Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền


Sáng sớm hôm sau Thương Lượng từ phía xa xa đã nhìn thấy Tằng Vinh, phá lệ hạ mình chủ động dừng bước chờ gã ta.


Ai ngờ đi đến nửa đường cũng không biết Vạn Dực ở chỗ nào bước ra, kêu gọi Tằng Vinh phía sau, hai người thân thiết khoác vai nhau mà đi.


Chậc, xui xẻo.


Thương Lượng rủa thầm một tiếng, xoay người đi vào triều trước.


Vạn Dực liếc mắt nhìn bóng dáng của Thương Lượng, nói với Tằng Vinh: “A, nhìn xem Thủ phụ đại nhân sáng sớm đã đến đây chắn ngài.”


Tằng Vinh đã sớm oán hận nói: “Có thể có chuyện gì tốt, lão phu tốt xấu gì cũng đi theo Thủ phụ nhiều năm, tính tình của lão là không có lợi lộc không làm, hiện tại xem ra còn muốn vơ vét thêm chỗ tốt từ trên người lão phu, nhưng lão phu lười phụng bồi.”


“Ha ha ha,” Vạn Dực cười sảng khoái ba tiếng,“ Tính tình Tằng đại nhân yêu ghét rõ ràng, tại hạ cực kỳ thưởng thức, ngài và ta liên thủ, đợi ngày sau...... không có tảng đá chướng mắt này tảng đá sẽ thư thái hơn.”


“Ha ha ha ha, là cực kỳ, là cực kỳ.”


Mấy ngày kế tiếp Tằng Vinh và Vạn Dực như hình với bóng, dùng hành động thực tế giẫm đạp khiến Thương thủ phụ phải hạ mình đưa tới cành oliu, Thương Lượng tức giận ngã ngửa: Tằng Vinh ngươi được lắm! Được thôi, thế thì đừng trách ta trở mặt vô tình.


Từ đó, Thương Lượng cầm đầu phái Thủ phụ càng cố gắng lập mưu kế, công kích bằng cách dâng tấu chương như súng đạn, tuy rằng mỗi lần buộc tội bằng tấu đều bị Hoàng đế ngăn chặn, nhưng càng áp chế lại càng hăng.


Phía bên này Tằng Vinh một ngày không thấy con trai được Thương Lượng thả ra, tựa như bị cắt tiết gà, cả ngày quấn lấy Thương Lượng dây dưa không ngớt, tuy rằng đánh không lại ngươi, nhưng có thể tạo nên các cơ hội để đáp lại ngươi mà!



Đám người còn lại vừa thấy hai phái đánh nhau, lại xoa tay, nghĩ cách nhân cơ hội này đục nước béo cò.


Triều đình nhất thời ồn ào huyên náo gà bay chó sủa, Duệ đế khó tránh khỏi mệt mỏi, sau khi lâm triều kêu Vạn Dực lưu lại, cũng không ngẩng đầu lên, run lên như bị sắm sừng,“Đều nói rõ đâu đuôi gốc ngọn đi.”


Vạn Dực cợt nhả nói,“không biết bệ hạ muốn thần nói cái gì?”


“Bớt giả bộ đi” Duệ đế không chịu lép vế,“Vừa lên chức đã gây phiền toái cho trẫm.”


“Vi thần không dám,” Vạn Dực nghiêm mặt một chút, ra vẻ đạo mạo.


“Ngươi còn có chuyện gì không dám hả.”


“Hoàng thượng trách oan vi thần rồi”, Vạn Dực nói: “Là Thương Lượng ghen tị vi thần được Hoàng thượng yêu thích, gây khó dễ cho vi thần khắp nơi.”


“À? Chỉ là như thế thôi ư?” long trảo của Duệ đế bắn ra mũ quan trên đầu Vạn Dực, “Xem ra là trẫm đã quá sủng ái ngươi, cho rằng trẫm không biết cái thằng nhãi Tằng gia là cái loại gì hả?”


“Hoàng thượng thánh minh! thật là phúc đức của triều Đại Chu!” Thiên xuyên vạn xuyên nịnh bợ không xuyên, trước tiên Vạn Dực vung cái mũ trênđỉnh đầu lên cao rồi đi qua, sau đó vẻ mặt đau khổ,“Nhưng vị trí trong Bảo Nguyên cục này, từ thời Thái tổ cũng không thể tìm được một người có thể khác với ‘mèo nào không trộm thịt’. Mặc dù Tằng Uy Võ không tinh thông về thi từ ca phú, cũng chẳng văn thao võ lược, nhưng gã ta cùng lão cha gã ta giống nhau, am hiểu nhất là xem xét thời thế. hiện tại Tằng Vinh trở mặt với Thương Lượng, sau lưng đã không có chỗ dựa vững chắc, chức quan cao nhất của lão ta cũng chỉ có thể bảo trì ở Đại học sĩ đứng đầu điện Vũ anh. Chức quan trong Bảo Nguyên cục béo bở ai mà chẳng muốn nhứng tay, Tằng Vinh ở bên trong quan chức thấp nhất, phía trên còn có nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm, sẽ không dám có lòng tham quá mức, cho con trai lão ta thượng vị chẳng phải là tốt hơn nhóm môn sinh nằm vùng của nhóm quan lại chức vụ cao hay sao?” Vạn Dực nói đến đây dừng dừng,“Hơn nữa còn có vi thần giám hộ Tằng Uy Võ thay Hoàng thượng mà.”


Duệ đế không tiếp lời, hắn ta hơi nhắm mắt trầm ngâm một lát.


Vạn Dực đúng lúc này khuyên can một câu nữa: “Hoàng thượng, nước quá trong sạch, sẽ không có cá đâu.”



Duệ đế mở mắt ra, chống lại vẻ mặt vô tội của Vạn Dực, hắn ta vô lực phất phất tay,“Về sau giấu kỹ điểm yếu cho trẫm! Trẫm không phải người có chuyên môn phụ trách lau mông cho ngươi, việc này trẫm mặc kệ, nếu cứ ầm ĩ như vậy thì ngươi tự gánh lấy hậu quả.”


Hoàng thượng cho phép rồi, là thời điểm phản kích.


Vạn Dực trở về ngay đêm đó liền triệu Tằng Vinh qua phủ nói một cậu: “không biết Tằng đại nhân có gì biện pháp gì đối phó với Thương Lượng?”


“Biện pháp thì có,” Tằng Vinh vuốt vuốt râu,“Nhưng trước mắt quyết sách mấu chốt lại ở ngay quý phủ.”


“Hả?” Vạn Dực ngạc nhiên nói,“Là ở quý phủ tại hạ sao?”


“Quân, Liên, Ngã.” Tằng Vinh gằn từng chữ.


“Là nàng ấy?!” Vạn Dực không kiềm chế được đứng lên,“Nàng ấy chỉ là một tiểu thiếp nhất phòng mà ta mua, có liện hệ gì với Thương Lượng chứ?”


“Đại nhân đừng vội, nghe lão phu chậm rãi kể lại,” Tằng Vinh nói,“ Tên thật của Quân Liên Ngã vốn là Quân Uyển Thanh, chính là tiểu nữ nhi của Quân Mẫn Ngôn phái Thanh Lưu bị luận tội trong lần tham nghị trước, bởi vì đắc tội với Thương Lượng, 6 năm trước bị Thương Lượng vu hãm, con trai của Quân gia bị lưu đày ngàn dặm, nữ quyến thì sung làm quan kĩ. Thương Lượng vì diệt cỏ diệt tận gốc, những người bị lưu đày dọc đường hoặc là ở trong giáo phường đều bị lặng lẽ giết chết, Quân Liên Ngã này là hậu nhân duy nhất may mắn còn sống sót của Quân gia.”


Vạn Dực nghe xong, còn có chút nghi hoặc nói,“Tằng đại nhân ngài cũng nói là thời gian đã qua 6 năm, vậy ngài dùng cái gì xác định Quân Liên Ngã này đúng là hậu nhân của Quân gia?”


“Này......” Tằng Vinh nói đến đây ho khan một chút, hơi xấu hổ nói,“Bởi vì lão phu từng cùng với Quân gia có chút...... Lui tới, bộ dạng Quân Liên Ngã thuở nhỏ quá giống chính thê Ngiêm thị của Quân Mẫn Ngôn, mặc dù mấy năm không gặp, bộ dạng của con bé không tháy đổi nhiều so với năm đó, bởi vậy, lão phu mới may mắn nhận ra.”


“thì ra là thế --” Vạn Dực giật mình nói, không nhịn được nắm tay kích động đứng dậy đi qua đi lại, “Hay lắm! Tằng đại nhân, xem ra ông trời đứng ở phía ngài và ta, mới có thể gặp được cơ duyên như thế!”



Tằng Vinh cũng kích động,“Việc này mấu chốt còn thiếu một người là tâm phúc bên người Thương Lượng, Tham chính – Tiền Trù, gã ta đã theo Thương Lượng gần 20 năm, Thương Lượng thập phần nể trọng gã ta, phàm là chuyện bẩn thỉu thì gã ta đều có một phần.”


Vạn Dực vẫy tay bảo Tằng Vinh sát lại gần,“Được lắm! Mấy ngày nay ngài đã nắm trong tay đầy đủ thì có thể lục soát vật chứng, chúng ta tiện tay như thế, như vậy như vậy......”


Ảnh Nhất ở trên xà nhà yên lặng châm chọc: Công tử, người tuyệt đối đúng là ông vua diễn xuất đứng đầu Đại Chu!


“...... Dực.”


“Vạn Dực...... Vạn Dực?”


Vạn Dực bỗng nhiên hoàn hồn, trước mắt là khuôn mặt tuấn tú không hài lòng của Tề vương điện hạ,“đang nghĩ cái gì khiến cô phải gọi mất mấy tiếng thế”


Vạn Dực nhíu nhíu ấn đương: “À, có lẽ là gần đây chính vụ bận quá, người có chút hoảng hốt.”


“Là sự kiện của Thương Lượng chứ sao,” Kỳ Kiến Ngọc chẳng hề để ý nói,“Nếu ngươi thấy lão thất phu kia không vừa mắt, cô thay ngươi dạy dỗ lão ta.”


Vạn Dực nhìn biểu tình rục rịch ngóc đầu dậy của Tề vương điện hạ không khỏi buồn cười nói: “Ta thấy điện hạ ngài gần đây ở trong kinh đến mức luống cuống rồi. Cần gì phải vô cớ sinh sự, việc này ta muốn tự giải quyết.”


Kỳ Kiến Ngọc lập tức mẫn cảm nói: “Ngươi đi nhờ vả Kỳ Kiến Thành à?”


Vạn Dực “Ặc” một tiếng thật dài, không xong......


Tể vương điện hạ nháy mắt giãy nảy: “Ngươi lại tình nguyện đi nhờ vả hắn cũng không muốn tới tìm ta!”



“không phải như thế......” Vạn Dực yếu ớt trấn an.


“Đó là ý tứ gì?” Trong nháy mắt Tể vương điện tuy không mang theo nhưng phải ăn ngay tại chỗ một rồi lại một bình dấm chua, chất vấn: “Ta kém hắn ta chỗ nào? Ta cũng có thể đặc xá cho Tằng Uy Võ, ta cùng với ngươi không phải thân mật hơn sao, ngươi vì sao nhờ hắn cũng không tới tìm ta...... Bla bla.”


Ảnh Nhất ôm nhánh cây ngoài cửa sổ: Tề vương điện hạ, ngài cũng tuyệt đối là bình dấm chua lòm đứng đầu Đại Chu!


Ưng thuận vô số lời ngon tiếng ngọt, ông vua diễn xuất cuối cùng cũng trấn an bình dấm chua lòm...... À không, là công tử tài giỏi kiệt xuất rốt cuộc cũng trấn an được Tề Vương điện hạ anh minh thần võ chứ nhỉ, giờ phút này Vạn Dực thoả mãn liếm đôi môi hơi sưng tựa vào trong lòng Kỳ Kiến Ngọc,“Hoàng thượng làm sao có thể so với ngài được, việc vặt vãnh này sao phải làm phiền tới ngài, Tề vương điện hạ của ta trong lòng chỉ cần nhớ thương ta là đủ rồi.”


Kỳ Kiến Ngọc trong lòng ôm giai nhân, hô hấp cành nhanh, cánh tay của hắn ôm lấy cái eo nhỏ của Vạn Dực, đôi tai nghe người trong lòng nói lời ngọt ngào mềm mại, cơn bực tức trong lòng đã sớm hóa thành một dòng suối mùa xuân. Lòng bàn tay dưới thắt lưng mặc dù nhỏ gầy nhưng cũng rất rắn chắc, Kỳ Kiến Ngọc tự động vuốt ve cái eo thon của người trong lòng, tinh tế cảm nhận sự mềm dẻo mê người kia, thở dài,“Mãi đến hôm nay, cô mới hiểu được câu nói của cổ nhân: ‘Thép luyện trăm năm cũng hóa thành thứ mềm yếu’, thành thật không được lừa dối ta.”


Cái người ra trận giết địch chưa bao giờ biết nương tay, nay lại nắm lấy eo nhỏ của y, nhưng lại khó có thể kiềm chế.


thật sự là anh hùng khó qua ải mỹ nhân.


Vạn Dực cười, tháo cái mũ quan vứt xuống dưới đất, tóc đen hợp lại trước ngực, ngắm nhìn đuôi tóc rồi liếc nhìn Kỳ Kiến Ngọc,“Vậy không biết điện hạ muốn bắt ta gây tai họa như thế nào bây giờ?”


Động tác nữ nhi của y làm vô cùng tự nhiên không chút nghi ngờ, càng gấp đôi một tia mịt mờ mê hoặc.


Kỳ Kiến Ngọc đè lên y, trên môi hung hăng hôn một cái, thu hồi cánh tay nắm cái eo nhỏ của y rồi hướng lên phía trên,“Còn có thể làm sao bây giờ, yêu nghiệt đến mức này chỉ có thể thích hợp với một mình cô thôi, chẳng có ai trong thiên có tư cách này!”


Vạn Dực theo bản năng đẩy cánh tay của Tề vương đang đè trên ngực y ra, rồi sau đó nhanh chóng phản ứng, tiếp theo lại ưỡn eo chủ động đưa tay hắn thu lại bên hông, chuyển đề tài: “Ngọc Lang, đã nhiều ngày nay Thái hậu lại giới thiệu danh môn khuê tú cho ngài ư?”


“Sau khi theo ta hồi kinh cũng không biết là ai luyên thuyên ở bên tai mẫu hậu......”


Kỳ Kiến Ngọc giống như không hề có cảm giác chút nào tiếp tục trò chuyện thật vui vẻ với Vạn Dực, đợi trước khi rời đi tay trái lơ đãng phe phẩy qua bộ ngực của y, ấn đường có chút nhíu chặt khi quay lưng lại với Vạn Dực.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận