Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền


“Công tử, công tử!”


Thư đồng nhỏ Ngôn trọng mang đồ ăn sáng...... À, không, hiện tại nên gọi là thị vệ kiến tập Ngôn Trọng đang bưng một chén nhỏ ngọc lưu ly màu chàm tiến vào, năm đó sau khi Vạn Dực tốt nghiệp Quốc Tử Giám, thư đồng nhỏ liền chủ động quay về tham gia Ám vệ, luyện tập liên tục xin đi giết giặc, chịu đựng mấy năm, mấy ngày trước rốt cuộc thuận lợi xuất sư trước khi Quan lễ của Vạn Dực.


hắn ta ngoan ngoãn đi đến trước người công tử, hai tay cung kính dâng lên chén ngọc lưu ly, bên trong chén ngọc lưu ly màu chàm là rượu vàng sóng sánh, lộ ra một chút tươi xanh, trong suốt mê người.


Ảnh Nhất thò đầu ra từ nóc giường, vội hỏi: “Lại là Tề vương điện hạ đưa?”


Ngôn Trọng gật đầu, kính cẩn đáp: “Tề vương điện hạ canh bốn liền sai người chờ bên ngoài, đợi đến khi công tử rửa mặt xong mới đưa tới. Nghe nóirượu này dưỡng sinh, vị nhạt, không dễ say.”


Vạn Dực hứng thú dạt dào tiếp nhận, cúi đầu nhẹ nhàng khẽ ngửi, lướt qua một ngụm, hài lòng nhếch mép: “hắn đúng là có lòng.”


Ảnh Nhất chỉ tay vào cánh cửa, “Hôm qua là một cành mẫu đơn màu vàng, hôm trước là ngọc thạch màu trắng, còn có lần trước là cái chuông Tây Dương...... Điện hạ thật sự là tràn ngập...... tình cảm ôm ấp tuổi trẻ.”


Cũng không phải là thiếu nam ngây thơ nữa, vậy mà rạng sáng mỗi ngày yên lặng canh giữ trước cửa tặng lễ vật đủ chủng loại cho người trong lòng như vậy, thật thật khiến mọi người rớt đầy cằm xuống đất...... Chẳng trách người ta nói, mối tình đầu nên thơ.


Vạn Dực lười biếng nói: “Làm sao, hâm mộ hả? Công tử cho phép các ngươi ở bên trong phủ lựa chọn ý trung nhân, tha hồ mà hưởng thụ ‘Tình cảm ôm ấp tuổi trẻ’!”


Ảnh Nhất và Ngôn Trọng thoáng chốc cúi đầu, kiên trinh trăm miệng một lời đồng thanh: “không! Cả thể xác và tinh thần chúng ta đều thuộc về công tử!”



“Việc ấy...... Thân thể sẽ không cần chứ.”==!


Từ khi cùng Tề vương xác định quan hệ, tuy rằng ước nguyện ban đầu của Vạn Dực vốn là muốn duy trì tình yêu trong bóng tối, được rồi, kỳ thật hai người cũng chưa làm văn tự trước mặt người khác để thừa nhận quan hệ. Nhưng Tề vương chính trực ôm ấp mối tình đầu tràn đầy nhiệt huyết, ánh mắt nóng bỏng rốt cuộc không thể ẩn nhẫn, cây ngay không sợ chết đứng, phong kín Vạn Dực, mặc dù ngày thường Vạn Dực trên triều vẫn như trước đối với Tề vương không có vẻ mặt gì, nhưng bởi vì Tề vương áp bức dáng vẻ tuyên thệ chủ quyền với y, tương đối lộ ra vài phần dục ham muốn nghênh đón vẫn còn cảm giác chống đỡ mập mờ.


Vì thế Vạn Dực bị hoàng đế bệ hạ xem thường không ít, Kỳ Kiến Thành bóp chặt cằm của y, âm dương quái khí nói: “Mỹ nam kế còn có thể hưởng thụ? Vạn khanh có thể đổi lại chủ nhân được rồi đó!”


Vạn Dực ra vẻ đạo mạo, bất chấp lý lẽ nói: “Chớ nói không bị tiền bạc cám dỗ, sắc đẹp không thể dời, đó là sắc đẹp hạng nhất, tướng mạo Tề vương không hợp với khẩu vị thần đâu! Huống chi thần đối với bệ hạ lòng son dạ sắt, vì bệ hạ máu chảy đầu rơi cũng không tiếc, người bên ngoài như thế nào cũng không lung lay được, thần đối với bệ hạ một lòng trung can.”


“thật không?” Hoàng đế bệ hạ nhếch mày lên, “Nghĩ đến hoàng huynh kia của trẫm...... Là hy sinh một cách vô ích?”


Vạn Dực: Im lặng......hy sinh cái quái gì?


Kỳ Kiến Thành thấy y cam chịu, tiếp tục nói: “Mặc dù diện mạo không sánh bằng Vạn khanh, Tề vương cũng là người văn võ toàn tài, dung nhan tuấn mỹ, cũng không thể khiến Vạn khanh ngoảnh lại nhìn, thật là muốn biết nhan sắc như thế nào mới có thể khiến Vạn khanh động tâm?”


Vạn Dực nghe vậy ngước mắt lên, càn rỡ nhìn từ trên xuống dưới vị hoàng đế bệ hạ trẻ tuổi, tiếng nói trêu đùa: “Hoàng thượng tựa hồ đối với chuyện tình cảm của vi thần, hết sức quan tâm?”


Mặt Kỳ Kiến Thành lạnh xuống, phất tay áo nghiêng người nói: “Ai cho ngươi lá gan lớn như vậy!”



Vạn Dực chậm rãi hạ thấp đầu một lần nữa,“Hoàng thượng thứ tội, là thần vọng ngôn. Nếu là nữ tử, thì phải đẹp gấp đôi thần, về phần nam tử …..” nói đến này, Vạn Dực chỉ kéo dài âm thanh, rồi đột nhiên dừng lại.


Hoàng đế bệ hạ âm thầm kìm nén lửa giận trong lòng, đối với chủ nhân Vạn Dực đúng là cái loại được một tấc lại muốn tiến một thước, ỷ vào việc hắnta đối với y có vài phần sủng hạnh, hồn nhiên quên mất tôn ti.


Kỳ Kiến Thành đưa lưng về phía y, mặc dù Vạn Dực không thấy rõ biểu tình của hoàng đế, nhưng biết hắn ta bị nghẹn không nhẹ, đợi đến khi chuyển biến tốt liền chủ động công bố đáp án: “Về phần nam tử, vi thần vừa không thích võ tướng quơ đao múa kiếm, cũng chẳng thích quá mức nhỏ bé yếu ớt như nữ tử thiếu niên...... Như thế còn không bằng trực tiếp chọn luôn nữ tử cho xong”. Sau khi bài trừ Kỳ Kiến Ngọc cùng với luyến đồng, hoàng đế bệ hạ cuối cùng cũng hơi hơi nghiêng đầu nhìn y, Vạn Dực nhìn chằm chằm thật sâu vào hắn ta: “Vi thần thích, ngoại trừ tướng mạo mỹ lệ, còn phải có ngạo khí bức người, ý chí cứng cỏi, cử trọng nhược khinh, kẻ tầm thường Vạn Dực sẽ không để vào mắt. Chỉ là nam tử như vậy, thực khó truy tìm, mặc dù tìm được….Lại như cách một đám mây, cũng không biết hắn ta có nguyện ý, cùng hạ thần......”


Chữ ‘Thần’này quả nhiên là một lời hai ý nghĩa.


“Ngừng!” không chờ y nói xong, Kỳ Kiến Thành bỗng dưng mở miệng trách mắng, “Miệng không chừng mực, ngươi làm Lễ bộ Thượng thư quá lâu hả? Qùy gối suy nghĩ thật tốt cho trẫm, chưa tới giờ Dậu không cho đứng lên!”


Dứt lời hắn ta phẩy tay áo bỏ đi, bọn thái giám đi theo hâu hạ kích động mà không mất chỉnh tề, trật tự chạy chậm bước đuổi kịp, theo đuôi phía sau thân ảnh minh hoàng ra cửa điện màu son, trong nháy mắt đã không còn thấy đâu nữa.


Nội vụ chủ quản lẩm bẩm dưới đáy lòng, thân là đại thái giám bên người hoàng đế, văn võ cả triều, giống như Vạn Dực cả gan dám đùa giỡn hoàng đế như vậy......Ông ta vẫn là lần đầu gặp.


Nhưng càng khiến người ta kinh dị là thái độ vui giận thất thường của vị hoàng đế trẻ tuổi này, hành vi như thế, nhất định sẽ tịch thu tài sản tru di tam tộc đều có thừa, nhưng hoàng đế bệ hạ chỉ bày ra dáng vẻ tức giận, nhưng lấy nặng đặt nhẹ, chỉ nhẹ nhàng ra lệnh cho Vạn Thượng thư ở trong điện quỳ mấy canh giờ, này, này, mờ ám trong đó......


nói về Vạn Thượng thư ngày thường cách cư xử cũng có lễ nghi, tiến lùi có mức độ, nhưng hôm nay đột nhiên nói ra lời ngỗ nghịch như vậy, cũng thực khác thường khẩn trương nha.



Mặt Kỳ Kiến Thành âm trầm, đi lại vội vàng, hướng về phía tẩm cung chính mình mà đi, một đường các thái giám cung nữ xa xa trông thấy sát khí tiêu điều, một người tiếp một người nhao nhao nơm nớp lo sợ quỳ xuống, chặt chẽ cúi đầu, cung tiễn hoàng đế rời đi.


Hiển nhiên, cũng không có người dám nhìn trộm mặt mày hoàng đế bệ hạ, do đó không phát hiện gương mặt kia dần dần đỏ bừng đến mang tai......


--‘Chỉ là nam tử như vậy, thật khó truy tìm, mặc dù tìm được...... Lại như cách một đám mây, không biết hắn ta có nguyện ý, cùng hạ thần......’ Câu nói sau cùng của Vạn Dực lặp đi lặp lại bên trong tai hắn ta. Người nọ tràn ngập ám chỉ, ánh mắt dừng lại thật sâu ở trên người hắn ta...... Vô liêm sỉ! không biết xấu hổ!


Kỳ Kiến Thành cũng nói không rõ luồng xao động phức tạp vô danh trong lòng, bên trong sự tức giận lại thẩm thấu ra ngoài một chút tình cảm nồng nàn...... thật sự là đáng giận nhưng buồn phiền!


hắn ta dọc đường khẽ nguyền rủa, cảm giác loáng thoáng trong lồng ngực kia vừa lộ ra lại mơ màng bị bức trở về.


“Công tử người thật sự nói như vậy với Hoàng thượng?!” Ngôn Trọng trợn to mắt, âm cuối không nhịn được kéo lên thật cao.


Vạn Dực lười biếng gật gật đầu, nằm xuống ở trên giường mỹ nhân, tỳ nữ bên cạnh khôn khéo đưa lên một quả nho đã bóc vỏ, có hai nha hoàn xinh đẹp khác một trái một phải quỳ gối bên chân y, nhẹ đấm đầu gối đang đau nhức cho chủ nhân.


“Vậy Hoàng thượng hắn......?”


Vạn Dực so đo đầu gối, than vãn: “Phạt ta ở đại điện úp mặt vào tường sám hối, quỳ 2 canh giờ đấy.”


Ngôn Trọng cố gắng kiềm chế xúc động xem thường vị công tử sáng suốt uy phong, cùng Ảnh Nhất nhanh chóng trao đổi ánh mắt, “Trừng phạt này đối với hành vi của vị bệ hạ kia mà nói, đã nhẹ nhàng có thể xem là hơi sơ xuất.”



Vạn Dực lại vuốt cằm “Xem ra bệ hạ...... cực kỳ sủng ái ta.”


Ngôn Trọng cả kinh: “Chẳng lẽ Hoàng thượng cũng mơ ước công tử?”


Ảnh Nhất cũng thấy trong lời nói này có huyền cơ, vội vàng hỏi: “Công tử lần này, là đang thử thăm dò thái độ bao dung của Hoàng thượng dành cho công tử sao?”


“Còn có tiên hạ thủ vi cường*.” Vạn Dực lắc lắc ngón trỏ, bổ sung nói.


*Ra tay trước thì chiếm được lợi thế


Kỳ Kiến Thành từ trước đến nay không phải là một người độ lượng, hay theo dõi và quan sát hạ thần, Vạn Dực cũng không phải ngồi không, làm sao có thể không phát hiện được hắn ta đối với mình tựa hồ...... Quan tâm.


Từ xưa quân muốn thần chết thần không thể không chết.


Trước tiên không nói Kỳ Kiến Thành có thể hay không làm cho y chết, y có hay không sức phản kháng. Nếu hắn ta mạnh mẽ muốn y phục tùng cho hắn ta, hoặc ép y ở lại trong cung, cơ hội của hắn ta nhiều lắm, mà Kỳ Kiến Ngọc lại muốn phân phủ, không ở hoàng cung. Nếu hoàng đế đột nhiên bạo khởi, Kỳ Kiến Ngọc cũng nước xa không cứu được lửa gần, chỉ cần một lần, thân phận nữ nhi của y bị sáng tỏ, Vạn gia hoàn toàn kết thúc.


Bởi vậy y không thể đem hy vọng đều ký thác ở trên người Kỳ Kiến Ngọc được, trước tiên y phải cố gắng cứu tế đã.


Dù sao Kỳ Kiến Thành đối với y cũng có tư tâm, y cũng sẽ không ngốc chờ đối phương ra tay, ít nhất, nhất định phải đem quyền chủ động chộp trêntay trước.


Trận cờ này, y cũng không dám cam đoan có thể nắm chắc thắng lợi hay không, tiếp theo...... Y liền đi một bước, xem một bước vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận