuộc thi.


Thi xong, tâm

trạng lại sung sướng, hơn nữa tôi thi cũng không tệ lắm, chuyện gì cũng quăng

ra sau đầu.


Nhưng tới trước

nghỉ đông, tôi lại bắt đầu rối rắm.


Chúng tôi vào

thời đó, hơn 99 phần trăm học sinh đều sợ cùng một thứ.


Đó là – sổ liên

lạc.


Đừng nhìn cái

quyển sổ màu đỏ (có đôi khi là màu xanh) chỉ nhỏ bằng bàn tay này mà xem

thường, lực ảnh hưởng của nó rất kinh người .


Trong sổ có điểm

số của chúng tôi, còn có lời nhận xét của giáo viên, liên quan tới chuyện chúng

tôi có thể có những ngày nghỉ yên bình hay không, tết nguyên đán có thể nhận

được tiền lì xì hay không, sâu hơn nữa liên quan tới da thịt của chúng tôi,

quyết định xem ba mẹ chúng tôi có thể lấy chổi lông gà, dép lê hoặc đồ dùng

hằng ngày làm hung khí để hầu hạ chúng tôi hay không.


Vậy còn chưa

Vậy còn chưa

tính, ít ra mỗi lớp cũng sẽ có một hai đứa ngon lành.


Bời vì cô chủ

nhiệm bị bệnh, cô liền giao cho tôi làm một chuyện vô cùng vô sỉ.


Lời nhận xét

trong phiểu liên lạc, giao cho tôi viết.


Còn nói gì mà,

em là lớp trưởng, rất hiểu các bạn, em viết thích hợp nhất, bất quá cũng không

thể vì tình cảm bạn bè mà làm rối kỉ cương, phải viết đúng với thực tế.


Không được làm

rối kỉ cương thì cô cũng đừng kêu em viết nha.


Sau khi tan học,

trong phòng chỉ có tôi và Khang Duật, hắn là Ủy viên học tập mới, đương nhiên

phải ở lại giúp tôi, thật ra ngay từ đầu tôi cũng cảm thấy không được tự nhiên.


Nhưng mà nhìn

cuốn sổ liên lạc đang nằm trên tay tôi này…


Lòng tôi lại

không còn không tự nhiên nữa.


Tất cả đều là

màu đỏ, điểm số đều từ 5 tới 15, không xem tên cũng biết là ai.


Đại vương lớp

chúng tôi, bạn Chu Dũng Cường.


Hắn có tiếng là

học sinh cá biệt, suốt ngày ở trường đánh nhau, đánh trận nào to trận nấy, mẹ

hắn vì việc hắn đánh nhau, thường bị gọi tới trường, tuần trước còn đến một lần

đâu? Nhưng mẹ hắn cưng chiều hắn, thật nhiều chuyện cũng không nói cho bố hắn,

hằng năm không có ở nhà, làm huấn luyện viên quyền anh, cho nên việc này của

hắn, bố hắn cũng không biết, đợi tới lúc biết, năm trước đánh tới nỗi mặt hắn

sưng lên, còn kéo lỗ tai hắn đến trường, tìm mấy đứa bị hắn đánh để xin lỗi.


Bố hắn lúc đó

nói cứng “Thành tích học tập không tốt, là do mày không thông minh, tao không

trách, nhưng để cho tao biết mày đánh người khác, tao đánh gãy chân mày.”


Do mẹ hắn cưng

chiều, điện thoại cố định lúc đó còn chưa thông dụng, không thể thường xuyên

liên hệ, bố hắn yêu cầu thầy giáo cuối kì mỗi năm liền gửi sổ liên lạc trực

tiếp tới chỗ ông.


Thành tích học

tập của hắn không tốt, bố hắn biết cũng không sao, nhưng mà lời nhận xét…đến

lúc đó chắc bố hắn đánh gãy chân hắn luôn.


Đến lúc đó, tôi

chỉ phải làm đồng phạm.


Làm lớp trưởng,

làm bạn học, tôi đều có nghĩa vụ bảo vệ thân thể và sinh mệnh các bạn trong

lớp.


Nhưng cái nghĩa

vụ huy hoàng này, lại làm cho tôi viết cái lời nhận xét khỉ gió này, lại còn

phải viết cho đúng sự thật nữa.


Tôi rối rắm tới

mức bạc tóc.


Ánh mắt xấu xa

liền toát ra.


Tôi nhìn về phía

Khang Duật “Cái này cậu viết.”


Hắn là Ủy viên

học tập, cũng có quyền viết lời nhận xét.


Tôi vội vàng ném

cho hắn, để hắn buồn rầu đi, tôi mặc kệ, nhanh nhanh viết mấy cái khác, tôi còn

muốn nhanh chóng về nhanh chờ xem Đồng xuân hỏa diễm a.


Tôi viết, một

bên còn nhìn lén Khang Duật, thấy hắn chíu chặt mày, tâm tình tôi thật sảng

khoái, nghĩ thầm trong lòng, cậu cũng có ngày hôm nay, để xem cậu viết như thế

nào, hừ hừ!!

nào, hừ hừ!!


Khang Duật suy

nghĩ trong chốc lát, thật sự chỉ trong chốc lát, sau đó cầm bút lên, vung tay

rẹt rẹt, viết xong, liền ném lại cho tôi.


“Xong rồi!”


Xong rồi!! Này

thì xong rồi.


Việc làm tôi sầu

khổ nửa tiếng, chỉ mười phút là xong.


Tôi không tin,

bỏ bút xuống, mở ra phiếu liên lạc của Chu Dũng Cường, lật tới trang có lời

nhận xét.


Trên đó chỉ viết

ít ỏi mấy chữ – Bạn Dũng thành tích ổn định, năng lực đấm đá rất mạnh.


Cái gì kêu làm

rối kỉ cương tới cảnh giới cao nhất, chính là đây, làm rối kỉ cương tới mức tìm

không ra chỗ nào không hợp lí.


“Như thế nào?

Viết không đúng?” hắn hỏi.


Tôi nhanh chóng

lắc đầu, đúng là viết không chê vào đâu được.


“Vậy mau kí

tên!”


“Ừ, được!” lời

nhận xét do tôi viết, tất nhiên tôi phải kí tên.


Tôi đặt bút

xuống viết tên của mình, sau đó lại đưa cho Khang Duật, bảo hắn xem lại.


Hắn nhìn chữ kí

của tôi, nhíu mày nói “Chữ kí của cậu thật xấu, sau này tôi cho cậu kí ở ô phối

ngẫu(17),

cậu kí như vậy tôi sẽ rất mất mặt, về nhà lo mà luyện tập đi.”


Ô phối ngẫu!?


Tôi sửng sốt một

chút, chỉ nghĩ rằng hắn chê chữ tôi xấu, dè dặt hỏi “Khang Duật, ô phối ngẫu là

gì…” xin mời tha thứ, tôi là học sinh sinh sau năm 80 nên không biết.


Mặt Khang Duật

nhất thời đen thui như đít nồi.


Mắc mớ gì lấy vẻ

mặt dọa người như vậy nhìn tôi, ghét bỏ chữ tôi xấu, xấu thì xấu, cũng không

cần phải hung dữ như vậy chứ.


Hắn nhìn thấy vẻ

mặt của tôi còn chưa hiểu, đeo cặp sách lên vai, bỏ đi.


Trước khi đi,

còn quay đầu lại mắng tôi “Đồ ngu ngốc!!”


Ui cha, còn mắng

tôi nữa.


Tôi vừa định

chửi, hắn đã đá cửa chạy lấy người, hai cánh cửa bị hắn đá kêu rầm rầm.


Tôi ngồi tại

chỗ, thở phì phì cho đỡ tức.


Nhưng mà…ô phối

ngẫu là gì vậy?


Tôi thật sự

không biết nha.


Lại rối rắm.





Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận