Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền


Trước mặt là cung tên, ẩn nấp bên trong là kim châm, hơn thế nữa trong khu rừng bí ẩn này lại toàn là châm độc, xuất quỷ nhập thần, khiến người khác khó lòng phòng bị.


Vào thời khắc này Ảnh Nhất vì phải tránh mặt Thánh giá nên vẫn đang ở ngoài Viên Khâu, mà Vạn Dực lại bị bọn hộ vệ và thái giám của Duệ đế vây khốn ở giữa, không thể động đậy!


Chẳng lẽ cứ kết thúc như vậy sao?


Chẳng lẽ chỉ một tên qua đường nhỏ nhoi có thể khiến nhân vật chính của chúng ta chết lãng xẹt như thế ư?!


không! Chúng ta phải tin tưởng tác giả còn có tiết tháo chứ--


Ngay tại lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng ám khí ‘Leng Keng!’ vang lên...... bị mắc kẹt.


Toàn bộ những sự nguy hiểm dừng lại một giây, ở trong ngàn vạn ánh mắt hốt hoảng Vạn Dực vẫn bình tĩnh tự nhiên vuốt ve cái phát quan lộng lẫy bị lệch.[ bức tranh này chẳng bình thương một chút nào a!]


Hôm nay vì khoe khoang sự tao nhã của mình, khác với những chiếc bố quan trên đầu mấy người khác, Vạn Dực đội một chiếc mũ bì biện bằng da nai, bên ngoài đính đầy châu báu ngọc thạch lung linh chói lọi vì vậy mà cái kim châm tẩm độc kia vang lên một tiếng ‘Leng Keng’ như vậy, cắm trúng vào bảo thạch rồi còn gì nữa!


trên trán Vạn Dực âm thầm trượt xuống một giọt mồ hôi lạnh, ám khí giết người cắm ở trên đầu có cảm giác kích thích không hả?!


Cho nên sinh mặng trân quý, phải bảo vệ tốt vào!


Đoán chừng tên thích khách trong bóng tối cũng bị sự chói lòa của Vạn thủ phụ chọc cho mắt bị mù rồi, dù sao đã bị bại lộ vị trí, trong tình thế bị hơn mười cao thủ Hoàng gia đánh về phía mình, hắn ta chạy nhanh như điên về phía Duệ Đế --


“Bảo vệ Hoàng thượng!”


Vạn Dực hét lớn một tiếng trước khi thái giám kịp mở miệng, kéo lấy Duệ đế vốn đã cao hơn y, đại nghịch bất đạo đem Hoàng đế tôn quý giữ bên cạnh bản thân mình,“Hộ giá --”



Thiên tử suýt chút nữa bị đè chết Kỳ Kiến Thành yên lặng ghi nhớ dưới đáy lòng, thái giám xung quanh cũng không ngốc, vậy mà chỉ có Vạn Dực xả thân ngăn cản--


Tốt lắm, có được tấm lá chắn tốt nhất rồi.


Vạn Dực cách bức tường người trùng trùng điệp điệp nhìn tên thích khách đang đột nhập đến tầng thứ ba, trà trộn vào dòng người bị cắm thành mộtcon nhím.


Nhưng đây chỉ là bắt đầu, cũng không phải là kết thúc.


Đạp lên hàng loạt thi thể, mọi người tiếp tục duy trì trật tự nhanh chóng đi về phía hành cung. Vạn Dực theo sát bên cạnh Duệ đế, nhớ tới Thái hậu và Kỳ Kiến Ngọc đã hồi cung trước đó, không biết bọn họ có gặp phải hiểm cảnh không? Lòng nóng như lửa đốt.


Nếu trận này ám sát này vốn là Thái hậu và Tể vương nhắm vào Duệ đế để hốt một mẻ lớn thì sao?


không! sẽ không .


Khi ý tưởng này xẹt qua trong nháy mắt, Vạn Dực cũng nhanh chóng đè ép khả năng này xuống. Giờ phút này y đang ở cùng một chỗ với Duệ đế, nếu Kỳ Kiến Ngọc có lien quan, không có khả năng trước đó sẽ không thông báo trước với y.



Sau khi cân nhắc trong vài giây, thị vệ và thái giám đang bao quanh Thánh giá cầm đước đi vào hành cung trước, trong bóng đêm khổng lồ hành cung theo chân núi kéo đến sườn núi, nhưng thiên tử gặp chuyện nguy hiểm như vậy, vậy mà bên trong hành cung chhir có mấy ngọn đèn hiu hắt, cửa cung lại đóng chặt.


Dù sao thì hành cung cũng an toàn hơn bên ngoài cây cối um tùm, hai tên thái giám dò đường, mở cánh cửa màu ddor sẫm vang lên một tiếng kẽo kẹt.


Hai vật hy sinh nơm nớp lo sợ dừng lại một lát, sau khi bị tập kích vội giơ cây đuốc lên nhìn xung quanh một vòng, châm lửa lên cây nến bên trong cung điện rồi vội đi ra, quỳ phục trước mặt Kỳ Kiến Thành,“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài chưa phát hiện ra điều gì dị thường.” Sau đó lại có thêm hai gã thị vệ đi vào khám xét kĩ một lần nữa, sau đó nhóm người mới cẩn thận tiến vào đại điện.


Kỳ Kiến Thành ngồi vào chỗ của mình, gọi một người tới rồi lạnh lung nói,“Mang theo hai đội nhân mã, đi đến điện của Thái hậu và Tề vương để bảo vệ bọn họ, nếu bọn họ không có ở đó, phải cố gắng tìm bằng được mẫu hậu và hoàng huynh của trẫm mang về đây.”


Vạn Dực căng thẳng, y biết Duệ đế cũng nghi ngờ mẹ con Thái hậu, y xung phong nhận việc nói,“Hoàng thượng, thần cũng xin mang mười người, điđến điện Phương Thiền để điều tra.”


“Mười người? Có đủ không.”


“Dạ đủ. Nếu gặp may, ít hay nhiều người cũng không quan trọng gì; Nếu gặp bất hạnh, bên trong cung điện gặp phải cao thủ, vi thần chết cũng khôngluyến tiếc, bên người hoàng thượng sao có thể thiếu một Tướng một Binh?”


Trình độ vỗ mông ngựa rất cao tay, Duệ đế an tâm ngồi trong chính điện đèn đuốc sáng trưng, vẫy tay chào tạm biệt Vạn Dực.



Mà Vạn Dực giờ phút này cũng cao hứng phấn chấn tùy tay chọn mười thị vệ, hiên ngang lẫm liệt dẫn đầu đi về phía Thiên điện.


nói đùa à, Vạn Dực và Ảnh Nhất cải trang ở phía sau đang trà trộn vào tốp thị vệ nhanh chóng trao đổi ánh mắt, hiện tại Duệ đế là cái bia ngắm di độngứ ở bên cạnh hắn thể nào cũng là vật hy sinh!


Quả nhiên, thừa dịp tối lửa tắt đèn thích khách trà trộn vào nhóm thị vệ để xuống tay cũng không ít, lúc này chính điện đang phải đau đầu để tra xét, đoàn người Vạn Dực mới lục soát thứ hai tòa thiền điện, liền nghe thấy có âm thanh oonf ào từ phía chính điện truyền tới.


“không cần để ý tới ta, các ngươi mau mau trở về điều tra! Để lại một binh sĩ là được, ta tiếp tục dò xét cho Hoàng thượng.”


Vạn Dực hiên ngang lẫm liệt nói, giờ khắc này, y không phải chiến đấu một mình đâu, có đầy linh hồn các vị trung thần đang ở bên cạnh y đây này.


Thị vệ cầm đầu cảm động rơi vài giọt lệ, cúi đầu thật mạnh với Vạn Dực, giữ lại Ảnh Nhất chủ động giơ tay ở phía sau Vạn Dực, nhanh chóng chạy đicứu giá.


“Tốt lắm, cản trở cũng đi luôn rồi.”


Ảnh Nhất lau lớp bụi bặm trên mặt, Hoàng thượng mang theo một số lượng thị vệ khổng lồ, thừa dịp rối lọan rồi trà trộn, thị vệ bị chết vì tập kích hay bị thương, số lượng sẽ thay đổi, thị vệ đều không có khả năng nhận ra nhau nhanh chóng, hắn ta sẽ dễ dàng lẩn vào dòng người, nếu không tìm được cái cớ để rời đi, hắn ta sẽ bị bại lộ sớm hay muộn mà thôi.


Vạn Dực cũng thấy thoải mái hơn, hai người không cần nhiều lời, ăn ý đi về phía hành cung của Tề vương. Vạn Dực im lặng, trong lòng rối loạn, vừa cẩn thân chú ý xung quanh, lại nhớ tới cái cớ đi khám xé lúc trước, nhỡ khung cảnh mà y nhìn thấy là một đống xác chết thì sao.


Ảnh Nhất gặp nhìn biểu tình ngưng trọng của chủ thượng cũng không dám lên tiếng, trong lòng yên lặng nhắc đi nhắc lại: Tề vương điện hạ ngài trăm ngàn lần đừng lên can đến sự việc lần này nhá, công tử đã động chân tình với ngài, không chấp nhận được sự phản bội đâu.


Bất giác đã đến trước điện của Tề vương, nhưng cửa điện hé mở, Ảnh Nhất bảo Vạn Dực lui về phía sau vài bước, lắc mình tiến vào trong.


Đèn đươc trong điện sáng lên, Vạn Dực tiến vào, cánh cửa đã được cố ý mở rộng, để tránh kẻ địch.


“Có mùi máu......” Ảnh Nhất nói nhỏ. Trong điện vẫn ngay ngắn, điểm này không hề hợp lý, dù sao thị vệ cũng không bằng thái giám, hơn nữa mang theo 2 đội nhân mã đến đây cũng không thật lòng để ‘Bảo hộ’ hoàng thân quốc thích, bọn họ vào đây trước cũng không có khả năng có thể sắp xếp lại điện của Tề Vương.


Như vậy chỉ có hai khả năng --


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận