Ông Xã Em Là Thú Nhân


Dường như cơn đau trên vai kích thích Chelsea, hắn thoáng rút ra một tí lại tàn nhẫn đâm vào. Mộ Sa bị hắn đâm mạnh vài lần phải buông ra, nhanh chóng bám vào cổ hắn, dán sát người hắn.


Dần dần cô không còn sức bám trên cổ hắn nữa, mà mềm nhũn rên lên, Chelsea vỗ mông cô mấy cái, để cô lên tinh thần một tí, nhưng chỉ chốc lát cô lại mềm nhũn.


Chelsea hết kiên nhẫn, lấy ngón tay cắm vào cúc huyệt.


“Á...” Mộ Sa bị đau nhoài người trốn đi, bị Chelsea kéo lại, hoa huy*t căng chật với ngón tay trong cúc huyệt ra vào cùng lúc.


“Chelsea... Đau quá... xin anh... xin anh... lấy ra đi... ư...” Mộ Sa đau không chịu nổi, nức nở cầu xin hắn, sợ hắn làm vỡ cúc huyệt, tuy giống cái ở đây đều dùng chỗ này, nhưng cô quá nhỏ, còn hắn quá lớn, bị hắn đi vào cô sẽ chết mất.


Chelsea không để ý đến lời năn nỉ của cô, cố tiến vào cúc huyệt va chạm lung tung, không bỏ qua sót chỗ nào, ngón tay trong cúc huyệt từ một ngón biến thành hai ngón.


“A... A...” Mộ Sa khóc la, đầu ngửa ra sau, theo nhịp ra vào của hắn mà lắc lư vô thức.


Ngay lúc Mộ Sa cảm thấy mình sắp chết thì thân dưới của Chelsea ra vào hơn mười lần, cuối cùng ôm chặt cô run rẩy, gầm nhẹ bắn ra.


Mộ Sa được hắn buông ra, quay người đưa lưng về phía hắn thút tha thút thít.


Chelsea từ đằng sau áp lên cô, lại đút ngón tay vào cúc huyệt.


“Đừng!” Mộ Sa kinh hoàng la lên, đẩy tay hắn ra. “Chelsea, đau lắm, không được.”


“Đừng nhúc nhích, cũng vì đau nên tôi mới nới ra cho cô.” Tay kia của Chelsea đè eo cô lại không cho cựa quậy.


“Đừng, Chelsea, không được, em sẽ chết đó, không được...” Mộ Sa khóc càng lớn, dường như khóc cho cả sợ hãi mấy ngày nay.


Chelsea bị cô khóc mà bực bội, rút ngón tay ra, quay cô lại, để cô nằm xuống trầm giọng hỏi: “Khóc cái gì? Tôi chưa làm cô thoả mãn à?”


“Không phải, không phải.” Mộ Sa nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.


“Tôi không tốt với cô?” Chelsea lại hỏi, hôm nay Ryan còn đặc biệt cảnh cáo hắn phải đối xử tử tế với cô, chẳng lẽ cô đã nói gì với Ryan?


“Không có, anh tốt với em lắm.” Ở dị giới này, có cái ăn có chỗ ngủ, xem như là tốt rồi. Mộ Sa không hề nghĩ ngợi đáp ngay.


“Vậy cô khóc cái gì?” Chelsea khó hiểu nhíu mày hỏi. Nói thật, hắn không hài lòng lắm với bạn đời này, vai không thể gánh, tay không thể xách, dáng người lại nhỏ bé, không biết leo cây, không chừng ngay cả hái lượm cũng là vấn đề.


Có điều tất cả hắn đều chịu được, hắn có đủ khả năng nuôi sống hai người, nên cô không cần làm gì cũng không sao, mấu chốt là thể chất cô quá yếu, trên giường không thể thoả mãn hắn. Mỗi lần hắn đang cao hứng, cô lại ngất đi, thật quá mất hứng.


Chỗ tốt duy nhất của cô chính là thân thể mềm mại, thơm tho, ôm rất dễ chịu. Phía dưới còn có hai chỗ để vào, đáng tiếc phía sau quá chặt, hắn không vào được, muốn nới rộng cho cô trước, cô còn khóc lóc không yên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận