Nữ Quan Lan Châu


Edit: nhuandong


Tôi ở trong phủ chỉ huy mọi người, mặc dù Cảnh Thành chưa tỉnh lại, nhưng y vẫn là Thái tử đương triều.


Đinh Hương cô nương, nữ nhi Binh bộ thượng thư tân nhậm, mặc dù phu quân tương lai chưa tỉnh lại, nhưng Đinh Hương vẫn là Thái tử phi tương lai.


Mấy ngày trước, Binh bộ thượng thư tiền nhiệm vô ý âm thầm bàn bạc bệnh tình của thái tử với một vị quan viên khác, bị Hoàng thượng biết, lập tức xử trảm. Phụ thân Đinh Hương cô nương từ Binh bộ thị lang được thăng làm Binh bộ thượng thư. Lúc Đinh thượng thư tiếp chỉ thiên ân vạn tạ, nhìn ân trời cảm kích rơi nước mắt, bày tỏ già trẻ lớn bé của Đinh gia thề nguyện trung thành với Đại Cảnh mai sau, thần phục Hoàng thượng Hoàng hậu cùng Thái tử Cảnh Thành.


Từ đó, từ văn võ cả triều cho tới bình dân bách tính, không người nào dám nhiều lời nửa câu với chuyện thái tử hôn mê bất tỉnh.


Tôi Nhậm Lan Châu là nữ quan duy nhất trong phủ thái tử, phụng mệnh Hoànghậu, bận rộn vì hôn sự của thái tử.


Tất cả chuẩn bị đã muốn thỏa đáng, một đạo ý chỉ của Hoàng hậu, lại gọi tôi vào cung Vĩnh Khang của bà ta.


“Nhậm Lan Châu.” Hoàng hậu lão thái thái vẫn như vậy nhìn tôi: “Hôm trước ngươi ban cho một cung nữ mới tới phủ thái tử gọi là ‘Đinh Lan’, phạm vào tục danh của thái tử, ngươi đã biết?”


Tôi nói: “Hồi bẩm Hoànghậu, lúc ấy mới gặp cung nữ đó, cảm thấy dung mạo mỹ lệ, tính tình lại hết sức dịu dàng, nhớ tới cổ nhân có nói ‘Ngạn chỉ đinh lan, úc úc thanh thanh*’, cảm thấy hai chữ ‘Đinh Lan’ thích hợp với nàng nhất, cũng không có nghĩ tới tục danh của Thái tử.”


*Ngạn chỉ đinh lan, úc úc thanh thanh: cỏ đinh lan cao ngạo, xanh mượt bóng bẩy, chỉ cây cối xanh tốt.


Hoàng hậu cười lạnh nói: “Như thế nào? Hiện tại thái tử đang bị bệnh, phải đề phòng một chút. Cung nữ là người gần người, nếu vi phạm vào tục danh của Tháitử mà khiến cho bệnh của thái tử khó khỏi hẳn, ngươi phải bị tội gì?”


Tôi quỳ ở đó, không biết trả lời như thế nào.


Tôi bị nhốt vào một gian nhà bỏ hoang trong Vĩnh Khang cung. Lên năm tuổi, mỗi lần Hoànghậu phạt tôi, nếu không phải là gọi tôi quỳ trong tiền viện ở Vĩnh Khang cung, thì cũng là nhốt tôi ở trong phòng nhỏ này, không cho ăn không cho uống... hành hạ thêm mấy ngày, đợi đến khi tôi mê man, sẽ thả tôi ra.



Căn nhà bỏ hoang này chắn gió còn tốt hơn so với việc quỳ trong tiền viện. Cho nên, lần này coi như là Hoàng hậu đã đối đãi không tệ với tôi.


Tôi không nói tiếng nào, ngây ngô ngồi trong căn nhà bỏ hoang. Có khi nào tôi được thả ra thì Cảnh Thành đã tỉnh lại?


Bình thường sau khi tôi bị Hoàng hậu hành hạ sẽ muốn nhìn thấy Cảnh Thành, luôn luôn đi rửa mặt trước, dọn dọn dẹp dẹp, tinh thần nhẹ nhàng mà khoan khoái đi gặp y.


Tôi nhớ được lần đầu tiên, ước chừng khi đó tôi mới sáu tuổi, cũng là lần Cảnh Thành bị bệnh nặng, Hoàng hậu lại phạt tôi, đem tôi giam ở căn nhà rách này. Tôi đói không chịu được, sau khi được thả ra, trở lại phủ thái tử, tinh thần Cảnh Thành cũng tốt hơn một chút, đang ăn canh thì nhìn thấy tôi, vô cùng vui mừng, lôi kéo tôi ngồi cạnh bên giường của y.


Cảnh Thành nói: “Nha đầu, mau cùng ta ăn canh, là thức ăn được hầm cách thủy nơi bản địa tiến cống, uống đặc biệt ngon.”


Tôi nếm một chút, người đói quá lâu, đột nhiên nếm mỹ vị, trong dạ dày đặc biệt khó chịu, nhất thời cảm giác dời sông lấp biển, cũng muốn nhanh chóng phun ra.


Cảnh Thành thấy tôi không nói lời nào, nghiêng đầu qua nhìn tôi, nói: “Thế nào?”


Tôi cố nén khó chịu, hỏi: “Là nguyên liệu nấu ăn gì?”


Cảnh Thành trợn to hai mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn kìm nén đến đỏ bừng, mãi sau mới nói: “Ta làm sao lại để ý đến những thứ vụn vặt này. Nha đầu ngươi hỏi nhiều vậy làm gì? Uống nhiều cho ta là được rồi!”



Lời y còn chưa hết, tôi liền ‘ọe – ‘ một tiếng nôn ra ngoài. Một chút lót dạ dày cũng không có, chỉ là khó chịu nôn ọe, lại không phun ra được cái gì.


Cái này làm cho Cảnh Thành bị dọa sợ, y ôm lấy cánh tay của tôi, lớn tiếng hỏi: “Nha đầu, ngươi làm sao vậy?”


Y cũng khóc lên, nước mắt rào rào. Tôi nghe thấy ngay sau đó y lớn tiếng kêu: “Có ai không, người đâu mau tới đây!” Tôi thật sự quá khó chịu, hoa mắt, cái gì cũng không nghe rõ nữa.


Đợi đến khi tôi nghỉ ngơi ở trên giường nghỉ ngơi nửa ngày tình lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy Cảnh Thành đã ở bên cạnh tôi, không chớp mắt nhìn tôi.


Nhiều năm sau đó, có thời điểm tôi trêu chọc Cảnh Thành, sẽ nhắc đến chuyện y khóc thê thảm khi đó. Mỗi lần y nghe được, cũng lại nghẹn đỏ mặt, không nói lời nào.


Dần dần, Cảnh Thành cũng không khóc trước mặt tôi nữa. Có lẽ bởi vì sau một lần kia, mỗi một lần bị Hoàng hậu phạt, trước khi tôi gặp Cảnh Thành sẽ luôn sửa sang lại bản thân cho tốt nhất mới đi gặp y. Y cũng sẽ không phải nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của tôi nữa.


Lần này cũng sẽ như vậy.


Tôi nghiêng nghiêng lệch lệch, ngồi ở một góc quen thuộc. Hết sức duỗi thẳng hai chân, để nằm ngang.



Thu bà bà nói cho tôi biết, để như vậy sẽ không khó chịu.


Thu bà bà là nữ quan trong hoàng cung, phẩm cấp cao hơn so với nữ quan ở phủ thái tử và trong phủ chư vương, là tứ phẩm.


Nghe Văn công công nói, năm đó Thu bà bà là nhất đẳng tài nữ, thông minh tuyệt đỉnh. Hoàng hậu trước kia, chính là mẫu thân của đương kim Hoàng thượng, từ một ngàn người mới chọn được một nữ quan cho đương kim Hoàng thượng, đầu tiên là thư đồng, sau đó lại cùng giải quyết sự vụ phủ thái tử năm đó. Sau khi đương kim Hoàng thượng kế vị, Thu bà bà cũng vào cung, vinh thăng lên nữ quan tứ phẩm.


Có một lần, tôi quỳ trong băng tuyết ngập trời, cuối cùng cũng được Hoàng hậu chấp thuận hồi phủ Thái tử, vừa mới đi ra khỏi Vĩnh Khang cung không xa, hai chân cuối cùng cũng không cầm cự nổi, lập tức ngã trên mặt tuyết. Một lần kia tôi gặp được Thu bà bà. Mặc dù bà bà lớn tuổi, nhưng vẫn rất đẹp mắt, mặt mày rất ôn hòa. Bà lặng lẽ mang tôi vào nơi của bà, là một nơi rất yên tĩnh, tên là “Hành Tung Hiên”, cho tôi uống trà nóng, ăn điểm tâm, còn nói cho tôi phương pháp giúp khá hơn khi chịu phạt.


Về sau, khi đã khá hơn, tôi lại chịu phạt, luôn có thể nhìn thấy Thu bà bà.


Tôi không qua lại với Thu bà bà. Cảnh Phi có nói qua, tôi là người không dễ dàng qua lại quen thuộc với người khác. Trừ đối với Cảnh Thành, với người khác luôn là người khác hỏi một câu tôi đáp một câu. Vì vậy, luôn là Thu bà bà hỏi tôi này nọ.


Từ lúc bắt đầu tôi ở nơi nào, đến Kinh thành lúc nào, khi nào thì vào phủ Thái tử.


Hỏi hiện trạng Thái tử như thế nào, phủ thái tử có dễ chơi hay không.


Sau đó, lúc nào tôi cũng lưu ý chuyện tốt bên ngoài cung, nghĩ tới về sau phải nói cho Thu bà bà nghe.


Tôi không biết tên tuổi của Thu bà bà là gì. Tôi không biết ‘Thu’ rốt cuộc là tên hay là họ của bà. Văn công công đã từng nói, Thu bà bà cũng không phải gọi là Thu bà bà, ‘Thu’ là mười bảy năm trước đổi tên tuổi.


Tôi tên Nhậm Lan Châu, tựa hồ cũng không phải là Nhậm Lan Châu. Nhậm Lan Châu là Hoàng hậu đặt, hay là tên của tôi, tôi cũng không biết. Hoàng hậu không thích tôi, cuối cùng tôi cũng không thể đi hỏi bà ta cái này.


Tôi đã hỏi Cảnh Thành, y nói y cũng không biết. Sau đó y nói: “Nhậm Lan Châu, nếu như ngươi không thích cái tên này, ngươi có thể đổi một tên khác. Sau khi nghĩ kỹ, ta hồi bẩm mẫu hậu là được.”


Nhưng mà cái tên này đã đi theo tôi 17 năm, tôi đã có thói quen, tựa hồ cũng không có cái tên gì đẹp hơn để thay thế nó.


Lan Châu, thuyền Thái tử Cảnh Thành, tự Minh Đinh. Đinh, mép nước thuyền nhỏ.


Thuyền trong nước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận