Ông Xã Hung Dữ


Đường Hiểu Huyên đi làm muộn.


Hơn nửa năm đilàm cô chưa bao giờ đi muộn bở vì cô có một "tài xế" siêu cấp đúng giờ. Nhưng sáng sớm hôm nay khi cô mệt lử suýt chút nữa tắt thở, cầm theo túi xách chạy vào công ty thì cái đồng hồ khổng lồ treo trên tường đã chỉ thời gian là 8h20’.


Cô thở dài thườn thượt, suýt chút nữa cô đã tê liệt ngã xuống khu nghỉ ngơi rồi. Cô không ngờ cô tự mình vất cả chạy tới công ty lại bị trễ tới 20, thật sự quá không công bằng.


Đường Hiểu Huyên vừa nghĩ tới bộ dạng nghiêm mặt của Tô Cầm đang chờ trước cửa phòng làm việc của mình là càng thêm buồn phiền. Cô không sợ trời không sợ đất mà chỉ sợ nhất chị thư ký Tô tiền nhiệm này. Bình thường chỉ cần một ánh mắt bắn tới thôi là cô đã cúi thấp đầu một cách không có tiền đồ rồi.


Đường Hiểu Huyên hít sâu mấy hơi để cho mình hô hấp CHẬM lại. Cô quyết định nhắm mắt tiến lên, sớm muộn cũng phải đối mặt, thôi thì cứ dũng cảm chút vẫn tốt hơn, còn về việc tại sao hôm nay lại đi làm muộn, kể ra rất dài dòng.


Sáng sớm hôm nay cô vẫn thức dậy đánh răng rửa mặt như bình thường rồi ra cửa đợi Thiện Dục Dương lái xe tới đây, ai ngờ đợi năm phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy chiếc xe đúng giờ hàng ngày đâu, cuối cùng cô đành phải gọi cho Thiện Dục Dương, để rồi nhận được một tin không biết là tốt hay xấu.


Lúc điện thoại được kết nối, hình như Thiện Dục Dương đang ở một nơi ồn ào. Anh không hề giải thích, chỉ nói là mình có việc nên cần phải đi trước, bảo cô bắt xe taxi đến công ty. Giọng anh rất qua loa, khiến Đường Hiểu Huyên đầy bụng nghi vấn nhưng không dám hỏi ra miệng, chỉ đành ấp úng đồng ý, sau đó nhận lệnh bắt taxi đi.


Chuyện quan trọng gì mà lại bỏ rơi cô? Đây là lần đầu tiên tình huống như thế này xảy ra, Đường Hiểu Huyên thầm oán giận, nhưng nghĩ đến giấc mơ khiến người ta tim đập chân run tối hôm qua, mặt cô lại đỏ lên, vì vậy cô tự an ủi mình: Thiện Dục Dương không tới đón cô là hay nhất. Sau khi mơ giấc mơ đó, cô thật sự có chút lo lắng khi gặp mặt anh sẽ không thể giấu diếm được.


Thư ký tổng giám đốc của tập đoàn Vũ Dương là công việc của cô. Kể từ ngày đầu tiên đi làm côđã được Thiện Dục Dương đưa đi đón về. Nếu không có chuyện ngày hôm nay, Đường Hiểu Huyên thật sự không có cơ hội biết rằng thì ra chen lấn trên xe lại vất vả đến vậy.


Đầu tiên, cô đợi taxi mười phút, nhưng toàn bị người ta dành mất, mắt thấy thời gian cứ trôi qua từng phút, cô đành phải đi tàu điện ngầm. Khi Đường Hiểu Huyên chen lấn vào đám đông người đi làm như một con cá mòi cô đã suýt tắt thở. Đây là lần đầu tiên cô ý thức được rằng mình hạnh phúc đến dường nào. Cô không hề có cảm giác bất mãn, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi thôi.


"Đều tại mày, đều tại mày." Đường Hiểu Huyên mắng chửi chính bóng mình soi trong thang máy, "Nói cái gì mà sẽ không tiếp tục phạm sai lầm nữa, chả trách luôn bị anh ấy mắng."


Đường Hiểu Huyên nghĩ đến phải đối mặt với ánh mắt khó chịu của Thiện Dục Dương, đã vậy còn phải ứng phó với Tô Cầm là cô đã cảm thấy đây là ‘bi kịch sáng sớm’ rồi, nhưng cô thực sự không ngờ chuyện vẫn chưa kết thúc.


Đường Hiểu Huyên đi thang máy đến phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng cao nhất, cô hít sâu mấy hơi lấy can đảm, làm bộ như cực kỳ vội vàng lao vào nói xin lỗi, không chừng sẽ được tha thứ một cách dễ dàng. Dựa vào ý nghĩ ấy, Đường Hiểu Huyên quyết định biến suy nghĩ thành hành động rất nhanh.


Ầm một tiếng, cô mở toang cửa phòng làm việc của Thiện Dục Dương ra, luôn miệng nói xin lỗi, "Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, hôm nay em không cố ý đi làm muộn."


Đường Hiểu Huyên vốn tưởng rằng mình phải đối mặt với sự trách móc của Thiện Dục Dương nhưng không ngờ đáp lại cô chỉ có ‘sự yên tĩnh’. Cô ngẩng đầu lên, không thể tin được hình ảnh mà chính mình nhìn thấy.


Trong phòng làm việc của tổng giám đốc có một cô gái. Nhìn lướt qua có vẻ cô gái xinh đẹp này như thể vừa trải qua kỳ nghỉ phép từ biển về. Cô ta đứng bên cạnh Thiện Dục Dương, hai người đang thân mật dựa chung một chỗ, động tác mập mờ, từ góc độ Đường Hiểu Huyên chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của hai người.


Một khắc kia khiến Đường Hiểu Huyên thẫn thờ, không nghĩ ra đây là tình huống gì.


Đây tuyệt đối là một cô gái xinh đẹp, tuy rằng cô ta quay lưng về phái mình khiến Đường Hiểu Huyên không thấy được mặt cô ta, nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng yểu điệu và mái tóc xoăn dài được chăm chút, còn cả chiếc váy dài để lộ nửa tấm lưng, là cô đã có thể cảm nhận được đây là một cô gái rất đẹp.


Đường Hiểu Huyên ngơ ngác nhìn hai người trước mắt mà không biết tiếp theo cô nên làm gì. Cứ giả vờ như không có việc gì đóng cửa lại đi ra ngoài hay cứ ở lại đây? Đúng lúc cô đang do dự thì hai người bịquấy rầy đều quay đầu lại.


Thiện Dục Dương thấy cô xông vào một cách mất hình tượng đã vậy lại còn đứng ngây ngốc tại chỗ, nên người bị quấy rầy là anh sắc mặt không được tốt, "Vội vội vàng vàng làm gì thế?"


"Em…. Em đi làm muộn." Đường Hiểu Huyên thấy mình thật là ngốc, một bụng lời nói thanh minh cho bản thân mà không nói ra được, chỉ có thể trung thực nói ra sự thật, may mắn là sự chậm chạp của cô cũng không hề kéo dài lâu, bởi vì cô gái kia đã xoay người lại.


Khi nhìn rõ mặt cô gái kia Đường Hiểu Huyên ngây ngẩn cả người. Mặc dù cô biết cô gái này rất xinh đẹp, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi giật mình. Gương mặt chín chắn, trang điểm vừa phải, nụ cười hoàn mỹ, phong cách tự nhiên, quả thật như một nữ thần cao không với tới, hơn nữa cô ta còn là. . . . . .


"Tống Vi Lạp." Đường Hiểu Huyên không tự chủ thốt lên cái tên này.

"Tống Vi Lạp." Đường Hiểu Huyên không tự chủ thốt lên cái tên này.


Hiển nhiên cách xưng hô này không đúng lúc. Thiện Dục Dương nhíu mày, "Không được gọi bất lịch sự như vậy."


So với Thiện Dục Dương nghiêm túc, Tống Vi Lạp tỏ rõ mình không hề câu nệ, cười nói một cách thân thiết với cô: "Hiểu Huyên, rất vui vì cô còn nhớ tôi."


Đường Hiểu Huyên yên lặng nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt. Đường Hiểu Huyên không biết phải hình dung tậm trạng của mình như thế nào. Cô là một người không có trí nhớ tốt, người gặp rồi liền quên ngay – cũng bởi vì chuyện này mà Thiện Dục Dương cực kỳ nghi ngờ trí thông minh của cô. Mặc dù cô gái trước mắt này chỉ gặp mặt bốn lần trong vòng vài năm, hơn thế hơn nửa năm qua cũng không gặp cô ta nhưng cô vẫn không hề quên.


Chỉ vì Tống Vi Lạp từng thích Thiện Dục Dương! Sự nhận thức này khiến cho Đường Hiểu Huyên cực kỳ không vui, hơn thế, nhớ lại hình ảnh vừa rồi - không biết hai người tụ lại làm cái gì – mặt cô càng khó coi hơn.


Thiện Dục Dương nhìn khuôn mặt não nề của cô mà không hiểu gì hết, đành phải đổi chủ đề. "Thư ký Đường, Tống tiểu thư là khách quý tôi mời tới, hai người cũng đã biết nhau." Thiện Dục Dương tăng thêm âm lượng nhắc nhở Đường Hiểu Huyên hoàn cảnh bây giờ. Anh cười nói: "Đúng rồi, sao em lại đến trễ?"


"Em. . . . . . ngủ dậy hơi muộn." Hiển nhiên là người trước mắt vốn không nhớ rõ chuyện ‘cùng nhau đi làm’, điều này làm cho Đường Hiểu Huyên thầm chua xót trong lòng. Cô lại không muốn biểu hiện ra nên không thể làm gì khác ngoài nói dối.


Thiện Dục Dương hơi nhíu mày. Anh nhận thấy ánh mắt Đường Hiểu Huyên vẫn lưu lại trên người Tống Vi Lạp bên cạnh mình, cũng không hỏi thêm gì nữa, "Được rồi, chúng tôi còn chút chuyện, em giúp tôi sắp xếp tài liệu trên bàn trước."


Sắp xếp tài liệu, sắp xếp lại tài liệu, ai muốn sắp xếp lại tài liệu chứ? Đường Hiểu Huyên muốn chỉnh người trong văn phòng này ngay lập tức. Cô nghĩ một cách đầy oán giận nhưng ý nghĩ ấy của cô chỉ dám thể hiện ở trong lòng mình thôi. Đây là sẽ không tiếp tục phạm sai lầm nữa, chả trách luôn bị anh ấy mắng.”


Đường Hiểu Huyên nghĩ đến phải đối mặt với ánh mắt khó chịu của Thiện Dục Dương, đã vậy còn phải ứng phó với Tô Cầm là cô đã cảm thấy đây là ‘bi kịch sáng sớm’ rồi, nhưng cô thật sự không ngờ chuyện vẫn chưa kết th1uc.


Đường Hiểu Huyên đi thang máy đến phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng cao nhất, cô hít sâu mấy hơi lấy can đảm, làm bộ như cực kỳ vội vàng lao vào nói xin lỗi, không chừng sẽ được tha thứ một cách dễ dàng. Dựa vào ý nghĩ ấy, Đường Hiểu Huyên quyết định biến suy nghĩ thành hành động rất nhanh.


Ầm một tiếng, cô mở toang cánh cửa phòng làm việc của Thiện Dục Dương ra, luôn miệng nói xin lỗi, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, hôm nay em không cố ý đi làm muộn.”


Đường Hiểu Huyên vốn tưởng rằng mình phải đối diện với sự trách mốc của Thiện Dục Dương nhưng không ngờ đáp lại cô chỉ có ‘sự yên tĩnh’. Cô ngẩng đầu lên, không thể tin được hình ảnh mà chính mình nhìn thấy.


Trong phòng làm việc của tổng giám đốc có một cô gái. Nhìn lướt qua có vẻ cô gái xinh đẹp này như thể vừa trải qua kỳ nghỉ phép từ biển về. Cô ta đứng bên cạnh Thiện Dục Dương, hai người đang thân mật dựa chung một chỗ, động tác mập mờ, từ góc độ Đường Hiểu Huyên chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của hai người.


Một khắc kia khiến Đường Hiểu Huyên thẫn thờ, không nghĩ ra đây là tình huống gì.


Đây tuyệt đối là một cô gái xinh đẹp, tuy rằng cô ta quay lưng về phía mình khiến Đường Hiểu Huyên không thấy được mặt của cô ta, nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng yểu điệu và mái tóc xoăn dài được chăm chút, còn cả chiếc váy dài để lộ nửa tấm lưng, là cô có thể cảm nhận được đây là một cô gái rất đẹp.


Đường Hiểu Huyên ngơ ngác nhìn hai người trước mắt mà không biết tiếp theo cô nên làm gì. Cứ giả vờ như không có việc gì đóng cửa lại đi ra ngoài hay cứ ở lại đây? Đúng lúc cô đang do dự thì hai người bị quấy rầy đều quay đầu lại.


Thiện Dục Dương thấy cô xông vào một cách mất hình tượng đã vậy còn đứng ngây ngốc tại chỗ, nên người bị quấy rầy là anh sắc mặt không được tốt, “Vội vội vàng vàng làm gì thế?”


“Em….Em đi làm muộn.” Đường Hiểu Huyên thấy mình thật là ngốc, một bụng lời nói thanh minh cho bản thân mà không nói ra được, chì có thể trung thực nói ra sự thật, may mắn là sự chậm chạp của cô cũng không kéo dài lâu, bởi vì cô gái kia đã xoay người lại.


Khi nhìn rõ mặt cô gái kia Đường Hiểu Huyên ngây ngẩn cả người. Mặc dù cô biết cô gái này rất xinh đẹp, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi giật mình. Gương mặt chín chắn, trang điểm vừa phải, nụ cười hoàn mỹ, phong cách tự nhiên, quả thật như một nữ thần cao không thể với tới, hơn nữa cô ta còn là…


“Tống Vi Lạp.” Đường Hiểu Huyên không tự chủ thốt lên cái tên này.


Hiển nhiên cách xưng hô này không đúng lúc. Thiện Dục Dương nhíu mày, “Không được gọi bất lịch sự như vậy.”


So với Thiện Dục Dương nghiêm túc, Tống Vi Lạp tỏ ra mình không hề câu nệ, cưới nói một cách thân thiết với cô. “Hiểu Huyên, rất vui vì cô còn nhớ tôi.”


Đường Hiểu Huyên im lặng nhìn cô gái cinh đẹp trước mắt. Đường Hiểu Huyên không biết phải hình dung tâm trạng của mình như thế nào. Cô là một người không có trí nhớ tốt, người gặp rồi liền quên ngay – cũng bởi vì chuyện này mà Thiện Dục Dương cực kỳ nghi ngờ trí thông minh của cô. Mặc dù cô gái trước mắt này chỉ gặp mặt bốn lần trong vòng vài năm, hơn thế tong nửa năm qua cũng không gặp cô ta nhưng cô vẫn không hề quên.


Chỉ vì Tống Vi Lạp từng thích Thiện Dục Dương! Sự nhận thức này khiến cho Đuoờng Hiểu Huyên cực kỳ không vui, hơn thế, nhớ lại hình ảnh vừa rồi – không biết hai người tụ lại làm cái gì – mặt cô càng khó coi hơn.


Thiện Dục Dương nhìn khuôn mặt não nề của cô mà không hiểu gì hết, đành phải đổi chủ đề.


“Thư ký Đường, Tống tiểu thư là khách quý tôi mời tới, hai người cũng đã biết nhau.” Thiện Dục Dương tăng thêm âm lượng nhắc nhở Đường Hiểu Huyên hoàn cảnh bây giờ. Anh cười nói: “Đúng rồi, sao em lại đến trễ!”


“Em…. Ngủ dậy hơi muộn.” Hiển nhiên người trước mắt không nhớ rõ chuyện ‘cùng nhau đi làm’, điều này làm cho Đường Hiểu Huyên thầm chua xót trong lòng. Cô lại không muốn biểu hiện ra nên không thể làm gì khác hơn ngoài nói dối.


Thiện Dục Dương hơi nhíu mày. Anh nhận thấy ánh mắt Đường Hiểu Huyên vẫn lưu lại trên người Tống Vi Lạp bên cạnh mình, cũng không hỏi thêm gì nữa, “Được rồi, chúng tôi còn chút chuyện, em giúp tôi sắp xếp tài liệu trên bàn trước.”


Sắp xếp tài liệu, sắp xếp tài liệu, ai muốn sắp xếp lại tài liệu chứ? Đường Hiểu Huyên muốn chỉnh người trong văn phòng này ngay lập tức. Cô nghĩ một cách đầy oán giận nhưng ý nghĩ ấy của cô chỉ dám thể hiện ở trong lòng mình thôi. Đây là công ty không phải ở nhà, Thiện Dục Dương sẽ không thể nuông chìu sự bướng bỉnh của cô được, cho nên cuối cùng cô đành phải khuất phục,vội vàng ngoan ngoãn đi sắp xếp tài liệu.


Đường Hiểu Huyên sắp xếp tài liệu một cách không tập trung, tất cả sự quan tâm cảu cô đếu đặt hết vào hai người đang nói chuyện với nhau ở trong phòng kia.


“Vi Lạp, cám ơn món quà của cô, tôi rất thích.” Thiện Dục Dương nhìn thoáng qua cái nơ mới đeo vừa được tháo xuống, cười nói với cô gái trước mặt.


“Thích là tốt rồi.” Tống Vi Lạp từ đầu tới cuối rất ít nói chuyện rốt cuộc cũng mở miệng. Ánh mắt cô xẹt qua cô gái đang nghe lén bên cạnh, trong mắt có thêm tia lạnh, giọng điệu lúc nói chuyện càng thêm thân mật, “Lúc đi ngang qua quầy chuyên doanh* thấy cái này, cảm thấy màu sắc rất thích hợp với anh, nên mua nó làm quà tặng gặp mặt, hi vọng anh sẽ thích.” (*quầy chuyên bán các loại hàng hóa)


“Tôi rất thích.” Thiện Dục Dương mặt không biến sắc cười. Anh đổi chủ đề, “Đúng rồi, chuyện lần trước tôi trao đổi với cô torng điện thoại thế nào rồi?”


“Lần trước?” Mỉm cười khéo léo, Tống Vi Lạp nhíu mày, “Anh nói đến…”


“Là kế hoạch hợp tác mà tôi đã nói. Tôi tin rằng cô đã xem qua tập tài liệu kia, nếu như chúng ta hợp tác thì đối với hai bên đều có lợi.” Nói tới công việc, nụ cười trên mặt Thiện Dục Dương thận trọng hơn một chút.


“Nhưng tôi vẫn chưa xem xét kỹ.” Tống Vi Lạp nhíu mày, “Anh cũng biết đấy, thật ra dự án này có rất nhiều công ty đến tìm chúng tôi trình bày. Mà thực lực của công ty các anh mọi người quá rõ ràng, cho nên cho dù lần này hông hợp tác thành công thì sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội hợp tác khác.”


Ngón tay thon dài của Tống Vi Lạp xoắn lọn tóc rủ xuống, cười tao nhã, “Được rồi, không đề cập tới vấn đề này nữa. Tôi mới đi họp từ nước ngoài về lại đi nghe mấy chuyện trên thương trường này cảm thấy rất buồn chán. Tôi còn chưa cám ơn anh hôm nay đã ra sân bay đón tôi. Ai biết được trên đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải tìm người giúp một tay, lúc ấy thấy danh thiếp của anh nên không cần suy nghĩ nhấc điện thoại lên gọi cho anh, may mà có anh đến đón.”


Thiện Dục Dương cũng rất kinh ngạc nhớ lại cuộc điện thoại vào sáng sớm hôm nay, nhưng anh che dấu cảm xúc của mình rất tốt “Chuyện nhỏ thôi mà.”


Nhìn anh ung dung như vậy, Tống Vi Lạp xinh đẹp liền hé miệng cười, “Anh thấy đây là chuyện nhỏ, nhưng tôi rất cảm động, không ngờ anh thực sự sẽ đến. Dục Dương, anh vẫn luôn biết quan tâm chăm sóc người khác.” Tống Vi Lạp đột nhiên cảm khái, đưa mắt nhìn Thiện Dục Dương, trong ánh mắt toát ra sự thâm tình khôn cùng.


Đường Hiểu Huyên đưa lưng về phía hai người cho nên cô không nhìn thấy nụ cười đó. Nếu như cô thấy nụ cười bây giờ của Tống Vi Lạp, nhất định cô sẽ dùng hai từ “quyến rũ” để hình dung, hơn thế còn muốn đấm vào mặt cô ta.


Thiện Dục Dương không ngờ Tống Vi Lạp sẽ nói như vậy. Anh cười cười không nói gì.


Tống Vi lạp nhướng mắt, cưới liếc mắt nhìn Thiện Dục Dương, “Đúng rồi, anh cũng biết đấy tôi ngịa nhất là phiền hà người khác, anh đã giúp tôi nên tôi cũng sẽ giúp anh một lần.”


Tống Vi lạp đột nhiên hạ thấp giọng, từ trong túi sách cảu mình rút ra một tấm thiệp mời đặt trên bàn. Cô ngưng mắt nhìn Thiện Dục Dương, dịu dàng cười nói: “Trên thực tế cha tôi đã quyết định hợp tác với người kah1c, nhưng tôi vẫn nghiêng về phía anh hơn, bởi vì tôi rất hoài niệm khoản thời gian hai chúng ta kề vai chiến đấu vì một dự án thiết kế. Đây là thiệp mời chúc mừng tròn một năm của tập đoàn chúng tôi, nếu anh có thể đến, tôi tin chắc rằng cha tôi sẽ cực kỳ vui mừng, đến lúc đó anh nên tận dụng cơ hội, tôi cũng sẽ giúp anh, như vậy chuyện hợp tác hẳn không thành vần đề.”

Tống Vi lạp đột nhiên hạ thấp giọng, từ trong túi sách cảu mình rút ra một tấm thiệp mời đặt trên bàn. Cô ngưng mắt nhìn Thiện Dục Dương, dịu dàng cười nói: “Trên thực tế cha tôi đã quyết định hợp tác với người kah1c, nhưng tôi vẫn nghiêng về phía anh hơn, bởi vì tôi rất hoài niệm khoản thời gian hai chúng ta kề vai chiến đấu vì một dự án thiết kế. Đây là thiệp mời chúc mừng tròn một năm của tập đoàn chúng tôi, nếu anh có thể đến, tôi tin chắc rằng cha tôi sẽ cực kỳ vui mừng, đến lúc đó anh nên tận dụng cơ hội, tôi cũng sẽ giúp anh, như vậy chuyện hợp tác hẳn không thành vần đề.”


Thiện Dục Dương không ngờ cô ta sẽ nói ra mấy câu này, biểu hiện trên mặt hơi thay đổi, cuối cùng vẫn mỉm cười nói” “tôi sẽ đến.”


Tiệc rượu chúc mừng tròn năm cảu tập đoàn Tống thị đdiễn ra vào cuối tuần. Mới sáng sớm Đường Hiểu Huyên đã bị Thiện Dục Dương lôi từ trên giường dậy để đi dự tiệc là cô đã mất hứng rồi.


“Em không muốn đi.” Đường Hiểu Huyên mặt bộ đồ ngủ dễ thương mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông trước mắt, “Em muốn ngủ. Em rất buồn ngủ.” thiện Dục Dương nhìn bộ dạng lôi thôi của nha đầu trước mặt một cách bất đắc dĩ, “Em là thư ký của anh, em có trách nhiệm tham gia tiệc rượu cùng anh.”


“Nhưng hôm nay là ngày Chủ Nhật, không phải ngày làm việc.”


“Đường Hiểu Huyên!” Thiện Dục Dương nhìn bộ dạng uể oải của cô mà dở khóc dở cười, “Xưa nay bất kể là anh làm cái gì em đều muốn đi theo me, giờ lại sao vậy? Sao không muốn đi cùng?”


Trả lời anh là sự im lặng. Một lát sau Đường Hiểu Huyên đột nhiên nói: “Em không muốn gặp cô ta.”


Thiện Dục Dương không ngờ cô sẽ trực tiếp nói ra khỏi miệng như thế nên hơi nghẹn họng, hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần, “Em không thích Tống Vi lạp?”


“Không thích.”


“Đây là công việc chứ không phải chuyện trẻ con.” Thiện Dục Dương bất đắc dĩ.


“Em không thích cô ta.” Đường Hiểu Huyên rất kiên trì.


Nói đến quan hệ giữa cô và Tống Vi Lạp thì phải kể đến thời Thiện Dục Dương còn học đại học. Lúc ấy Tống Vi lạp là bạn học của Thiện dục Dương, mà Đường Hiểu Dương chính là người hầu nhỏ bé nổi tiếng trong cả trường của anh. Kể ra thì hai người các cô hiếm khi cùng xuất hiện nhưng giữ hai người có một điểm chung khiến các cô không ngừng dây dưa, điểm chung ấy chính là: trong lòng các cô đều thích Thiện Dục Dương. Cho nên lần đầu tiên Đường Hiểu Huyên gặp cô gái kia là đã không thích cô ta rồi.


“Em thật sự hông đi?” Thiện Dục Dương biết nha đầu ngốc này thích mềm không thích cứng, “Ừm” một tiếng, làm bộ như chẳng hề để ý nói: “Vậy anh đi một mình.”


Đường Hiểu Huyên nghe anh nói vậy liền nghĩ đến cảnh tượng sau khi anh gặp mặt Tống Vi Lạp, không biết cô ta lại muốn làm chuyện mờ ám gì, thì lập tức trở nên nóng nảy, “Tại sao phải tham dự tiệc rượu của cô ta?”


Đường Hiểu Huyên thấy anh im lặng trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ rất lớn mật, gần như không có thời gian suy nghĩ có nên hỏi hay không, cô đã tức giận nói ra, “Anh thích cô ta à?”


Thiện Dục Dương bị chất vấn trực tiếp như thế khiến anh đứng hình, cau mày nói: “Em nghĩ lung tung cái gì thế? Anh tham gia tiệc rượu là để làm ăn buôn bán, chứ không hề phức tạp như em nghĩ. Lại nói, chuyện trên thương trường em vốn không hiểu, không cần hỏi nhiều vậy làm gì. Em học được bản lĩnh bát quái này từ đâu vậy? Làm việc không ra sao, học cái này sao nhanh vậy?”


“Cô ta thích anh! Em không thích cô ta, không thích có người cướp mất người trong lòng em.” Đường Hiểu Huyên không lấy được đáp án vừa ý lại bị người ta phản tương nhất quân, liền tức giận lẩm bẩm.


Lại một lần nữa nghe thấy câu ‘thích’ được nói một cách trực tiếp, nét mặt Thiện Dục Dương đột nhiên trở nên lúng túng, có chút thẹn quá hóa giận.


“Đường Hiểu Huyên, em câm miệng cho anh, xuống giường!”


“Không đi!” Cô giận dỗi.


“Không đi thật hả? Một, hai, ba…”


Thiện Dục Dương vừa đếm đến ba, Đường Hiểu Huyên từ trên giường nhảy bật dậy, “Em đi em đi, em đi là được chứ gì.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận