Nữ Quan Lan Châu


Editor: Trang


Cảnh Phi cười nói: "Biết mấy ngày nay ngươi chuyên cần luyện chữ, cho nên tìm cho ngươi những thứ đồ tốt, ngươi cũng không cần phải cảm kích." Hắn thở dài, nói: "Nếu như ngươi thật sự có thể lẳng lặng sống ở chỗ này, tu thân dưỡng tính, quên hết những chuyện trước kia, như vậy cũng tốt."


Tôi cười nói: "Người không tin tôi?"


Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Lúc nãy ta mới tỉ mỉ nhìn bức tự trên trường kia của ngươi, nhìn kiểu chữ, quả thực có bảy tám phần tương tự với Mễ Tương Dương, nhưng một nét một vạch này, hiển nhiên chính là bút tích của Thái tử ca ca."


Chén trà trong tay run lên. Có lẽ là nước trà rất nóng.


Tôi đặt ly trà xuống, tay vuốt ve trên vách ly trà ấm áp, muốn dùng ấm áp kia sưởi ấm lòng bàn tay lạnh như băng.


Tôi nói: "Người nói như vậy, ngược lại đem vất vả của mấy tháng nay tôi luyện chữ, đều hóa thành hư ảo."


Cảnh Phi cười một tiếng, lại nói: "Lúc trước ta đã thông báo cho Dung Dung, để nàng thường xuyên tới thăm ngươi một chút. Ngươi ở chỗ này, vẫn sống tốt chứ?"


Tôi nói: "Dung Dung cô nương không hổ là hồng nhan tri kỷ của Vương gia ngài, làm hảo hữu của Vương gia, đương nhiên là vô cùng tốt. Vương gia cứ yên tâm đi."


Tôi tiếp tục cười nói: "Nhờ có Vương gia dặn dò Dung Dung cô nương, mỗi ngày đều dầy vò tôi phải uống thuốc, Dung Dung cấp nha đầu A Chức cho tôi sai sử, mỗi ngày cũng đều dựa theo phân phó phải bắt tôi uống."


Rốt cuộc hắn không cười nữa, ánh mắt dừng lại ở trên mặt tôi.


Hồi lâu, hắn mới hơi mở miệng nói: "Làm sao ngươi biết được?"


Tôi khẽ cười một tiếng, lấy tay gõ gõ hoa đèn, hoa đèn kia trong nháy mắt nhảy đến gay gắt. Tôi không khỏi híp mắt lại.


Tôi nói nhỏ: "Hơn mười năm nay, mỗi ngày đều dùng thuốc, cho dù nhắm mắt, tôi vẫn có thể dựa vào một chút mùi vị mà phân biệt ra. Tại sao lại không thể phát hiện được?"


Cảnh Phi thở dài, nói: "Ta để Dung Dung cho ngươi dùng thuốc kia, là vì tốt cho ngươi. Thuốc kia ta đã cẩn thận nghiên cứu qua, phân lượng biến hóa, dược tính khác nhau. Dung Dung là.. là nữ tử thanh lâu, thuốc này, nàng... cũng biết rõ."


Tôi gật gật đầu, vẫn nhìn hoa đèn như cũ, nói: "Tôi biết. Lượng thuốc chỉ cần giảm ba phần, vốn là thuốc hại người, nhất thời trở thành thuốc tẩm bổ thân thể."


Tôi cười lắc đầu, lại nói: "Chỉ tiếc, tôi biết được đã quá muộn, quá muộn rồi. Huống chi, biết rồi thì như thế nào? Bổ dưỡng thì đã có sao?"


Tôi quay đầu lại nhìn Cảnh Phi. Hắn mím chặt đôi môi, nhìn tôi.



Tôi nhìn hắn, một chữ một chữ nói ra: "Thuốc này, mỗi một ngày theo như phân lượng cay nghiệt nhất dùng liên tục, liên tục dùng hơn mười năm, độc sớm đã nhập vào xương tủy, rốt cuộc không tiêu giảm được. Kỳ thật từ mấy năm trước, đã có thể không cần tiếp tục dùng thuốc này. Độc tính của thuốc này sớm đã có tác dụng. Nhậm Lan Châu, sớm đã là một người không có khả năng sinh con."


Rốt cuộc cũng nói ra lời này. Cả đời lần đầu tiên nói ra.


Tôi cư nhiên có thể nói được từng chữ từng chữ rõ ràng như vậy.


Một chút cảm tình cũng không có.


Miệng Cảnh Phi hơi mở ra, rốt cục thở dài: "Lan Châu..."


Tôi cười một tiếng, lắc đầu, nói: "Tại sao Vương gia lại quên? Không phải ban nãy đã nói, Nhậm Lan Châu đã chết rồi. Ở trước mặt người, là Châu Lăng."


Dường như hắn hít một hơi thật sâu, lại nói: "Thuốc này có thể làm cho ngươi... Ngươi không thể... Làm sao ngươi biết được?"


Tôi khẽ cười nói: "Hoàng hậu nương nương tự mình nói với tôi."


Hắn ngây người.


Đúng, quả thực là Hoàng hậu nương nương tự mình nói.


Hơn nữa, là nói ngay trước mặt Thái tử Cảnh Thành.


Năm đó tôi mười tuổi. Thái tử Cảnh Thành mười hai tuổi.


Năm đó, dường như Cảnh Thành rất yêu thích tôi, y mang tôi đi dạo khắp nơi. Vì thế hoàng tử hoàng tôn vương công quý tộc ở Kinh thành Đại Cảnh đều biết bên cạnh Thái tử Cảnh Thành có một tiểu cô nương, tên là Nhậm Lan Châu.


Nhậm Lan Châu này, mỗi ngày đều đi theo bên cạnh Thái tử, một tấc cũng không rời.


Những ngày đó, Cảnh Phi rất thân thiết với chúng tôi. Ba người chúng tôi thường xuyên đến ngự thiện phòng trộm đồ ăn.


Một người là Thái tử, một người là hoàng tử, vì sao phải trộm?


Tôi hỏi Cảnh Thành.


Khi đó Cảnh Thành cười nghiêng cười ngả ở trên giường, nói: "Như vậy mới thích thú."



Những ngày đó, mặt của y vốn cực kỳ tái nhợt, cuối cùng cũng có thể nổi lên một chút huyết sắc.


Tôi vui mừng nhìn Cảnh Thành cao hứng, mặc dù cảm thấy trộm đồ ăn trong ngự thiện phòng cực kỳ vất vả, nhưng vì để cho Cảnh Thành cao hứng, cũng làm không biết mệt, luôn ầm ĩ nói thèm ăn, xúi giục hai người bọn họ cùng nhau đi trộm.


Tuy rằng Cảnh Thành muốn trộm, nhưng lại không có phương pháp, nghĩ ra được phương pháp, lúc nào cũng nói được vài câu liền bị tôi và Cảnh Phi bác bỏ.


Khi đó Cảnh Phi rất bất đắc dĩ. Hắn lén lút nói với tôi: "Thái tử ca ca ở trong cung buồn bực quá lâu rồi."


Tôi gật đầu. Mỗi ngày


Cảnh Thành đều phải cẩn thận làm trò ở trước mặt mọi người, có thể nghĩ đi “trộm”, đã là tương đối khá rồi. Tôi không trông cậy vào y có thể nghĩ ra ý kiến gì hay.


Cảnh Phi ra chủ ý, mang theo chúng tôi đến ngự thiện phòng trộm vài lần, chúng tôi vui mừng vô cùng.


Nhưng có một đêm, tôi vẫn còn ngủ ở trong phòng của mình, trong lúc ngủ mơ cảm thấy có người đang lay lay thân thể tôi.


Tôi mở mắt ra nhìn, là Cảnh Thành.


Y hì hì cười nói: “Nha đầu, chúng ta lại đi trộm.”


Tôi nhịn cười, nói: “Đợi ngày mai Nhị hoàng tử đến đây, chúng ta cùng đi đi.”


Cảnh Thành bĩu môi, nói: “Ta là Thái tử, vì sao phải chờ đệ ấy đến? Ta cũng có thể mang ngươi đi. Ta cũng có thể mang người đi trộm thành công.”


Tôi biết Cảnh Thành cực kỳ cố chấp, bất đắc dĩ, đành phải đi theo y.


Nhưng một lần này, chúng tôi thất bại. Hoàng thượng và Hoàng hậu đều biết.


Chúng tôi bị đưa đến chỗ Hoàng hậu. Hoàng thượng cũng ở đó. Chúng tôi đều quỳ trên mặt đất.


Hoàng thượng chậm rãi uống trà, đột nhiên bật cười, nói “Thì ra Thành nhi lại nghịch như vậy.”



Cảnh Thành lẳng lặng quỳ, không nói gì.


Hoàng thượng quay đầu nhìn Hoàng hậu, nói: “Hoàng hậu, nàng nói xem, trẫm phải xử phạt Thái tử như thế nào?”


Hoàng hậu nói: “Đi trộm đồ ăn ở ngự thiện phòng, mặc dù là trẻ con đùa nghịch. Nhưng Thành nhi thân là Thái tử, việc trộm cướp, có nhỏ đi chăng nữa, cũng không thể làm. Thần thiếp cho rằng, hẳn nên phạt nặng.”


Hoàng thượng ha ha cười, nói: “Cũng được. Trẫm giao Thành nhi cho nàng. Hoàng hậu nàng thấy nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế đó đi.”


Hoàng thượng nói xong rồi đi.


Lại nghe thấy Hoàng hậu nói: “Thành nhi, con đứng dậy.”


Cảnh Thành vẫn quỳ, nhỏ giọng nói: “Nhi thần chịu phạt, không đứng dậy.”


Hoàng Hậu nói: “Con thật sự biết sai? Mẫu hậu dạy con như thế nào, tại sao con lại quên?”


“Cảnh Thành nói: “Nhi thần biết sai. Nhi thần không nên quên lời dạy bảo của mẫu hậu. Nhi thần cần phải thường xuyên thận trọng, làm một Thái tử tốt.”


Hoàng hậu thở dài: “Làm Thái tử vô cùng không dễ dàng. Mẫu hậu cũng biết. Con làm rất vất vả, trong lòng mẫu hậu cũng rõ ràng. Nhưng Thành nhi, con phải nhớ kỹ, con đã là Thái tử, vậy thì có những việc nên làm và những việc không nên làm.”


Cảnh Thành dập đầu, nói: “Thành nhi nhớ kỹ.”


Hoàng hậu lại nói: “Thành nhi, trên mặt đất rất lạnh, thân thể con từ trước đến nay đều không được tốt, mau dậy đi.”


Cảnh Thành quay đầu nhìn sang tôi, lại quay đầu nhìn Hoàng hậu nói: “Có phải mẫu hậu không phạt Thành nhi không?”


Hoàng hậu thở dài: “Ừm, con biết sai là tốt rồi. Mẫu hậu sao có thể phạt con?”


Cảnh Thành lại nói: “Mẫu hậu, vậy có phải người cũng không xử phạt Nhậm Lan Châu hay không?”


Hoàng Hậu thở dài: “Ừm, con biết sai là tốt rồi. Mẫu hậu sao có thể phạt con?”


Cảnh Thành lại nói: “Mẫu hậu, vậy có phải người cũng không xử phạt Nhậm Lan Châu hay không?”


Trong phòng yên tĩnh không tiếng động. Thở mạnh tôi cũng không dám thở ra.


Hoàng hậu nói: “Thành nhi, con, thật sự tốt với Nhậm Lan Châu như vậy?”


Cảnh Thành cúi đầu, nói: “Nhậm Lan Châu luôn luôn làm bạn bên cạnh nhi thần, từ nhỏ cùng nhau lớn lên.”


Hoàng hậu cười lạnh, qua hồi lâu lại nói: “Cũng được. Hiện giờ các con đều đã lớn, có một số việc, cũng không ngại để cho hai người các con biết.”



Bà vê châu Phật trong tay rất nhanh: “Thành nhi, con thích Nhậm Lan Châu như thế, nhưng con cũng biết, mặc dù Nhậm Lan Châu thân là nữ tử, nhưng nàng bị bệnh, nàng không thể sinh con?”


Tôi đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt.


Khuông mặt của Hoàng hậu vẫn ung dung lộng lẫy như trước, bà khiêu mi, nhìn tôi và Cảnh Thành. Bên môi của bà ta, có một tia mỉm cười.


Cảnh Thành cũng ngẩng đầu nhìn hoàng hậu, kêu lên: “Mẫu hậu!”


Hoàng hậu cười nói: “Thành nhi, Nhậm Lan Châu, hiện giờ hai người cũng đã lớn, hẳn hai người cũng biết, một nữ tử không thể sinh con, là có ý gì?”


Mỗi chữ mỗi câu, rõ ràng, thấu xương, lạnh buốt.


Tôi há to miệng nhưng lại không phát ra âm thanh. Giống như muốn nôn ra thứ gì đó, nhưng căn bản không nôn được. Nhất thời dạ dày cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, khó chịu khiến tôi không khỏi khom lưng xuống. Vốn là quỳ dùng hai tay chống đỡ thân thể, nhưng dường như cũng không thể chống đỡ được nữa rồi. Tôi chỉ có thể nghiên người qua bên, ngã ngồi trên mặt đất.


Hoàng hậu đứng lên, đi đến trước mặt tôi, mặt lại hướng về phía Cảnh Thành, nói: “Thành nhi, con cũng nên biết, con thân là Thái tử, muốn cưới phải là nữ tử như thế nào?”


Cảnh Thành cấp cho Hoàng hậu một cái dập đầu nặng nề.


Thật lâu sau, y cũng không ngẩng đầu lên.


Hoa nến tích tích tích vang lên.


Tôi phục hồi lại tinh thần, nhìn Cảnh Phi vẫn ngơ ngác nhìn tôi như cũ, nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Chuyện tôi không thể sinh con, Thái tử và tôi, sớm đã biết rõ.


Cho nên, Cảnh Thành muốn thành thân với Đinh Hương, tôi hiểu y.


Hiện giờ Cảnh Thành đối đãi với tôi như vậy, tôi cũng hiểu y.


Y trăm phương ngàn kế muốn bảo trụ vị trí Thái tử của y.


Nữ nhân của y, không thể giống như tôi.


Giống như tôi, nữ nhân không có khả năng sinh con.


Cảnh Phi hỏi: “Có hận y không?”


Cười khẽ.


Yêu một người, hận một người, làm sao có thể là chuyện dễ dàng như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận