Nuông Chiều Nữ Chính Trong Ngược Văn


Anh hỏi, cảm ơn như thế nào?

Hòa Vi vẫn chưa quên hiện tại mình đang ở trong cuốn tiểu thuyết ngược nữ chủ, căn cứ vào kịch bản cẩu huyết của tiểu thuyết, cô muốn tiền không có tiền, muốn mạng không cho, lời kịch kế tiếp của Yến Hoài rất có thể sẽ là ——

“Nếu cô không biết nên cảm ơn như thế nào, vậy dùng thân thể của cô để bù đắp cũng được.”

Hòa Vi không chút nghi ngờ tác giả sẽ viết ra loại lời kịch này.

Theo như lời hệ thống, cuốn tiểu thuyết 《 Vợ trước ở phía trên 》 này cũng không phải tiểu thuyết ngôn tình mười năm trước, mà là xu hướng gần đây kiểu ngọt văn giữa đường, tác giả vì trả thù xã hội mới sáng tạo ra nhân vật như thế này.

Nếu là trả thù xã hội, khẳng định không thể chỉ dừng ở lời nói mà thôi.

Trong sách, dường như mỗi một nhân vật nữ đều có địch ý với cô, đến nỗi những nhân vật nam, đại đa số đều là người đầu hói bụng bia muốn bao dưỡng cô.

Nữ phụ thì có số lượng đông đảo, chín lần trước Hòa Vi đều chết trên tay nữ phụ.

Tổng thời gian của chín lần cũng không quá ba tháng, còn không có nổi một lần trụ được trong thời gian dài.

Cốt truyện phát triển giống như trò chơi quét mìn, khác nhau ở chỗ quét mìn ít nhất còn có quy luật có thể tìm ra, nhưng mà cốt truyện của cuốn tiểu thuyết này hoàn toàn là làm bậy.

Hòa Vi đã chết nhiều lần như vậy, về cơ bản là thăm dò kịch bản, nếu không phải hiểu gốc rễ từng người, cô cũng không tin nổi.

Đặc biệt là người trước mắt này khoác lên mình một bộ da chính nhân quân tử.

Ánh mắt Hòa Vi lung lay, muốn nắm chặt một đồ vật để giảm bớt khẩn trương, nhưng lại sợ khiến anh chú ý, chỉ đành phải cong môi cười một cái, làm bộ cái gì cũng không hiểu hỏi: “Hôm nào mời Yến tổng ăn cơm, ngài xem có được không?”

Nghĩ tới nghĩ lui, dường như cũng chỉ còn cách này.

Không coi là thân mật, cũng không tính là có lệ.

Yến Hoài đưa tầm mắt xuống dưới, chú ý tới ngón tay Hòa Vi vô thức buộc chặt, sau đó lại nhanh chóng buông ra.

Cô đang khẩn trương.

Thời điểm cô ở trước mặt anh, vẫn luôn rất khẩn trương.

Chẳng lẽ anh còn có thể ăn cô?

Gian phòng khám này không lớn, chỉ có 2 chiếc giường đơn nhỏ hẹp, còn có một chiếc ghế dựa.

Đại khái cũng chỉ khoảng mười mét vuông.

Trên người Hòa Vi có mùi rượu, còn trên tóc cô lại là mùi dầu gội, quyện với nhau thổi qua, tựa hồ như mỗi một tấc không khí đều nhiễm hương thơm của cô.

Hôm nay Yến Hoài không uống rượu, nhưng mà lúc này anh đột nhiên có chút không tỉnh táo.


Anh giương mắt, nhìn chằm chằm Hòa Vi đang hơi nhấp môi, sau đó lại dời đi, “Không cần.”

Khóe miệng Hòa Vi đang có xu hướng cong lên lại hạ xuống.

Yến Hoài: “…”

Thoạt nhìn cô giống như còn nhẹ nhàng thở ra.

Lồng ngực Yến Hoài như bị thứ gì đó chặn lại, thở có chút không thông.

Anh giật giật môi dưới, “Em trả lời tôi một vấn đề là được.”

Hòa Vi thật cẩn thận mà nhìn anh, nhưng lần này cô đáp rất thoải mái: “Vấn đề gì?”

Đôi mắt cô sáng rõ, lại được làn da trắng nõn làm nổi bật, càng thêm tinh tế xinh đẹp.

Hầu kết Yến Hoài khẽ nhúc nhích.

Anh muốn hỏi rất nhiều vấn đề.

Ví dụ như Hòa Vi vì sao lại sợ anh.

Hay Hòa Vi có hay không lên giường cùng Yến Thần.

Nếu đã lên, thì lên mấy lần.

Nhưng mấy vấn đề này chỉ ở trong đầu anh lướt qua giây lát, còn chưa tới bên miệng liền chịu khổ mà chết non.

Vốn dĩ Hòa Vi đã đang sợ anh, nếu hỏi loại vấn đề này, chắc chắn cô sẽ cho rằng anh không phải người tốt lành gì.

Tuy rằng anh đích xác cùng hai chữ “Người tốt” này một chút cũng không dính dáng.

Yến Hoài không phải người có kiên nhẫn, nhưng khi đối đãi với Hòa Vi, anh cảm thấy mình kiên nhẫn ngoài dự đoán.

Yên lặng hai giây, anh mới chống tay xuống cạnh giường bên người Hòa Vi, nửa người trên hơi hướng về phía trước, “Em thích Yến Thần sao?”

Hòa Vi sửng sốt.

Thanh âm của người đàn ông trầm thấp, hơn nữa lại dịu dàng, thiếu chút nữa cô cho rằng chính mình nghe lầm.

Đây thực sự là vấn đề… mà anh có thể hỏi ra miệng sao?

Hòa Vi cảm thấy không phải đầu óc mình hỏng, mà chính là đầu óc Yến Hoài hỏng rồi.


Cô nhấp môi dưới, sau đó dùng sức nuốt một ngụm nước miếng, tự hỏi vài giây, sau đó “Ừ” một tiếng.

Nhưng câu hỏi của Yến Hoài lại trở thành câu khẳng định.

Đáy mắt anh dần dần lạnh xuống, khóe môi căng thẳng, híp mắt liếc nhìn cô một cái: “Thích bao nhiêu?”

Hòa Vi cúi đầu, khóe miệng khẽ động.

Giây tiếp theo, khi Yến Hoài cho rằng cô muốn trả lời, thì cô nhỏ giọng nói một câu: “Anh nói chỉ hỏi một vấn đề.”

“…”

Tốt, rất tốt.

Yến Hoài cảm thấy chính mình có khả năng có chút khuynh hướng chịu ngược, Hòa Vi vừa thốt ra những lời này, trong lồng ngực anh liền nghẹn một ngụm khí.

Chẳng qua đến khi ngụm khí đó ra ngoài, thì lại có một ngọn lửa khác bốc lên.

Yến Hoài không nhìn Hòa Vi nữa, trực tiếp đứng dậy ra cửa.

Khi đi tới cửa phòng khám, thì đúng lúc dì đẩy cửa tiến vào, trong tay còn xách một cái túi, bên trong đựng một hộp thuốc hạ sốt cùng một hộp thuốc giảm đau.

“Tiểu Hòa, mấy ngày nay nhớ uống thuốc đúng giờ, không được đi lại nhiều, nếu như đau quá thì uống một viên thuốc giảm đau.” Dì đưa túi thuốc qua, “Cơ thể cháu thực sự quá yếu, một tháng nay không biết bệnh bao nhiêu lần rồi?”

Yến Hoài dừng bước chân.

Anh không xoay người, chỉ nghiêng đầu nhìn cô.

Áo khoác trên người Hòa Vi được cởi ra đặt ở một bên, áo sơ mi là chiffon, cảm giác thật tốt, vạt áo được cho vào trong quần, càng tôn lên vòng eo nhỏ nhắn tinh tế.

Giống như chỉ cần mạnh tay một chút thì sẽ đứt đoạn.

Rất kỳ quái, cô ăn mặc quy củ thậm chí coi như kín mít, nhưng mà cố tình Yến Hoài lại có chút chịu không nổi.

Chẳng qua, chịu không nổi cũng phải chịu.

Yến Hoài từ trong túi lấy ra hộp thuốc rút một điếu thuốc ra, sau đó xoay người, đi ra ngoài cửa phòng khám, anh cúi đầu đem bật lửa châm thuốc.

Trình Diễm đang dựa vào cửa xe phía sau, ngẩng đầu xem bầu trời đêm, nghe thấy tiếng động mới quay đầu lại nhìn thoáng qua, “Không có việc gì đi?”

“Ừ.”


Trình Diễm kéo cửa xe ra, “Tính làm gì bây giờ?”

Yến Hoài dụi tắt điếu thuốc, đến khi màu khói trắng từ trong miệng thở ra, anh mới mở miệng: “Nói sau.”

-

Đêm đó Hòa Vi lại gặp ác mộng.

Thực ra cô không nhớ mình đã mơ thấy gì, chỉ biết là đến khi tỉnh lại thì người ướt đẫm mồ hôi.

Hòa Vi đi vào phòng tắm tắm nước ấm, chờ cả người khô ráo thoải mái mới đi ra ngoài.

Bộ phim của Trình Diễm 9h sáng nay khởi động máy.

Hòa Vi thức dậy từ sớm, mặc tốt quần áo, sau đó mới ngồi trước bàn trang điểm, cô nhìn gương mặt mỹ nhân như hoa đào ở trong gương, không tiếng động mà thở dài.

Yến Hoài ngày hôm qua rất không bình thường.

Ánh mắt quá sâu, giọng nói quá dịu dàng, rõ ràng là có ý tứ với cô.

Hòa Vi căn bản không biết vấn đề ở chỗ nào.

Cô giơ tay xoa xoa mặt, cũng lười không muốn trang điểm, bôi một chút kem liền ra cửa.

Bởi vì chân bị thương, một hai ngày chưa tốt luôn được, hôm nay Hòa Vi không chỉ đi giày đế bằng, còn thuê xe riêng đưa đến phim trường.

Khi đến nơi là hơn 8 rưỡi một chút.

Khả năng bởi vì là ngày đầu tiên bấm máy, hôm nay phim trường đặc biệt đông vui náo nhiệt, dường như  mỗi người đều thực sự vui vẻ, ánh sáng cũng được chuẩn bị tốt từ sớm.

Không đến vài phút, Trình Nặc nhắn cho cô một tin: 【 Vi Vi, có một tin vui cho cậu! 】

Phía trước nhân viên công tác đang tiếp đón diễn viên có cảnh quay đầu tiên đi tạo hình, Hòa Vi nhắn tin trả lời: 【 Tin vui gì? 】

Mới vừa hỏi xong, cửa phòng hóa trang mở ra, thanh âm Trình Nặc truyền tới: “Tớ là người phụ trách tạo hình cho vai nữ số 3 và số 4, vui không, bất ngờ không?”

Tay Hòa Vi cầm di động thiếu chút nữa bị cô nàng dọa rớt.

Trình Nặc đã đi tới khoác cánh tay cô kéo đi vào phía trong, “Mấy ngày hôm trước tớ vừa thấy tạo hình nhân vật, tớ cảm thấy trong mấy diễn viên nữ, cậu là người đẹp nhất.”

“Đến lúc đó khẳng định Vi Vi của chúng ta sẽ lấn át hết cả hoa thơm cỏ lạ.”

Hòa Vi cười, “Bắt đầu ngứa miệng?”

Trình Nặc sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại cười mắng cô một câu: “Tớ nói thật.”

Hòa Vi lần này cũng không phản bác.

Mấy ngày nay ở nhà cô cũng không phải không làm việc chính sự gì. Kịch bản《 Hoàng Nữ Thiên Thành 》cô đã xem mấy lần, mấy cảnh đầu cô đều đã thuộc làu.


Đến nỗi tạo hình của vai nữ số 4 Mục Phinh Đình, Hòa Vi so Trình Nặc còn rõ ràng hơn nhiều.

Mục Phinh Đình và nữ chính cùng vào cung tuyển tú, so với nhóm người nữ nhi của thừa tướng, tướng quân, hai nữ hài tử này có xuất thân tương đối giống nhau càng dễ dàng trở nên thân thiết.

Nữ số 4 bởi vì càng lớn càng xinh đẹp, cho nên ngay từ đầu liền được cẩu hoàng đế ân sủng, chẳng qua Mục Phinh Đình đã uổng phí một khuôn mặt đẹp, nàng là người không có nội hàm, qua một khoảng thời gian hoàng đế liền phiền chán, quay đầu đi sủng hạnh nữ chính người mà tứ thư ngũ kinh đọc làu làu thông minh thấu tình đạt lý.

Cứ như vậy, tình cảm tỷ muội giữa Mục Phinh Đình cùng nữ chính vì cẩu hoàng đế mà tan vỡ, sau đó tính cách của Mục Phinh Đình biến đổi, nhiều lần hãm hại nữ chính.

Đổi một cách nói khác, Hòa Vi muốn diễn Mục Phinh Đình như một nữ phụ xinh đẹp nhất nhưng cũng độc ác nhất.

Nàng ấy không phải bạch liên hoa, rõ ràng là một độc phụ rắn rết.

Trong khi trang điểm Hòa Vi ở trong đầu liền nhớ lại đoạn đầu tiên trong kịch bản.

Kịch bản không phải bắt đầu từ lúc vào cung tuyển tú, mà là lúc Mục Phinh Đình bởi vì để nữ chính rơi xuống nước, mà bị phạt quỳ ngoài cửa “Lưu Danh Các” khi trời đang mưa to, nghe tiếng bên trong hai người xuân ý, sóng gió hậu cung liền bắt đầu.

Đoạn diễn này chính là lúc tính cách Mục Phinh Đình hoàn toàn trở nên u ám.

Hòa Vi rũ mắt đem lời kịch cùng cốt truyện một chữ cũng không bỏ mà nhớ kỹ, bàn tay cầm kịch bản của cô hơi siết chặt.

Trình Nặc đang cắm “kim bộ diêu" lên búi tóc cô, nhìn Hòa Vi nhíu mày cắn môi cô liền cười nói, “Khẩn trương sao?”

Hòa Vi vừa muốn gật đầu, Trình Nặc liền vội vàng đỡ lấy đầu cô, “Cậu đừng gật đầu loạn… cậu không cảm thấy nặng đầu sao?”

“…”

Hòa Vi lúc này mới nâng mắt nhìn gương.

Người con gái trong gương dung mạo tinh xảo, mắt to xinh đẹp, đôi môi diễm lệ, vừa nhìn liền có cảm giác đây không phải là một phi tần an phận.

“Nặc Nặc, kỹ thuật hoá trang của cậu càng ngày càng tốt nha.”

Vừa dứt lời, “Tích” một tiếng, thanh âm của hệ thống liền vang lên: “Ký chủ, trong cảnh diễn có một cái ngược.”

Hòa Vi thần sắc thu liễm, nháy mắt chuông cảnh báo kêu vang.

“Thời điểm nữ chính cùng Hoàng Thượng sống tại đông cung sẽ cố ý diễn đi diễn lại nhiều lần, vì thế người ở trong mưa sẽ bị xối rất nhiều nước.”

“Nếu nữ chính diễn lại ba lần trở lên, người liền bị tính ngược thành công.”

Hòa Vi: “…”

Cô cảm thấy cuốn tiểu thuyết này, có thể chính thức thay tên thành 《 Vợ trước ở phía trên tác giả không phải người 》.

Hệ thống: “Cố lên nha ký chủ.”

Hòa Vi: “Lên cái rắm.”

Hệ thống: “Hôm nay có quý nhân tương trợ nha!”

Hòa Vi: “…???”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận