Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền


lực hơn nửa đời người, dường như trong nháy mắt lão già hơn mười tuổi, vàng bạc châu báu trong nhà đã sớm bị tịch thu sạch sẽ, cơ thiếp và nhóm môn khách thì phân tán lẻ tẻ, gia sản còn sót lại là mấy bộ quần áo cũ kỹ và một chiếc xe ngựa......


Làm một người thất bại trong cuộc đấu quyền lực nhưng ít nhất lão còn có thể sống đến lúc đi ra khỏi Hoàng thành, vẻ mặt Thương Lượng phức tạp nhìn Hoàng thành lần cuối cùng, bao nhiêu lưu luyến bấy nhiêu kinh hoàng, rồi sau đó còng lưng dắt vợ con ngồi trên xe rời đi.


“Ái khanh thật sự muốn thả hổ về rừng sao?” Duệ đế Kỳ Kiến Thành nhìn phía cửa thành xa xa nói.


Vạn Dực thản nhiên nói,“Bệ hạ cũng biết lão đã không còn là hổ, cuộc đời này không có sức xoay chuyển, không có khả năng khôi phục nữa đâu.”


“Lão không có khả năng, nhưng con trai lão thì sao?” Kỳ Kiến Thành quay đầu liếc y một cái,“Ngươi rốt cuộc vẫn không bằng Vạn An, trái tim quá nhân từ, Thương Lượng chính là tấm gương trước mắt đấy.”


Vạn Dực không lên tiếng.


“Nghe nói Thương Hủ từng đi tìm ngươi?”


Vạn Dực có chỗ giữ lại nói ngắn gọn,“Mấy ngày trước có đến nhà.”


Kỳ Kiến Thành thấy lời nói của y có nhiều sự che chở, cau mày lại liếc xéo y một cái.


Vạn Dực thản nhiên nhìn lại hắn ta.


Vì thế Kỳ Kiến Thành không cần phải nhiều lời nữa, chỉ quay lưng phất phất tay,“Ngươi lui xuống đi.”


Chờ tiếng bước chân sau tiếng dần dần biến mất, Kỳ Kiến Thành khẽ lắc đầu không thể nhận ra.


“Chẳng biết Hoàng thượng vì sao lại có chuyện phiền lòng, có cần cô chia sẻ không?” Giọng điệu thì bảo là lo lắng chẳng thà nói đơn giản là yên ổn tố cáo.


Kỳ Kiến Thành quay đầu, không ngạc nhiên chút nào nhìn thấy Kỳ Kiến Ngọc đang hai tay ôm ngực đứng trước cửa cung điện, vóc dáng hai người không khác nhau nhiều, bộ dáng lại phân hoá thành hai cấp, một người âm nhu xinh đẹp thanh tú, người kia anh tuấn mạnh mẽ tráng kiện.


“Huynh cũng vì Thương Lượng mà đến?”



Kỳ Kiến Thành dừng lại, tiếp tục quả quyết nói,“không, huynh vì Vạn Dực mà đến.”


Kỳ Kiến Ngọc từ chối cho ý kiến, đột nhiên cất cao giọng nói,“Từ xưa nói rằng: đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh. Qua cửa đá, mặc Tần Lĩnh, ra ngoài cốc, nối thẳng 800 dặm Tần Xuyên...... Chậc chậc, chừng hơn ngàn dặm đường đó.”


Kỳ Kiến Thành sửng sốt, lập tức kịp phản ứng, lo lắng nói,“Chẳng qua quê của Thương ái khanh thật sự quá mức xa xôi, đường xá khó khắn lại hiểm trở a.” đi xe ngựa ít nhất phải mất mấy tháng!


Kỳ Kiến Ngọc thương xót tiếp lời: “Lại nghe nói tiếp đường Thục có dã thú thường lui tới, giặc cỏ hoành hành......” Tỉ lệ tử vong rất cao a!


Kỳ Kiến Thành kéo dài âm thanh thở dài,“đang lúc thu hoạch mùa màng, hoàng đế thương xót hướng tới biên niên sử, nay đã tại vị 5 năm nên sửa thành ‘Nguyên thọ’ vậy...... Nhưng Thục còn chưa biết đã sửa thành ‘Nguyên thọ’ hay chưa.” Tin tức nhiều năm bế tắc, cùng kinh thành không thông, cho dù nửa đường xảy ra chuyện gì...... Cũng không có cơ hội truyền tin về.


Hai ánh mắt đồng thời tỏa sáng lấp lánh, Kỳ Kiến Thành và Kỳ Kiến Ngọc thần giao cách cảm nhìn nhau cười sau đó...... Đều cảm thấy buồn nôn.


Mặc kệ bọn họ có nguyện ý thừa nhận hay không, thời khắc này hai người tươi cười giống nhau như vậy, bọn họ chưa bao giờ ý thức được rõ ràng bọn họ là huynh đệ như thế, trong huyết mạch đều chảy chung một dòng máu.


Xuất phát từ dự liệu của tất cả mọi người, cứ tưởng rằng sau khi Thương Lượng rơi đài sẽ có một trận rung chuyển triều đình nhưng một chút cũng không có dấu hiệu bùng nổ.


Vốn dĩ cục diện triều đình được chia thành ba phái, bây giờ lại quá mức ổn định yên ả chuyển thành hai phái đối lập.


Thậm chí vị trí Thủ phụ của Thương Lượng cũng tạm thời để trống, hễ tiến cử quan viên nào thì họ cũng kín đáo từ chối:“Hạ quan năng lực hèn mọn, sợ không thể gánh vác trách nhiệm to lớn này.” Đùa nhau à, sau lưng lần rơi đài của Thương Lượng tuyệt đối có sự nhúng tay của Hoàng đế, ai chẳng biết hạ thần đắc ý cưng chiều nhất trước mặt hắn ta là Vạn Dực, nếu Hoàng thượng không lén lún nhìn chằm chằm thì họ sẽ cuống cuồng ngồi lên ngay lập tức, nhưng làm thế không phải là ngại mạng lớn sao?



Thời gian này các vị nội các đại thần vừa chảy nước bọt thèm thuồng nhỏ dãi chức Thủ phụ, vừa đau lòng khó nhịn dốc hết sức từ chối mất hơn mộtnăm.


Trong một năm này, Vạn Dực càng bị mời gọi thẳng thừng là phù hợp nhất, không lâu sau lại đến thăm hỏi vị Văn Uyên Đại học sĩ.


Vào mùa xuân năm ngoái, tâm phúc trước kia của Thủ phụ Thương Lượng -- Tham chính Tiền Trù đã ra sức cầm đầu phái nội các trung lập đề cử Vạn Dực nhận chức Thủ phụ.


Văn Uyên vừa mới ngồi trên vị trí Đại học sĩ này không được bao lâu, tân khoa trong mười nghìn học sĩ được yêu mà lo sợ, ngay cả danh hiệu cả lai lịch cũng quá nhỏ bé, từ chối mãi, cuối cùng bất đắc dĩ, ở trong nhóm triều thần liên kết dâng lên tấu chương, thuận theo ngự bút của Hoàng đế phê phán quan tiền nhiệm.


Chậc chậc, ngươi nói xem nhân tiện khoe khoang tài năng tác phong này giống y hệt người cha Vạn An của y, thật sự là cùng chung một mạch máu chán ghét.


Vị Vạn Thủ phụ này mới hai mươi hai tuổi đã nhậm chức, cũng bởi vậy nhận được biệt hiệu --‘Mặt như ngàn tầng thiết giáp, lòng như sông Hoàng Hà chín khúc’.


Mùa hè năm Thành trị thứ 13 giống như hơi dài, lại cũng giống như quá ngắn ngủi, trong nháy mắt đã bước sang mùa thu, việc trước tiên là hoàn thành việc giao nhận nội các cũ và mới.


Vạn Dực ở trong thư phòng chậm rãi vuốt ve danh sách thành viên nội các, cầm bút kiên nhẫn gạch bỏ hay chọn tên các quan viên bên cạnh.


Hừ...... Tên này là tâm phúc lúc trước của Thương Lượng, gạch bỏ.



Tên này có vẻ như đã gặp qua trên khoa thi vài năm trước, xem như là thanh niên tài tuấn, chọn.


Tên này hai năm gần đây tích cực xếp hàng ngăn nắp, hiểu biết chu đáo vừa phải, chọn.


Còn Tiền Trù,nếu đối phương dâng tặng lễ vật hợp lý thì sẽ cân nhắc thăng lên làm Thông Chính Sử, sau đó đương nhiên sẽ không có sau đó. Đối với người phản bội chủ cũ, y không định vừa kéo vừa đánh như Thương Lượng, mà thầm nghĩ thả ra thật xa, không để mắt nhìn thấy là được.


Tra xét xong mấy kẻ ngáng chân mà quan tiền nhiệm trước để lại, sắp xếp danh sách những quan viên dự bị sẽ dần dần thay thế những kẻ bị nhổ đikia lần nữa, bản danh sách mà y tốn hết mấy tháng để sửa sang rốt cuộc cũng hoàn thành.


Trước mắt nên kiểm tra chu đáo sổ sách mới để ngày mai trình tấu cho Duệ hoàng.


“Công tử, đã canh tư rồi, nên đi ngủ thôi.” Ảnh Nhất ở chỗ tối nhìn bóng dáng chủ nhân càng ngày càng gầy yếu sau khi thăng chức Thủ Phụ thì nhịn không được lên tiếng.


“đã canh tư rồi à?” Y hơi kinh ngạc nói, đứng dậy xoa nhẹ bả vai đau nhức không thôi, xương cốt thoáng chốc tuôn ra một tiếng kẽo kẹt giòn vang,“Được rồi, ta xem đống sổ con này xong sẽ đi ngủ.”


“Vậy ngủ trên cái giường xếp ở thư phòng hay là trở về phòng chính bên kia?”


“Muộn như vậy không qua nữa, tránh việc đánh thức hắn.” Nghĩ lại tối nay Kỳ Kiến Ngọc đã sớm chạy tới tìm y, kết quả lại bị y bỏ rơi trong phòng, Vạn Dực gần như có thể tưởng tượng được biểu tình ai oán một mình phòng không gối chiếc của Tề vương điện hạ.


Lúc trước quyết định ước hẹn ba năm thì đã qua hai năm rồi, sang năm sau, có lẽ y có thể quang minh chính đại ở trước mặt hắn nói ra thân phận của mình chứ...... Chỉ là không biết, hắn có chấp nhận hay không?


Ảnh Nhất nhìn ánh mắt dịu dàng trên gương mặt của chủ nhân, lắc đầu cảm thán ôi tình yêu...... Dần dần ẩn vào trong bóng đen nơi góc tường.


Hôm sau là một ngày nắng, nắng gắt cuối thu rất mãnh liệt trước sau như một, chiếu nhiệt độ cao lên y phục phức tạp của các quan viên vào diện thánh, tất cả đều công nhận đây là thời khắc khó khăn nhất như đang bị hầm chín.


May mà Duệ đế thương cảm, từ lúc bước vào đến nay không nói nhiều, đơn giản rõ ràng tóm tắt vài câu liền dứt khoát bãi triều. Đối với hành động này mấy lão già thuộc đảng Thân Vương cũng nhịn không được cảm động đến rơi nước mắt, bất quá cảm động là một chuyện, chuyện túm râu hùm làm mất mặt hoàng đế thì vẫn xắn tay áo lên nhào tới.


Kỳ Kiến Thành: một đám ngứa đòn......


Năm nay đã có ba tháng liên tục trời chưa đổ mưa, quả nhiên, khi lâm triều Duệ đế liền tuyên bố muốn đi cúng bái ở ngoại thành vào tháng sau.


Hiến tế thần linh cũng có thể tranh thủ cuỡi ngựa vui chơi ~


Có thể đi theo một đám người nghỉ mát dạo chơi ngoại thành mấy ngày, Kỳ Kiến Ngọc và Vạn Dực nhanh chóng không dấu vết trao đổi ánh mắt mộtchút.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận