Ông Xã Em Là Thú Nhân


Mộ Sa hôm nay tâm tình rất tốt, ngủ một giấc thật đã, ngân nga rời giường, tắm rửa, giặt quần áo, dọn phòng, tuy người vẫn đau dữ dội nhưng tâm trạng của cô lại vui.


Ăn vội hoa quả với miếng thịt Chelsea để lại cho cô, liền xách thùng nước nhỏ ra sau nhà tưới cây.


Đang tưới cây, ngước lên thì thấy Ryan từ xa đi tới.


Đợi hắn đến gần, Mộ Sa cười chào hắn: “Chào anh, Ryan.”


Ryan cười nói, nhấn giọng: “Còn sớm sao, đã gần giữa trưa rồi mà.”


Mộ Sa nghe vậy đỏ mặt, Chelsea sáng sớm nay lại chèn ép cô, hại cô dậy trễ.


Cũng may Ryan nhanh chóng lảng chuyện: “Hôm nay cô muốn ra ngoài hái quả với cây con không? Tôi vừa lúc rảnh rỗi đi cùng cô.”


“Tốt quá.” Mộ Sa vui vẻ gật đầu, về phòng lấy sọt rồi xuất phát cùng hắn.

“Tốt quá.” Mộ Sa vui vẻ gật đầu, về phòng lấy sọt rồi xuất phát cùng hắn.


Hai người vừa đi vừa nói vô cùng vui vẻ, Mộ sa cũng thu hoạch rất nhiều, hái nhiều trái dại còn tìm được giống cây hình như là bắp ngô.


Tự nhiên sắc trời chuyển đen, hai người giật mình, nhanh chóng về thôn.


Cũng may Ryan không dám dẫn cô đi quá xa, hai người rất nhanh đã về đến thôn, từ xa thấy ở cửa thôn có một bóng người đi tới đi lui.


Đi tới gần, Mộ Sa nhận ra là Chelsea, chạy ào về phía hắn. Đến cạnh, vẻ mặt hưng phấn kéo tay hắn khoe: “Chelsea, anh xem em đào được bắp nha. Nếu em dưỡng được đến mùa thu, chúng ta có bắp ăn rồi, bắp nướng, bắp nấu đều ngon lắm nha.”


Chelsea về nhà không thấy cô thì vừa lo vừa giận, giờ thấy mặt cô hưng phấn đỏ bừng, mắt cũng sáng như sao, cơn giận với nỗi lo chợt biến mất không dấu vết.


Vỗ vỗ tay cô, cũng cười theo.


Có điều thấy Ryan từ sau chậm rãi đi tới, nụ cười của hắn lại xịu đi, mắt nhìn cánh tay còn treo của Ryan, như vô tình nói: “Ryan, cám ơn cậu bảo vệ bạn đời thay tôi, với lại vết thương trên tay cậu sao rồi.”

Có điều thấy Ryan từ sau chậm rãi đi tới, nụ cười của hắn lại xịu đi, mắt nhìn cánh tay còn treo của Ryan, như vô tình nói: “Ryan, cám ơn cậu bảo vệ bạn đời thay tôi, với lại vết thương trên tay cậu sao rồi.”


Ryan nhếch miệng cười: “Cũng sắp lành rồi.”


“Vậy à.” Chelsea gật đầu, nói tiếp: “Vậy ngày mai cậu đưa mọi người đi săn thú, tôi nghỉ ngơi vài ngày, đưa Mộ Sa đi loanh quanh làm quen.”


Mắt Ryan tối sầm, lập tức gật đầu.


Chelsea thấy hắn nhận lời rồi, ném lại một câu: “Chúng tôi đi, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi đi.” Nói xong kéo tay Mộ Sa đi về hướng nhà họ.


Sau khi về nhà, Mộ Sa mới phát hiện, Chelsea hình như đang giận, quan hệ của họ khó khăn lắm mới có chút thay đổi, cô mới vừa không sợ hắn nữa, không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.


Thế là lấy hết dũng khí, từ đằng sau ôm hông hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Chelsea, anh đang giận à?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận