Ông Xã Em Là Thú Nhân


Tiếc là cô có ăn từng miếng nhỏ đến đâu thì cũng đến lúc ăn hết.


Chelsea thấy cô ăn xong miếng cuối cùng, tiến đến ôm cô, ném lên giường, Mộ Sa không dám phản kháng, mặc cho hắn cởi quần áo mình.


Nhưng Chelsea không giống ngày thường lập tức nhào lên, mà cởi đồ mình xong lại nằm kế cô. Kéo tay cô sờ lên cây cột khổng lồ của hắn, ra lệnh: “Vuốt và liếm nó đi.”


Mộ Sa sợ hãi nhìn cây cột cực đại màu tím đen, hắn bắt cô liếm nó, nhưng cô chưa từng làm, hơn nữa cô cảm thấy nó dơ bẩn.


Thấy cô chậm chạp không làm, Chelsea không vui nhíu mày, ấn đầu cô xuống, thúc giục: “Nhanh lên.”


“Đừng... ưm...” Mộ Sa mở miệng phản kháng, nhưng cô vừa mở ra Chelsea liền nhân cơ hội đút vào. Đầu Mộ Sa bị đè lại, không thể tránh thoát, đành nén cảm giác ghê tởm ngậm vào miệng, nước miếng không nuốt được chảy đầm đìa.


“Dùng lưỡi mà liếm! Đừng chỉ ngậm thôi.” Thấy cô không chịu phối hợp, Chelsea không có tính nhẫn nại, vỗ mông cô một cái, mông Mộ Sa đỏ lên tức thì.

“Dùng lưỡi mà liếm! Đừng chỉ ngậm thôi.” Thấy cô không chịu phối hợp, Chelsea không có tính nhẫn nại, vỗ mông cô một cái, mông Mộ Sa đỏ lên tức thì.


“Uuu...” Mộ Sa quỳ trên giường, ngậm vật thật lớn của hắn, gian nan phun ra nuốt vào, lưỡi thỉnh thoảng còn liếm hai cái.


Chelsea thoải mái nhắm mắt hưởng thụ, nhưng dần dần hắn không thấy đủ vì tốc độ cô chậm rì rì, đè chặt đầu cô xuống, để hắn không chế nhịp điệu đưa đẩy, không ngừng ấn sâu vào cổ, làm Mộ Sa nghẹn thở phát khóc.


Cuối cùng lúc Mộ Sa cảm thấy mình sắp ngạt chết rồi, hắn lại bắn ra, nhưng hắn đè đầu cô lại không cho cô tránh đi, toàn bộ đều bắn vào miệng cô.


Mộ Sa không cách nào khác đành nuốt vào, nhưng quá nhiều tinh dịch, cô không theo nổi tốc độ của hắn, bị nghẹn không thở nổi. Cuối cùng Chelsea mới thả cô ra, Mộ Sa nằm trên ho khù khụ.


Nhưng Chelsea rõ ràng không biết thương hương tiếc ngọc, hoặc là hắn cố ý làm cho cô khó chịu, Mộ Sa vừa hết ho xong, Chelsea lại lật cô qua, kéo chân cô ra, cúi xuống hôn liếm hoa huy*t của cô.


Chelsea chừng như rất thích mật dịch trong hoa huy*t, mỗi lúc trời tối đều mút rất lâu, Mộ Sa cũng dần quen, ước gì hắn mút lâu một chút, dù sao chỉ có vậy mới không đau, còn rất dễ chịu.

Chelsea chừng như rất thích mật dịch trong hoa huy*t, mỗi lúc trời tối đều mút rất lâu, Mộ Sa cũng dần quen, ước gì hắn mút lâu một chút, dù sao chỉ có vậy mới không đau, còn rất dễ chịu.


Nhưng tối nay Chelsea lại khác, chỉ mút một hồi cho cô lên cao trào một lần rồi ngừng, ôm cô ngồi xuống, để cô tự đưa vật của hắn vào cơ thể.


Mộ Sa thấy hắn đêm nay khác lạ, sợ chọc giận hắn, không dám chậm chạp, đỡ lấy rồi ngồi xuống liền.


“A...” Tuy do chính cô kiểm soát lực vào, nhưng hoa huy*t bị căn đến tận cùng, đau đớn làm cô rên lên, Mộ Sa run rẩy, vịn vai hắn, cô biết thế này vẫn chưa xong, bởi vì vẫn còn một phần ở ngoài.


Quả nhiên, không đợi cơn đau qua đi, Chelsea đã túm eo cô nhấn xuống, còn mình lại nảy lên, đi vào lút cán.


“Uh...” Cửa tử cung lại bị đội thấu, Mộ Sa thật sự đau không chịu nổi, há miệng cắn lên vai hắn một cái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận