Nữ Vương Mommy Giá Lâm


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Thơ Thơ

((*): câu vừa mất phu nhân lại thiệt quân ý muốn nhắc tới điển tích trong truyện tam quốc chí, Chu Du vốn thông minh tài giỏi, nhưng thua kế Gia Cát Lượng, bị Gia Cát Lượng chọc tức bằng hai câu thơ: Chu Lang diệu kế an thiên hạ, đã mất phu nhân lại thiệt quân)

“Được, em không vì anh suy xét!” Vẻ mặt dần dần trở nên ưu thương, Tuyết Vi rũ xuống mi mắt, hít hít chua xót trong xoang mũi: “em đây hỏi anh, trước khi anh làm chuyện này có nghĩ tới em không?”

“Vi……”

“anh có biết, hiện giờ, thân phận của em đã cho hấp thụ ánh sáng, em và Linh vừa đi, khả năng Vĩnh viễn không thể trở về hoàng thành được. Càng nhiều Khả năng Vĩnh viễn không thấy được anh. Anh kêu em làm sao bây giờ?” Nghẹn ngào nuốt xuống một hơi, cô ngẩng đầu, dùng sức đấm ‘ ngực ’ Hoàng Phủ Minh: “A? Anh nói đi, anh kêu em làm sao bây giờ?!!” Nước mắt trong hốc mắt ‘ tí tách, tí tách’ rơi xuống.

Anh thật sự cực ít nhìn thấy người phụ nữ hiếu thắng này ‘ lộ ’ ra một mặt thẳng thắn như thế. Vậy mà có thể nói trắng ra như vậy, anh thật ra ‘ rất ’ thỏa mãn.

“Đừng khóc, anh sẽ không buông tay em ra.” Hoàng Phủ Minh cười nhu tình, ngón tay, sủng nịch lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô.

Tuyết Vi dùng sức cắn răng: “em hận anh, Hoàng Phủ Minh! Em hận anh!!” Lau khô nước mắt, quay đầu liền đi theo Dạ Phi Linh rời khỏi toà án quân sự……

“Tuyết Vi……!!” Đợi lúc Hoàng Phủ Minh còn có chuyện gì muốn cùng cô nói.

“Hoàng Phủ Quân Trường.” Tra nguyên lão của Viện giám thị một bước chặn lại ở trước mặt anh: “Phiền ngài, cùng tôi tới viện giám thị một chuyến.”

Nhìn bóng dáng Tuyết Vi đi xa, Hoàng Phủ Minh gắt gao nhíu mày, nặng nề thở dài một hơi……

*

xe chuyên dùng phụ trách tiếp đón Dạ Phi Linh xếp thành một hàng dài, chậm rãi đi ra khỏi toà án quân sự.

Bên trong xe đi đầu, khuôn mặt Tuyết Vi buồn bã cùng Dạ Phi Linh ngồi song song ở băng sau.

Anh thỉnh thoảng đi nhìn xung quanh vẻ mặt Tuyết Vi, mỗi lần nhìn thấy, đều là một mặt như người chết, thế này làm Dạ Phi Linh bực bội đến cực điểm: “Thật chán ghét vẻ mặt cô bây giờ. Nếu là còn như vậy, liền cút xuống xe cho tôi!”

Có lẽ, người toàn Quân khu Huyền Vũ đều sợ tính tình Dạ Phi Linh xấu xa, nhưng Tuyết Vi cô thì không có một khắc sợ hãi. “Dừng xe!!!” Hai chữ lạnh lùng rơi xuống. Thơ_Thơ_

Tài xế khẩn trương quay đầu, nhìn mắt Dạ Phi Linh.

Anh nhíu mày, khuôn mặt gục xuống. Sau một lúc



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận