Nữ Tướng Trọng Kĩ Nam


Ngô Tử Âm nghe vậy ngẩn đầu lên, giả bộ trợn to đôi mắt thanh tú: 


"Lẽ nào ngươi không phải? Nội cái việc ngươi không thích vào đó vì không có nam tử là đủ chứng minh rồi."


Thẩm An Bình bị nghẹn một cái: 


"Ta thì sao chứ, dù sao cũng tốt hơn muội phu của Thái nữ, đó mới gọi là bá vương hoang đường."


Ngô Tử Âm bất ngờ nở nụ cười, gật nhẹ nói: 


"Cũng phải, nàng ta xưa nay vô cùng hoang đường, gần đây không biết sao lại mê mẩn một con hát trong Bồng Ca viên, dù bắt ép cỡ nào cũng muốn ở lại rạp hát không chịu về, nhiều lần làm cho Thái chính phu giận tím mặt, còn nói là tối nay sẽ đích thân đi bắt nàng ta về nữa."


"Tin tức đúng là linh thông, hóa ra ngươi còn là con sâu trong bụng Thái chính phu." Thẩm An Bình rõ ràng là không tin, mở miệng trêu chọc.


"Người khác nói thì đúng là không thể tin, nhưng thông tin này là do Mạn Chu nói đấy." Ngô Tử Âm phe phẩy quạt, cười đến tiêu sái.


Gió thổi qua, tro hương lập tức bay vào mặt Thẩm An Bình, nàng ta hắt hơi hai cái mới khịt mũi coi thường nói: 



"Hai người các ngươi đã nói chuyện gì với nhau tưởng ta không biết sao?! Ta đã đoán ra được rồi, yến tiệc lần trước, ta nhìn thấy Mạn Chu và Chiêu Nhi của phủ Thái nử liếc mắt đưa tình, nói ra cũng không có gì lạ, Thái chính phu có một muội muội như vậy, làm sao mà không chú ý được?"


Thái chính phu Giai Hải Yên chính là nhi tử của Thái phó đương triều, từ nhỏ đã có tài danh, mỹ mạo đoan chính. Sau đó Thái nữ tuyển phu, Nữ hoàng đích thân lựa chọn, đến ngày sắc phong, phượng liễn nạm vàng khảm ngọc đưa đến rước Thái chính phu về phủ, bách quan theo hầu phô trương chấn động cả kinh thành. Lẽ ra Giai gia vốn sẽ phong quang vô hạn, nhưng đáng tiếc Thái phó cả đời anh minh, không ngờ lại sinh ra một nữ nhi không ra gì Giai Đồng Quan. Nữ nhi này ngày ngày rong chơi nhàn rỗi sinh sự khắp nơi, Thái phó đại nhân tuổi tác đã cao không thể quản thúc, Thái chính phu còn đặc biệt đưa nàng ta vào Quốc Tử Giám hy vọng quản giáo được người. 


Ai ngờ nàng ta lại xưng vương xưng bá trong Quốc Tử Giám, ăn uống mua vui chuyện gì cũng giỏi, không từ bất cứ việc xấu nào, không chỗ nào không quậy phá, làm cho Học quan bị chọc tức chết. Danh tiếng cả đời Thái phó đều bị hủy trong tay nàng ta. Thái chính phu thương tiếc muội muội từ nhỏ đã mất phụ thân mới không nhẫn tâm mắng chửi, không đành lòng đánh đập, chỉ có thể ngày ngày phái người theo sát hắn.


Không biết là ai hiến kế cho Thái chính phu, nếu Giai tiểu thư đi thanh lâu, thì cho một đội thị vệ mặc thiết giáp đi theo đứng ở ngay đầu giường, làm cho cả căn phòng toàn người là người, khiến nàng ta không thể làm được gì. Nếu Giai Đồng Quan đánh nhau ngoài đường, thì cho một đám phụ nam xanh đỏ tím vàng ôm kéo khóc lóc không ngừng, cứ làm như vậy, những người bên dưới ngoài mặt sẽ không dám biểu hiện gì, nhưng sau lưng nhất định bàn tán đủ thứ, cười nàng ta đủ chuyện, cười đến sái quai hàm. 


Giai tiểu thư tức giận vô cùng, nổi cơn lên kiên quyết trường kỳ ở lại rạp hát, ai khuyên cũng không chịu về phủ, chính điểm này cũng đã hoàn toàn chọc giận Thái chính phu, gần đây đang chuẩn bị cầm gậy cầm đuốc đi trừng trị vị muội muội này một trận.


Ngô Tử Âm thở dài: 


"Giai Đồng Quan này đúng là đáng thương, tần lâu sở quán không cho đến, bây giờ cả rạp hát cũng không cho đi."


"Cái gì mà rạp hát, ngài còn chưa biết sao?" 



Kỹ nam dựa trong lòng Ngô Tử Âm mềm mại lên tiếng: 


"Vị chủ nhân kia đã nghĩ ra một trò chơi mới, bây giờ có thể nói là chấn động kinh thành rồi."


Nam kỹ này tinh thông nhất là hát khúc, có không ít bằng hữu bên trong rạp hát, những lời y vừa nói ra, mọi người liền nổi lên hứng thú dồn dập.


Giọng nói nam kỹ rất êm tai, miêu tả cảnh Giai Đồng Quan ở rạp hát, đặc biệt mời đào hát nổi tiếng nhất là Vũ Dương công tử đến chiếu theo kịch bản của nàng ta mà diễn.


"Dưới sân khấu mọi người đều kinh ngạc, không biết vị tiểu thư thế gia này rốt cuộc đang bày trò gì, đợi đến khi nữ tú tài trên sân khấu mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy trên giường…"


Nam kỹ cười hì hì, lại không chịu nói tiếp, nhất thời khiến cho Thẩm An Bình cảm thấy rất hứng thú, năn nỉ y tiếp tục nói.


Thành công lấy lại được sự chú ý của mọi người, y ngước chiếc cằm trắng nõn lên, mang theo tia đắc ý nhìn về phía Phương Tư Ninh, lúc này mới tiếp tục nói: 


"Hoa đán ở đầu giường chỉ khoác một tấm lụa mỏng, tấm thân da thịt trắng như tuyết khiến mọi người đều không rời mắt được, vừa mở miệng đã kêu một tiếng nữ lang, đúng là triền miên tận xương tủy, vừa nghe là khiến xương cốt người ta đều muốn mềm nhũn…"


Trên sân khấu giặng đầy lụa hồng, kiều diễm vô hạn, khung ảnh huyền ảo mê man… Cho nên ở dưới sân khấu bất kể là người có thân phận thế nào, đều không kềm được mà ý loạn tình mê. Đợi đến khi mọi người đều chảy nước dãi, Giai Đồng Quan mới từ trên giường nhảy xuống cười như điên cuồng, biến toàn bộ mọi người ở đó thành trò cười.


Các vị tiểu thư ở đây đều còn trẻ, hàng ngày đều rành rẽ mấy trò trêu hoa ghẹo nguyệt, người lớn trong nhà có biết được thì cũng cười rồi mặc kệ bọn họ, làm lớn chuyện thì chẳng qua cũng chỉ là tuổi trẻ hoang đường. Cho nên bọn họ rất tinh thông những chuyện này, nghe thấy trò chơi của Giai Đồng Quan cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, sau đó thì phá lên cười. 


Ngô Tử Âm theo bản năng hướng nhìn về Phương Tư Ninh, giữa một trận cười, càng làm nổi bật lên nét ôn hòa nhẹ nhàng của hắn, ngồi chống cằm nhìn mọi người, ánh mắt đen ấy vẫn luôn tĩnh lặng như mặt hồ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận