Nữ Quan Lan Châu


Edit: Trang


Hộ bộ này, trở thành đại sảnh Hình bộ thẩm vấn phạm nhân.


Hậu viện của Hộ bộ này, trở thành nhà tù giam giữ phạm nhân là tôi đây.


Nghĩ đến như vậy, Nhậm Lan Châu tôi thật đúng là có mặt mũi.


Nhà tù khô ráo, không hề ẩm ướt, so với căn phòng nhỏ giam giữ tôi ở cung Vĩnh Khang của Hoàng hậu thì tốt hơn nhiều.


Nhưng không có, chính là ở trong cung Vĩnh Khang đều có Phật hương vờn quanh. Căn phòng ở hậu viện Hộ bộ này, ngoại trừ đệm cỏ tôi đang ngồi ra thì không có bất kỳ vật gì.


Bọn họ cấp thêm cho tôi hai sai dịch, canh giữ tôi chặt chẽ.


Sau khi hôn mê tỉnh dậy tôi phát hiện, trong phòng này có chút lạnh.


Trong miệng tanh mặn vẫn còn. Tôi nhớ trước khi hôn mê tôi vẫn còn ở tiền thính của Hộ bộ, thân thủ của sai dịch Hộ bộ cư nhiên lại tốt như vậy, dùng côn bảng tôi vẫn không nhận tội.


Lúc ấy, tôi nghe thấy Cảnh Thành nói một câu: "Lan Châu, ngươi cần gì phải như vậy? Bằng chứng như núi. Ngươi vẫn nên nhận tội đi."


Bằng chứng? Như núi?


Cái gọi là bằng chứng này đầy đủ đến độ quá mức buồn cười, quả thực chính là như núi bị đám người các ngươi cường ép ở trên người tôi.


Thôi được.


Nhậm Lan Châu tôi vốn là mệnh nghèo hèn, bắt đầu từ lúc năm tuổi, mệnh là Thái tử cho tôi. Tôi từ trong một đống đứa trẻ lang thang trên đường phố được thân nương của Thái tử nhặt về.


Tiếp tục như thế nào, cũng chỉ là một nữ quan tứ phẩm nhỏ nhoi.


Bây giờ nhờ có Thái tử không chê bai, mệnh ti tiện của tôi đây cũng có cơ hội giúp Thái tử điện hạ lập công, Lan Châu cảm tạ tái đức.


Đây là lời nói trong lòng tôi.


Sinh mệnh được ban tặng mười mấy năm, hiện giờ một lòng trả lại cho người.


Máu tươi trong cổ họng không ngừng phun ra ngoài, tôi dùng hết khí lực mới đem nó nuốt xuống lại.


Sau đó, ta ngậm lấy vài tơ máu, vẫn như cũ nhìn vào người đó ở công đường.


Tôi nghe thấy âm thanh của mình rõ ràng sáng tỏ nói với hắn:


Vi thần, nhận tội.


Người trên công đường có phản ứng gì, tôi đều không nhìn thấy được.


Khi đó chỉ sợ tôi đã dừng hết toàn bộ sức lực, ngất đi.


Căn phòng nhỏ này quá lạnh. Hậu viện của Hộ bộ này quá vắng vẻ. Nhưng lại còn có người đến thăm tôi.



Một thân màu vàng đỏ.


Tôi nhẹ nhàng nói: "Vấn an Thái tử điện hạ."


Sau đó tôi cười lên nhìn vào y, nói: "Điện hạ, mấy ngày nay Lan Châu, có phải thực sự quá gấp gáp hay không?"


Dường như y không hiểu, chỉ nhìn tôi.


Tôi vừa cười nói: "Tôi nhớ điện hạ ngày đó, ngày thi đình đó, chúng ta không đợi được thư của Mạnh Khách, nhưng lại đợi được thư có lạc khoản* của Hữu Thừa tướng Mã Ngưng, sau đó điện hạ nói với tôi, chỉ sợ chúng ta "quá gấp gáp" rồi."


(*: phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ)


Y khẽ cau mày.


Tôi tiếp tục nói: "Ngày đó tôi thật sự cho là đúng, tưởng "chúng ta" quá gấp gáp."


Hẳn là y có thể nghe được hai chữ tôi nhấn mạnh.


Tôi cười ra tiếng, nói: "Từ nhỏ đến lớn, lúc nào Lan Châu cũng rất tin tưởng lời nói của Thái tử."


Làm sao có thể dự đoán được, mấy ngày nay tôi thâu đêm không ngủ, một tấc đại loạn* vì níu lấy tâm của y, nhưng hóa ra chỉ có một mình tôi là “quá gấp gáp”.


(*: tâm tình không tốt, suy nghĩ rất rối loạn)


Ngày đó tôi vội vội vàng vàng tìm một cái cớ muốn tới Hộ bộ, vốn là muốn nhắc nhở y cần phải cẩn thận ngẫm nghĩ lại vì sao hoàng thượng lại chuẩn tấu lúc này, để cho Cảnh Nhiên soái lĩnh (mang bính/ dẫn đầu đội ngũ).


Không nghĩ tới, ngược lại mình lọt vào cạm bẫy của Cảnh Thành y.


Bảo toàn bản thân y, để tôi thành đầu sỏ.


Đỗ Nguyên Vân. Phụ thân của Diên Hỉ Vương Phi.



Đột nhiên tôi khẽ động tâm niệm, hỏi: "Tô Nhiễm kia, cũng chỉ là Kim khoa Trạng nguyên, làm sao cũng có tư cách tham gia vào án này."


Cuối cùng y cũng mở miệng: "Tô Nhiễm được Đinh Hữu đề cử, nói hắn biết rõ luật pháp."


Y ngừng một chút, lại thở dài một hơi, mới nói: "Tô Nhiễm là huynh đệ bà con xa của Thái tử phi."


Ta cười nói: "Tạ ơn điện hạ. Để Lan Châu chết cũng chết một cách rõ ràng."


Quả nhiên án này liên lụy đến Thái tử phi. Cái gọi là chứng cứ nét bút giống nhau, không ai chỉ ra, không ai trợ giúp, như đinh đóng cột, lại có thể khiến cho mấy vị trọng thần trong triều đều đồng ý.


Người trợ giúp này, chính là Tô Nhiễm.


Không, là phụ thân của Thái tử phi, Đinh Hữu.


Đinh Hữu vừa mới được thăng chức làm Binh bộ thượng thư.


Mã Ngưng và Đỗ Nguyên Vân vốn là muốn kéo Thái tử Cảnh Thành xuống nước, nhưng lại không nghĩ tới, hắn và nữ quan Thái chiêu Lan Châu tôi có nét chữ giống nhau như đúc.


Tất cả chuyện này, đều bị y đẩy nhẹ, mà y lại được Đinh Hữu giúp đỡ, cho nên liền đổ hết lên trên người tôi.


Đinh Hữu giúp y như vậy, chỉ sợ một là vì y là con rể của ông ta, hai là vì người cấu kết cùng Mã Ngưng và Đỗ Nguyên Vân, chính là Đinh Hữu.


E rằng y cũng không phải là không hoài nghi điểm này, nhưng y lại ngầm đồng ý để bọn họ nhét tội danh này lên trên người tôi.


Binh hộ, Thái tử phi Đinh Hương, quan trọng hơn so với một nữ quan tứ phẩm.


Tại sao tôi lại quên, y luôn luôn là một người có tâm tư cực kỳ kín đáo.


Đêm hôm đó, tôi trần thuật lại cho Kim thượng nghe, để Cảnh Nhiên soái lĩnh. Sau đó tôi lại lo lắng sợ rằng không ổn, mà ngày đó, y suy nghĩ trước sau chu toàn lại hoàn toàn đáp ứng.


Hồ đồ chính là tôi.



Thái tử phi Đinh Hương, phụ thân của nàng, vừa mới được thăng lên làm Binh bộ thượng thư.


Y có Binh bộ thượng thư Đinh Hữu làm hậu thuẫn, thì quyền soái lĩnh Tây Cương nho nhỏ này sao lại bị Cảnh Nhiên cầm đi?


Kim thượng luôn luôn không để cho một vị hoàng tử nào cùng nhau giải quyết Binh bộ. Mà nhạc phụ của y, lại giúp y kìm chân Binh bộ.


Y yên tâm như thế mà không đi tranh đoạt binh quyền Tây Cương, chỉ sợ là vì y đã nắm chặt Binh bộ trong tay.


Rốt cuộc tôi thở dài một hơi: "Lan Châu chúc mừng Thái tử điện hạ, đi được một nước cờ tốt. Án của Đỗ Nguyên Vân, chỉ sợ lúc trước Diên Hỉ Vương gia Cảnh Phi cũng không điều tra ra, ẩn mà không báo, chuyện này đủ để ngăn chặn Diên Hỉ vương. Tây Cương binh biến, lại thừa dịp cơ hội này để cho kẻ địch mạnh của người là Diên Trú Vương gia Cảnh Nhiên rời khỏi Kinh thành và vùng lân cận. Trong tay người lại nắm giữ hai quân cờ là Hữu Thừa tướng và Binh bộ, bảo trụ trữ vị, người thật sự đang nắm phần thắng."


Cảnh Thành nói nhỏ: "Ta nhớ ngươi từng nói với ta, Kim thượng am hiểu nhất, chính là cân bằng cả ván cờ."


Giọng nói của y thấp xuống: "Nhậm Lan Châu, người bên ngoài đều không biết nhưng ngươi biết rõ nhất, bệnh của ta một ngày một xấu đi. Phụ thân cân bằng cục diện tranh đoạt hoàng trừ* như thế là có chút biến số, cân bằng vừa hủy, khó bảo đảm có thể nhóm lửa trên thân hay không. Ta thật sự là chờ đợi không được."


(*: người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua).


Tôi nhìn y: "Tôi biết. Tôi cũng biết. Tôi cũng biết Thái tử người, là người tôi hiểu rõ nhất trên thế giới này."


Năm đó lúc Đỗ Nguyên Vân còn đảm nhiệm Hộ bộ thị lang, quả thực luôn luôn muốn vững vàng leo lên gốc cây Thái tử điện hạ này, trong lúc đó y và ông ta thực sự từng có thư từ qua lại.


Nhưng mà, y hiểu tôi nhất. Y rõ ràng biết rằng, phàm là những thư từ y nhận được, chắc chắn tôi sẽ cẩn thận bảo vệ giùm y, đem tất cả chúng nó thiêu thành tro tàn, không lưu lại chút dấu vết.


Cho nên, hiện giờ y nhận định tôi, nhất định không lấy bất cứ chứng cớ gì để chứng minh Thái tử điện hạ y và Đỗ Nguyên Vân có thư từ qua lại.


Mà tôi lại luôn luôn quên mất một chuyện, một chuyện của y.


Làm sao tôi lại quên, y thích Thái tử phi Đinh Hương bao nhiêu.


Sau khi y nhìn thấy Đinh Hương cô nương, y có bao nhiêu lần lải nhải cằn nhằn nói với tôi Đinh Hương cô nương xinh đẹp dịu dàng.


Làm sao tôi lại quên, vị trí Binh bộ quan trọng biết bao. Kim thượng luôn luôn lo lắng để bất kỳ hoàng tử nào cùng nhau giải quyết Binh bộ, nhân tuyển Binh bộ thượng thư ông vẫn luôn cân nhắc suy nghĩ, thật vất vả mới tuyển chọn Đinh Hữu đảm nhiệm, hẳn là đối với người này vô cùng tín nhiệm.


Tôi thực sự đã quên, y là người một lòng một dạ muốn ngồi lên vị trí trên điện Kim Loan kia, làm sao y sẽ vì một nữ quan tứ phẩm nho nhỏ như tôi, hy sinh vị Thái tử phi kia của y, hy sinh quyền thế hiển hách Thái tử phi Đinh gia của hắn.


Tất cả mọi thứ, dường như đã rõ ràng rồi.


Rõ ràng sáng tỏ đến nỗi khiến cho hai mắt của tôi ở giờ này khắc này cư nhiên không nhỏ một giọt nước mắt nào.


Ngất đi sẽ thật sự là gạt bỏ đi sao, tôi hiểu rõ mà nhìn vào dung nhan của người trước mặt.


Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của y, hoàn toàn giống như trước đây.


Giống như ngày ấy trong trời mưa nhỏ mênh mông, dường như tôi có chút thương tâm, y vừa về tới liền đi đến chỗ của Thái tử phi. Tôi nghe Thụy Phương nói, y ở chỗ của Thái tử phi muốn uống rượu. Tôi đứng ở trong mưa, nhìn mưa nhỏ hoa rơi.


Khi đó, y lại đi ra ngoài tìm tôi, nói với tôi: "Trời lạnh như thế này, lại cứ thích đứng đợi ở bên ngoài."


Khi đó, tôi quay người lại nhìn y thỉnh an y.


Khuôn mặt của y rõ ràng, ở trong mưa càng lộ vẻ thanh nhã như hoa sen.


Điện hạ. Cảnh Thành.


Nếu như lúc trước vì y lo lắng, vì y bày mưu hiến kế tất cả đều là vì một lần vui đùa, như vậy, tất cả tội lỗi này, Nhậm Lan Châu tôi nhất định phải gánh vác.


Tất cả đều giải quyết ở trên người tôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận