Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền




Có hoàng đế bảo vệ, không mất mấy ngày quả nhiên Tằng Uy Võ chưa có đầy đủ chứng cớ được thả ra, chẳng có yếu tố quan trọng này để chế ngự, cách một ngày lâm triều, không đợi phái Thủ phụ lại buộc tội, Tằng Vinh đi trước làm gương trình lên một cuốn sổ con --


“Hoàng thượng, thần muốn vạch tội Thương lượng – Thương thủ phụ lừa trên gạt dưới, tự tiện sử dụng quyền thế tự cho mình là đúng, hãm hại trung lương!”


Thương Lượng thoáng chốc trừng mắt dựng ngược lông mày “Ngươi nói bậy!”


Tằng Vinh nhanh chóng đi về phía trước mấy bước rồi quỳ xuống, giơ cao tấu chương lên, tờ giấy kia trời sinh trung hậu thành thật trên khuôn mặt già nua hiên ngang lẫm liệt,“Vi thần nói những câu này là thật, vi thần muốn vạch tội chính là vụ tham nghị luận tội Quân Mẫn Ngôn của 6 năm trước! Xin Thánh thượng nắm rõ!”


“Tằng Vinh! Ngươi --”


Vạn Dực không nhanh không chậm tiếp lời,“Thủ phụ đại nhân, ngài dù sao đã lớn tuổi, đừng kích động như vậy, không phải là...... Chột dạ chứ?”


“Vạn Dực ngươi được lắm!” Ngón tay trỏ của Thương Lượng run run rẩy rẩy, chỉ vào y,“Các ngươi liên hợp lại mưu hại lão phu!”


Vạn Dực nói,“Lời nói cũng không thể nói hết, Hoàng thượng hiểu tường tận từ chân tơ kẽ tóc, nếu Thủ phụ đại nhân thật sự trong sạch đến lúc đó nóilại cũng không muộn đâu.”


“Hoàng thượng!” Thương Lượng nước mắt già nua, hàm oan dập đầu thật mạnh,“Thần cả đời cẩn trọng trung tâm vì nước, xin Hoàng thượng hãy cho lão thần một công đạo!”


Lúc này, đúng là kỹ thuật diễn xuất liều mạng quá đi!


Tằng Vinh dập đầu thật mạnh ba cái, cái trán sưng đỏ một mảng,“Hoàng thượng! Vi thần tuyệt đối không nói sai!”


Thương Lượng:“Hoàng thượng!”


Tằng Vinh:“Hoàng thượng!!”


Vạn Dực:“Hoàng thượng!!!”


Từng người nương tựa vào đại thần Giáp/ Ất/ Bính:“Hoàng thượng a!!!”


Duệ đế đau đầu nhìn xuống một đám quần thần phía dưới, nặng nề xoa mi tâm......


Mỗi ngày giống như đi buôn bán hàng hóa với bọn họ, hắn ta mới mười bảy đã sắp có tóc bạc rồi đó! Ngã!


Sau khi hạ triều, Thương Lượng âm độc từ phía xa xa liếc nhìn bóng dáng Tằng Vinh, làm tâm phúc đủ tư cách, tất cả điệu bộ còn lặng lẽ ngang ngược hơn nhiều so với Tham nghị Tiền Trù.


Thương Lượng trầm giọng nói,“Bây giờ còn còn chưa phải lúc, Hoàng thượng trong chốc lát không kiểm tra nhanh như vậy, đợi đến tuần tết Hàn thực, thừa dịp bọn họ đi chơi trong tiết thanh minh...... Làm sạch sẽ một chút.”


Tiền Trù trao đổi ánh mắt ‘hiểu lòng mà không nói’, cười híp mắt, “Đúng vậy, lúc này trộm cướp dã thú cũng thật nhiều nha.”


“Ha ha ha ha!”



“Ha ha ha ha ha!”


“Ha ha...... Ai, lần này phẩm chất bột phấn của ngươi rất tinh tế a.” Thương Lượng nhìn Tiền Trù mặc dù thoải mái cười to cũng không có nửa điểm khuôn mặt bị nứt nẻ, bên cạnh từ trong lòng lấy ra một cái gương cẩn thận dặm phấn.


“Ặc, nương tử ta tự tay chế tạo, nếu đại nhân không chê, khi trở về ta sẽ dâng một phần cho đại nhân thử xem sao?”


“Tốt! Tốt!”


Hai người thân thiết khoác vai nhau cùng đi.


“Chậc, xem bộ dạng của bọn họ liền biết sắp muốn quật ngã một trung lương quốc gia!” Tằng Vinh quay đầu liếc mắt về phía hai người Thương Lượng, đối với bộ dáng này của bọn họ thuộc đến không thể nào thuộc hươn rồi.


Vạn Dực vỗ vỗ vai lão ta,“Mấy ngày này ta sẽ phái người âm thầm bảo vệ ngài, cứ yên tâm đi.”


Được y hứa hẹn Tằng Vinh nhẹ nhàng thở ra,“Ta đương nhiên tin tưởng Vạn đại nhân.”


Vạn Dực cười nói,“Đừng tin tưởng ta quá, tại hạ sẽ có áp lực.”


“?”


“Đúng rồi, không ngại thu nhận dưỡng nữ chứ?”


Tằng Vinh lưu loát vuốt râu,“Việc này...... Lão phu không ngại, bất quá tiện nội có lẽ sẽ để ý.”


Vạn Dực giảo hoạt trừng mắt nhìn,“Nếu là Quân Liên Ngã thì sao?”


Cái gì...... Các bạn nói cái gì? Tùy cơ ứng biến rất nhàm chán? Được rồi! hiện tại để cho tôi đem màn ảnh chuyển hướng về phía Tề vương điện hạ, bắt đầu khoảng thời gian ngôn tình.



“Điện hạ, ngài đến tột cùng muốn giãi bày cái gì?” Định quốc tướng quân Tiết Đào số khổ tiếp tục làm thùng rác chất chứa tâm tình nhãn hiệu dành riêng cho Tề vương.


“cô cảm thấy không thích hợp......” Kỳ Kiến Ngọc cau mày nói.


“Chẳng lẽ bộ ngực của Vạn Lang tương đối to ư?” Tiết Đào kín đáo hỏi.


“không đúng, cực kỳ bằng phẳng...... Cực kỳ cứng......”


“Cái kia có gì đó không đúng sao, chỉ là dấu hiệu chứng tỏ thân thể của Vạn Lang rất rắn chắc thôi mà!” Ngực của nam nhân nào chẳng không bình thường, cứng rắn nhỉ?


“không đúng...... Cảm thấy có điểm gì kỳ lạ lắm.” Kỳ Kiến Ngọc suy tư hết lần này tới lần khác, đột nhiên hiểu ra,“Ta biết là không đúng ở chỗ nào rồi nhá!”


Tiết Đào:“......?”


Chỉ thấy Tể vương điện hạ dùng sức nắm lấy tay Tiết đại tướng quân đặt trên cơ ngực mình,“Đến đây, cảm nhận một chút!”


Tiết Đào buồn nôn, trong nháy mắt rút tay về!


“Điện hạ ngài muốn làm gì!”


Kỳ Kiến Ngọc “Ngươi cảm thấy ta cứng rắn hay không cứng rắn?”


“......” = 0 =!


Tề vương điện hạ không kiên nhẫn đưa tay gã đặt lại trước ngực mình, hỏi: “Rốt cuộc là cứng rắn hay không cứng rắn hả?”


Tiết Đào rưng rưng,“Cứng rắn......”



“Nhưng sao Vạn Lang lại cứng hơn cả ta?!”


Tiết Đào:[→_→]


Vạn Dực cảm thấy hai hôm nay Tề vương điện hạ rất kỳ quái, thường thường tập ngực thì thôi, nhưng mấu chốt là y không có ngực nhá...... À không, mấu chốt là ngực giả của y đều buộc rất chặt thật sự thái bình a! Tuy rằng bản tính nữ nhi của y rất ít ỏi nhưng rất bài xích có hai bàn tay luôn tùy tiện thăm dò trên ngực y nhá.


Trước tết Hàn thực một ngày, người gác cổng cùng với nhóm ảnh vệ ở chỗ tối đã sớm nhắm mắt làm ngơ nhìn người nào đó phi vào Vạn phủ, nhiều lắm phái người truyền đạt một tiếng cho công tử là tro bụi lại đến đây chứ gì.


Kỳ Kiến Ngọc ở phòng ngủ nhào hụt, liền men theo nha hoàn chỉ dẫn tới phòng bếp,“Vạn Dực, tại sao hôm nay lại chạy về phía này?”


Tại phòng bếp chỉ có một nữ đầu bếp trẻ tuổi, trong tay cầm hai thứ là mỳ lạnh mặt và cao lương*, mà Vạn Dực đã thay đổi hoa phục chỉnh tề thường ngày, quần áo trắng sắc xanh, đem tay áo hai bên vén lên thật cao, lấy dây lưng cố định lại hai ống tay áo, toàn bộ mái tóc dài buộc cao, lấy bố quan đội vào.


Nhìn thấy Kỳ Kiến Ngọc tiến vào, Vạn Dực phất tay đuổi đầu bếp nữ đi, đưa tay chia bột mì thành hai phần,“Ngọc Lang tới thật đúng lúc, lại đây chúng ta cùng nhau nặn bánh Hàn yến nào.”


Kỳ Kiến Ngọc nhìn kỹ mấy viên bánh Phi Yến** trong khay to bằng ngón tay cái sau lưng Vạn Dực, rất tinh xảo. Tề vương điện hạ vạn năng lấm tấm mồ hôi, nhỏ giọng nói,“Việc này...... cô chưa từng nặn qua.” Trong cung đều là trực tiếp ăn đồ có sẵn.


“không sao,” Vạn Dực cười tủm tỉm nói,“Coi như là chơi đùa đi, nặn không tốt cũng không quan trọng, khi ta còn bé mỗi khi đến tết Hàn thực, đều cùng cha mẹ nặn bánh Hàn yến.” Mà bây giờ, rốt cuộc y cũng có một người có thể nặn bánh cùng y.


Kỳ Kiến Ngọc không nói thêm gì nữa, trực tiếp lau sạch tay rồi vén tay áo lên, ‘mình làm mình hưởng’ nhanh chóng cấu ra một lớp bột mì --


“Chờ một chút, không thể trực tiếp nhào nặn như vậy,” Vạn Dực làm mẫu,“Trước tiên phải đem bột mì chia ra đọ lớn bằng một ngón cái, sau đó mới nặn hình dạng bánh.”


“...... À, muốn nặn hình gì cũng được sao.”


“Tốt nhất là may mắn một chút, ví dụ như Phi Yến, chim cá hoa lá, dưa và trái cây.”


“Hiểu rồi!”


một khắc sau......


“Ngọc Lang,” Vạn Dực ôn nhu nói,“Đây là nặn bánh Hàn yến...... không phải chà xát bánh trôi.”


Tể vương điện hạ đắc ý nói,“cô nặn hình quả dưa hấu!”


“......”= =!


Ban đêm, từ chỗ tối Tiền phủ có hơn mười bóng đen nhanh chóng lao về phía Tằng phủ, chốc lát, lại có vài bóng đen lặng yên không một tiếng động tiến vào bên trong Tiền phủ......


Phía Xa xa phu canh gõ mõ cầm canh ngáp một cái thật to, dụi mắt một cái: Sư cha nó, lại có một đám bụi bay xuống đầu bố mày. Gần nhất trong kinh người đi đi lại lại tạo thành bụi bặm hình như hơi nhiều đấy nhá?


*Cao lương:


IMG


*Bánh Phi Yến:


IMG 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận