Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền


Sau tết Hàn thực, người tu dưỡng mấy ngày vất vả mới nhặt nổi cái mạng – Tằng Vinh cầm lấy tấu chương, đã hoàn toàn mơ hồ,“Vì sao không cho lão phu tiếp tục kiện cáo vụ án của Quân gia?” Lạm dụng quyền thế tự cho mình là đúng và hãm hại trung lương, hai hạng mục này cũng đủ để lật đổ Thương Lượng! trên trán lão ta cuốn băng gạc, run rẩy điên rồ hết lần này đến lần khác vuốt ve bản tấu,“Gay go quá, chẳng lẽ đến đến giờ phút quan trọng này mà Vạn Lang ngài còn muốn buông tha cho Thương Lượng, lão...... Lão muốn giết lão phu a!”


“Đương nhiên không phải.” Vạn Dực trấn an vội bước lên trước đỡ lấy Tằng Vinh. “Tằng đại nhân trước hết đừng kích động, hãy nghe ta nói đã.”


Tằng Vinh hiển nhiên không cho là đúng, lão ta thở hổn hển thuận thế ngồi xuống,“Ngài nói đi.”


Vạn Dực ôn tồn hỏi, “Tằng đại nhân hy vọng lần này Thương Lượng có thể tránh được một kiếp sao?”


Tằng Vinh giọng căm hận nói,“Tất, nhiên, phải, chết!”


Vạn Dực mỉm cười từ trong tay Tằng Vinh rút ra bản tấu chương,“Như vậy tờ tấu chương này, nhất quyết không thể đưa lên nữa.”


Tằng Vinh kinh hãi,“Tại sao lại nói vậy?”


“Tằng đại nhân cảm thấy...... tính nết của đương kim Thánh thượng ra sao?”


Tằng Vinh nhìn từ trên xuống dưới từ trái qua phải, phun ra nuốt vào lại kiên định nói, “ - - Chết vì sĩ diện!”


Phụt!


Vạn Dực thiếu chút nữa không kìm nén được bật cười, hình dung này của Tằng Vinh thật sự là quá chuẩn luôn.


“đã thế, Tằng đại nhân ngài nghĩ xem, vụ án nhiều năm trước của Quân Mẫn Ngôn tuy rằng do Thương Lượng ỷ vào tuổi tác năm đó còn bé của Hoàng thượng, hậu cung có thể tham gia vào chính sự triều đình mới có thể mưu hại, nhưng định tội dù sao cũng do chính bản thân Hoàng thượng...... Hơn nữa Hoàng thượng lại sĩ diện như vậy.” Vạn Dực ám chỉ dừng lại.


Đúng vậy, nếu lão ta kiên trì lấy tội danh này kiện Thương Lượng chẳng phải là tát một cái vào mặt Hoàng thượng à? Đến cuối cùng sẽ làm Hoàng thượng thẹn quá hóa giận, che chở Thương Lượng...... Suy nghĩ tới điểm này Tằng Vinh bị hù dọa một thân mồ hôi lạnh, nhưng cuối cùng, bị đả thương thân thể sờ sờ như thế này, vẫn không cam lòng “Chẳng lẽ cứ bỏ qua dễ dàng như vậy?”


Vạn Dực cười lạnh lùng, từ trong lòng lấy ra một tờ giấy tấu chương đã viết sẵn.



Tằng Vinh mở ra nhìn, chỉ thấy lời nói sắc bén, đánh trúng điểm yếu, sát khí đập vào mặt!


Gã ta thở dài, mặc cảm,“Vạn Lang, ngài thật sự là cao tay...... quá cao tay!”


Qua nhiều thế hệ triều đình, bọn quan viên hoặc nhiều hoặc ít đều phạm phải sai lầm, phạm sai lầm thực ra không quan trọng, nhìn tổng quát cuộc sống mênh mang, thua keo này bày keo khác không phải ít, nhưng có một cơn địa lôi, tuyệt đối không thể vượt quá, đó chính là uy hiếp tôn nghiêm Hoàng quyền!


Vạn Dực viết tấu chương không trực tiếp nhắc tới việc lật lại bản án của Quân gia, nhưng đặt nặng vấn đề bên cạnh Thương Lượng lén lút cầm đầu nhóm Thủ phụ nhiều năm, lạm dụng chức quyền không coi vua ra gì nắm giữ triều chính, là tội phạm thượng! Thứ hai, đem việc xét nhà ngày ấy làm giả văn thư tính cả chính mồm Tiền Trù chỉ ra và xác nhận cùng nhau trình lên, hoàn toàn chặt đửt khả năng khôi phục của Thương Lượng!


“Tằng đại nhân sáng sớm ngày mai có thể cùng con trai mang theo tờ tấu chương này diện kiến thánh thượng,” Vạn Dực ý vị sâu xa nói,“Lợi dụng trước khi thân thể bị đả thương khỏi hẳn...... Cũng không thể uổng phí thân thể bị đả thương này nhé.”


Đúng vậy, từ khi mới bắt đầu y không hề có ý định vì Quân gia mà lật lại bản án, Quân Liên Ngã chỉ là bị y cố tình đẩy lên sân khấu hấp dẫn sự chú ý để ngụy trang.


Y mượn sức Tằng Vinh chính xác là muốn đối phó nhưng người đó là Tiền Trù, gạt bỏ Thương Lượng vừa giúp được cánh tay phía sau, lại từ miệng Tiền Trù đột phá đánh tan Thương Lượng......


Đây là kế sách liên hoàn, vị Thủ phụ...... Vạn Dực chậm rãi nắm tay, trong mắt là tình thế bắt buộc!


Hôm sau vào triều trước, Thương Lượng vốn dĩ nghe thấy Tiền Trù bị điều tra nhà cửa nên tâm trạng lo sợ bất an, khi nhìn thấy Tiền Trù đầy đủ không sứt mẻ đứng ở trước mặt thì mới bình tĩnh hơn.


“Đại nhân yên tâm...... trước đó Tiểu thần đã sớm an bài tốt rồi.” Tiền Trù vẫn như ngày xưa khiêm nhường nói.


Thương Lượng vừa lòng ha ha cười,“Ngươi làm việc, lão phu tất nhiên yên tâm.”


Tiền Trù cung kính đáp lại,“Dạ.”


Thương Lượng ngoắc tay gọi hắn ta lại đây, xui khiến nói,“Lão phu cũng sẽ không để cho bọn họ sống thoải mái, sau khi ta trình lên tấu chương, ngươi cũng ra mặt lên án mạnh mẽ Vạn Dực và Tằng Vinh...... Như thế như thế như vậy như vậy.”


Tiền Trù đáp ứng từng việc.



Cuối cùng, Thương Lượng vỗ vỗ vai gã, vuốt râu “Nghe nói Tam Lang nhà ngươi cực kỳ thông minh, sáng tạo nhanh nhẹn, lần sau trước dịp đầu xuân mang đến cho lão phu nhìn một cái đi.”


“Đa tạ đại nhân nâng đỡ!”


Tất cả thoạt nhìn đều tốt đẹp như thế...... Chậc, Tằng Vinh khập khiễng còn muốn con trai giúp đỡ vào triều thật không đẹp tí gì! Khi Thương Lượng thỏa chí mãn nguyện cùng quần thần đệ dâng xong tấu chương, chờ hoàng đế hạ chiếu chỉ trục xuất cái tên chướng mắt này đi thì......


“Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, Thủ phụ Thương Lượng làm quan nhiều năm, kết bè kết cánh lạm dụng chức quyền không coi quân vương ra gì......”


“Cái gì!” Sấm sét giữa trời quang! Thương Lượng không dám tin, mình mới là người bị trục xuất sao?!“Hoàng thượng, thần oan......”


“Hoàng thượng, vi thần có bản tấu muốn trình lên.” Cắt ngang lời nói của lão ta đúng là đại thần tâm phúc Tiền Trù,“Thần, cũng muốn tố cáo Thương lượng --”


“Tiền Trù ngươi......” Thương Lượng sắc mặt trắng bệch, khó có thể tin được.


một bên Tằng Vinh sớm đã bắt đầu một phen nước mắt nước mũi lên án mạnh mẽ Thương Lượng bất mãn lão ta không thông đồng làm bậy, liên tiếp hãm hại gia đình lão ta! nói đến chỗ xúc động, hai cha con họ ôm đầu khóc rống, toàn bộ mắt mũi đỏ lên, toàn bộ phấn trên mặt nứt ra khe hở, tứ chi run rẩy cùng một thân đau xót, thật sự là danh thơm khiến kẻ thương tâm người nghe rơi lệ.


Khóe miệng Vạn Dực co quắp, các người đủ chưa, đừng diễn quá lên.


Tường đổ mọi người đẩy, thấy Hoàng đế đã hạ ý chỉ rõ ràng, tâm phúc của Thương Lượng tâm phúc cũng đi đầu phản chiến, khứu giác của triều thần nhạy bén ý thức được gió đã đổi chiều, sôi nổi nhảy ra phủi sạch quan hệ, ngươi một câu ta một lời lại giẫm một cước......


Thương Lượng mặt xám như tro tàn, ngã xuống, không thể cứu vãn được nữa rồi. Mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống như mưa, đến khi bãi triều cũng không thể gượng dậy......


Vẫn là Vạn Dực tự mình nâng lão dậy, ôn nhu nói,“Thương thủ phụ, gặp lại sau. không biết tại hạ khi còn sống, còn có thể gặp lại ngài hay không.”


“Chúc mừng, trước tiên cầu chúc cho ngươi thăng chức.” Kỳ Kiến Ngọc nâng một chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.



Vạn Dực sửng sốt đáp lễ một ly,“Đội ơn lời chúc tốt lành của Ngọc Lang.”


Tể vương điện hạ hôm nay mặc một bộ quần áo lụa màu xanh nõn chuối sáng rỡ hiếm thấy, búi tóc trên đầu còn cài một chiếc trâm hồng ngọc, Vạn Dực nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc vẫn kín đáo khen,“Điện hạ tối nay hết sức...... rực sáng xinh đẹp a.”


Tể vương điện hạ lập tức đem người nhà bán đi,“Đây là chủ ý của Tiết Đào, gã nói cô mặc màu nõn chuối này đặc biệt có thần!”


...... Ta thấy giống y xì một cọng hành lá thì có. Vạn Dực kéo khóe miệng co quắp, thu hồi không dấu vết nói,“Kiến giải của gã thật sự...... Độc đáo. Bất quá màu xanh nõn chuối này vẫn hơi ngả ngớn, điện hạ anh minh thần võ, vẫn nên chọn chút màu tối mặc vào người có vẻ uy nghi hơn.”


Kỳ Kiến Ngọc lập tức không có tiết tháo nói,“Ưm...... Ta nghe lời ngươi. Lại nói tiếp, trước kia Thương Hủ không phải cùng ngươi qua lại thân thiết sao, ngươi quật ngã cha hắn ta, có tính toán như thế vào với hắn ta?”


Vạn Dực nghe thấy tên Thương Hủ, không khỏi trầm ngâm, sau khi y giằng co ngay trước mặt với Thương Lượng, cũng không gặp hắn ta nữa. Nếu nói áy náy, y quả thật đối xử với hắn ta quá thua thiệt, nhưng nếu chọn lại một lần nữa, y vẫn lựa chọn như vậy.


Muốn trách thì trách hắn ta là con trai của Thương Lượng.


Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện, vừa mới nêu ra đề tài này, ngoài cửa liền có người hầu đến báo,“Công tử, bên ngoài phủ có Thương công tử cầu kiến.”


Vạn Dực tùy ý gật đầu ý bảo người hầu dẫn Thương Hủ tới phòng khách, rồi sau đó phủi phía dưới góc áo đứng dậy đi trước, Tề vương điện hạ cũng tự giác đuổi theo.


Vạn Dực dừng lại bước chân, quay đầu nhìn Tề vương, chỉ thấy hắn khều ra một bên lông mày, chua xót nói,“Làm sao, còn muốn cô tránh né sao?”


Vạn Dực chỉ phải vừa bực mình vừa buồn cười gảy cái mũi cao thẳng của hắn,“Hạ thần không dám?”


Thương Hủ một mạch đến phòng khách chờ đợi từ sớm, lo âu bất an liên tiếp nhìn ra xa, đã thấy theo sát Vạn Dực đang đi đến còn có Tể vương Kỳ Kiến Ngọc ở phía sau, không khỏi nhíu chặt lông mày, nhưng vẫn không chút do dự, khi Vạn Dực bước vào phòng khách lập tức rũ áo quỳ xuống.


“Thương huynh, huynh làm cái gì vậy?” Vạn Dực vội vàng tiến tới nâng dậy.


Thương Hủ bất động, trên gương mặt tuấn tú là hốc mắt ửng đỏ, nhấc tay càng cúi đầu thật mạnh,“Vạn đại nhân, cha ta tuổi tác đã cao, con đường làm quan bị chặt đứt như vậy, cuộc đời này cũng không có khả năng khôi phục, chỉ cầu xin Vạn đại nhân xem xét tình nghĩa bạn bè nhiều năm giữa ta và ngài, cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho cha ta một con đường sống.”


Vạn Dực thu tay về, đứng thẳng dậy,“Ngươi hiểu lầm rồi, Thương huynh, ta chưa bao giờ muốn đuổi tận giết tuyệt, tính mạng của Thương đại nhân ta cũng không có khả năng thao túng, tất cả đều phụ thuộc vào ý chỉ của Hoàng thượng. Thương đại nhân nhiều năm qua càng vất vả công lao càng lớn, theo ý kiến của Dực, nhiều nhất là trục xuất về quê, sẽ không nguy hiểm tới tính mạng.”



Thương Hủ không đứng dậy, vẫn duy trì tư thế quỳ lạy như cũ, kiên trì nói, “Tại hạ chỉ cầu xin Vạn đại nhân đáp ứng, nguyện ý tha cho cha ta mộtcon đường sống là tốt rồi.”


Vạn Dực thả lỏng hai tay phía sau, trầm ngâm, liền đáp,“Được, ta đáp ứng huynh.”


“Tạ đại nhân.” Thương Hủ được Vạn Dực hứa hẹn, khom lưng bái lạy một lần nữa, quỳ trên mặt đất xa lạ mà khiêm tốn nói,“Ta tin tưởng đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh.”


Trong lòng Vạn Dực đột nhiên đau xót, những từ ngữ dối trá khách sáo đến bên miệng cũng không nói ra được.


Sau khi được Vạn Dực chính miệng hứa hẹn Thương Hủ liền lập tức cáo từ, Vạn Dực cũng không giữ lại, mà là trân trọng tự mình dẫn hắn một mạch đến cửa, y biết rõ, mình đã hoàn toàn mất đi một người bạn nhiều năm tao nhã hay xấu hổ, cái mà y có thể làm nhiều hơn nữa, bất quá chỉ là giả nhân giả nghĩa.


Sắp đến trước cửa phủ, Thương Hủ khom người hành lễ, cuối cùng là lần đầu tiên ngẩng đầu lẳng lặng nhìn thẳng y, trong mắt trăm loại mùi vị,“Vạn Lang, ngươi có biết hay không, ta từng...... hết lòng yêu quý ngươi?”


Vạn Dực mím chặt môi, không nói tiếng nào.


“...... Thực hối hận quá.” Thương Hủ rũ mắt xuống, quay lưng đi,“Vạn Lang, chúc ngươi lên thẳng mây xanh, vĩnh viễn hưởng phú quý.”


Nhìn bóng dáng Thương Hủ đi xa, lần này Kỳ Kiến Ngọc không mở miệng nói ra một câu giãy nảy nào với y nữa, hắn nhìn Vạn Dực nhắm chặt mắt, giữa chân mày là vẻ buồn rầu, im lặng từ phía sau cầm thật chặt cái tay hơi lạnh kia.


“Ta không sao.” Vạn Dực quay lại cầm tay hắn, mười ngón khẩn trương đan vào nhau.


“Ngươi...... thật sự muốn như lời nói của hắn ta, tha mạng sống cho Thương Lượng sao?” Diệt cỏ phải diệt tận gốc, đây là nguyên tắc tin tưởng và chấp hành của hắn từ trước cho đến nay.


Vạn Dực không trả lời thẳng,“Mặc dù ta không ra tay, nhưng còn có Tằng Vinh, còn có những người khác, người muốn chặn giết Thương Lượng khôngít đâu.”


Kỳ Kiến Ngọc không truy vấn nữa, chỉ nói qua loa,“không phải còn có cô vẫn luôn ở bên cạnh ngươi sao.”


Vạn Dực nhếch khóe miệng, mệt mỏi dựa vào trong lòng Kỳ Kiến Ngọc ở phía sau, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một câu --


Thường sợ mùa thu tới......


Ân tình cũng dần quên. (Trích trong bài Oán ca hành – Ban Tiệp Dư)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận