Ông Xã Em Là Thú Nhân


Thân hình Chelsea cứng lại, bàn tay to chụp lên bàn tay nhỏ cô ôm quanh eo hắn, quay người lại ôm cô vào ngực, cúi đầu hung ác hôn cô.


Mỗi một cái răng đều bị rửa sạch, rồi đến vòm miệng với biêm mạc nhạy cảm của lưỡi, hung hắng chiếm giữ dùng lưỡi chà đi chà lại.


Chà hết lại kéo lưỡi cô ra, ngậm hút mạnh mẽ, hút đến lưỡi cô phát đau.


Mộ Sa khó thở đấm tay lên ngực hắn, đẩy ra, Chelsea lại bất động ngậm lưỡi cô ra sức gặm, đến khi cảm thấy người ôm trong ngực mềm nhũn, Chelsea mới buông cô ra.


Dựa lên trán cô, giọng điệu khó chịu ra lệnh: “Sau này không được ra ngoài một mình, cũng không được một mình đi cùng giống đực khác.”


“Ừm.” Mộ Sa nhu thuận gật đầu, lòng âm thầm nghi hoặc: Hắn ta không phải đang ghen đấy chứ.


Chelsea thấy cô hứa rồi mới hả cơn tức, ôm cô ngồi lên cọc gỗ, nướng chín thịt cắt thành từng miếng đưa lên miệng đút cô ăn.


Đây là lần đầu tiên hắn đút cô ăn, Mộ Sa vừa mừng vừa lo, liền ăn hai miếng, cũng bắt chước hắn, cầm thịt trên bàn đút hắn, hơi ngượng ngùng nói: “Anh cũng ăn đi.”


Chelsea nhìn cô một cái, dường như rất vui, nhếch miệng, nuốt miếng thịt trên tay cô, rồi cầm một miếng đút cho Mộ Sa.


“Chelsea, em no rồi, anh ăn đi.” Mộ Sa ngoảnh đi từ chối.


“Ăn nhiều một chút, em gầy quá.” Chelsea xoay đầu cô lại, ép cô ăn một miếng.


“Chelsea, em thật sự ăn không vô, no lắm rồi.” Thấy hắn còn muốn đút cô, Mộ Sa không chịu há miệng.


Chelsea không vui nhíu mày, lầm bầm: “Em vì ăn ít quá, không có thể lực, mới làm một nửa đã hôn mê, ngoan, ăn nhiều một chút, một lát tôi làm lại không chịu được.”


“Anh... anh...” Mộ Sa lặng đi một hồi mới kịp hiểu hắn nói gì, mặt đỏ lên, hắn dám đem chuyện thế này nói ra, cô thật không biết phải nói gì nữa.


Chelsea lại thừa cô đút cho cô hai miếng lớn, thấy cô ăn đến muốn nhợn ra mới ngừng lại, nhanh chóng lấp đầy bụng mình.


Rồi ôm cô đi về phía giường, giờ phút này Mộ Sa mới kịp biết hắn muốn làm gì, trong ngực hắn vặn vẹo: “Chelsea, chờ một chút, lát nữa đi, em còn trồng cây bắp nữa.”


“Ngày mai trồng.” Chelsea bây giờ chỉ muốn đè cô xuống dày vò, làm gì còn để ý trồng cây gì nữa, hắn đợi cả một ngày nay rồi.


“Không được, ngày mai mới trồng sẽ chết hết.” Mộ Sa bị hắn thả lên giường, không chịu để hắn cởi quần áo.


Chelsea bị cô xoay tới xoay lui hết kiên nhẫn, soạt một tiếng xé quần áo cô vứt một bên, nhào lên đè xuống không cho cô động đậy.


“Chelsea...” Tiếng Mộ Sa đã hơi nức nở.


Thấy cô lại muốn khóc, Chelsea bất đắc dĩ thoả hiệp: “Để tôi ra một lần, rồi trồng giúp em, vậy được chưa.”


“Ừm.” Mộ Sa yên tâm, nhu thuận gật đầu.


Nhưng cô yên tâm hơi sớm, bởi vì cô quên muốn cho Chelsea ra một lần không phải chuyện dễ dàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận